(Đã dịch) Linh Thư - Chương 29: Tiếp đón
Thủ lĩnh trở về rồi!
Họ đang rất mong ngóng vị thủ lĩnh trở về với phương thuốc chữa bệnh cho mọi người. Nỗi bất an ngày càng lớn hơn khi mấy ngày nay đã có vài người chết. Dù rằng có vẻ không phải ai cũng sẽ mắc bệnh, nhưng căn bệnh kỳ lạ không biết cách chữa như thế này có thể hủy diệt cả một ngôi làng. Dù vậy, họ vẫn hy vọng vào vị thủ lĩnh. Bởi lẽ, mấy ngày trước khi lên rừng, anh đã nói rằng mình đã có manh mối. Chính vì vậy, khi nghe tin thủ lĩnh trở về, hầu như cả làng đều tập trung đón chờ.
Sự nhốn nháo đã tan biến, đám người tự động sắp xếp lại khá có thứ tự. Trẻ nhỏ đứng trước, người lớn đứng sau. Những vị trưởng lão, phụ tá của thủ lĩnh cũng đứng riêng ra một bên chờ đón anh. Ngôi làng đã không chỉ thay đổi từ hình dáng bên ngoài mà cả tính kỷ luật, tinh thần của từng người một. Họ đã hiểu rằng mình là một phần của điều gì đó lớn lao hơn.
Bóng dáng Ti Bê cao lớn luôn thu hút ánh mắt mọi người, họ chú ý ngay đến người nằm trên lưng nó. Mái tóc dài đen bóng cùng làn da trắng như sữa, đó là một cô gái, một người phụ nữ đẹp. Sự tò mò của họ nhanh chóng xen lẫn thất vọng. Bởi vì, không biết thủ lĩnh có mang thuốc về hay không, mà lại dẫn theo một người phụ nữ.
Ông Thu, vốn là trưởng lão của làng Đá cũ, nên dù sao vẫn giữ vị trí quan trọng hơn, mạnh dạn bước ra phía trước đón Vân.
– Thủ lĩnh vất vả quá, ngài bôn ba mấy ngày nay vì bộ tộc khiến chúng tôi ai cũng mong ngài. Mọi người bắt đầu đứng chờ khi có người báo tin thủ lĩnh đang trên đường trở về.
– Cảm ơn mọi người, mọi người vất vả rồi.
Vân thầm cười cách suy nghĩ chân chất của đám thổ dân. Ngay cả cách nói bóng gió của họ cũng gần như thẳng thừng, lộ rõ ý nghĩ trong lòng. Họ vẫn thiếu sự lễ nghi, văn hóa thường được tích lũy qua hàng ngàn năm.
– Đẹp quá!?
– Thủ lĩnh bắt người về làm vợ à?
Khi Ti Bê đến đủ gần, họ cũng nhìn rõ khuôn mặt cô gái. Dù có thể thẩm mỹ khác biệt, nhưng họ không thể chối bỏ vẻ đẹp của cô. Đám người bắt đầu xì xào bàn tán. Có người cảm thấy phản cảm vì thủ lĩnh lại đi bắt cóc người khác, kẻ khác lại ngưỡng mộ vẻ đẹp của nàng. Họ chẳng ngần ngại nói thẳng ra những điều mình đang nghĩ.
Không thể giả vờ ngủ được nữa, Lynl ngại ngùng ngồi dậy. Nàng cũng tò mò về những người dân bản xứ. Dáng vẻ khô khan, làn da đen sạm cùng những hình xăm đủ loại trên người không khiến nàng chán ghét, mà ngược lại còn cảm thấy thú vị. Họ thật ch��t phác và đơn sơ.
Vân quát lớn.
– Không được vô lễ!
Tiếng quát của anh khiến cả đám giật mình im bặt, đến cả trẻ con cũng không dám khóc. Uy thế của anh trong những ngày qua đã khiến tất cả mọi người phải răm rắp tuân lệnh, không khác gì những binh lính được huấn luyện.
