(Đã dịch) Linh Thư - Chương 36: Vở kịch
Đoàn người lúc này theo sự dẫn dắt của Vân đi qua những con ngõ hun hút. Họ nối đuôi nhau thành hai hàng dài, bước đi như một con trăn khổng lồ.
Mặc dù một nửa số vệ binh đã quay về vị trí phòng thủ, đoàn người vẫn đủ đông để thu hút sự chú ý của dân làng. Nhiều đứa trẻ hiếu động nhảy lên mái nhà hai bên, tò mò ngắm nhìn những vị khách lạ. Mỗi người trong nhóm Phong đều kỳ lạ theo một cách riêng, đặc biệt là Đen. Hắn thu hút sự chú ý nhiều nhất bởi thân hình cao lớn, làn da đen xì như cục than. Đầu hắn cao ngang những hàng mái nhà, khiến nhiều người từ xa đã trông thấy cái đầu ấy di chuyển. Cả ba người đều che giấu diện mạo theo một cách nào đó: Đen che mặt bằng chiếc mặt nạ dữ tợn, Gốt quấn khăn kín mít như người Ai Cập, còn Phong thì kéo mũ che khuất nửa khuôn mặt. Điều đó càng khiến họ trở nên khác lạ và khơi gợi trí tò mò của đám đông.
Trong khi lũ trẻ nhốn nháo nghịch ngợm, đùa giỡn về những vị khách lạ, những người lớn tuổi lại cảm thấy bất an trước những người lạ mặt một lần nữa. Họ lại e sợ rằng những điều nguy hiểm nào đó sẽ phá vỡ sự yên bình khó khăn lắm mới có được này. Dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng những hy vọng về tương lai đã gắn chặt sự sống của họ với ngôi làng này. Họ chẳng mong đợi điều gì thay đổi thêm nữa, chỉ vậy là đủ.
Trong khi mọi người vẫn còn lo lắng vu vơ, Vân lại tỏ vẻ niềm nở, hào hứng dẫn những vị khách đến ngôi làng. Anh vẫn nở nụ cười rạng rỡ, vừa giới thiệu vừa đưa từng vị trưởng lão mới chạy đến gặp mặt. Anh thể hiện rõ sự hiếu khách đặc biệt với những người lạ mặt.
– Phong!
Từ phía xa, Lynl đã nhận ra đoàn người của Phong. Cô chẳng chần chừ, vận dụng tốc độ nhanh nhất để lao thẳng vào vòng tay anh. Trong khi đó, các cận vệ cũng bất ngờ trước tốc độ kinh người của cô. Có lẽ họ cũng phải dốc hết sức mới may ra theo kịp tốc độ đó, vậy mà trước nay họ vẫn chẳng hề hay biết đến năng lực của cô. Chỉ là, việc Lynl lao đến ôm Phong cũng khiến đám đông kinh ngạc tột độ. Họ cứ ngỡ Vân sẽ lại đứng ra tách hai người ra ngay lập tức, nhưng không. Vân vẫn mỉm cười, chỉ là nụ cười có phần gượng gạo đôi chút.
– Em rất nhớ anh! Em biết anh sẽ đến tìm em mà.
Lynl vui sướng vì lại được gặp Phong. Cô vẫn nhớ hơi ấm của anh trong những đêm lạnh lẽo cô độc đầu tiên ở thế giới mới. Chẳng màng đến những người xung quanh, cô cũng giống Ti Bê, cảm thấy hạnh phúc khi được nép vào ngực anh.
Phong không ngăn cản Lynl ôm anh trước bao người, anh hiểu rằng mỗi một đạo khôi khi đến thế giới này đều cần một điểm tựa nào đó để an ủi. Với Ti Bê, có lẽ là một cục xương lớn, càng lớn càng tốt. Với Lưng Xám, đó là cảm giác bá chủ bầu trời, bay cao và xa. Với Gốt là Yoga, còn với Đen là sự yên tĩnh. Mỗi người trong số họ đều độc đáo theo cách riêng. Dù rằng, mối quan hệ giữa anh và Lynl không hề tiến xa đến mức đó. Có lẽ vì thiếu thốn tình thương và mất đi người thân, cô coi anh như một người thân không thể thiếu. Anh đủ hiểu để xem cô như một đứa em gái.
– Lynl, con thấy quen với nơi này chưa?
Anh trìu mến xoa đầu Lynl, khiến hai má cô đỏ ửng vì vui sướng xen lẫn đôi chút xấu hổ khi nhận ra những người xung quanh đang soi mói.
– Con quen lắm rồi ạ, bao giờ thì mình về nhà? – Cô cứ như đứa trẻ đã chán chê trò khám phá, lập tức vòi vĩnh đòi về nhà, nơi cô cảm thấy yên tâm và an toàn nhất. Mặc dù nói đến "nhà", có lẽ cô cũng chẳng biết chính xác đó là nơi nào.
– Ha ha, lát nữa rồi nói nhé.
