(Đã dịch) Linh Thư - Chương 28: Thần vương
Lynl ngắm ánh trăng phản chiếu qua những tán cây. Khu rừng về đêm lung linh, lấp lánh ánh bạc trên từng chiếc lá. Suốt mấy ngày qua, nàng đã dần quen và hiểu hơn về cuộc sống mới. Mọi thứ đều mới mẻ, với vô vàn điều để khám phá, nên nàng cũng không còn quá đau buồn về chuyện cũ. Nàng cũng chẳng còn quá sốt sắng về sức mạnh, bởi làm sao có thể mạnh hơn khi không thể tu luyện? Trước đây, nàng từng coi tu luyện là nhàm chán, vậy mà giờ đây muốn tu luyện cũng không được nữa.
Lynl nhìn gã hộ pháp trong bộ giáp đen bóng loáng đang đứng gác. Gã ta lầm lì ít nói, mỗi câu trả lời chỉ vỏn vẹn vài từ đơn giản. Trong mắt nàng, linh hồn gã như một hố đen, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Còn một cậu nhóc nữa, một tiểu quỷ, nhưng cậu ta không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ. Chỉ Phong mới có thể trò chuyện với cậu ta. Ngay cả linh hồn cậu ta cũng trống rỗng và u ám. Thật vậy, những ngày qua nàng chẳng thể trò chuyện với ai ngoài Phong. Và vào những đêm tối như thế này, Phong lại chìm vào giấc ngủ say, khiến nàng càng cảm thấy cô đơn vì không có ai để tâm sự. Nàng ngắm Phong nằm ngủ trên đám cỏ khô, linh hồn anh vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp dịu dàng. Nàng cảm thấy khó cưỡng lại mong muốn được đến gần anh, tìm lấy hơi ấm ấy. Chỉ những lúc đêm về khuya như thế này, nàng mới có cơ hội nép mình bên anh. Nàng nhẹ nhàng rúc vào ngực anh. Hơi ấm từ cơ thể, từ linh hồn anh dường như xua tan đi sự cô đơn lạnh lẽo trong lòng nàng. Nàng nhớ về quãng thời gian cô độc dài dằng dặc ở thế giới linh hồn, không người giao tiếp, không mục đích sống. Có lẽ, khoảnh khắc hiện tại chính là một sự ban phước và may mắn.
Nàng thấy vui vẻ nghịch ngợm bàn tay của Phong. Mỗi khi chìm vào giấc ngủ, anh hoàn toàn mất đi tri giác, trở thành một con búp bê mặc cho nàng bày trò nghịch ngợm. Nàng vui vẻ ngắm nhìn gương mặt Phong khi ngủ, cảm thấy linh hồn mình và anh gắn kết với nhau. Linh hồn anh cũng thật thuần khiết giống như nàng. Qua bao nhiêu năm, nàng luôn có thể quan sát linh hồn của mọi người, nhưng một linh hồn thuần khiết như nàng và anh thì thực sự hiếm thấy. Có lẽ nhờ vậy mà cả hai mới được ban cơ hội sống lại chăng? Cứ mải miên man nghĩ ngợi lung tung, cuối cùng cảm giác mệt mỏi và cơn buồn ngủ sau bao ngày cũng ập đến, bắt đầu kéo ý thức nàng chìm vào một nơi nào đó.
Phong tỉnh lại khi bình minh vừa ló rạng. Anh nhận ra Lynl đang ôm mình ngủ. Anh ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Sẽ là dối trá nếu anh nói mình không thích nàng. Ai cũng thích cái đẹp, nhưng yêu thì là điều hoàn toàn khác. Với anh, phần lớn cảm xúc con người đã chẳng còn nữa. Anh thường hoang mang tự hỏi bản thân mình là người hay là một cỗ máy. Ít nhất, có người bầu bạn sẽ giúp anh trở nên giống con người hơn chăng?
---
— Chúa công, thần đã đến ạ. — Ừm, con lại đây ngồi chờ một lát nhé, nàng ấy sẽ ra ngay đây.
Vân nhìn ngôi nhà tranh vốn dĩ xơ xác, qua mấy hôm dưới bàn tay phụ nữ bỗng trở nên lộng lẫy, đẹp mắt hơn hẳn. Hắn cay đắng khi nhận ra những người đàn bà hắn yêu đều dường như đã thuộc về kẻ khác. Dương quý phi đã thế, Chân Cơ cũng thế, và ngay cả tiên nữ... Tại sao các nàng lại không phải là của riêng hắn?
— Anh gọi ngài ấy là chúa công sao? Anh gọi sai rồi, ngài ấy phải là Thần vương mới đúng. Lynl bước ra khỏi căn nhà nhỏ, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát như một tiên nữ. Chiếc áo choàng cũ rách đã được nàng dùng vài loại tiên thuật nhỏ hóa phép thành một chiếc váy dài, vừa tiện di chuyển, vừa giúp nàng che đi cơ thể tuyệt mỹ. Mái tóc dài đen bóng cũng được tết gọn gàng và tô điểm bằng vài cành hoa nhỏ rất đẹp mắt. Trong mắt Vân, nàng vừa sở hữu vẻ đẹp cao quý thoát tục, vừa mang nét hoang dã tự nhiên. Hắn cứ cảm thấy một luồng hơi nóng bốc lên từ bụng dưới lên đỉnh đầu, khiến hắn choáng váng, đánh mất mạch suy nghĩ.
— Ừm, Thần vương ư? — Haha, ngài ấy là thần mà, thần của các vị thần thì phải gọi là Thần vương mới đúng chứ! — Nàng nói đúng! Ngài là thần của chúng ta, thần của các vị thần. — Hai người nịnh hót lộ liễu quá đấy. Ngươi cũng theo nàng ấy sao, Vân?
