(Đã dịch) Linh Thư - Chương 41: Kế hoạch mới (2)
Phong và Vân cùng nhìn xuống đám thanh niên đang nửa cởi trần dưới ánh nắng. Nửa thân trên của cả bọn đều đỏ ửng như những cục than hồng.
Đám trưởng lão cũng không giấu được nét vui mừng, khuôn mặt ai nấy đều tươi cười rạng rỡ. Không rõ có phải nhờ công pháp mà Vân truyền thụ hay không, nhưng lễ trưởng thành lần này đều thành công ngoài sức tưởng tượng. Không một ai bị thương hay thất bại nhờ có Phong và Lynl ở bên cạnh chữa trị khi cần thiết.
Nhưng không chỉ có vậy, lượng huyết khí mà họ hấp thu cũng vượt xa mức bình thường. Theo những trưởng lão kiểm tra, phần lớn đều vượt mức trung bình, vài đứa còn đạt đến mức cao cấp. Nếu tính theo thang điểm 10, có lẽ có thể cho chúng điểm 8, 9. Gần như chúng đã hấp thu toàn bộ năng lượng được tạo ra từ yêu huyết.
Thực ra, với Phong thì cách tính toán của họ rất thô sơ, đơn thuần chỉ dựa vào kinh nghiệm và phán đoán chủ quan mà thôi. Nếu muốn biết chính xác cần phải ghi chép và dựa vào một tiêu chuẩn chung mới được. Bởi anh thấy mỗi làng lại theo một tiêu chuẩn khác nhau, ví dụ như làng Sói Xám, họ lại cho rằng đám trẻ chỉ ở mức trung thượng, thì đám người làng Rừng Đá lại coi chúng là xuất chúng. Cũng phải thôi, lượng tài nguyên hiếm hoi, khác biệt trong cách tính toán là chuyện bình thường.
Dù vậy, Phong cũng thấy vui vẻ hơn rất nhiều so với trước. Từ khi gia nhập ngôi làng này, mặc dù anh vẫn chưa hòa nhập với dân làng cho lắm, họ vẫn thấy đám người bọn anh rất kỳ quái. Tuy nhiên, từ lần huyết luyện này cũng khiến anh học hỏi được nhiều điều về thế giới này. Huyết khí trong cơ thể bọn trẻ bị kích thích dữ dội khi ngâm mình trong máu của loài yêu thú. Nhờ thế mà chúng có thể rèn luyện cơ thể một cách nhanh chóng, đồng thời hấp thu và cường hóa tinh huyết trong cơ thể trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Còn một điều thú vị nữa đó là dường như yêu huyết cũng thay đổi một phần thể chất của chúng. Có vài đứa tăng cường khứu giác rất mạnh, có đứa lại nhanh nhẹn hơn, có đứa lại mọc ra móng vuốt rất cứng và sắc nhọn. Dù không phải thay đổi nào cũng dễ dàng nhận ra, nhưng đó cũng có thể là một phương hướng để anh nghiên cứu thêm.
Thậm chí, anh còn nảy ra ý tưởng vẽ trực tiếp yêu huyết theo trận pháp đạo cấm trên cơ thể bọn trẻ. Liệu chăng khả năng kích thích yêu huyết sẽ còn mạnh hơn nữa? Liệu có nguy hiểm hơn nữa không? Mặc dù vậy, Phong vẫn biết rằng dù sao mình cũng không thể quyết định sinh tử của đám trẻ chỉ bởi vì tính hiếu kỳ và tò mò của bản thân được.
Khác với Phong mải mê suy nghĩ những ý tưởng nghiên cứu như một nhà khoa học điên, Vân thì đang thấy bừng bừng phấn chấn về sức mạnh anh nắm trong tay càng lúc càng lớn. Anh chỉ muốn lao vào rừng giết sạch đám yêu thú, rút hết từng giọt máu của chúng để giúp đám trẻ đứa nào cũng được thực hiện nghi lễ. Nhưng anh biết chuyện đó thực sự rất khó, lũ yêu thú chẳng ngồi yên một chỗ để anh tìm mà giết một cách dễ dàng.
Từng gã trai trẻ bắt đầu được những chiến binh lão luyện trong bộ tộc xăm lên cơ thể những hình xăm mới để đánh dấu sự kiện trọng đại trong đời.
– Các đội trưởng, trưởng lão cao cấp hãy sắp xếp mọi việc và tối nay tập trung lại để họp bàn nhé.
Từ lần trước tiếp đón Phong, khiến căn phòng họp quá chật chội, Vân cũng phải phân hạng thứ tự các vị trưởng lão và đám thợ săn theo mức độ quan trọng của họ với bộ tộc. Bởi có vài vị trưởng lão chỉ được chọn ra nhờ cao tuổi và được kính trọng chứ thực tế năng lực lãnh đạo rất thấp. Anh đành bổ nhiệm họ quản những thứ nhỏ nhặt như đánh kẻng, kiểm tra giờ giấc.
