(Đã dịch) Linh Thư - Chương 10: Nghịch Ngu?
Tảng rừng với những cây phong, cây xỉ cao lớn dần bừng tỉnh dưới những tia nắng ban mai đầu tiên. Sau một đêm hoang dã, những chiếc bụng đói cồn cào đã no căng, trả lại khu rừng vẻ yên bình và niềm hy vọng vào một ngày mới.
Gã đàn ông chỉ có tấm bào rách nát quấn quanh cơ thể, vừa đủ che những chỗ cần thiết. Râu tóc và khuôn mặt hắn bị che khuất phần lớn bởi chiếc nón tai bèo xấu xí, rách nát, bẩn thỉu, trông chẳng khác nào một gã ăn mày. Nhưng gã dường như chẳng hề bận tâm đến vẻ ngoài của mình. Hắn vẫn cặm cụi thêm củi khô vào đống lửa. Cứ một lát, hắn lại kéo những khúc than lớn đen xì ra, chất chồng chúng bên một tảng đá.
Nằm cạnh đó là một con chó lớn với bộ lông dày, rũ rượi, bết dính những vết máu đỏ đã khô cằn. Trông nó cũng bẩn thỉu, xấu xí chẳng khác gì chủ nhân mình. Nó đang thích thú liếm láp những mẩu thịt thừa trên chiếc xương ống lớn. Càng liếm, nó càng khoái chí, chiếc lưỡi cuốn quanh khúc xương khiến nước dãi cứ thế ứa ra.
- Ew! Ti Bê, mày bớt bớt lại chút đi. Nước dãi của chú mày chảy đến tận đây rồi này!
- Ư... Ư...
Nó cụp mắt, cụp đuôi, ngậm khúc xương lủi ra một góc khác. Nhưng Phong biết nó vẫn đang khoái chí gặm nhấm khúc xương từ đêm qua, khi thấy cái đuôi nó cứ vung vẩy quét mặt đất như đánh đàn ghita. Thôi kệ nó vậy. Mấy hôm nay anh mới thử cho nó ăn thịt nướng, có lẽ đây là niềm vui mới của nó. Cũng phải thôi... Nhiều kẻ cả đời chỉ mơ trường sinh bất lão. Còn anh và nó, khi có nhau rồi, lại phải tìm một giá trị khác để sống.
Nhìn hai chiếc sọt lớn chất đầy xương cứng, sừng thú, răng thú, giáp xác khổng lồ, liệu Phong có đang nảy ra ý tưởng nào đó chăng? Lại còn đống than đen xì anh cố tạo ra từ sáng nay nữa chứ. Rốt cuộc anh đang có ý định gì đây?
Phong ngồi xổm xuống, mở chiếc bọc chứa Linh Thư đặt kế bên. Lần này, anh cố gắng tận dụng những con thú đã bị tiêu diệt để thu hoạch mệnh khí của chúng. Bất kỳ thứ gì anh nghĩ có thể hữu dụng đều được thu thập: từ lông, xương của chúng, cho đến những mẩu đá quặng xanh đen anh nhặt được. Cái hang trú tạm mấy hôm nay đã gần giống một bãi phế liệu khổng lồ. Giờ sẽ là lúc để thử nghiệm...
(Quỷ tộc 50/100/10/-1)
Quả bóng màu bạc lại được thổi phồng lên thành một cái kén lớn. Từng tia sáng phản chiếu từ nó đôi khi làm chói mắt. Nếu Phong sử dụng Linh nhãn lúc này, có lẽ anh sẽ thấy những màu sắc rực rỡ đang chuyển động trong chiếc kén, hay lớp sương mù đang thổi vào khiến chiếc kén càng lúc càng lớn. Chẳng mấy chốc, đám sương mù sẽ cô đặc lại thành nước, thành máu, thành th��t, hình thành cơ thể cho địa khôi.
Phong chưa dừng lại, anh tiếp tục ném từng chiếc răng, xương, giáp xác vào trong kén. Chiếc kén lúc này đã trở thành một con quái vật phàm ăn, chẳng ngại nuốt chửng bất cứ thứ gì, kể cả đất đá, than củi. Nhưng Phong nhận ra, có những bột phấn trắng đen đang bị chiếc kén nhả ra. Có lẽ nó đang chiết xuất và chỉ hấp thụ những gì tinh hoa nhất chăng?
