(Đã dịch) Linh Thư - Chương 37: Họp mặt.
Làng Rừng Đá lại một lần nữa đón những vị khách mới. Nhưng bữa tiệc lần này không khiến dân làng vui vẻ như mọi khi. Nỗi bất an ngày càng lan rộng trong cộng đồng khi họ biết tin thần nữ có thể sẽ rời đi.
Tối hôm đó, Phong dùng thần giao cách cảm triệu tập mọi người đến gặp riêng anh trong bí mật. Vân cũng đã dặn dò dân làng tránh xa khu vực của những người thần tộc để không gây ra hiểu lầm. Nhờ vậy, tất cả mọi người có thể vào căn phòng nhỏ của Phong mà không bị ai phát hiện.
Căn phòng khá đơn sơ, với một bếp lửa nhỏ giữa nhà để sưởi ấm. Mấy đống cỏ khô trải dưới đất đủ cho ba người Phong nghỉ ngơi tạm. Phong và mọi người ngồi khoanh chân quanh bếp lửa nhỏ để trò chuyện. Ti Bê và Lưng Xám thì nằm dài một góc.
"Thực sự, đây đúng là lần đầu tiên tất cả chúng ta ngồi cạnh nhau thế này. Thuở ban đầu khi tôi mới đến thế giới này chỉ có một mình, vậy mà giờ đây chúng ta đã đông đủ thế này rồi. Có lẽ, trong tương lai, chúng ta sẽ còn có thêm những đồng đội mới nữa."
Phong hơi ngừng lại, anh quan sát nét mặt của mọi người trước khi nói tiếp.
"Tôi biết mọi người hẳn còn rất bỡ ngỡ khi mới đặt chân đến thế giới này. Tôi cũng từng trải qua cảm giác đó. Thực ra, hôm nay tôi muốn tập hợp mọi người lại để cùng chia sẻ về mục đích và kế hoạch của mình. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, mọi người đừng ngại, cứ hỏi, tôi sẽ cố gắng giải đáp."
"Sếp c�� nói đi."
Phong gật đầu với Sơn rồi nói tiếp.
"Có lẽ nhiều người trong số các bạn vẫn chưa hiểu rõ tại sao chúng ta lại đến đây. Và những việc tôi cùng Vân đã nỗ lực làm bấy lâu nay là vì điều gì. Tôi mong rằng sau tối nay, chúng ta sẽ có chung một mục tiêu, và hơn hết là xây dựng được niềm tin, sự tin tưởng lẫn nhau. Để chúng ta có thể hoàn toàn tin tưởng vào nhau và cùng hướng tới mục tiêu chung."
Phong ngừng một chút, anh sắp xếp lại suy nghĩ của mình trước khi nói tiếp.
"Điều đầu tiên có lẽ tôi nên giải thích với các bạn rằng chúng ta là ai? Tại sao lại đến đây?"
Vân, nét mặt hơi thay đổi, ngay lúc này anh cũng tập trung hơn vào giọng nói của Phong. Đó cũng vốn là điều anh vẫn chưa thực sự hiểu rõ.
"Mỗi người chúng ta đều độc lập và có những đặc thù riêng, mỗi người lại đến từ một thế giới khác nhau. Thế nhưng, tất cả chúng ta đều được gắn chặt với nhau bằng một sợi dây vô hình. Sợi dây đó nằm sâu thẳm trong linh hồn mỗi chúng ta. Khi chúng ta chết, nơi chúng ta trở về sẽ là cuốn sách này, chứ không phải bất kỳ nơi nào khác."
Phong nhấc cuốn sách lên trước mặt mọi người.
"Nó là sợi dây liên kết chúng ta lại với nhau. Nhưng nếu nó tan vỡ, chúng ta cũng sẽ không còn tồn tại nữa, bởi linh hồn cốt lõi của chúng ta vẫn nằm trong cuốn sách, chúng ta sẽ không thể luân hồi như những sinh linh khác."
