Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 21: Phương bắc, phương bắc.

Ba bốn người đàn ông đang chen chúc trong một căn nhà nhỏ. Căn nhà vốn là chốn trú ngụ lý tưởng đối với chủ nhân. Ngôi nhà được dựng khá kiên cố, với những cọc gỗ đục đẽo tỉ mỉ, kết nối bằng các mối ghép mộng gỗ chắc chắn. Thế nhưng, lúc này, nó dường như phải "gồng mình" chống đỡ khi chứa đựng những gã đàn ông to khỏe, vạm vỡ cùng chen chúc bên trong.

Dù không khí khá đông đúc, nhưng thực chất, tâm điểm của căn phòng lại dồn vào hai người đàn ông. Một người già cả nhưng quắc thước, rắn rỏi; một người trẻ trung, oai hùng. Một cô gái trẻ, lẻ loi giữa đám đông, nhẹ nhàng múc từng bát canh xương nóng hổi, phân phát cho mọi người. Mùi thơm dịu nhẹ của các loại hoa và thảo mộc khiến không gian trở nên dễ chịu và thoải mái hơn hẳn.

Vân mỉm cười nhìn cô gái.

– Vậy ra, cô chính là bảo bối mà Trưởng lão muốn bảo vệ sao?

– À, Thủ lĩnh, nó là cháu gái của lão, năm nay mới mười lăm tuổi thôi ạ.

– Khà khà, lão già, ông nghĩ ta có đến hai mươi bà vợ rồi mà còn thấy chưa đủ sao? Cứ yên tâm đi, hãy để cô bé lớn lên đã.

Cô gái đỏ bừng mặt, rụt rè cúi đầu, nấp sau lưng ông lão, chỉ dám hé đầu nhìn lén người đàn ông được xem là mạnh nhất bộ tộc.

– Cũng đã quen Trưởng lão lâu rồi mà ta vẫn chưa hỏi tên của ông là gì. Trưởng lão đừng trách ta nhé. Kể từ khi hai làng hợp nhất, ta luôn bù đầu bận rộn khắp nơi, hết chỗ này lại đến chỗ kia, thành ra nhiều thứ ta cũng quên mất, không để ý được.

– Không sao đâu, Thủ lĩnh. Nếu không có ngài đứng ra giải quyết bao vụ tranh chấp, có lẽ việc hai làng sống chung yên ấm như bây giờ là điều không thể xảy ra. Ngài đã làm được hai việc sẽ được đời đời con cháu truyền tụng. Lão tên Minh, là di tộc của tộc Sói Đen, năm nay đã hơn năm mươi tuổi.

– Sói Đen? Ta cứ nghĩ là Sói Xám chứ?

– Đúng vậy! Thực ra, Sói Xám xuất phát từ tộc Sói Đen. Cả vùng Nam Vực này đều nằm dưới sự cai trị của mười hai siêu cấp bộ tộc lớn. Mỗi siêu cấp bộ tộc sẽ có một vài đại tộc dưới trướng. Tộc Sói Đen chính là một đại tộc như vậy. Cứ mỗi khi dân số đạt đến một mức độ giới hạn, các bộ tộc sẽ tách ra những nhóm dân có tư chất yếu kém hoặc những nhánh quá xa khỏi dòng tộc chính thống để di dân đến những vùng đất xa hơn. Tổ tiên của tộc Sói Xám đã ra đời theo cách đó.

– Thì ra là như vậy! Không ngờ tộc Sói Xám lại có xuất thân cao quý đến thế. Kiến thức của ta còn hạn hẹp quá, nào đâu biết được nhiều đến vậy. Mà ông bảo đây là Nam Vực, thế chắc còn Bắc Vực, Đông Vực, Tây Vực nữa chứ?

– Đúng vậy...

Sau một h���i chần chừ, suy nghĩ đắn đo, ông Minh mới lên tiếng.

– Thực ra... toàn bộ bát phương đều nằm dưới sự thống trị của Bắc Vực. Họ là chủ nhân chân chính của thế giới này. Ngay cả mười hai siêu cấp bộ tộc cũng chỉ là con kiến đối với họ mà thôi.

– Sao cơ? Rốt cuộc họ là ai mà mạnh đến vậy?

– Họ không phải con người...

– Ý ông là gì?

– Họ là... Thú nhân tộc...

– Sao ông lại biết nhiều đến vậy?

– Cứ mười năm một lần, phương Bắc sẽ bắt toàn bộ Nam Vực phải cống nạp sản vật và nô lệ. Nhưng tất nhiên, đa phần các siêu bộ tộc sẽ đứng mũi chịu sào, họ sẽ ra lệnh cho các đại tộc đưa binh đi khắp nơi để thu thập sản vật cống nạp cho phương Bắc. Năm đó, tôi cũng từng trở thành một nô lệ và bị đưa về phương Bắc.

– Tôi tưởng ông đến từ đại tộc chứ?

– Đại tộc thì sao? Một khi đã tách ra rồi, họ đâu thèm quan tâm nguồn gốc của tôi. Chỉ có chúng ta mới lấy đó làm tự hào về xuất thân của mình. Chứ họ đâu coi ta là đồng tộc, thậm chí còn chẳng coi ta là người. Nhưng cũng may mắn, tôi bị một tên quý tộc ngay tại Nam Vực chọn trúng. Nhờ thế, tôi mới có cơ hội bỏ trốn về làng.

– Ông từng làm nô lệ, vậy mà lại đi bắt cóc người khác về làm nô lệ cho tộc mình sao?

