(Đã dịch) Linh Thư - Chương 2: Hơi thở của sự sống
Anh lại cảm nhận được dấu hiệu của sự sống: tiếng nuốt ừng ực, lồng ngực phập phồng... nghĩa là anh vẫn còn sống?!
Đây là may mắn hay xui xẻo đây? Với cơ thể bị thương nặng đến nỗi không thể nhúc nhích, liệu anh còn phải chịu đựng đến mức nào nữa?
Ôi chao! Anh ngồi dậy!
Anh kinh ngạc khi thấy cơ thể mình không còn một vết thương nào. Chẳng lẽ anh đã trở thành Wolverine? Anh thử đứng dậy và di chuyển: tay trái bình thường, tay phải vẹn nguyên, chân cẳng lành lặn, lưng thì vô cùng khỏe khoắn. Để chắc chắn, anh đưa ngón tay miết nhẹ qua lưỡi đao.
Đứt ngay! Chảy máu?
Nhưng ngón tay không lành lại, máu vẫn cứ chảy? Vậy là không phải người sói rồi. Hay là phượng hoàng lửa, chết đi sống lại ư? Thôi, anh không muốn tự rước họa vào thân nữa.
Cứ để chuyện này tính sau. Điều quan trọng nhất bây giờ là anh phải thoát khỏi nơi đây. Tìm được người sống, tìm đường về nhà.
Thế là anh bắt đầu xuống núi. Đường đi chẳng hề dễ dàng, đá vụn sắc nhọn cứa vào chân anh, gây ra nhiều vết thương. Cái “áo choàng vạn năng” của anh được cắt ra làm hai mảnh, quấn quanh lòng bàn chân để đỡ đau. Lẽ ra anh nên làm vậy từ hôm qua để tăng độ bám. Anh cắt thêm một miếng nữa để làm túi đeo chéo, chứa đồ dùng.
Phần áo choàng còn lại vẫn đủ để choàng qua người, nhưng ngắn hơn nhiều, chỉ cần không cẩn thận là sẽ lộ liễu ngay. Sau một ngày đi bộ, anh vẫn chưa đến được chân núi. Anh phải men theo sườn núi để xuống, nhưng trời tối quá nhanh. Mặc kệ, anh cứ đi tiếp, ánh trăng vẫn đủ soi đường.
Khoan đã... Cái quái gì thế này? Hai mặt trăng! Chúng có kích thước không giống nhau, và nhỏ hơn cả mặt trăng của Trái Đất. Thôi xong rồi... Anh đã không còn ở Trái Đất nữa. Đây là đâu? Xuyên việt rồi sao?
Cơn bối rối đến rồi trôi qua nhanh hơn anh nghĩ. Anh biết rằng việc sống sót không thể dễ dàng đến vậy. Để được sống lại, và còn được trở về với gia đình nữa thì thật quá mỹ mãn. Thôi thì mất cái này được cái khác. Cứ sống trước đã!
Anh chưa thấy mệt, không thấy đói, chẳng thấy khát mà đã ba ngày trôi qua. Chưa ăn, chưa uống, chỉ có nghỉ ngơi. Mỗi đêm, anh lại rơi vào cơn mê man chập chờn, không thể giữ được tỉnh táo. Anh lờ mờ nhận ra một điều: có lẽ mình không còn là "người" nữa. Phải chăng đó là cái giá của sự sống? Sống lại nhưng không còn là người, dẫu vẫn mang hình dáng con người?!
Thôi, lại nghĩ vẩn vơ rồi.
Vết thương ở ngón tay và lòng bàn chân đã biến mất, anh lại như "mới" sau mỗi giấc ngủ sâu. À, anh vẫn còn một chút gì đó của con người, vẫn còn được ngủ. Chẳng ai hiểu gi��c ngủ đã trở nên quý giá với anh đến mức nào nữa.
Càng gần chân núi, cây cối bắt đầu ngày càng rậm rạp, đa dạng hơn về chủng loại. Cứ thế, anh tiếp tục xuống núi, bắt đầu hành trình mới ở thế giới mới, với một cơ thể mới...
Một tuần trôi qua...
Dù không đói và khát, nhưng anh vẫn phải cẩn thận. Bởi nếu gặp thú dữ và bị nuốt chửng, chắc hẳn anh sẽ không thể sống lại được nữa.