Không khí quanh bếp lửa bỗng trở nên lạnh lẽo hẳn. Đến cả Đen, người vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, nay đôi mắt gã cũng lấp lánh đôi chút.
"Tôi không rõ tại sao chúng ta lại đến nơi này, liệu thế giới này có điều gì đặc biệt không? Nhưng việc chúng ta được sống lại đã là một điều may mắn hơn rất nhiều người khác rồi. Bản thân tôi và Linh Thư có mối liên kết đặc biệt hơn so với các bạn. Cho nên tôi mới có cơ hội chọn lựa những mảnh ghép khác đến thế giới này để trợ giúp nó."
Anh nói tiếp.
"Đúng vậy, mục đích của chúng ta là giúp nó khôi phục lại các đạo cấm."
Lúc này, Phong ngừng lời. Anh nhìn kỹ Lynl, rồi đến Vân, Đen, Sơn và Hà.
"Tôi biết rõ mọi người đều có mong muốn của riêng mình. Tất cả chúng ta đều có những điều nuối tiếc trước khi chết. Chúng ta đều muốn trở về thế giới cũ để lấy lại những gì thuộc về mình. Nhưng thực tế, giúp nó cũng chính là giúp chúng ta. Nếu nó hoàn toàn khôi phục lại sức mạnh, tôi chắc chắn nó sẽ có đủ khả năng để thực hiện điều chúng ta mong muốn."
"Nói tóm lại, chúng ta đều giống nhau, đều gắn chặt với nó và đều phải giúp nó khôi phục lại sức mạnh vốn có."
Hà vẫn chăm chú nhìn bìa sách, rồi cất lời.
"Vậy có nghĩa là chúng ta là nô lệ của nó, sinh ra để phục vụ nó sao?"
Phong lắc đầu.
"Tôi không nghĩ vậy. Nó không thể điều khiển được trí não và suy nghĩ của chúng ta. Chúng ta vẫn sẽ làm những điều mình muốn và cảm thấy nên làm. Nếu các bạn cảm thấy điều gì không muốn làm, nó và tôi đều sẽ không ép buộc."
"Tôi sẽ cho mọi người một cơ hội để lựa chọn. Nếu ai muốn một cuộc sống khác, muốn lựa chọn rời khỏi đây để đi theo con đường riêng ở thế giới mới này, tôi sẽ chấp thuận. Các bạn sẽ có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên, không cần giao tranh hay liều lĩnh. Một cuộc sống mà các bạn được tự do lựa chọn và tự mình quyết định. Tôi sẽ để người đó đi trên con đường mà họ đã chọn. Nhưng tất nhiên, nếu không may người đó lại mất đi sự sống một lần nữa, tôi sẽ không thể hồi sinh người đó thêm lần nào nữa."
"Các bạn hãy hiểu rằng, tôi không thể phục sinh các bạn vô hạn. Mỗi một đạo khôi được tạo ra cũng sẽ là một gánh nặng cho Linh Thư. Và tôi cần sử dụng sức mạnh của nó một cách hợp lý nhất nhằm bảo vệ tất cả mọi người."
"Bảo vệ? Ngài có thể giải thích rõ hơn không?" Vân thắc mắc.
"Đúng vậy. Việc chúng ta đến với thế giới này là một điều phi lý, vượt qua cả rào cản không gian, thời gian, và cả nghịch lý của sự sống. Vì vậy, Thiên Đạo sẽ tìm cách để loại bỏ chúng ta. Giống như trong tự nhiên, nếu chúng ta là những con sâu hại, cây cối sẽ tự tìm cách thu hút thiên địch để phục hồi sức sống."
"Thiên địch của chúng ta là gì?"