Ít ai nhìn rõ biểu cảm của Phong bởi nửa khuôn mặt anh vẫn bị che khuất trong bóng tối. Thế nhưng, họ lại cảm nhận rõ ràng sự thân thiết đặc biệt giữa Lynl và Phong, khác hẳn người bình thường. Càng tò mò, càng thắc mắc, họ càng thêm bất an. Liệu thần nữ có phải rời đi? Họ có phải là người nhà của cô không? Rốt cuộc thì họ muốn gì đây?
Tiếng xì xào bất an bắt đầu lan khắp nơi, lớn dần lên như âm thanh từ chiếc loa phóng đại. Họ bàn tán vì nỗi bất an với những người lạ mặt. Rõ ràng, thái độ của Vân – vị thủ lĩnh mà họ vẫn tin tưởng – cùng với đám người lạ mặt kia chẳng hề khiến họ yên tâm chút nào.
Vân nhanh chóng nhận ra sự xao động trong cảm xúc của những người xung quanh, bầu không khí trở nên bất ổn, chực chờ bùng nổ như một quả bong bóng.
– Mọi người, chúng ta sẽ tổ chức đón tiếp những vị khách mới này, giống như cách chúng ta đã chào đón thần nữ đến với tộc ta. Hãy thể hiện lòng hiếu khách của chúng ta nhé. Còn các vị trưởng lão, các đội trưởng, đội phó và các phụ tá, xin hãy tập trung tại phòng làm việc của tôi. Chúng ta sẽ họp mặt trong chốc lát.
Anh nhanh chóng ra lệnh để ổn định mọi người, đồng thời ra dấu cho mấy cô vợ sắp xếp công việc. Chỉ cần phân tán đám đông, những cảm xúc bất an sẽ tạm thời không lan rộng. Trong lúc đó, một lời giải thích hợp lý sẽ chấm dứt mọi nghi ngờ.
– Vâng thưa thủ lĩnh.
Đám đông lại tản ra làm việc. Đa số dân làng vẫn đang ở trên cánh đồng và bãi chăn thả. Họ cần phải được thông báo và tập hợp lại để chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay.
Mấy vị trưởng lão nhìn nhau, rồi cũng đành theo chân đám đông đến căn phòng họp của Vân.
Căn phòng họp vốn đã được thiết kế và xây rộng hơn hẳn so với những căn nhà khác, với kiến trúc hình tròn giống một tòa trướng bồng trong quân đội, nhằm tạo không gian thoáng đạt và rộng rãi.
Nhưng lúc này, căn phòng cũng trở nên chật chội vì đã vượt quá sức chứa, lại thêm gã da đen khổng lồ ngồi một bên đã chiếm mất vài chỗ. Vân sắp xếp mọi người ngồi vòng tròn, sao cho cả anh lẫn Phong đều đứng ở vị trí trung tâm, đủ để họ thấy rõ mọi cử chỉ và hành động của cả hai. Một vài cận vệ không đủ chỗ ngồi đành phải đứng ra phía sau quan sát.
Phong không hề lạ lẫm hay rụt rè khi bị đám đông chú ý. Ở kiếp trước, anh cũng từng trải qua nhiều lần nhận giải tương tự. Anh đứng thẳng người trước mọi người, gỡ chiếc mũ ra để lộ mái tóc hơi xõa được vuốt nhẹ về phía sau, khoe trọn gương mặt sáng sủa, điển trai. Anh cười thân thiện, nhìn vào mắt mọi người xung quanh và bắt đầu nói.
– Trước hết, tôi rất cảm ơn mọi người trong làng đã đón tiếp tôi và những người bạn đồng hành. Tôi có mang một món quà nhỏ để tặng mọi người, coi như món quà đáp lễ.
Nói rồi, anh đánh mắt ra hiệu cho Đen tháo chiếc sọt lớn đang cõng sau lưng xuống, đặt lên mặt bàn.
Dù tò mò về món đồ trong giỏ, họ vẫn giữ yên lặng chờ Phong nói tiếp.
– Tôi nghe nói mọi người rất cần yêu huyết, cho nên trong chiếc giỏ này là hai mươi bầu yêu huyết. Xin tặng mọi người.
– Yêu huyết?! Hai mươi bầu?
Vài vị trưởng lão giật mình bởi giá trị quá lớn của món quà. Chỉ một bình yêu huyết đã có giá bằng bốn mươi gánh lương thực, vậy thì hai mươi bầu yêu huyết này nếu đem đổi có lẽ sẽ nuôi sống cả làng trong nửa năm. Không chỉ vậy, một lượng lớn yêu huyết sẽ giúp lũ trẻ thực hiện nghi thức huyết luyện hiệu quả hơn. Bộ tộc sẽ có thêm nhiều chiến binh, và sẽ an toàn hơn nữa. Đặc biệt là những đội thợ săn, họ càng vui mừng hơn khi có thêm chiến lực bổ sung vào đội ngũ của mình.
