Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 3: Quá khứ và Linh Thư (Sửa lần 2)

Ngay khi bàn tay Phong vừa chạm vào cuốn sách, anh lập tức cảm thấy mình bị hút vào một thế giới khác. Là mơ chăng? Anh không rõ, bởi mọi thứ trước mắt chỉ là một màn đêm đặc quánh.

Một giọng nói vang lên trong tiềm thức anh, âm thanh kỳ lạ như được lọc qua tầng tầng chất lỏng, khiến anh khó mà nắm bắt được ý nghĩa.

Phong cố hết sức tập trung vào giọng nói ấy, bởi đó là thứ duy nhất níu giữ anh, ngăn anh không bị hút chìm vào một hố đen vô tận.

– Tỉnh lại đi... Tỉnh lại đi nào...

– Ai vậy?!

– Đến đây... Lại gần đây nào...

Càng chú tâm lắng nghe, Phong càng cảm nhận rõ rệt hơn môi trường xung quanh. Anh thấy mình như một chú cá nhỏ đang bơi lội trong nước, lạnh lẽo... Cảm giác quen thuộc lại ùa về. Lẽ nào... anh lại xuyên việt một lần nữa? Hay là mình đã được trở về nhà?

Một niềm vui khôn tả dâng trào. Chuỗi ngày cô độc, bất an, hoang mang, tự chối bỏ bản thân rốt cuộc cũng sắp chấm dứt. Anh sắp tỉnh lại khỏi giấc mộng chân thực đến khó tin này, sắp được trở về nhà.

Anh càng cố vẫy vùng, càng di chuyển về phía âm thanh đang kêu gọi, thì càng cảm nhận được nhiều điều hơn. Dần dần, một tia sáng le lói xuất hiện phía trước, rực rỡ như một vì sao đơn độc trên bầu trời đêm, lộng lẫy và đẹp đẽ vô cùng.

Thế nhưng, ngay khi vừa chạm được đến vầng sáng ấy, anh lại một lần nữa bị hút vào một không gian khác.

– Ụp... ục ục...

– Đây là đâu thế này?!

Trước mắt anh hiện ra một không gian trắng xóa vô tận, không nhìn thấy điểm cuối, cũng chẳng rõ nguồn sáng từ đâu tới. Cơ thể anh lơ lửng như một phi hành gia giữa vũ trụ bao la, được bao bọc trong một lớp màng mỏng màu trắng ngà. Đây chắc chắn không phải nhà. Rốt cuộc đây là đâu?

– Đây là thiên đường ư?

– Đây là Nội giới, thế giới bên trong chí bảo.

– Ai vậy?

– Cuối cùng thì chúng ta gặp lại được nhau rồi, Chân Hồn Chủng.

– Ngươi là ai? Mau xuất hiện đi...

– Tôi là Địa Hồn, đây là thế giới của tôi.

Vừa dứt lời, một cuốn sách mỏng cũng được bao bọc trong lớp màng trắng ngà, nhẹ nhàng hiện ra trước mắt Phong.

– Mình đang nói chuyện với một cuốn sách ư? Thật điên rồ!

– Nó được gọi là Linh Thư, là hình hài, là nhà, là nơi trú ẩn, là nguồn gốc của cả hai chúng ta.

– Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả.

– Trí nhớ của cậu đã mất mát quá nhiều. Trải qua hàng trăm ngàn lần chuyển thế, e rằng cậu đã quên mất mình là ai. Để tôi giúp cậu nhớ lại nhé...

– Khoan đã... Ơ?

Thoắt một cái...

Không gian trước mắt Phong đột ngột biến đổi. Đất trời bắt đầu thành hình, vạn vật khoác lên mình màu sắc. Mây đen cuồn cuộn kéo đến, che phủ mặt đất cháy xém, lồi lõm vì bị tàn phá một cách dã man.

Anh nhìn thấy một lão giả đang thoi thóp, thân thể ông chi chít vết nứt như một món đồ sứ vỡ. Thế nhưng, trên khuôn mặt trắng bệch vẫn toát l��n vẻ kiên cường, bất khuất.

– Đây là đâu? Chẳng lẽ mình đang ở trong thế giới ảo?

Lớp màng mỏng bao bọc cơ thể khiến anh không thể chạm vào bất cứ thứ gì, thậm chí anh còn lơ lửng, mất trọng lực, hoàn toàn bị cố định. Anh bất lực nhìn ngắm xung quanh, chẳng khác nào một khán giả bất đắc dĩ.

Ầm ầm...

Tia chớp xẹt ngang, xé toạc mặt đất, cày lên những rãnh sâu mất trật tự.