Lẽ ra nghi lễ phải kết thúc từ lâu, nhưng thí nghiệm khoa học của Phong lại cứ kéo dài mãi không dứt. Đã gần hai tiếng trôi qua, đống nguyên liệu đã hết từ lâu, Phong bắt đầu hơi lo lắng vì chuyện nghịch ngu này. Biết đâu nó dị dạng thì sao? Nhỡ may nó bị hội chứng Down? Não nó bị thay bằng than củi thì sao?
Anh đã ngồi bệt xuống đất nhìn chiếc kén cả tiếng đồng hồ. Hy vọng nó sẽ ổn... Cầu Chúa... Nam mô A di đà Phật... Anh lẩm bẩm những từ ngữ vô nghĩa, mong rằng sẽ đánh lạc hướng những suy nghĩ tiêu cực của bản thân. Ôi trời ơi! Cuối cùng mày cũng chịu ra!
Chiếc kén đã thu nhỏ lại và nhả ra một thằng nhóc đen thui lủi. Nó ngẩng đầu nhìn Phong, anh cũng nhìn lại nó... Cả hai đứng chết trân, chưa nghĩ ra cách phá băng. Đúng vậy, Phong cảm giác như mình bị nhốt vào một khối băng vĩnh cửu, cả người cứng đờ như bị đông đá. Anh nhìn chằm chằm vào sinh vật đen đủi, xấu xí, gớm ghiếc trước mặt, không chớp mắt. Sau hàng giờ chờ đợi thành quả, cảm giác như đi vào phòng hộ sinh với vợ thêm lần nữa, thì đứa con... À không... Thằng đệ của anh lại khác xa những gì anh mong đợi.
Cơ thể nó khô quắt như một gã chết đói, lồng ngực, cẳng tay, cẳng chân chẳng có lấy một chút bắp thịt. Cái đầu to tròn với cặp mắt đỏ, con ngươi đen đang lúng liếng nhìn anh. Không có mũi, miệng hay tai, kết hợp với cái cằm nhọn, trông nó hơi tựa tựa như một tên alien trong phim viễn tưởng của Mỹ. Trong ký ức của chân linh, anh thấy nó nhanh nhẹn và khủng khiếp lắm. Đại ca của đám ăn mày nơi Quỷ giới cơ mà. Vậy mà lúc này nó chỉ cao cỡ một mét mốt. Một chú lùn gầy nhách, ngố ngố, chẳng biết có hữu dụng hay không nữa...
Nhưng cũng phải trách anh, có lẽ nó đã mạnh hơn nếu anh không nghịch dại. Có lẽ nó bị anh làm đột biến chăng? Nó gãi gãi cái đầu tròn vo với cánh tay dài ngoẵng. Được cái, những ngón tay nó được trang bị móng vuốt sắc nhọn và dài, một vũ khí đi kèm ít ra trông còn nguy hiểm đôi chút.
Bắt đầu tò mò về thế giới mới, đôi chân nó đảo quanh, cái đầu đảo qua đảo lại nhìn ngó khắp nơi. Lúc thì lại chổng cây chuối ngược để nhìn phía sau... Những thứ nơi đây khác xa Quỷ giới của nó, đầy màu sắc, khác hẳn vẻ xám xịt nhạt nhẽo, hoang vu kia. Nó thích thú, nhảy múa, nghịch ngợm.
Phong nhận ra, dù cả người nó phủ một lớp giáp xác cứng như côn trùng, nhưng các khớp nối lại có thể xoay 360 độ, linh hoạt đến khó tin.
- Đừng nghịch nữa. Lại đây nào.
Anh nhận ra nó giống hệt một đứa trẻ con. Điều đó khiến bản năng làm cha trong anh trỗi dậy, anh nhẹ nhàng đến bên nó, bàn tay xoa nhẹ lên cái đầu trọc bóng lưỡng.
- Từ nay anh gọi mày là Gốt nhé.
Một cái tên khá dị, nhưng nó vẫn vui vẻ đón nhận. Tên là thứ nó chưa từng có. Nó vui sướng nhảy lên, bật nhảy quanh những thân cây. Tốc độ của nó nhanh đến khó tin. Phong chỉ thấy những cái bóng đen vụt qua từ cây này sang cây khác, để lại những mẩu vụn gỗ rơi lả tả xuống đất.
