(Đã dịch) Linh Thư - Chương 11: Tấm Bản Đồ Sự Sống.
Cạnh đám lửa trại là hai người và một chú chó đang tụ tập. Khác với không khí căng thẳng, trầm trọng bao trùm hai người, chú chó vẫn thản nhiên ngậm khúc xương, ngủ gà ngủ gật. Thỉnh thoảng, nó lại ngáp một cái thật to, cái lưỡi dài liếm láp những mẩu thịt còn sót lại quanh khóe miệng. Thế giới của nó lúc này chỉ đơn giản là nó và khúc xương mà thôi.
Trái lại, Phong chăm chú nhìn lòng bàn tay Gốt đang xòe ra trước mặt mình. Ở đó, những làn khói đen uốn lượn, cuộn xoắn vào nhau tạo thành một quả cầu, thỉnh thoảng lại hiện lên bóng dáng một khuôn mặt thống khổ, đau đớn vì linh hồn bị giằng xé.
Anh rùng mình khi thấy Gốt kéo từng sợi linh hồn mảnh mai đang giãy giụa lại gần. Nó mở một khe đen ngòm, sâu hoắm ngay nơi lẽ ra là gốc mũi, dù nó chẳng hề có mũi...
Từ khe hở ấy, Phong nhìn thấy bên trong đầu Gốt là một đám lửa đỏ như máu đang cuộn cháy, phát ra những tia sáng khát máu, tham lam nuốt chửng linh hồn yếu ớt đáng thương.
Phong cố tự nhủ rằng mình không còn là con người nữa. Mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch. Nhưng anh cũng lấy làm lạ, mỗi khi suy nghĩ về những kế hoạch mới, đầu óc anh lại trở nên lý trí đến lạnh lùng. Anh chẳng còn màng đến hậu quả, chẳng còn tính người, chỉ cần đạt được mục đích, bất kể phải hy sinh ai.
Cái chết của Ti Bê có lẽ là một ví dụ rõ nhất. Và giờ đây, anh lại toan tính nuốt chửng linh hồn kẻ khác?
Gốt nhấm nuốt linh hồn một cách th���a mãn, đôi con ngươi trợn ngược lên vì khoái cảm. Phong thấy ghê tởm khi chứng kiến nó ngã ngửa ra sau, cả người vặn vẹo theo những tư thế Yoga quái dị mà nó tự sáng tạo.
Một lát sau, anh đá nó vài cái như để nhắc nhở.
- Đừng làm mất thời gian nữa Gốt. Trời sắp tối rồi. Anh không thể thức trắng đêm với mày mãi được.
Dù bị đá mấy cú, nó chẳng hề nổi giận mà còn quấn lấy chân anh, cọ cái đầu tròn kỳ cục vào gối để lấy lòng. Khe mũi của nó lại mở ra, nhưng lần này nó dùng móng dài ngoằng móc sâu vào óc. Quấy đi quấy lại một hồi, nó kéo ra một sợi dây được tết chặt. Đó là những mảnh ghép ký ức còn sót lại, được chắt lọc từ những linh hồn nó đã nuốt.
Phong cúi đầu, hít sâu sợi linh hồn qua mũi. Anh cố gạt đi suy nghĩ rằng mình giống như một kẻ nghiện đang lên cơn. Chắc cũng chẳng "phê" như vậy đâu...
Cơn đau buốt thắt tận óc, từng hình ảnh ngẫu nhiên đan xen, hỗn loạn ập vào não anh. Anh ôm đầu, khuỵu gối, đôi lông mày nhíu chặt vì đau đớn, rồi đổ gục, chìm vào miên man bất tỉnh.
Sáng hôm sau, mở m���t ra, Phong thấy Gốt đang nằm úp trên ngực mình, ngủ say như chết. Lưng Xám đã bay đi mất, có lẽ lại muốn làm bá chủ bầu trời, còn Ti Bê thì mải miết đuổi bắt mấy chú bướm.
Kéo Gốt sang một bên, anh thở dài.
- Mấy đứa bắt khiến anh lo rồi đấy.
Sau một đêm, đầu óc anh đã hoàn toàn ổn định, những ký ức thu thập được cũng đã được sắp xếp một cách hoàn hảo. Chúng trở thành một kỹ năng mới, tách biệt khỏi con người anh, một phương pháp anh tự tạo ra khi đọc ký ức của các chân linh. Điều này giúp anh tránh bị quá đắm chìm, dẫn đến thay đổi ý thức bản thân.
Lúc này, anh đã thông thạo ngôn ngữ của dân bản địa, hiểu rõ hoàn cảnh xung quanh mình. Nơi đây được gọi là làng Đá Vụn, xung quanh còn có khoảng năm bảy ngôi làng khác và một tòa thị trấn nhỏ. Đôi khi, người dân mang da thú, xương, khoáng thạch vào thị trấn để đổi lấy lương thực.