— Thần là gì? Thế nào là thần? Tôi không biết, nhưng ngài ban cho chúng tôi thứ sức mạnh mà chỉ thần linh mới có: bất lão, bất tử, bất diệt. Thế chẳng phải ngài là Thần vương sao? — Đúng vậy, chúng ta nên thống nhất một cách gọi với ngài. — Tùy các người thôi.
Phong thấy vui vẻ hơn, không phải vì họ tung hô anh làm thần, mà vì họ đã thoải mái hơn khi ở bên anh. Anh vẫn cảm nhận được sự câu nệ của đám người đối với mình. Bản thân anh cũng hiểu rõ vị trí của người đứng đầu. Để lãnh đạo họ theo kế hoạch của mình thì đó là điều không thể tránh khỏi. Nhưng có Lynl ở đây, ít nhất không khí cũng thoải mái hơn, dù sao cũng bởi nàng xinh đẹp.
— Lynl, đây là Vân. Cậu ấy đang cần nàng giúp một chút việc. Nàng có thể dùng tiên thuật để chữa bệnh đúng không? — Đúng vậy, tiên thuật có phép thuật gọi là Hồi Xuân, giúp tăng cường sinh mệnh lực cho cơ thể, nhờ đó họ có thể tự mình chữa được nhiều loại bệnh thông thường. — Nàng thử biểu diễn cho mọi người xem được không?
— Dễ thôi mà, nhưng thi thuật lên ai bây giờ? — Ừm, thử chú chim nhỏ này xem. — Vâng ạ.
Lynl vui vẻ bắt ấn quyết, trong miệng nàng lẩm nhẩm thuật chú để thi pháp. Ngay lập tức, đôi tay nàng sáng lên ánh xanh lá nhẹ, dần dần bao phủ lấy cơ thể chú chim nhỏ. Phong cũng bắt đầu vận dụng linh nhãn. Trong mắt anh, linh khí trong cơ thể chú chim bắt đầu mạnh mẽ hơn. Nhờ vậy mà chẳng mấy chốc, chú chim nhỏ tỏ ra khỏe khoắn hơn hẳn. Anh nhận ra, tiên thuật về bản chất cũng chỉ là chuyển vận linh khí từ cơ thể Lynl sang một cơ thể khác mà thôi. Nếu vậy, có lẽ nàng cũng không thể thi thuật quá nhiều lần.
— Hay quá! Chúng tôi được cứu rồi. Cảm ơn Thần vương, cảm ơn tiên nữ. — Anh cứ gọi tôi là Lynl là được. — Thần vương, xin ngài cho phép tiên nữ đi theo thần về làng để cứu mọi người với ạ, chuyện này cần làm càng sớm càng tốt.
— Ừm, hôm nay ta gọi con đến cũng vì lẽ đó. Lynl, từ nay nàng hãy đi theo giúp Vân làm việc cho ta nhé. Nếu làm tốt, chúng ta sẽ nhanh chóng đạt được mục tiêu của mình. — Vâng ạ. — Ừm, Vân con nhớ để ý chăm sóc cho nàng ấy nhé. Còn rất nhiều thứ ta chưa thể dạy hết cho nàng ấy. — Ngài cứ yên tâm.
---
Trên đường đi về làng, Lynl cảm thấy tò mò và thân thiết với Ti Bê hơn. Nàng thấy chú chó thật đáng yêu. Ngay cả Ti Bê cũng trở nên thân thiết với nàng hơn. Nhiều ngày qua nó hợp tác với Vân, nhưng nó cứ có cảm giác hắn chỉ coi nó như một con chó bình thường, một công cụ để làm việc cho hắn. Khi thì đào đất, khi thì đi săn. Nó chẳng được nghỉ ngơi chút nào, đến cả vuốt ve hay chơi đùa với nó cũng chẳng bao giờ có. Nhưng với Lynl thì khác, nó cảm thấy thân thiết với nàng ngay lập tức. Nó chẳng biết xấu đẹp là gì, nó chỉ biết nàng thật dịu dàng, thân thiện với nó. Nó để nàng cưỡi lên lưng, đùa nghịch bộ lông bờm xờm trên đầu nó.
Vân thấy hai người đùa nghịch với nhau chẳng để ý gì tới gã, nên gã cũng cảm thấy ghen tị với Ti Bê đôi chút. Gã tiến đến gần Lynl và nói.
— Tôi cần nàng diễn một vở kịch nhé. — Vở kịch gì? — Chúng ta cần giả vờ để giữ bí mật về Thần vương, nàng hiểu chưa? Dù sao thì ngài vẫn là quan trọng nhất, không được để lộ bí mật về ngài. Nhỡ đâu có kẻ xấu lợi dụng hãm hại ngài, thì chúng ta cũng sẽ bị vạ lây mất. — Nhưng tôi không biết nói dối đâu? — Tôi cũng không bảo nàng phải nói dối. Cứ chuyện gì về Thần vương thì nàng giữ yên lặng cho tôi, không nói gì là được. Nếu khó quá thì nói sang chuyện khác. — Hiểu rồi! Tôi cũng đâu đến nỗi ngu ngốc như vậy. — Ừm, lát nữa nàng cứ để mặc tôi nói là được, còn lại nàng cứ ứng biến theo tôi để người ta không nghi ngờ.
Hắn dặn dò nàng nằm ngủ trên lưng Ti Bê một lúc, ngủ thật hay giả vờ cũng được, mọi chuyện cứ để hắn tự mình lo liệu. Việc này đã là nghề của hắn rồi.
Mọi bản quyền của văn bản này thuộc về truyen.free.