Anh vẫn chưa hiểu ra bí mật về cuốn sách, cũng chẳng tìm thấy bất cứ dấu vết nào của con người. Mà nói đúng ra, trong lòng anh vẫn thấy lấn cấn khi nghĩ đến việc phải gặp một con người thực sự khác...
Anh dần khám phá thêm về sức mạnh cơ thể mình: chạy nhanh, khỏe phi thường, tai thính, mắt tinh, mũi thính... chắc phải ngang ngửa với... ấy nhỉ.
Anh cũng có thêm chút thông tin, hiểu rõ hơn đôi chút về thế giới mới. Một nơi vừa kỳ lạ vừa nguy hiểm, vừa xinh đẹp vừa trong lành. Một thế giới khá nguyên sơ, với nhiều loài động vật vô cùng kỳ lạ mà anh chưa từng thấy, bên cạnh một số loài quen thuộc như rắn...
Nhờ chúng mà anh biết thêm một điều rằng, chỉ trúng độc thôi thì chưa chắc chết, nhưng tê liệt đau đớn thì chắc chắn sẽ có. Tại sao ư? Cứ bị cắn thử đi rồi sẽ biết... Mà chắc chẳng ai ngu dại đến mức đi trêu chọc rắn đâu nhỉ.
Đám thú hoang nhiều và hung dữ, càng về đêm càng nguy hiểm.
Một tuần nay, anh tạm nấp trên vách một ngọn núi đá khá "kỳ lạ". Ngọn núi thấp tè, chỉ khoảng ba mươi mét, và hoàn toàn bằng đá. Cảm giác như có ai đó nhặt một tảng đá khổng lồ rồi vứt vào đây vậy. Cũng may, trên vách đá có khe nứt nhỏ vừa đủ một người chui vào, cứ tối đến là anh trèo lên chui vào để tránh lũ thú dữ.
Nhưng sáng nay, có chút bất ngờ. Khi ánh bình minh hé rạng, những tiếng hú hét từ rất xa vọng lại. Tiếng chân lũ thú rừng chạy rầm rập, tiếng kêu, tiếng thét vang lên.
Anh không dám ló đầu khỏi hang để quan sát kỹ, chỉ nấp mình bên vách và lén ngó ra bên ngoài quan sát.
Anh nhận ra những hình bóng con người. Tuyệt vời! Nơi đây có con người, mình không phải ở thời tiền sử. Chắc chắn rồi, cây đao trong tay anh là bằng chứng.
Anh bắt đầu hiểu ra, họ đang đi săn. Họ có nhiều hình xăm trên người, tóc cắt ngắn, vũ khí thô sơ. Họ lùa những con thú đang hoảng sợ chạy qua các cái bẫy khiến chúng bị thương, bị trói lại, hoặc bị giết. Sau đó theo dấu những con mồi bị thương nặng để bắt giữ.
Anh thấy họ khá thông minh và còn rất khỏe nữa. Chỉ cần một người cũng có thể kéo theo hai con thú lớn, thật đáng kinh ngạc. Anh cứ tưởng mình đã là siêu nhân, hóa ra cũng chỉ thường thôi.
Nói thật, anh thấy do dự, không muốn gặp họ. Bởi một phần trong anh mách bảo rằng anh không còn là "người" giống như họ nữa. Phần còn lại, lý trí mách bảo anh rằng anh có thể không hiểu họ nói gì, cũng chẳng biết liệu họ có thù địch hay không.
Ở kiếp trước, tạm gọi là kiếp trước. Anh làm nghề buôn bán, thời gian rảnh thì là một kỳ thủ cờ vua bán chuyên. Hễ rảnh rỗi và có cơ hội là anh lại đi thi đấu khắp nơi. Và một điều anh học được từ những ngày đầu vỡ lòng về cờ là nguyên tắc An Toàn Vua: không thể đưa Vua ra trước mặt quân thù. Và lúc này, anh chính là Vua.
Mặc kệ, anh cứ tiếp tục quan sát thêm và chưa cần vội vàng cho đến khi đủ chắc chắn để đưa ra quyết định ch��nh xác.