Đa số dân làng không biết chữ, những người biết cũng chỉ viết được vài nét xiêu vẹo tên mình. Kiến thức về thế giới này vẫn còn quá ít ỏi để anh có thể hiểu rõ hơn. Nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đã đủ để anh thực hiện bước tiếp theo trong kế hoạch.
Những đứa trẻ gầy gò, bên má vẫn còn vệt nước mắt khô, đang cặm cụi dưới mặt đất. Chúng căng mắt tìm nhặt từng hạt gạo vương vãi hay bất cứ thứ gì ăn được vào chiếc chậu gỗ. Cả đám lúi húi, châu đầu vào nhau, bò lết khắp nơi tìm kiếm.
Người l���n thì đi tìm quả dại, rau dại còn sót lại để cho vào nồi. Vài gã đàn ông, với bắp tay, bắp chân vẫn còn quấn băng bó vết thương, đang cố kéo những xác lợn, bò bị đốt cháy khét.
Không khí u buồn, trầm thấp vẫn bủa vây khắp nơi. Nhưng họ vẫn phải sống, phải tồn tại để giữ lấy hương hỏa tổ tiên, gìn giữ truyền thừa từ những đời anh hùng đã hy sinh để bảo vệ bộ tộc. Những hình xăm trên cơ thể nhắc nhở họ không được gục ngã. Chỉ cần nhìn bóng lưng người bên cạnh, họ sẽ nhớ lại lịch sử hào hùng của tộc mình: những con người bất khuất, rắn rỏi như những tảng đá. Dù bị mắc kẹt nơi rừng đá khô cằn, nghèo nàn, họ vẫn tồn tại, đời đời nối tiếp.
Ông Thu ngồi ngắm nhìn con cháu mình đang cặm cụi. Ông muốn chết theo những người bạn già, những chiến hữu đã khuất, nhưng không thể. Những hình xăm chi chít trên người đủ để nhắc nhở ông phải tìm cho chúng một cơ hội sống. Đó là những chỉ dẫn, những lời nhắc nhở từ bao đời, là tấm bản đồ để bộ tộc ông sinh tồn.
Kéo lấy bắp tay đã bắt đầu nhăn nheo, ông tìm kiếm một lời chỉ dẫn để vượt qua khó khăn trước mắt. Những hình vẽ và tuyến đường hiện lên trong ký ức, dẫn ông đến những cánh rừng, nguồn nước, những nơi cất giữ quả dại và thức ăn. Có lẽ, họ sẽ tìm được nguồn sống.
... Và sau đó?
Lòng căm thù, giận dữ cuộn trào trong ngực khiến ông cảm thấy như có hai hòn than nóng đang đốt cháy phổi, từng hơi thở như thiêu đốt hơi nước biến thành khói và hơi máu.
- Báo thù!
Ông gằn từng chữ một.
- Tộc trưởng, tộc trưởng ơi!
Một gã đàn ông, bàn tay bị băng bó chặt bằng lá cây, mười ngón đã chẳng còn nguyên vẹn, chạy đến phía ông với vẻ hoảng hốt xen lẫn vui mừng.
- Có chuyện gì vậy?
- Có... Có một cái xác thú ngay cạnh tường rào!
- Xác ư?
- Đúng vậy, nó còn tươi nguyên, vừa bị giết, vết máu vẫn còn ấm.
Ông Thu suy nghĩ về lý do, tự hỏi chẳng có lý gì lũ bạo tàn kia lại muốn cho họ cơ hội sống cả. Chẳng lẽ con thú bị thương, chẳng may chạy đến làng ông và gục ngã ngay cạnh tường rào?
- Có dấu vết gì không? Để ta đi xem thử.
Ông gọi thêm mấy gã đàn ông bị thương nhẹ đi theo mình đến chỗ xác con thú.
Những dấu vết kéo lê đến sát tường rào cho thấy rõ ràng con thú đã chết, không phải tự nhiên bỏ xác ở đây. Có kẻ đã làm việc đó... và có thiện ý. Điều này ông biết. Thay vì cố hoang mang tìm hiểu mục đích của người khác, lúc này ông thấy vui sướng vì cơ hội sống đã đến. Những đứa trẻ sẽ không còn phải chết vì đói.
Cả đám kéo con thú vào làng, phụ nữ, trẻ em cũng chạy ra giúp sức. Cái không khí trầm thấp đè nén, sợ hãi bỗng tan biến khỏi ngôi làng, thay vào đó là những tiếng cười, tiếng gọi nhau hân hoan vì tìm được sự sống.
Họ mổ xẻ cái xác ra từng mảnh. Dù cái xác thừa đủ cho đám người ít ỏi còn sót lại trong làng có một bữa no nê, Tộc trưởng vẫn yêu cầu tích trữ một nửa, chế biến thành từng tảng thịt khô hun khói.
