(Đã dịch) Linh Thư - Chương 22: Phương nam.
Vân lờ mờ cảm thấy phương pháp điều chế yêu huyết có thể sẽ là một nước cờ quan trọng trong kế hoạch sắp tới của mình. Tuy nhiên, anh vẫn hoài nghi liệu nó có khả thi hay không, bởi anh nhận ra còn quá nhiều điều cần phải cân nhắc kỹ lưỡng mới mong thực hiện được.
Anh nhìn thẳng vào vị trưởng lão già nua, biết rằng vô số tri thức đang ẩn chứa nơi đây, và anh cần khai thác càng nhiều thông tin càng tốt. Trong chiến tranh, tình báo luôn là yếu tố then chốt.
– Trưởng lão, chắc hẳn tộc ông phải nắm rõ vị trí các đàn yêu thú chứ? Bình thường, tìm được một con yêu thú đã khó, huống hồ còn phải cẩn thận chọn lựa đúng ba loại như vậy.
– Trí tuệ của thủ lĩnh thật khiến lão già này phải thán phục. Đúng là chúng tôi biết vị trí của ba yêu tộc. Nhưng… để săn được chúng thì phải trả một cái giá rất đắt.
– Yêu tộc ư?! Thậm chí yêu thú còn có tộc đàn sao? Chúng nằm ở đâu vậy?
– Phía nam… Vùng đất hoang vu phía nam chính là lãnh thổ của yêu quốc. Chúng ta bị kẹp giữa phương Bắc và yêu quốc ở phía nam…
Càng hỏi, Vân càng nhận ra vùng đất này rộng lớn đến mức nào, hoàn toàn không đơn giản như anh vẫn tưởng. Yêu thú còn có thể thành lập quốc gia, thú nhân cũng có quốc gia, vậy mà con người lại chỉ là những bộ lạc nguyên thủy?
Thấy Vân tỏ vẻ tò mò, ông kể tiếp.
– Yêu thú thực ra cũng được chia thành nhiều loại. Ở phía nam yêu quốc, những yêu thú thuần túy có trí tuệ không thua kém gì con người. Còn những con yêu thú đi lạc mà chúng ta bắt được thì đã tạp giao với loài thú rừng bình thường, khiến huyết mạch bị pha loãng đi rất nhiều. Mặc dù chúng khôn ranh hơn thú thường, nhưng vẫn có thể mắc bẫy và bị bắt.
– Tôi cũng không biết nhiều về yêu quốc đâu. Theo tôi được biết thì ba nơi chúng tôi tìm ra yêu tộc thực chất cũng chỉ là yêu tộc tạp giao. Tổ tiên chúng tôi phỏng đoán rằng rất có thể một yêu tộc thuần huyết nào đó đã từng trú ngụ ở những nơi đó một thời gian, rồi tạp giao sinh sản thành một yêu tộc nhỏ. Thực ra, rất nhiều bí mật phải là các đại tộc hoặc siêu bộ tộc mới có thể thấu tỏ. Chúng tôi cũng chỉ biết được đôi chút ít thông tin mà thôi.
– Ta hiểu rồi.
Anh đã hiểu ra rằng chẳng có gì là đơn giản. Nếu chỉ cần phối phương mà có thể giúp cả tộc lớn mạnh, thì có lẽ tộc sói xám đã cường thịnh từ lâu rồi. Anh cũng lờ mờ đoán được sức mạnh thực sự của các đại tộc hay siêu bộ tộc chắc chắn không hề tầm thường. Họ có thể tồn tại vững vàng giữa hai thế lực lớn nhất thế giới, hẳn phải có bí ẩn nào đó.
Điều tiếp theo anh biết mình cần chính là sự hỗ trợ, và cần có sức mạnh lớn hơn nữa.
***
Phong nằm dài trên chiếc võng đan bằng dây leo, trông vô cùng thảnh thơi và thoải mái. Thỉnh thoảng, anh lại đưa một chùm quả dại lên miệng nhấm nháp. Đã hơn một năm kể từ khi anh đến thế giới này, Phong cũng đã dần quen với cuộc sống trong rừng, quen với các loài thú hoang, với hiểm nguy rình rập, và cả với việc thiếu thốn đủ thứ.
Nơi tạm trú hiện tại của anh là một thung lũng nhỏ với nhiều dòng thác đổ, tạo nên một cảnh tượng khá đẹp mắt.
Phong dựng tạm một căn chòi gỗ, quanh đó là hàng rào đá xếp chồng lên nhau. Căn chòi khá nhỏ, chỉ vừa đủ cho anh và Gốt nghỉ ngơi. Vì vẫn nhớ đến khu vườn cây cảnh ở thế giới cũ, thỉnh thoảng anh lại di chuyển những cây nhỏ và hoa, trồng dọc theo hàng rào. Lối đi từ hàng rào vào cửa cũng được rải một lớp sỏi. Thoạt nhìn, đây quả là chốn điền viên giữa núi rừng. Nhưng thực tế, căn nhà rất sơ sài, chẳng có bàn ghế hay vật dụng sinh hoạt đáng giá nào, ngay cả giường ngủ cũng chỉ là lớp cỏ khô trải dưới đất.
Dù vậy, Phong vẫn thấy thoải mái khi ở đây, cảm giác như mình cuối cùng cũng có một mái nhà.
Kể từ khi Vân tăng lên cấp 4, lượng địa khí thu thập mỗi ngày cũng giảm đi đáng kể. Anh tính toán rằng mức địa khí tiêu hao cho mỗi địa khôi hiện đã rất lớn.