Mà quan trọng hơn là lần họp này liên quan đến tương lai phát triển của bộ tộc, hơn nữa lại liên quan đến những việc rất bí mật không tiện tiết lộ ra được.
-------
– Mẹ đỡ hơn nhiều chưa?
– Mẹ đã có thể đi lại và những việc nhẹ một cách bình thường rồi, không còn đau đớn nữa con ạ.
– Tốt quá, vị thần nữ kia thật giỏi quá.
– Đúng vậy đấy, cô ấy còn rất đẹp nữa. Nếu mà cô ấy làm con dâu của ta thì tốt biết mấy.
– Ấy mẹ, đừng nói linh tinh. Mình sao với tới được chứ.
– Con phải thử mới biết được chứ. Bộ tộc mình cũng lớn gấp nơi đây mấy lần chứ có phải hạng thấp kém gì đâu.
– Mẹ ơi... Mình đang ở làng người ta đấy, mẹ đừng nói thế. Họ có thể đuổi mình đi mất mà con lo mẹ vẫn chưa khỏi hẳn đâu ạ.
– Mẹ khỏe lắm rồi, khi nào thì mình về nhà vậy con?
– Về nhà ư?... Con còn phải làm thuê để trả công người ta nữa mẹ ạ.
– Khổ thân con quá, mẹ muốn nhanh chóng khỏe hơn, mẹ có thể giúp con dệt vải thô, tết sợi để con mang đi đổi thức ăn nhé.
– Mẹ cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã mẹ ạ.
Túc lo lắng mà chẳng dám nói gì với mẹ gã. Kể từ khi hắn bị giam giữ bởi chẳng trả nổi công cứu chữa cho mẹ gã. Suốt ba ngày hắn chẳng ngủ được, vắt nát óc để nghĩ cách kiếm ra đủ 40 gánh lương thực để trả nợ. Tính hắn vốn khác người lại kém giao du với đám thợ săn trong làng, đâm ra bây giờ mà đòi về làng mượn lương thì khó quá. Mà mượn một hai gánh lương may ra hắn còn làm được chứ 40 gánh thì hắn thực sự bất lực.
Sau ba hôm bị nhốt, dù được cho ăn uống chứ chẳng phải bị bỏ đói khát gì nhưng hắn vẫn trông thân tàn ma dại, kiệt quệ đến gầy xọp đi.
Hắn bất an đến mức bước chân cũng xiêu vẹo hẳn đi khi đến gặp Vân. Mà cuộc gặp đó cũng khiến cuộc đời hắn phải rẽ vào một lối đi không có đường trở về nhà. Bởi trở về bộ tộc có lẽ cả hắn và mẹ sẽ đều phải chết một cách dã man.
Hận ư? Hắn có hận Vân không ư? Nói không thì thật dối lòng quá, nhưng nói hận thì thực sự không hẳn. Bởi tính mạng của mẹ hắn là vô giá. Không về được thì sao? Kệ, hắn và mẹ sống trong rừng cũng được, lang thang cũng được.
Hắn nhớ đến một câu nói của Vân.
"Tôi biết cậu sẽ ghét tôi, cũng phải thôi. Làm người tốt thì sẽ bị lợi dụng, còn làm kẻ xấu thì bị người khác ghét. Cậu là người tốt, một đứa con ngoan, vậy thì cậu sẽ bị lợi dụng."
Mình chẳng thể làm khác được. Hắn nhìn thấy khuôn mặt mẹ gã hồng hào khỏe mạnh, khuôn mặt còn tươi cười vui vẻ, hắn biết mình làm đúng.
------
Bàn họp lúc này bày biện đủ loại hoa quả, cùng những bầu rượu quý được mang ra để liên hoan. Vân cũng thay bộ đồ mới, tóc anh được tết và buộc gọn gàng đẹp mắt về phía sau. Trông anh trở nên văn minh, lịch sự hơn hẳn mọi khi.
Anh nhìn đám người hồ hởi, tán gẫu về những đứa con trai của họ dũng cảm như thế nào, đi săn như thế nào, cứ như thể chính họ vừa chứng kiến vậy. Anh cũng thấy vui lây. Trái ngược với họ, Phong ngồi yên lặng một bên chẳng nói năng gì. Anh vẫn có vẻ không thể hòa hợp được với phong cách của đám người.
– Mọi người tạm thời khoan đánh chén đã. Hôm nay, ngoài việc chúc mừng cho làng ta có thêm một thế hệ tân sinh tiếp nối, chúng ta còn có chuyện quan trọng để bàn.
– Thủ lĩnh, có chuyện gì thế ạ?