Họ chia nhau vác củi, phá dỡ những ngôi nhà đổ nát để lấy gỗ. Những đứa bé con đội những chiếc nồi sắt đựng nước trên đầu, rồi tập trung lại.
Cái đói, cái chết đã khiến họ đoàn kết. Chẳng còn ai phân biệt g�� nhau nữa. Họ chia sẻ cho nhau từng miếng thịt, từng chén rượu ít ỏi còn sót lại. Con thú đã biến thành một bữa tiệc linh đình. Họ thầm cảm ơn tổ tiên đã phù hộ, vài người còn muốn xăm một hình vẽ mới để đánh dấu sự kiện này.
Ông Thu nhìn đám lửa tí tách, tiếng lụp bụp của nồi nước thịt trước mắt. Dẫu vậy, ông vẫn thấy lo lắng và khó hiểu trước món quà của tạo hóa này. Rốt cuộc, ai đã mang lương thực đến cho họ?
Trời bắt đầu sáng... Trên sân vẫn vương vãi những mẩu xương nát đã bị hút hết cả tủy. Những vết tích của cuộc liên hoan tối qua đã phần nào giúp ngôi làng yên tĩnh hơn hẳn, không còn tiếng kêu réo của những chiếc dạ dày đói khát chỉ được nuôi bằng nước.
Nhiều người phụ nữ với mái tóc bù xù, đang lang thang nhặt nhạnh, dọn dẹp "bãi chiến trường". Quấn quýt sau chân là vài đứa bé tí xíu, cũng cố nhặt nhạnh giúp mẹ mình.
- Tổ tiên ơi! Ôi tổ tiên phù hộ!
Một gã đàn ông gầy gò, tay vẫn cầm ngọn đuốc, vừa chạy vừa thét, đánh động cả ngôi làng tỉnh giấc.
- Tộc trưởng ơi!!! S..ss ..sói..
- Cái gì?! Mọi người lấy vũ khí ra mau!
- K... Không phải thế!?
Chạy dốc sức khiến gã lúc này hụt hơi. Vốn là kẻ nói liến thoắng, giờ đây hắn lại thành một gã cà lăm, nói chẳng nên lời.
Một gã đàn ông tương đối cao lớn, cơ thể rắn rỏi và chắc chắn, bước đến gần gã.
- Thoom, mày bình tĩnh lại chút đi, muốn nói gì thì nói rõ ràng ra, chúng ta mới có thể chuẩn bị được chứ?
- Sáng nay... có... một con... sói lớn... kéo xác thú đến trước cổng làng mình!
Cú nắm chặt vai của người bạn khiến hắn dần bình tĩnh hơn. Tiếng nói cũng rõ ràng và lớn hơn, khiến nhiều người đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
- Ơn Lang Thần phù hộ! Một phụ nữ trung niên quỳ xuống, bật khóc.
Cả làng chưa bao giờ gặp chuyện này, chỉ biết quay sang nhìn Tộc trưởng, mong rằng ông sẽ cho họ một lời giải thích hợp lý.
- Chúng ta cứ ra cổng làng xem thử đã...
Ông không vội vàng kết luận mà yêu cầu mọi người cần điều tra thêm. Đến cổng, họ mới thấy cái xác khổng lồ bị bỏ lại đó. Một con thú lớn gần gấp đôi con hôm qua. Máu nó đã ch��y khô và đặc lại, cho thấy một cái chết tức thì với một đòn xuyên qua não. Chắc hẳn là một vũ khí nào đó dài, mảnh và sắc bén.
Không giống vết móng của một con thú. Có lẽ là người. Nhưng ai lại muốn giúp họ chứ?
- Thoom, cậu nói là một con sói ư?!
- Đúng vậy, sáng nay khi gác trên cao, tôi thấy một con sói lớn kéo lê cái xác đến đây. Nó để lại xác trước cổng làng rồi bỏ đi ngay...
- Thật vô lý! Một gã thợ săn khác hoài nghi.
Ông Thu quay sang nhìn dân làng. Cả đám chụm lại, lo lắng thay vì vui sướng như hôm qua, bởi lý trí của họ đã trở lại sau khi lấp đầy cái bụng rỗng.
- Tạ ơn tổ tiên! Tạ ơn Lang Thần! Ông hô to.
Câu nói đó của ông lúc này đã trở thành liều thuốc an thần cho cả làng. Nhiều người quỳ xuống, khóc lóc, lầm bầm theo.
- Tạ ơn tổ tiên! Tạ ơn Lang Thần! - Tạ ơn tổ tiên! Tạ ơn Lang Thần!
Trong mắt Ông Thu vẫn còn vẻ lo lắng về điều bí ẩn, nhưng ông quyết giữ vững tinh thần cho cả bộ tộc. Ông nheo mắt nhìn về phía khoảng rừng trống trải lưa thưa, nơi những vết máu đã khô cạn, và những dấu ch��n khổng lồ in hằn trên đất...
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.