Anh chú ý thấy trong tay ông lão đang cầm một cuốn sách. Anh nhận ra nó. Cuốn sách phát ra ánh sáng, tạo thành một dải lụa bạc đón đỡ sức mạnh khủng khiếp từ cơn thịnh nộ của trời đất.

– Đừng cố chống đỡ nữa! Mau đầu hàng đi, Mộc Lão!

– Giao đạo chủng ra đây...

– Không đời nào!

Phong nhìn thấy màn nước bạc biến hóa thành một thân thể hình người. Anh ngạc nhiên nhận ra người đó có khuôn mặt giống anh đến 99,99%. Người ấy đứng thẳng dậy, chắn trước mặt ông lão. Đối diện, những cơ thể khổng lồ bằng ánh sáng cũng dần hiện ra. Không gian và thời gian trong đất trời trở nên mơ hồ, cứ như cả thế giới đột ngột dịch chuyển đến một chiều không gian khác.

– Họ là những vị thần thánh chí cao, bất tử, bất diệt. Bất nhiễm nhân quả, không bị vật chất hay thời gian tác động, siêu thoát vạn vật, đứng ngoài tam giới.

– Cậu?! Phong giật mình khi một bong bóng nhỏ lại xuất hiện bên cạnh anh.

– Đây cũng là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau. Cậu hãy cố nhớ lại, chắc chắn dấu ấn của nó đã in sâu vào linh hồn cậu rồi.

– Vậy là sao?!

Giọng nói uy nghiêm của vị thần lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phong.

– Đầu hàng đi! Ta sẽ cho các ngươi được chết toàn thây. Còn có cơ hội mà đầu thai!

– Đúng thế, đừng cố chống đỡ nữa, Mộc Lão. Lão vẫn còn cơ hội để tu luyện lại cơ mà?

– Haha... Hahahaha... Ông lão cười như điên dại trước những yêu sách nực cười của đám thần thánh.

– Các ngươi đều là lũ vô ơn bạc nghĩa! Lũ đốn mạt thí sư diệt tổ, ký sinh trùng cắn nuốt thiên địa! Các ngươi nghĩ rằng bí mật đó không ai hay biết sao?

– Các ngươi cố ý ngụy tạo kiếp khí, thao túng diệt thế đại kiếp nạn, chia chác khí vận của thiên địa! Các ngươi nghĩ không ai hay biết ư?

– Lũ khốn nạn! Các ngươi tự cao là thần là thánh, nhưng ta KHINH! Dù có chết cũng đừng hòng động đến con ta!

– Mộc Lão, rượu mời không uống lại muốn rượu phạt ư?

– Bọn ta chỉ cần mở đại kiếp diệt chủng, thì còn ai nhớ đến ngươi nữa? Ai sẽ tin những lời ngươi nói?

– Không cần nói nhiều với lão già này! Giết lão!

– Đừng có mơ!

Mộc Lão đứng thẳng dậy, kiên quyết không để đám người đó đạt được mục đích. Dù ông đã gần như dầu hết đèn tắt, toàn bộ năng lượng đã cạn kiệt...

– Ngươi...?!

– Dừng lại!!

Ầm...

Cơ thể ông tan vỡ. Cuốn sách trong tay ông cũng hóa thành một tia sáng, chuẩn bị phá vỡ không gian, trốn sang thế giới khác.

– Mộc Lão! Lưới trời khó thoát!

Thiên địa một lần nữa được củng cố. Hàng hà sa số sợi xích bắn ra, quấn chặt lấy cuốn sách.

Cảm nhận được tuyệt vọng, một tiếng nổ vang trời nữa cất lên. Cuốn sách biến thành một vầng mặt trời đỏ khổng lồ, phát ra năng lượng khủng khiếp. Vạn vật bên trong kết giới đều tan chảy, ngay cả những sợi xích vô hình quấn quanh Linh Thư cũng hóa thành hư vô.

– Đúng là chủ nào tớ nấy! Bọn ngu xuẩn, dù thế nào chúng ta vẫn sẽ đạt được mục đích thôi!

Bùm!

Ba tia chớp phóng ra từ Linh Thư. Một tia chớp bỗng nổ tung, hóa thành hàng tỉ tia sáng nhỏ hơn, đẩy mạnh hai tia sáng còn lại bắn ra ngoài kết giới. Chúng ẩn mình vào giữa vô số tia sáng khác, tỏa đi khắp mọi hướng để ngụy trang.

– Đừng hoảng. Hãy dùng tự thân đạo chủng của chúng ta để cảm nhận. Giữa các đạo chủng luôn có dấu vết tương thông, nó không thể trốn thoát được đâu!