"Là mọi thứ, là thiên tai, là nhân loại, là tất cả mọi sinh vật trên thế giới này mạnh hơn ta. Cơ thể chúng ta yếu ớt hơn mọi người vẫn nghĩ. Chính vì vậy, chúng ta phải mạnh lên, nếu không, một ngày nào đó chúng ta sẽ bị tận diệt. Chúng ta không phải bất tử, bất diệt như mọi người lầm tưởng. Chúng ta chưa mạnh đến thế, nhưng biết đâu đấy, một ngày nào đó chúng ta sẽ đủ khả năng tự bảo vệ mình khỏi bất cứ điều gì."
Vân chợt hiểu hơn lý do Phong lại có những biểu hiện khác thường khi ẩn mình trong rừng.
Đen bỗng cất tiếng hỏi.
"Điều gì khiến anh khác biệt với chúng tôi đến vậy? Tại sao anh có thể điều khiển được cuốn sách?"
Mọi người đều bất ngờ trước câu hỏi của Đen. Ngay cả Vân cũng đã từng nghĩ đến điều này nhưng anh vốn không dám đặt câu hỏi.
Phong không bất ngờ trước câu hỏi, nhưng lại ngạc nhiên vì người đã hỏi.
"Tôi không rõ lý do, nhưng có lẽ năng lực của tôi là có thể giao tiếp với các bạn thông qua linh hồn, vì thế mới có thể triệu hồi các bạn thông qua Linh Thư chăng?"
Phong nói dối. Dù anh muốn mọi người tin tưởng lẫn nhau, nhưng có những điều vẫn cần giữ bí mật. Anh cũng đã đoán trước sẽ có người đặt vấn đề này. Phong đưa cuốn sách cho Đen.
"Mọi người cứ thử kết nối với Linh Thư xem có điều khiển được nó không? Biết đâu các bạn lại có thể thì sao?"
Được tiếp cận cuốn sách cũng khiến mọi người có chút xao động. Dù sao đây cũng là cuốn sách thần kỳ có thể đưa họ trở về nhà, thậm chí trở thành tiên, thành phật.
Từng người một thử cầm cuốn sách, nhưng không ai có thể mở nó ra. Trong tay họ, nó chẳng khác gì một cục đá bình thường vô dụng. Phong cầm lại Linh Thư và đặt vào lòng, anh vốn đã biết trước kết quả sẽ như vậy.
Sơn giơ tay, tỏ ý muốn phát biểu.
"Cậu hỏi đi."
"Vậy ngôi làng này đóng vai trò gì vào việc phục hồi cho cuốn sách?"
"Cậu hỏi đúng lắm. Tôi cũng muốn nói rõ hơn về việc này với mọi người."
"Lúc đầu, tôi muốn Vân gia nhập làng Rừng Đá bởi đó là cơ hội thích hợp để hòa nhập vào xã hội loài người, và thông qua đó, tôi có thể hiểu thêm về thế giới này. Sau đó một thời gian, tôi đã tìm ra cách lợi dụng ngôi làng này làm một cứ điểm, không ngừng hấp thu năng lượng cho Linh Thư."
"À, để nói kỹ hơn, Linh Thư cần ba loại năng lượng chính mới có thể phục hồi sức mạnh. Bao gồm linh khí được tạo ra từ các sinh linh, địa khí sinh ra từ Thiên Đạo và mệnh khí đến từ vận mệnh. Ngôi làng này sẽ giúp tôi hấp thu rất nhiều linh khí cho Linh Thư. Bởi thực tế, trong rừng cung cấp rất ít linh khí."
"Em hiểu rồi. Nhưng ngôi làng này có vẻ quá nhỏ so với những nơi khác. Sao chúng ta không đánh chiếm các ngôi làng mới?" Hà thắc mắc.
"Ừm, để tôi giải thích rõ hơn. Trước hết, có một lý do khiến tôi quyết định chuyển đến đây sống cùng các bạn. Đó là khả năng ẩn nấp. Tôi và Linh Thư thực ra sẽ an toàn hơn khi ẩn mình tại đây. Thiên Đạo sẽ khó mà tìm được tôi giữa hàng trăm người dân bản xứ nơi đây, bởi với nó, đây chỉ là một ngôi làng bình thường. Do vậy, tất cả chúng ta sẽ an toàn hơn."