Đợi một lúc, đám thợ săn rời đi. Đến rồi đi như một cơn gió... Thật sự, họ quá nhanh nhẹn và mạnh mẽ, di chuyển trong rừng vô cùng tự nhi��n và quen thuộc, chẳng hề bị ảnh hưởng chút nào bởi bụi cây, bụi cỏ, đất đá hay những rễ cây trồi lên mặt đất. Họ quá quen thuộc nơi đây, vậy thì anh chắc chắn sẽ có cơ hội gặp lại họ.
Một lúc sau, anh gặp một con thú đi khập khiễng bên dưới vách núi. Con thú có thân hình pha trộn giữa cừu và bò: đầu cừu, sừng cừu, thân bò, lông lại xoăn tít. Bộ lông màu nâu lại có những họa tiết trên lưng khá kỳ dị.
Con vật bị thương nặng ở lưng và chân. Chân nó chắc đã gãy vì trúng bẫy, còn lưng thì trúng một mũi tên, máu chảy đầm đìa, sắp chết. Không hiểu điều kỳ diệu nào đã khiến nó không bị đám thợ săn làm thịt?
Ban đầu, anh định mặc kệ nó, nhưng tiếng kêu rên của nó khiến anh thương xót. Có lẽ giúp nó chết nhanh còn hơn sống sót chịu thêm đau khổ. Anh bò xuống dưới, rút thanh đao ra và cắm thẳng vào tim nó.
Đây không phải lần đầu anh giết một con thú, vì vậy anh không hề mềm lòng. Con vật dường như cảm tạ anh đã giúp nó "lên đường", nhỏ nước mắt trước khi hoàn toàn tắt thở. Chỉ là, bất ngờ thay, quyển sách bọc trước ngực anh lại sáng lên một chút.
Mỗi ngày anh đều thử tìm cách mở quyển sách ra nghiên cứu nhưng không được. Thế mà giờ đây, lại có một manh mối mới. Con thú chết, và quyển sách sáng lên một chút. Như vậy, liệu có phải...? Anh cần thử tìm thêm vài con nữa để xác minh.
Suốt thời gian qua, ngày càng nhiều mảnh vỡ ký ức quay trở lại, nhưng chưa đủ để lấp đầy khoảng trống trong anh. Tên tuổi, gia đình, bạn bè, người thân đôi khi chỉ còn lại những mảnh vụn. Anh nhớ mang máng ngôi nhà của mình ở đâu: một con hẻm nhỏ với khoảng sân khiêm tốn, vài chậu cây cảnh, một chiếc bàn gỗ, bàn cờ, chiếc võng... Ôi! Thỉnh thoảng, cảm giác thèm khát được trở về nơi đó lại dâng lên trong anh vô cùng mãnh liệt.
Anh cần hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra và liệu chăng anh vẫn còn cơ hội để về "nhà".
Anh nhìn xác con thú, cảm thấy thương tiếc, xót xa. Anh không muốn ăn thịt nó, anh cũng không muốn ăn thịt sống chút nào. Anh không có cách nào chôn cất nó tử tế, đành kéo xác nó đi thật xa vào trong rừng, có lẽ cứ để tự nhiên làm công việc của mình.
Anh cúi thấp người, sờ lên bộ lông mềm mại và bông xù của nó. Có lẽ, anh có thể lột da nó? Không! Mình vừa giúp nó lên thiên đàng, lúc này lại lột da nó thì thật tội lỗi. Nhưng đến cái xác nó anh còn chẳng chôn cất được tử tế, chẳng mấy chốc đám thú dữ rồi sẽ xé xác nó ra thành từng mảnh, vậy mà anh lại còn giữ đạo đức? Phải chăng là đạo đức giả?
Anh cứ ngồi xổm ở đó, bần thần, bứt rứt không yên. Cứ muốn làm cái này rồi lại thôi. Muốn làm cái kia thì lại không chắc...
Mặc kệ. Nó đã lên thiên đàng rồi, vậy thì anh cũng cần phải sống sót, nếu không thì sẽ lên thiên đàng theo nó mất thôi. Anh đã giúp nó, vậy thì nay nó giúp lại anh cũng là phải lẽ.
Nhờ cây đao ngắn đã được anh mài sắc nhọn mấy ngày nay, anh tìm được vài sợi dây leo, bện lại và buộc vào hai chân sau của nó.