– Kìa rồi! Một thân hình khổng lồ bỗng thu nhỏ trong chớp mắt, phóng đi đuổi theo đạo chủng của Linh Thư.

Thoắt một cái...

Không gian bỗng biến mất, mọi thứ lại trở về vẻ trắng xóa như tuyết.

– Tôi là một khí linh ư?

– Cậu nhớ ra điều gì rồi?

– Khi tiếng nổ thứ hai vang lên... tôi thấy mình như bị xé nát thành trăm triệu mảnh. Một vài hình ảnh cũng vụt qua trong đầu...

– Đúng vậy. Cậu, tôi, và đạo chủng mà họ nhắc đến... tất cả đều cùng một mẹ là Linh Thư, cùng một cha là Mộc Lão. Tôi là Địa Hồn, cậu là Linh Hồn, còn đạo chủng là Thiên Hồn. Ba chúng ta là Khí Linh của Linh Thư, là anh em ruột thịt. Năm đó, nếu không nhờ cậu tự hy sinh thân mình, có lẽ tôi đã không còn tồn tại, và Linh Thư cũng sẽ bị hủy diệt.

– Địa Hồn, Thiên Hồn là gì?

– Cũng giống như mọi tu sĩ, một pháp bảo như Linh Thư muốn mạnh lên cũng phải trải qua quá trình tu hành. Tu hành thực chất là quá trình tự hoàn thiện bản thân đến mức hoàn mỹ vô khuyết.

– Linh Thư là một loại pháp bảo, nghĩa là nó giống như một cỗ máy, một vũ khí đặc biệt. Cách vận hành nó cực kỳ phức tạp. Bởi vậy, để vận hành hết công suất và sức mạnh, người tạo ra pháp bảo cần có khí linh hỗ trợ. Khí linh là một hệ thống ngầm điều khiển các chức năng của nó.

– Địa Hồn, Linh Hồn, Thiên Hồn... Đó là ba bước phát triển của khí linh. Địa Hồn là khí linh sơ khai, không có tình cảm, sở hữu khả năng tính toán siêu việt. Linh Hồn là bước thứ hai, giúp pháp bảo có khả năng tự tu hành, tự hoàn thiện bản thân. Khi đó, pháp bảo được gọi là Linh Bảo.

– Còn Thiên Hồn?

– Đó là khi linh bảo tu hành đến mức hoàn mỹ không thể hoàn mỹ hơn nữa. Muốn bước tiếp, cần sinh ra Thiên Hồn, để tìm hiểu pháp tắc đại đạo. Khi thấu hiểu đủ trọn vẹn một loại đạo, nó sẽ được gọi là "Đạo Chủng". Lúc này, linh bảo cũng sẽ đổi tên thành Chí Bảo.

– Vậy ra, mục đích năm đó của đám người kia là Thiên Hồn?

– Có thể nói là vậy. Dù sao thì Linh Bảo hay Pháp Bảo cũng không thiếu, nhưng Chí Bảo thì chỉ đếm trên đầu ngón tay mà thôi... Hơn nữa...

– Hơn nữa là gì?!

– Năm đó, chúng ta cũng sắp bước sang bước thứ tư, sắp đạt đến cảnh giới Vĩnh Hằng Chí Bảo. Cũng vì lẽ đó, bảy vị thần thánh mạnh nhất thiên địa mới hợp lực để cướp lấy Thiên Hồn. Chứ nếu không, chủ nhân năm đó đã không thất bại thê thảm đến vậy.

Lòng Phong trĩu nặng khi nhớ lại cảnh Mộc Lão tự bạo để phá tan lồng nhốt của đám thánh nhân. Anh có cảm giác ông mang nét tương đồng với cha mình.

– Vậy là hai người trốn thoát được sao? Còn tôi đã tự bạo, vậy tại sao tôi vẫn còn tồn tại?

– Thiên Hồn có lẽ không trốn thoát được. Năm đó, chúng ta thỏa thuận chia ba đường để chạy: tôi sẽ trốn vào Thế Giới Hải, sang chiều không gian khác; cậu đã chọn tự bạo để chui vào biển Luân Hồi; còn Thiên Hồn sẽ trốn vào Đạo Hải. Khi tôi trốn vào Thế Giới Hải, chỉ một số ít thánh nhân mới có thể đuổi bắt được. Cậu tự bạo vào Luân Hồi thì không ai ngăn cản được, nhưng cái giá phải trả là lớn nhất. Còn Thiên Hồn, nếu trốn vào Đạo Hải thành công, cậu ấy có thể ẩn mình trong đó, không muốn ra thì không ai có thể bắt được nữa. Kế hoạch là vậy, nhưng khi tôi tiến vào Thế Giới Hải, năng lượng loạn lưu hỗn mang đã gột rửa mọi đạo cấm của Linh Thư, khiến tôi hoàn toàn rơi vào giấc ngủ say suốt bao nhiêu năm tháng.