– Đây là khách quý ta mời về chữa bệnh cho mọi người. Nàng là một thần nữ sống trong rừng sâu, có nhiều năng lực thần kỳ nên có thể chữa bệnh cho mọi người.
– Thần nữ ư? Đó là bộ tộc nào thế ạ? Tôi chưa từng nghe đến bao giờ, thủ lĩnh.
– À, đó là một bộ tộc sống ẩn mình rất sâu trong rừng, họ nắm giữ rất nhiều phương thuốc hiếm có. Có thể chữa được nhiều loại bệnh. Lần này vào rừng, ta may mắn cứu được cô ấy khỏi nguy hiểm, và nhờ đó cô ấy mới đồng ý đi theo ta để chữa bệnh cho mọi người. Các ngươi phải tôn trọng nàng giống như tôn trọng ta vậy. Không được để nàng tức giận mà bỏ đi, nghe rõ chưa?
Đám người xì xào, một phần mừng rỡ vì thủ lĩnh vẫn không quên họ. Một phần khác lại hoài nghi về năng lực của cô gái. Nhỡ đâu thủ lĩnh bị lừa thì sao?
– Xin ngài chữa giúp con tôi với!
Một người phụ nữ vội bế một đứa trẻ nhỏ xanh xao chen lấn ra phía trước. Tình mẫu tử khiến bà không thể chờ đợi thêm, chỉ mong tìm được phương thuốc chữa trị cho con. Thực tế, ngoài bệnh dịch, rất nhiều căn bệnh thông thường khác cũng đủ khiến dân làng điêu đứng. Vốn dĩ, cách chữa duy nhất của họ là phó mặc cơ thể tự vượt qua bệnh tật. Ai không qua nổi thì đành chịu chết. Ngay cả những đứa nhỏ mắc bệnh thông thường, nhẹ cũng thường cầm chắc cái chết.
Lynl thấy thương cảm cho người phụ nữ nước mắt giàn giụa. Đứa trẻ nhỏ trong vòng tay bà đã yếu ớt đến thoi thóp. Cơ thể bé đã mềm oặt, không còn sức để cựa quậy. Nhưng hơi thở bé bỏng vẫn cố gắng níu giữ lấy sự sống mong manh. Nàng vội nhảy xuống khỏi lưng chú chó Ti Bê, bước đến bên người phụ nữ đó. Nàng vận dụng ấn quyết và niệm chú theo tiên thuật. Đôi tay nàng tỏa ra ánh sáng mông lung màu xanh lá, linh khí xung quanh dường như cũng bị tác động, bắt đầu rung động nhẹ. Luồng ánh sáng bắt đầu bao bọc lấy bé con, dần dần khuôn mặt em bé cũng hồng hào trở lại. Người mẹ vui mừng đến phát khóc, vội ôm bé con vào lòng mà hôn lên má, lên trán nó.
– Cảm ơn thần nữ! Cảm ơn thần nữ!
Cảm xúc dâng trào khiến bà không biết thể hiện ra sao, bèn chồm lên ôm chầm lấy Lynl, vừa khóc vừa cảm ơn.
Lần đầu Lynl bị ôm chặt bởi một người phụ nữ lạ, mùi hôi nồng, quần áo thô ráp cọ xát vào má và thân thể nàng. Lạ là nàng không thấy phản cảm, nàng thấy ấm áp. Nàng cảm nhận được linh hồn chân chất, đơn sơ ấy, không hề có toan tính, chỉ có sự biết ơn và tình mẫu tử.
Nhưng Vân không thể để điều này tiếp diễn, anh đứng ra tách người phụ nữ ra khỏi cô. Cánh tay chắc khỏe của anh đủ sức khiến người phụ nữ không thể ngăn cản.
– Không được vô lễ! Các ngươi thật ngu ngốc!