Anh e rằng mình đã lầm. Gốt có lẽ là đồng đội mạnh nhất của anh lúc này. Suốt cả ngày, anh tìm cách trao đổi với Gốt qua Đ���a Hồn, bởi nó chẳng có miệng để nói chuyện. Anh nhận ra không phải càng nhiều thì càng tốt. Những thứ anh thử đưa vào chiếc kén đúng là có tăng cường cho Gốt. Giáp xác nó dày hơn, cứng hơn, đen hơn. Nhưng cơ thể nó lại chưa thích nghi, khiến tốc độ và vận động giảm sút. Thôi xin người... Chú em định làm Black Panther à? Dẫu vậy, anh cũng giúp nó tăng thêm một cấp. Chỉ tốn (10/10/10), một mức năng lượng quá nhỏ với anh.
Nó vui vẻ thực hiện những động tác uốn dẻo, bẻ và gập các khớp sau khi được tăng cấp. Cơ thể nó đã thích nghi hoàn toàn với bộ giáp cứng.
- Lẽ ra anh phải gọi mày là Pudding mới phải? Này, đừng cuộn như thế, đừng chổng cái chỗ hậu của mày vào mặt anh chứ.
Đùa nghịch với Gốt một lúc lâu, Phong cũng phải quay lại với chính sự. Anh triệu hồi Gốt không phải để chơi, mà anh cần năng lực đặc biệt của nó. Thứ sức mạnh bản năng gắn chặt vào linh hồn nó.
Phải mất vài ngày anh mới huấn luyện xong cho nó sức mạnh của Nội Ấn. Tạm thời cũng đủ để nó vận dụng năng lực một cách tự nhiên. Nhưng bản năng và kỹ thuật giết chóc của nó vượt xa Ti Bê. Dù cơ thể nhỏ bé nhưng những con thú lớn bốn, năm mét chỉ như món đồ chơi với nó, Gốt thích giết lúc nào thì giết. Với nó, giết chóc và sinh tồn đã là chuyện thường như cơm bữa. Nó chẳng hiểu nhân từ hay tàn nhẫn là cái quái gì, chỉ có sống hay chết là hai khái niệm duy nhất có trong từ điển của nó.
Gốt cực kỳ mạnh mẽ về đêm. Nó ẩn mình như bóng ma trong đêm tối, với cơ thể đen như mực. Có chăng chỉ có đôi mắt đỏ như máu nổi lên trong bóng đêm, mang đi những linh hồn thống khổ giãy giụa mong thoát ra khỏi bàn tay nó.
--------
Ngồi trên lưng Ti Bê, anh thấy mình đã quá ổn. Ban ngày có Ti Bê, đến đêm có Gốt. Chúng phối hợp một cách hoàn hảo, bảo vệ anh cả ngày lẫn đêm khỏi mọi kẻ địch hung dữ.
Họ đang tiến gần một ngôi làng nhỏ. Khu rừng nơi đây đã thưa thớt hơn. Mặt đất nâu xám, kém màu mỡ. Những tảng đá lớn nhỏ nằm rải rác khắp nơi, phá hoại cảnh quan, khiến nơi này trông thật thiếu thẩm mỹ. Nhưng cạnh đó là sự thê lương, tiêu điều: những vết máu, tay, chân cụt vương vãi khắp nơi. Nơi đây vừa trải qua một cuộc chiến đẫm máu. Đó cũng là lý do anh tìm đến nơi này. Từ Lưng Xám, anh nhìn thấy nhiều đám người chán nản, khóc gào trong làng. Thân nhân của họ đã chết hoặc bị bắt cóc sau cuộc thảm sát đêm qua, khiến nỗi bi thương tràn ngập mọi ngóc ngách ngôi làng.
Một đám người lớn tuổi tụ tập lại, nắm tay nhau, siết chặt từng sợi dây trong tay. Họ biết rằng, lúc này, sự sống phải để dành cho những người trẻ hơn. Vài người khóc lóc, cố gắng níu tay, níu chân những người thân lớn tuổi, chỉ mong được ở bên cha mẹ lâu hơn một chút, nhưng chẳng ích gì. Kết cục đã được định trước.
Nhóm của Phong không đến gần ngôi làng. Cả nhóm nấp ở một nơi bí mật, quan sát mọi cử động của họ. Giờ sẽ là lúc Gốt thực hiện nhiệm vụ của mình.
Bản chỉnh sửa văn học này được thực hiện và bảo hộ bởi truyen.free.