(Đã dịch) Linh Thư - Chương 44: Chương này vẫn đánh nhau.
Chiến thuật tấn công phủ đầu thất bại nặng nề khi đụng phải một bức tường quá vững chắc.
– Mày cho rằng mình đã thắng ư? Nhìn xung quanh xem, bọn tao có bao nhiêu người? Bao nhiêu mũi tên đang chĩa vào mày đây? – Nếu muốn sống sót rời khỏi đây, mày phải giải thích cho tao hai điều. Thứ nhất, tại sao một con mèo sọc lại xuất hiện ở khu rừng sát ngay lãnh địa của tộc tao? Thứ hai, một chiến binh như mày lại lảng vảng gần nhà của tao? – Dù tôi nói gì thì chưa... – Bắn!!!
Gã tộc trưởng hạ lệnh bắn ngay trước khi Phong kịp nói hết câu.
Một lần nữa, anh phải đối mặt với những mũi tên bay về phía mình. Nhưng không phải một, mà là hàng trăm. Họ không phải những thợ săn bình thường, tiễn pháp của tộc làng Kè nổi tiếng khắp vùng. Bởi thế, vài người có thể bắn tới hai, ba mũi tên liên tiếp về phía anh. Có lẽ chẳng ai dám đứng im làm bia nhắm để họ bắn thành nhím cả.
Thế nhưng, chừng đó chưa đủ khiến Phong hốt hoảng. Anh chỉ thay đổi thái độ đôi chút, từ vẻ thả lỏng ban đầu, trở nên hoàn toàn chăm chú. Tay anh vung nhanh, vẽ thành từng vòng tròn, cơ thể cũng chuyển động xoay quanh một chỗ như một con quay khổng lồ. Từng mũi tên bị gạt xuống đất, cắm thẳng đứng với đuôi tên rung bần bật, kéo theo lớp bụi đất bắn lên xung quanh thành một màn bụi mù.
– Tiếp tục! Bắn nối nhau!
Họ đổi kiểu bắn, không cùng lúc thả tên mà nối đuôi nhau bắn thành một chuỗi tên không bao giờ dứt. Không ai có thể đón đỡ nổi! Cơ thể họ kéo căng nhưng không phồng rộp như hai gã kia. Họ giữ cân bằng giữa thể lực và sức mạnh, phù hợp với lối tấn công từ xa thay vì cận chiến.
Phong quan sát đám người, chỉ khoảng 40 kẻ đang dồn dập bắn. Mà một lần kéo cung, cài tên, bắn, dù nhanh đến mấy cũng mất tối thiểu 3 giây. Bởi vậy, dù nhanh đến mấy cũng chỉ khoảng 60 mũi tên mỗi phút. Một con số không hề lớn đối với Phong. Nếu số lượng tăng lên gấp đôi ba lần, có lẽ anh sẽ không thể đứng yên một chỗ được.
Biết chắc mình sẽ xử lý được, Phong quyết định sẽ khiến đám người mất đi hết ý chí chiến đấu. Cho họ biết ai mới là người mạnh hơn ở đây.
Bụi mù cuốn lên, gây khó khăn hơn cho các cung thủ chăng? Có thể. Nhưng không đáng kể, bởi họ đều là những chiến binh đầy kinh nghiệm lão luyện. Họ nhớ từng vị trí anh đứng, tưởng tượng cơ thể anh trong lớp bụi mà bắn vào những chỗ đó.
Gã tộc trưởng vẫn chưa hề ra lệnh ngừng lại. Ông nhìn chằm chằm về phía màn bụi mờ, thỉnh thoảng thấy rõ cánh tay, cơ thể Phong để xác nhận gã vẫn còn đứng ở vị trí đó.
Gã này điên rồi! Hắn đứng im để họ bắn ư?!