( mức hấp thu năng lượng hiện tại 20.5+6/30+6/0/-24.5)
Cứ mỗi cấp độ tăng lên, lượng địa khí tiêu hao lại tăng gấp đôi.
Nếu Vân tiếp tục tăng lên cấp 5, sẽ càng tốn thêm nhiều năng lượng hơn nữa.
Anh đang rơi vào một vòng luẩn quẩn với nhiều vấn đề cần giải quyết. Càng tạo ra nhiều địa khôi thì càng phải tăng năng lượng hấp thu; mà càng tăng năng lượng hấp thu, anh lại càng thu hút sự chú ý của thiên đạo. Anh có thể cảm nhận được nguy hiểm đang ngày càng đến gần.
Sột soạt…
Một gã đàn ông cao lớn, mái tóc dài tùy ý xõa ngang vai, khóe miệng khẽ nhếch cười, toát lên vẻ lãng tử đào hoa. Hắn rảo bước trên bãi sỏi, tiến về phía Phong.
– Chúa công! Ngài thật thảnh thơi quá.
– Haha, Gốt tìm được mấy loại quả khá ngon, cậu đến thử xem.
Vân thoải mái ngồi bệt xuống đất cạnh chiếc võng, nhón lấy vài quả mọng nhỏ cho vào miệng nhấm nháp.
Phong nhìn Vân, hỏi.
– Có chuyện gì mà cậu phải đích thân đến tận đây tìm tôi vậy?
– Chúa công, tôi vừa tìm hiểu được một chút tin tức về thế giới này. Phía Bắc là một quốc gia rộng lớn do thú nhân chiếm cứ, còn phía Nam là yêu quốc do yêu thú dựng nên. Vùng đất chúng ta đang ở được gọi là Nam Vực, do 12 siêu bộ tộc lớn kiểm soát. Dưới các siêu bộ tộc là các đại tộc, rồi nhỏ hơn nữa là những bộ lạc nhỏ lẻ. Theo tôi, thế giới này thực sự rất rộng lớn, chúng ta mới chỉ đang ở một góc nhỏ của nó mà thôi.
– Cậu nói đúng, thế giới này quả thực rất rộng lớn. Nhưng chẳng phải càng lớn thì chinh phục càng thêm thú vị sao? Ha ha ha.
– Thế cậu đã có kế hoạch gì chưa?
Vân hơi trầm ngâm, tay trái khẽ vuốt cằm.
– Tôi cần sự giúp đỡ của ngài.
– Cậu cứ nói xem sao.
– Bước đầu, tôi cần tăng cường sức mạnh quân sự cho bộ tộc. Muốn thế, tôi cần rất nhiều yêu thú, tốt nhất là còn sống.
– Cậu muốn lấy máu của chúng ư?
– Đúng vậy. Dường như máu yêu thú ở đây có tác dụng tăng cường chân khí rất lớn, sánh ngang với một viên thuốc đại bổ. Chỉ cần tôi có thể kết hợp với phối phương để tạo ra một loại thuốc giúp tăng cường chân khí nhanh chóng, chúng ta sẽ có thể xây dựng một đội quân lớn mạnh, đủ sức đánh đông dẹp bắc.
– Hừm... Được, việc này tôi đồng ý. Tôi sẽ giúp cậu thu thập yêu thú. Còn gì nữa không?
– Nếu ngài có thể dùng Lưng Xám tìm kiếm thêm thông tin về yêu quốc phía Nam, cũng như các siêu bộ tộc gần khu vực này, thì sẽ giúp tôi rất nhiều.
– Được. Ta cũng dự định tăng thêm số lượng bầy chim trinh sát. Một mình Lưng Xám phải đảm đương quá nhiều việc sẽ rất khó khăn cho nó. Hơn nữa, bầu trời cũng không hẳn là an toàn tuyệt đối. Khi nắm được thông tin chi tiết, ta sẽ báo cho cậu.
– Còn một việc nữa...
Vân hơi ngập ngừng, hắn thận trọng quan sát vẻ mặt của Phong trước khi nói tiếp:
– Không biết liệu ngài có thể tăng cường thêm sức mạnh cho tôi được không? Có nhiều kẻ địch mạnh như vậy, tôi e sức mình chưa đủ gánh vác trọng trách này.
Phong bật cười:
– Ha ha ha... Mục đích thực sự của cậu khi lặn lội tìm đến ta chính là điều này, đúng không?
Bỗng tiếng cười im bặt. Đôi mắt sắc bén của Phong nhìn thẳng vào Vân.
– Tất cả những điều vừa rồi, cậu hoàn toàn có thể dùng thần giao cách cảm mà nói với ta. Nhưng cậu lại phải đích thân đến tận đây, chẳng phải chỉ vì muốn ta cường hóa cho cậu sao? Cậu thật tham vọng đấy!
Ngừng lời một chút, Phong nói tiếp:
– Được! Ta sẽ tăng cường sức mạnh cho cậu, nhưng với một điều kiện. Cậu phải dựng thêm 5 tòa tế đàn nữa. Nhưng đây không phải là tế đàn bình thường; ta cần chúng được xây dựng ở những nơi đông dân cư sinh sống, mỗi nơi ít nhất phải có từ 400 đến 500 dân trở lên mới được tính. Nếu cậu hoàn thành, ta sẽ cường hóa cậu lên cấp độ thứ 5.
Vân hơi cúi đầu xuống, hắn muốn che đi vẻ khuất nhục khi bị Phong khiển trách. Nhưng ngay khi nghe điều kiện, hắn lập tức ngẩng đầu nhìn thẳng vào Phong, kiên quyết đáp:
– Tôi sẽ làm được!
Mọi nội dung trong bản biên tập này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện luôn tìm thấy linh hồn mới.