Sợi dây đủ chắc để anh treo xác nó thẳng đứng lên cành cây. Anh bắt đầu lột da nó từ phía chân. Vì là lần đầu trong đời lại còn hơi vội vàng, khiến tấm da bị chọc thủng và rách ở nhiều chỗ. Nhưng đổi lại, quá trình lột da diễn ra khá nhanh chóng.
Tấm da bèo nhèo trong tay khiến anh phân vân, không chắc mình đã làm đúng hay không? Anh thấy mình cũng dã man khác gì đám thợ săn kia chứ? Nhưng lúc này cũng gần đến chiều rồi. Buổi sáng anh ẩn nấp suốt một lúc lâu mà không làm gì, giờ thì trời sắp tối, lũ thú rừng hung ác có thể sẽ xuất hiện. Anh cuộn tấm da thú lại, rồi tìm đến một dòng suối nhỏ gần đó để rửa sạch vết máu. Làm xong xuôi, trời cũng đã tối mịt. Anh cuộn tấm da lại và vội vã chạy về hang.
Anh chạy không nhanh bằng đám thợ săn do trời tối, anh phải căng mắt để tránh những chướng ngại vật trên đường. Tuy vậy, trên đường về, anh thấy thỏa mãn về ngày hôm nay. Ít ra, ngày hôm nay anh đã hiểu thêm được rất nhiều điều ở thế giới này.
Trở về hang an toàn, anh trải tấm da thú ra nền đất và nằm lên đó. Hơi ẩm ướt và có mùi hôi, nhưng ít ra anh không cần nằm trực tiếp trên đất nữa. Trước khi chìm vào miên man, anh quyết định kế hoạch tiếp theo là đi săn, mở khóa bí mật của quyển sách.
Trong hang, mọi thứ dần chìm vào yên ắng và bất động, còn sự sống ngoài kia lại tấu lên bản nhạc của riêng mình. Thật buồn cười là cùng trong một ngày, anh đã được nghe hai bản nhạc đối lập: một âm thanh của tuyệt vọng và đau khổ, và một bản nhạc khác hoang dã, đầy năng lượng...
Ngay khi ánh bình minh đầu tiên ló rạng nơi chân trời, cơ thể anh đã tự động thức giấc. Một cơ thể đặc biệt, được lập trình như một cỗ máy: khỏe mạnh, nhanh nhẹn, nhưng vẫn bắt buộc phải nghỉ ngơi để "nạp điện", tự động hồi phục vết thương, năng lượng và sự sống đúng một khoảng thời gian cố định mỗi ngày.
Suốt cả tuần, anh tìm kiếm mọi cách để quyển sách sáng lên lần nữa. Anh nhận ra bất cứ con vật nào bị chính tay anh giết, ít nhiều cũng sẽ khiến cuốn sách sáng lên đôi chút. Con vật càng to lớn, càng mạnh mẽ thì càng có nhiều điểm sáng được hấp thu.
Không thể biết cần bao nhiêu điểm sáng mới có thể giúp cuốn sách hoàn tất quá trình "nạp điện"? Anh thầm nghĩ, nếu cuốn sách đưa mình đến được đây, vậy có lẽ nó cũng có thể đưa mình về nhà chăng?
Anh tìm mọi cách để săn thật nhiều thú, tất cả những gì anh có thể nghĩ ra: bắt cá, đi săn. Điều đáng buồn là anh không cần ăn thịt chúng. Những cái xác đều bị bỏ lại hoặc vứt xuống suối. Anh thử tìm và sử dụng lại những cái bẫy của đám thợ săn. Đa số chúng đều bị hỏng, chỉ còn lại vài cái có thể sửa chữa và dùng lại. Anh nhận ra mình cũng không nhất thiết phải chính tay trực tiếp sát hại những con thú, chỉ cần cái chết của chúng là do anh gián tiếp gây ra, vậy là được.
Cho đến một đêm, cuốn sách bắt đầu sáng lên lấp lánh từng phút một. Một thứ bản năng trong anh trỗi dậy, liên tục mách bảo anh hãy nắm lấy nó thật chặt... Và anh bắt đầu vươn hai tay ra nắm lấy nó.
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nơi những cuộc phiêu lưu mới luôn chờ đón.