– Cũng đâu còn cách nào khác? Xin Thủ lĩnh thứ lỗi, chúng tôi chỉ biết cái đói cái rét của mình, chứ đâu biết cái đói cái rét của người khác?

– Sẽ không còn như vậy nữa! Ta muốn dân tộc ta cường thịnh, ta muốn mọi người không còn bị bóc lột!

– Đó là điều bất khả thi, Thủ lĩnh ạ! Ngài sẽ phải chống lại mười hai siêu bộ tộc, hàng tá đại tộc lớn, rồi cả đám thú binh trú đóng ở Nam Vực nữa. Dựa vào đâu?

– Cơm ăn cũng phải từng miếng một thôi, Trưởng lão. Trước mắt, ta muốn dân tộc ta mạnh lên đã. Còn chống lại ai, chống được hay không... thì vẫn còn quá xa vời.

– Thực ra, hôm nay ta tìm đến lão là vì muốn biết cách dân làng Sói Xám cường hóa bản thân như thế nào. Dường như cách thức cường hóa giữa tộc Rừng Đá và Sói Xám rất khác nhau.

– Có lẽ là như vậy...

Ông Minh ngập ngừng. Những kiến thức này đều là bí mật bất truyền của các tộc. Liệu ông có nên nói ra? Tổ tiên đã đánh đổi biết bao sinh mạng mới tìm ra con đường cho con cháu. Nếu ông tiết lộ...

– Ta biết ông đang nghĩ gì. Trước hết, tộc Sói Xám giờ đã chỉ còn trên danh nghĩa. Chúng ta đã hợp nhất thành một tộc, vậy sớm muộn gì thì ông cũng cần sự hỗ trợ của ta mới có thể tu luyện được. Bí truyền luyện khí cảm, ta cũng chẳng giấu giếm, đều sẽ dạy cho con cháu ông. Thứ hai, ta sẽ cất nhắc để một người của tộc Sói Xám làm đội trưởng một đội thợ săn. Riêng ông cũng sẽ được chia thêm hai lô đất nữa để canh tác, bởi đã đóng góp cho làng phát triển. Ông thấy sao?

– Thủ lĩnh nói đúng. Nếu không có Thủ lĩnh giúp đỡ, chúng tôi cũng không thể tự tu luyện được.

Nói rồi, ông quay người đi về phía một chiếc cối đá đặt ở góc nhà. Dù đã lớn tuổi nhưng sức ông vẫn đủ khỏe để nhấc bổng chiếc cối đặt sang một bên. Đưa tay đào nhẹ xuống đất, ông nhấc lên một bình gỗ nhỏ cỡ nắm tay, đỏ như máu, miệng bình bịt kín bởi nút gỗ. Ông cẩn thận mang chiếc bình đến trước mặt Vân.

– Trong này là bí mật của tộc Sói Xám. Từ nhiều đời tổ tiên đã dâng hiến tính mạng để làm ra nó.

– Trong này là gì?

– Yêu huyết!

Vân thoáng thấy thất vọng. Thực ra, tộc Rừng Đá cũng có bí pháp dùng yêu huyết để luyện thể. Bí pháp đó không phải là quá bí mật, đa số các tộc đều biết. Nhưng điều gì khiến tộc Sói Xám trở nên khác biệt đây?

Dường như hiểu Vân đang băn khoăn điều gì, ông Minh giải thích:

– Chắc Thủ lĩnh cũng biết, các tộc luyện thể bằng phương pháp Huyết Luyện. Họ thường chọn những đứa trẻ mới trưởng thành và bôi yêu huyết lên cơ thể chúng. Việc đó sẽ khiến toàn bộ khí khổng trên da thịt chúng mở ra, hấp thu năng lượng trời đất. Đứa nào có tư chất tốt sẽ hấp thu được nhiều và mạnh hơn; đứa nào yếu sẽ hấp thu được ít. Mặc dù cũng có rủi ro, nhưng đa số bọn trẻ đều có tư chất khá thấp, hấp thu năng lượng ít nên ít xảy ra chuyện đáng tiếc.

Tuy nhiên, cách tu luyện này đa phần mỗi tộc nhân chỉ được thực hiện một lần trong đời vì quá tốn kém. Yêu huyết cũng không dễ gì có được.

Tổ tiên tộc Sói Xám đã tìm ra một phương pháp khác biệt so với các tộc. Trong bình này không phải loại yêu huyết bình thường, mà là sự phối trộn của ba loại yêu huyết khác nhau: Yêu Lang, Yêu Hổ và Yêu Hồ, cùng với một số loại thuốc quý hiếm khác. Sự kết hợp này giúp việc hấp thu năng lượng vượt trội hơn hẳn. Ngay cả khi tư chất có phần kém cỏi, vẫn có thể hấp thu được lượng năng lượng lớn.

Hơn nữa, chúng tôi thường chọn những đứa trẻ nhỏ để thực hiện nghi thức, bởi cơ thể chúng nhỏ hơn sẽ tiết kiệm được khá nhiều yêu huyết. Khuyết điểm thì ngược lại, là rủi ro sẽ lớn hơn. Chính vì vậy, tộc đinh trong làng rất ít so với các tộc khác, chúng tôi cũng đành phải đi bắt cóc người của các tộc khác để bổ sung sức lao động.

Vân nhìn lọ thuốc đỏ thẫm trong tay ông Minh. Trong đầu anh chợt nhận ra, đây có lẽ chính là phương cách để anh khiến liên minh của mình trở nên lớn mạnh nhanh chóng.

Bản quyền của tài liệu này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free