Họ cứ thế bắn cho đến khi hết sạch tên trong ống, đến khi bắp tay nóng rát như bị nhúng nước sôi, đến khi lồng ngực đau đớn dữ dội, trái tim họ như sắp vỡ ra đến nơi.
– Ngừng tay! Ngừng lại...
Một người phụ nữ kéo tay Kim chạy đến. Bà khá đẹp, nhưng điều khác biệt lớn nhất là bà ăn mặc khác hẳn đám người xung quanh. Trên trán bà đội một chiếc vòng vương miện vàng chế tác rất tinh xảo. Bên cạnh bà, Kim đang khóc, cô kinh hãi khi thấy người mình vừa cảm mến đang bị đám người kia bắn tên không thương tiếc. Cô hối hận khi đưa anh đến đây. Nhưng làm sao đây?
Có vẻ như các cung thủ nghe lệnh bà hơn, mà với họ đó cũng là một sự giải thoát, bởi họ đã không còn sức kéo nổi cung tên nữa rồi.
Bụi mù lắng xuống, để lộ ra trước mắt đám người một cảnh tượng khủng khiếp sau màn bụi đó.
– Quái... Quái vật.
Họ không thể nghĩ ra từ nào phù hợp hơn được nữa.
Phong vẫn ngạo nghễ đứng đó, dù lớp áo choàng bắt đầu vung lên sau lưng anh cũng chẳng hề có một vết rách nhỏ do những mũi tên. Không khí chết lặng vì bất ngờ, vì sợ hãi. Họ thấy xung quanh anh là hàng trăm mũi tên cắm xuống đất, tạo thành một vòng tròn bất khả xâm phạm. Điều đó là không thể. Họ run sợ trước con quái vật đội lốt người kia, họ sợ hãi khi tưởng tượng hắn sẽ đột ngột lao đến cắn xé, giết họ như một con kiến yếu ớt.
– Mọi người bình tĩnh đã, có gì từ từ nói chuyện. Cậu trai trẻ, cậu đến từ đâu vậy?
Người phụ nữ hơi bước đến bên cạnh gã tộc trưởng, cố gắng hòa giải mâu thuẫn.
– Nói chuyện? Bây giờ các người mới muốn nói chuyện ư?
– Haha. ... Hahahahaha....
Phong bật cười, nhưng tiếng cười đó không khiến đám người dễ chịu hơn, ngược lại càng làm các cung thủ thêm sợ hãi. Đến Phật cũng phải có ba phần nóng giận, huống hồ con người?
Phong đã hoàn thành mục tiêu của mình, anh khiến họ sợ hãi. Anh đã thất bại khi cho rằng mình có thể nhờ Kim mà làm cho cuộc gặp này dễ dàng hơn. Không... Anh phải sử dụng một cách khác, một cách tiếp cận khác.
– Dựa vào đâu mà các người nghĩ mình có thể ngang hàng với ta để nói chuyện? – Anh gầm lên, gằn từng chữ một. Sự giận dữ có vẻ như sắp bùng nổ tựa một quả bom khủng khiếp. – Ta đứng nguyên ở đây... – Ta để cho các người mặc sức tấn công... – Ta muốn các người biết... – Ta không hề ngang hàng với các người! – Các người cho rằng mình còn đủ uy hiếp để nói chuyện với ta ư? Các người cho rằng mình có thể đứng đó nhìn thẳng mặt ta ư? – Quỳ... xuống!!!!
Linh khí trong cơ thể Phong cuộn trào ra như một cơn bão khổng lồ, uy áp từ lượng Mệnh khí dồi dào trong cơ thể anh cũng được cởi trói. Khiến phần lớn những người xung quanh sợ hãi đến tột đỉnh.
Sự đối lập giữa nóng và lạnh, giữa gã đàn ông vốn im lặng chưa nói một câu nào, mặc cho họ chém giết, và một con quái vật được cởi bỏ xiềng xích. Tiếng quát phẫn nộ của anh làm đám người không dám phản bác. Lòng dũng cảm của họ lúc này đã không cánh mà bay.