– Còn cậu thì mất hết linh trí, ký ức, quên đi cả bản thân mình. Luân Hồi thật đáng sợ...

– Vậy còn Thiên Hồn?

– E rằng cậu ấy đã bị bắt. Năm đó, cả bảy thánh đều đuổi theo cậu ấy... Nếu cậu ấy thoát được, có lẽ cả tôi và cậu đều đã không còn ở đây nữa rồi. Sức mạnh của Thất thánh vô cùng kinh khủng. Vốn dĩ, chúng ta là người hy sinh để đánh lạc hướng, để Thiên Hồn sau này báo thù giúp chúng ta. Giờ đây, e rằng kế hoạch đã thất bại.

– Xin lỗi, nhưng mọi thứ cậu kể đều khó tin quá. Làm sao tôi có thể tin những gì cậu nói đây?

Phong nhìn không gian trắng xóa xung quanh. Thỉnh thoảng, những hình ảnh lạ lẫm lại hiện ra trước mắt anh, như được chiếu từ một thước phim cũ. Anh có thể cảm nhận một sợi xích vô hình đang quấn quanh trái tim mình, che giấu bản thể nó khỏi thế giới, và giờ đây, nó đang dần được tháo gỡ từng chút một.

– Tôi đã cố gắng hàng vạn năm để tìm và gọi cậu trở về. Cậu là Chân Hồn, là phần quan trọng nhất của Linh Hồn, chắc chắn bên trong cậu vẫn còn ký ức về tôi. Chỉ là cậu đã tự phong ấn nó lại để tránh bị truy sát mà thôi. Có lẽ, nếu chúng ta trở về thời điểm cậu được sinh ra, trở về lúc đó sẽ kích thích cậu nhớ lại mọi thứ?

Xoẹt!

Không gian lúc này lại một lần nữa biến thành một thế giới ba chiều chân thực. Một thế giới đẹp đẽ, hoang sơ, với những hàng cây cổ thụ cao vút. Nơi đây như một tiên cảnh ẩn mình trong màn mây kết giới.

Bỗng chốc, Phong thấy mình như bị hút lại gần một đứa trẻ. Một cậu bé đáng yêu đang ngồi xếp bằng trên một tấm lá khổng lồ. Chẳng lẽ cậu bé đang tu luyện?

– Phong! Nghỉ ngơi thôi con.

Một lão nhân đang thong thả dạo bước tới. Dáng vẻ ông bước rất chậm, nhưng cứ như mặt đất dưới chân ông đang tự rút ngắn lại. Bên cạnh ông, một cuốn sách nhỏ lơ lửng trôi theo.

– Ba... Con phải tích trữ thêm 10 tầng năng lượng nữa mới đủ. Con tìm ra cách để cho Luân có thể tăng thêm năng lực mới rồi. Ba xem đạo cấm này nhé.

Ông lão hiền từ nhìn cậu bé cố gắng vẽ những ký hiệu khó hiểu lên mặt đất, hệt như một đứa trẻ ngây thơ đang mong chờ lời khen ngợi.

– Con giỏi lắm! Giờ chúng ta về nhà cùng nghiên cứu thêm nhé, như thế con sẽ tìm ra lời giải nhanh hơn.

Cậu bé được khen, vui sướng cười rạng rỡ, khoe hàm răng trắng đều như những hạt ngọc. Cậu bé nắm lấy tay ông lão, thân thiết như cha con, ngước nhìn khuôn mặt hiền từ, ấm áp mà không hay biết rằng tương lai nó sẽ tái nhợt và rạn nứt vì bảo vệ cậu.

– Ba.

Phong lơ lửng bên cạnh cậu bé và ông lão. Ký ức ùa về trong tâm trí anh như một cơn lũ. Anh đang nhớ lại tất cả...

Ngay khi ánh mắt anh chạm vào đôi mắt của cậu bé, Phong như bị một luồng gió mạnh thổi qua, khiến anh tan biến. Anh bị đẩy ra khỏi không gian đó, trở về thế giới hiện thực trong chớp mắt.

Ánh sáng bình minh dần chiếu lên khuôn mặt anh, lấp lánh bởi những giọt nước mắt đang lăn dài xuống gò má, thấm đẫm xuống mặt đất khô nứt...

Dù câu chuyện trôi qua như một giấc mộng, bản dịch này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free