– Thật tuyệt vời! Thay mặt cả bộ tộc, xin cảm ơn món quà quý giá của ngài, thưa thần vương. – Vân đứng lên, giả vờ cảm động nói.
– Thần vương?!
Cách xưng hô của Vân cũng khiến nhiều người ngỡ ngàng.
– Xin lỗi, ta chưa giới thiệu bản thân và các bạn đồng hành một cách rõ ràng cho mọi người. Mọi người chắc đã quen với Lynl. Cả ta, cô ấy và hai người bạn này đều đến từ thần tộc. Chúng ta là một bộ tộc nhân loại cổ xưa, vì trốn tránh tai nạn nên đã di dân về phía nam. Chắc mọi người ít nghe nói đến, bởi trước kia dân tộc ta có khá nhiều kẻ thù nên rất ít tiếp xúc với người lạ.
– Thì ra là như vậy. Thủ lĩnh, ngài quen biết với họ từ trước đúng không? – Ông Thu hơi đặt ra nghi vấn. Bản thân ông vốn đã có nhiều nghi ngờ từ lâu, nhưng với năng lực và tài năng của Vân, ông cũng đành nhắm mắt bỏ qua những suy nghĩ tiêu cực bất thường. Ông vẫn tin rằng anh luôn mang mục đích tốt cho dân tộc mình.
– Ta gặp Vân khi cậu ấy giúp đỡ Lynl thoát khỏi nguy hiểm. Chính ta đã ra lệnh cho Lynl giúp đỡ các người để trả ơn.
– Vậy ngài đến để dẫn thần nữ trở về ư? Chúng tôi vẫn rất cần nàng ấy. – Một gã thợ săn bất an hỏi.
– Hừm, đích thực ta có ý nghĩ đó. Lynl ở đây đã khá lâu rồi, trong tộc ta, dân ta cũng cần nàng ấy chăm sóc chứ.
– Không thể! Thần nữ đừng đi...
Trong đám đông có vài người thiếu kiên nhẫn, nhốn nháo kêu lên. Họ không muốn nàng rời đi chút nào, dù rằng điều đó thực sự ích kỷ.
– Mọi người hãy bình tĩnh lại! – Vân quát.
– Thưa thần vương, ngài cũng thấy đấy. Dân làng chúng tôi vẫn rất cần sự giúp đỡ của Lynl. Nếu nàng ấy rời đi, rất có thể sẽ xảy ra nhiều vấn đề lớn.
– Hừm, ta có thể thông cảm. Nhưng điều đó chưa đủ để giải quyết vấn đề. Rốt cuộc thì Lynl cũng chỉ là một vị khách ở đây thôi, đúng không?
– Không! Chúng tôi đã coi nàng ấy là người của tộc mình rồi đấy ạ, nàng ấy ở đây chẳng khác gì ở nhà. Chúng tôi đùm bọc, bảo vệ, chăm sóc cho nàng mọi lúc mọi nơi. Thử hỏi nếu nàng trở về thần tộc, liệu có được như vậy không?
– Trưởng lão! Xin thứ lỗi cho chúng tôi, thưa thần vương. Thực ra có lẽ tộc ngài cũng đang gặp phải vấn đề gì đó nên mới phải đến đây, đúng không ạ?
– Ừm, ta không trách mọi người đâu. Tộc ta cũng vừa trải qua một cuộc chiến với kẻ thù, bởi vậy có lẽ tộc ta phải di chuyển khỏi nơi đây đến vùng đất khác. Vì lẽ đó, ta cũng phải dẫn Lynl theo thôi.
– Xin lỗi, nhưng tại sao tộc ngài không gia nhập liên minh với chúng tôi?
– Liên minh?
– Đúng thế, chúng tôi thực tế là một liên minh giữa nhiều bộ tộc, nhằm mục đích bảo vệ lẫn nhau. Nếu ngài muốn, chúng tôi rất sẵn lòng mời bộ tộc ngài gia nhập. Như vậy, tộc ngài sẽ có nơi an toàn để trú ngụ, thần nữ vẫn có thể ở lại đây giúp đỡ mọi người. Lợi cả đôi đường, đúng không ạ?
– Có lẽ ta cần phải suy nghĩ thêm.
– Tất nhiên rồi, chúng tôi sẽ chuẩn bị vài căn nhà riêng để các ngài nghỉ lại tại đây. Tối nay, mời mọi người tham gia bữa tiệc nhé.
Cả Phong và Vân phối hợp ăn ý, cùng diễn một vở kịch mà cả đám đông chẳng ai ngờ đến kết quả. Dù rằng có người vẫn còn đôi chút ngờ vực, nhưng ít ra họ cũng tạm thời yên tâm được phần nào bởi giải pháp mà Vân đưa ra. Có lẽ mọi chuyện cũng sẽ không đến mức tệ như vậy.
Toàn bộ văn bản này đã được biên tập và giữ bản quyền bởi truyen.free.