Anh không thể để đám dân đen ngu xuẩn này chạm vào cơ thể nàng. Nếu kẻ nào cũng đòi ôm nàng thì còn ra thể thống gì nữa?
– Ta cấm các ngươi làm điều đó! Như thế, ở thần tộc, các ngươi đang khinh nhờn thần nữ! Nếu nàng bỏ đi thì sao? Nếu nàng căm ghét làng ta thì sao? Sao các ngươi lại ngu xuẩn đến thế?
Khác với thường ngày, cách nói của Vân cũng trở nên gay gắt và đanh thép hơn, khiến đám người vừa xấu hổ vừa sợ hãi. Người phụ nữ vội quỳ xuống xin lỗi. Bà ta vội vả vào mặt mình.
– Tôi thật ngu ngốc! Xin thần nữ đừng bỏ đi! Tôi thật ngu ngốc! Xin thần nữ đừng bỏ đi!
– Thôi được rồi! Lần này ta bỏ qua cho, lần sau ai dám tái phạm là ta sẽ chặt tay kẻ đó! Rõ chưa?
Sự nghiêm khắc khác thường của Vân khiến đám người sợ hãi, chẳng dám ho he nửa lời. Nhưng họ cũng bất ngờ với phép thuật thần kỳ của Lynl. Không cần lá cây, không cần sắc thuốc. Chỉ đơn giản chạm tay vào cơ thể bé con đã đủ khiến bé khỏe mạnh trở lại. Họ dần hiểu ra ý nghĩa thực sự của từ "Thần". Đó tuyệt nhiên không phải là điều một con người có thể làm được. Ngay cả Minh, vốn nổi danh là người từng đi xa, đi nhiều, biết rộng, vậy mà cũng là lần đầu chứng kiến phép thuật kỳ diệu đến nhường này. Ông hoang mang, nhưng cũng vui mừng. Liệu nàng có thể cứu được cả tộc dân của ông chăng?
Lynl thấy ái ngại cho người phụ nữ, cũng tức giận trước cách Vân xử lý. Nàng muốn nói gì đó nhưng đã bị Vân cướp lời trước.
– Nàng có thể chữa được bao nhiêu người như thế mỗi ngày?
– A... Em bé vẫn chưa thực sự khỏi hẳn đâu. Bệnh nặng như vậy còn cần thời gian hồi phục dần dần, cần ăn uống tẩm bổ mới mong khỏe lại được. Với tiên thuật ở mức độ như vậy, ta có thể sử dụng khoảng 5 đến 6 lần một ngày.
– Vậy được rồi. Hai vị trưởng lão Minh và Thu, sắp xếp danh sách những người bị bệnh. Những người bệnh nặng nhất sẽ được chữa trị trước, còn người bệnh nhẹ hơn sẽ được chữa sau.
– Bốn người thuộc nhóm cận vệ từ nay đi theo thần nữ để bảo vệ. Nghiêm cấm bất cứ kẻ nào dám làm hại, hay cố ý đụng chạm, khinh nhờn thần nữ. Nghe rõ chưa?
– Vâng!
– Minh trưởng lão, trước mắt, ông sẽ dẫn thần nữ đến khu nhà tộc Sói Xám để chữa trị cho hai người bị nặng nhất. Hôm nay, vì đường xa mệt mỏi, chúng ta chỉ nhờ nàng chữa trị thêm hai người nữa thôi. Mọi người đã rõ chưa?
– Vâng.
– Ta tuyên bố, tối nay cả làng sẽ mở tiệc đón khách quý. Tất cả mọi người hãy tập trung lại, nấu những món ngon nhất để tiếp đãi thần nữ! Nhờ có nàng, tộc chúng ta sẽ sống sót!
– Tuyệt vời!
Tiếng hoan hô, vui mừng của đám người vang vọng khắp một vùng. Nỗi sợ hãi, bất an lại một lần nữa bị quét sạch khỏi ngôi làng. Họ lại ngập tràn hy vọng về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.
Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.