– Trước hết, lần này chúng ta có thêm 20 tân sinh. Hai mươi người đều trải qua huyết luyện. Đây là một điều đáng mừng bởi họ sẽ là chiến lực quan trọng để giữ cho truyền thống của tộc ta được truyền đời tiếp nối.
– Đúng lắm!
– Tuy nhiên!
– Tuy nhiên, với 20 chiến binh mới, chúng ta cũng sẽ bắt buộc phải mở rộng các đội đi săn, hoặc đội canh phòng. Hơn nữa, 20 chiến binh này sẽ cùng với 16 thanh niên khác bổ sung để tạo thành 3 tiểu đội.
– Thủ lĩnh sao thêm nhiều thế ạ? Tại sao không bổ sung họ vào các đội cũ, hoặc chỉ thêm 4 người nữa làm 2 đội ạ?
– Bởi vì lãng phí, lãng phí chiến lực. Chúng đều là những tài nguyên hiếm có của bộ tộc. Chúng ta không thể để chúng hi sinh, hoặc bị thương vô ích được. Chẳng ai dám đảm bảo là đi săn sẽ không xảy ra tai nạn cả. Nếu để tất cả huyết luyện nhân vào một đội thì một người bị thương thôi cũng đã là thiệt hại đáng kể. Nếu bổ sung thêm chiến binh thông thường, họ có thể giúp cả đội điều tra, gánh vác bớt đi một chút nguy hiểm. Tôi không nói rằng mạng sống của họ không đáng giá. Nhưng đợt trưởng thành này có nhiều người có tài, chỉ là chưa may mắn. Nếu để họ học hỏi thêm, rèn luyện kinh nghiệm và hiểu cách chiến đấu của những huyết luyện nhân, tương lai khi chúng ta bổ sung thêm tài nguyên, họ có thể nhanh chóng bù đắp cho phần những chiến binh không may mắn bị mất đi. Mọi người hiểu không?
– Thủ lĩnh nói phải lắm.
– Theo tính toán của tôi thì làng ta có 3 đội săn lão luyện, mỗi đội có 12 người. 15 chiến binh đã trưởng thành sau huyết luyện sẽ chia đều cho ba đội. Nếu chúng ta tăng thêm 3 đội nữa thì mỗi đội cũ sẽ tách đôi đội viên, phó đội trưởng sẽ lên chức đội trưởng. Người cũ sẽ đi kèm người mới để kèm cặp thêm. Phần lính thiếu niên tập sự tạm thời ngừng lại.
Vài gã đội phó bỗng được lên chức thấy vui vẻ hẳn lên.
– Mọi người đừng mừng vội. Bây giờ mới là việc quan trọng đây.
– Trước kia vì không đủ đội săn mà tôi phải gom các bãi săn lại. Nhưng thời gian qua, chúng ta mở rộng các khu ruộng, phải phân công người dựng rào, đuổi bớt thú hoang để tránh bọn chúng phá hoại hoa màu. Nên giờ đây lại tách chúng ra thì sẽ khó khăn. Mà tôi muốn những bãi săn mới rộng hơn, xa hơn.
– Như vậy sẽ xảy ra xung đột với tộc khác mất.
– Chẳng lẽ không có khu vực nào chưa khám phá sao?
– Có ạ, cứ đi hướng Tây Nam, có lẽ sẽ đến vùng đất mới chưa ai đến bao giờ. Dọc theo sông phía Tây Bắc là khu vực có nhiều thú lớn và dữ, nên chắc chắn không tộc nào dám đi săn. Nhưng với chúng ta cũng vậy thôi, quá nguy hiểm.
– Phía Tây Nam thì quá xa, cả đi cả về một chuyến săn có lẽ mất cả tháng. Phía Tây Bắc là tử địa nào ai dám đặt chân tới.
– Như vậy, chúng ta bị kẹt ở giữa các bộ tộc rồi. Tranh đấu là không thể tránh khỏi được.
– Thủ lĩnh nói phải. Nhưng chúng ta có sợ gì? Luật lệ ở rừng ai mạnh thì sống.
– Thoom nói đúng! Thủ lĩnh muốn mở rộng chúng ta phải đánh chiếm bộ tộc khác.
– Chẳng lẽ không có cách nào hòa bình hơn ư thủ lĩnh?
– Hòa bình ư? Mấy người bị điên rồi sao? Hay là cái tính nô lệ làm các người mất đi huyết tính rồi hả?
– Thằng khốn? Mày nói gì? Mày muốn biết huyết tính của tao thế nào hả? Để máu trong người mày chảy ra xem nó đỏ như thế nào nhé?
– Immm Lặng!
Cuộc họp vẫn vốn nhốn nháo từ trước đến nay. Vân khó bề mà thay đổi cái thói quen đó của họ, ai cũng cố tỏ ra là nguy hiểm.