Lượng Mệnh khí khác biệt quá lớn khiến họ cảm thấy mình chẳng khác nào con kiến trước mặt anh. Họ không cùng đẳng cấp sinh mệnh, anh đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn, còn họ chỉ là con mồi trên đĩa để anh xẻ thịt.
Thực sự, phần lớn họ quỳ xuống. Bởi cơn bão linh khí khủng khiếp kia kéo đến, hay bởi niềm tin của họ đã sụp đổ, không ai hiểu rõ được.
Phong đứng ngạo nghễ, từ một con mồi bị bao vây b��i đám thợ săn, anh trở thành bá chủ. Ai dám đáp trả?
Tất nhiên, gã tộc trưởng kịp đứng chắn trước mặt vợ và con gái, cơ bắp gã cuộn lên, cổ căng cứng, bật quát.
– Ha...
Luồng nội lực kinh khủng trong cơ thể gã phóng ra cũng cố gắng chặn lại, đối đầu với cơn bạo phát của Phong.
Bảo vệ được vợ con, nhưng mồ hôi trán hắn tuôn ra như suối. Hắn phải vận dụng toàn bộ chân lực tập trung lại trước mặt, vậy mà chỉ vừa đủ để chống đỡ lại sức mạnh khủng khiếp phát tán ra toàn bộ không gian.
– Khoan đã!! Ngừng lại! Chắc chắn có hiểu lầm ở đây. – Người phụ nữ cố gắng giải thích. Bà muốn nhảy vào nham tương núi lửa sao?
Nhưng thực sự, ngọn núi lửa bắt đầu nguội bớt ư?
Phong trầm tĩnh lại.
– Hiểu lầm ư? Bà nhìn xuống dưới chân tôi xem. Có thể giải thích đây là hiểu lầm sao?
Đám tên cắm sâu xuống đất là bằng chứng cho điều gì?
– Cậu tên là gì? Tôi là mẹ của Kim, đáng lẽ chúng tôi phải cảm ơn cậu vì đã cứu con gái của tôi. Nhưng bộ tộc chúng tôi cũng đang bị kẻ thù dòm ngó, chúng tôi đã phản ứng quá khích. Chân thành xin lỗi cậu. – Ta sẽ không nói chuyện thêm với các người. Hành động hôm nay có thể coi là một lời tuyên chiến! – Không! Khoan đã! Chúng ta hãy ngồi xuống nói chuyện đã. Chúng tôi không muốn tuyên chiến.
Dù là một phụ nữ thông minh, một nhà lãnh đạo tài ba của bộ tộc, nhưng bà cũng không khỏi khiếp sợ. Để làm kẻ thù của tên quái vật kia ư? Không thể... Máu sẽ chảy thành sông.
Phong vẫn đứng nguyên vị, anh chưa nói thêm một câu nào, tưởng chừng như anh muốn một lần nữa khẳng định lời nói của mình.
Gã tộc trưởng dù có hơi hối hận vì quyết định vội vàng đẩy cả tộc vào thế đối mặt với một đối thủ quá sức tưởng tượng, ông cũng quyết tâm. Nếu đã là kẻ thù thì... Một cánh tay ông đưa đến cán đao bên hông, nhưng một bàn tay khác đã kịp chặn lấy. Bà lắc đầu... Họ không thể mắc sai lầm một lần nữa.
Cơn bùng nổ, bạo phát một lần nữa lắng xuống, trở về yên lặng. Rốt cuộc là sao? Họ đang đợi điều gì?
Phong không nói một lời nào nữa, anh hoàn toàn không quan tâm đến bọn họ, coi họ như không khí. Anh ngước nhìn lên không trung, tựa như linh hồn anh đã phiêu dạt đến một vùng đất khác.
Truyen.free độc quyền phát hành bản dịch này.