"Thứ hai, ngay từ đầu chúng ta đã tốn nhiều công sức để đạt được vị trí lãnh đạo họ như hôm nay, do đó tôi muốn tìm cách mở rộng và sáp nhập các làng khác vào liên minh, thay vì đánh chiếm và nô dịch họ. Nếu càng nhiều người tụ về đây, chúng ta sẽ có càng nhiều năng lượng và càng an toàn hơn."
"Thần Vương, việc này nên suy xét kỹ hơn. Dân bản địa nơi đây có lối suy nghĩ khá bảo thủ về truyền thống bộ tộc, không dễ gì chúng ta sáp nhập được họ đâu ạ. Chúng ta cũng không thể đánh chiếm rồi bắt họ làm nô lệ đ��ợc nữa. Cho dù có bắt được nô lệ đi chăng nữa, nếu tỷ lệ nô lệ quá nhiều cũng có thể gây ra bạo động phản kháng."
"Tôi hiểu. Chuyện này tôi sẽ bàn bạc riêng với Vân để lên kế hoạch trước, sau đó tôi sẽ thông báo cho mọi người."
"Việc hôm nay, tôi muốn chúng ta hiểu nhau hơn và đồng lòng cùng tiến bước. Tôi không phải một gã độc tài, nhưng tôi biết việc lãnh đạo các bạn là điều tôi không thể tránh né. Bởi một khi tôi đã triệu hồi các bạn đến đây, tôi cũng có trách nhiệm bảo vệ tất cả mọi người và tôn trọng ý kiến của các bạn. Nếu có ai có ý tưởng hay giúp Linh Thư khôi phục sức mạnh nhanh chóng hơn, tôi sẽ nghe theo người đó. Vậy lúc này, mọi người có muốn ở lại đi theo tôi không?"
"Tôi đồng ý với Thần Vương, tôi sẽ làm theo mọi điều anh nói."
"Em và Hà đồng ý ở lại."
"Em cũng muốn ở lại bên cạnh anh."
"Ở lại."
"Gâu..."
Phong vui vì mọi người đều ở lại, nhưng anh cũng hiểu không phải ai cũng có suy nghĩ đơn thuần như Lynl, mỗi người đều có thể có mục đích riêng. Nhưng chỉ cần họ có chung mục tiêu với anh, vậy là tạm đủ rồi.
"Trước mắt, tôi, Lynl, Đen và Gốt sẽ ở lại làng với tư cách là thần tộc. Sau này, khi tôi triệu hồi thêm những người bạn mới, họ sẽ dễ dàng hòa nhập nơi này hơn khi giả làm thần tộc. Sơn và Hà tạm thời giữ nguyên vị trí của mình. Vân sẽ là phụ tá của tôi trong việc lên kế hoạch. Ti Bê sẽ hỗ trợ và bổ sung chiến lực cho mọi người khi cần. Lưng Xám và đội chim nhỏ sẽ điều tra, thu thập tin tức và canh giữ xung quanh khu vực này. Mọi người còn ai có ý kiến gì không? Nếu ổn, vậy tối nay chúng ta tạm dừng tại đây. Mọi người hãy trở về sớm nghỉ ngơi để tránh dân làng nghi ngờ."
"Vâng."
Vân, Sơn và Hà nhanh chóng rời khỏi căn nhà để tránh gây phiền phức.
"Lynl, em với Ti Bê về ngủ đi."
"Em muốn ngủ lại đây cơ." Lynl đỏ mặt nói.
"Cũng được. Em cứ ở lại đây nếu muốn. Căn phòng này đủ rộng cho cả bốn người chúng ta tạm trú mà. Em cứ thoải mái nhé. Đen và Gốt sẽ chia lượt ngủ, em cứ yên tâm, không phải lo gì cả."
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free.