– Chúng ta đang bàn cách giải quyết vấn đề! Không phải tạo ra thêm vấn đề nữa!
– Thủ lĩnh! Lão xin phép được nói thêm một điều để ngài cân nhắc.
– Vâng mời lão.
– Về luật chia lương thực theo khẩu phần mà thủ lĩnh đã đặt ra, một binh bằng ba khẩu, nghĩa là nhà nào có người tham chiến, đội săn thú, đội bảo vệ, mỗi người sẽ nhận được khẩu phần gấp ba lần.
– Đúng vậy, họ gặp nhiều nguy cơ hơn, lại phải tập luyện tốn sức hơn hẳn. Sao vậy trưởng lão, lương thực không đủ sao?
– Kể từ khi làm theo lệnh thủ lĩnh, tình hình lương thực trước đây đã tạm ổn, chúng ta có đủ lương thực đến ngày thu hoạch vụ sau. Nhưng mà nếu thêm đội săn sẽ là một gánh nặng không nhỏ với cả tộc đấy ạ.
– Đúng thế, vấn đề này sẽ dẫn đến vấn đề khác. Lời giải duy nhất cho các vấn đề này vẫn là thêm tài nguyên, thêm lương thực, thêm bãi săn. Nếu chỉ 3 bãi săn cũ, chúng ta chia nhỏ thành 6 bãi săn cho 6 đội săn thì tổng lương thực thu về không đổi mà chỉ là chúng ta đi săn nhanh hơn thôi, không tăng thêm lương thực cho làng. Nếu chúng ta có 3 bãi săn mới, 3 đội săn mới, lương thực thu về cũng tăng lên, tất yếu sẽ giải quyết được mọi việc. Mọi người đồng ý không?
– Chính xác.
– Thủ lĩnh nói rất đúng. (Sơn nói)
– Thủ lĩnh cứ ra lệnh một tiếng đi. Anh em bọn tôi sẵn sàng lao lên chém giết. Thằng nào cũng được. Tộc ta có sợ gì ai chứ? (Vẫn là cái tên não gân đó.)
– Không đơn giản thế, mỗi tộc xung quanh đều có mối quan hệ khăng khít lẫn nhau. Nếu chúng ta gây chiến có thể dẫn đến phản ứng dây chuyền, khiến các bộ tộc khác hợp công chúng ta.
– Đúng vậy đấy thủ lĩnh, liệu không có cách nào trao đổi thêm lương thực sao ạ?
– Trao đổi chỉ là cách tạm thời. Không kéo dài được. Cứ bán mãi thì rồi cũng hết.
– Mọi người đừng lo, có tộc thân thiết ắt sẽ có tộc đối nghịch. Chúng ta sẽ làm hai việc: một là kết minh với các bộ tộc cường đại khác, như vậy sẽ khiến các bộ tộc nhỏ lẻ phải sợ hãi mà tránh đi, tự nguyện nh��ờng đất cho ta nếu phải khai chiến. Hai là, trao đổi lương thực với các tộc. Thông qua việc giao thương, chúng ta cần làm rõ mối quan hệ giữa các tộc với nhau. Nếu bộ tộc nào bị cô lập, họ sẽ trở thành mục tiêu cho chúng ta mở rộng.
– Quá đúng... Thủ lĩnh đúng là thủ lĩnh. (Lời nịnh bợ quen thuộc của một trưởng lão.)
– Còn bây giờ, chúng ta vẫn sẽ tăng binh thêm ba đội. Như vậy số binh lực chính quy là 72 người thợ săn, đội cận vệ phụ tá của tôi gồm 7 người, đội cận vệ riêng của thần nữ gồm 5 người, đội tự vệ tuần tra trong làng 12 người, đội canh gác bên ngoài làng là 24 người. Tổng cộng làng chúng ta có 120 chiến binh. Tương đương khẩu phần 360 người. Số dân cư còn lại trong làng là 512 người. Như vậy ông Thu và Hà, hai người hãy kiểm tra các kho lương thực xem số lượng còn thiếu, báo cáo cho tôi để mua lương thực bổ sung.
– Sáu đội săn sẽ chia hai đợt săn xoay vòng. Ba đội ở lại trong làng thì sẽ do tôi trực tiếp huấn luyện phối hợp đội hình, cách chiến đấu và công pháp luyện khí. Ba đội còn lại sẽ thực chiến, Thần tộc cũng sẽ cử người tham gia đội thực chiến, họ sẽ hỗ trợ các đội săn để giảm bớt thương vong.
– Nếu mọi người đã rõ và không còn thắc mắc gì, hiện tại chúng ta có thể nâng ly chúc cho bộ tộc chúng ta ngày càng lớn mạnh, chúc cho truyền thừa của chúng ta trường tồn muôn đời!
– Chúc mừng!
Bản văn này là thành quả biên tập độc quyền từ truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.