Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Linh Thư - Chương 43: Chương này có đánh nhau.

Khu rừng bừng sáng khi ánh nắng xuyên thẳng xuống, không còn bị những tán lá dày đặc che khuất. Con đường phía trước bỗng biến thành một lối đi ngập tràn ánh sáng, dễ dàng hơn hẳn. Có lẽ vì được dọn dẹp thường xuyên, con đường mòn càng trở nên rực rỡ, sáng bừng lên giữa hai bên vạt rừng rậm.

Kim cũng chẳng cần phải chỉ lối cho Phong trở về làng nữa, mà cô nàng còn bận giả vờ ngã xiêu ngã vẹo sau mỗi bước đi. Hết nhảy lò cò, cô lại thỉnh thoảng dựa vào cánh tay Phong để lấy lại thăng bằng. Chốc chốc, cô lại ôm chân đòi nghỉ ngơi, uống nước. Cứ thế, họ đã đi miết trong rừng đến tận giữa trưa mà chẳng thấy bóng dáng ngôi làng đâu.

- Cứ đi thế này thì phải nhịn bữa trưa mất.

- Anh đói ạ? Anh ăn quả xoài này nhé?

- Không phải đâu, nhưng vết thương này nếu không kịp về thay băng và rửa bằng nước sạch, anh sợ nó sẽ thành sẹo lồi đấy.

- Ui… Thế mình đi tiếp thôi.

Sau lời dọa của Phong, hành trình lại tiếp tục thêm được vài chục phút. Kim lại quay lại trò cũ, lần này cô ôm chặt lấy cánh tay anh thay cho chiếc nạng. Cứ như Kim muốn chuyến đi này kéo dài mãi mãi, cô bé chẳng hề mảy may nghĩ đến cha mẹ đang lo lắng ở làng.

Phong đành cúi người bế bổng cô bằng đôi cánh tay rắn chắc. Sự kiên nhẫn của anh đã cạn kiệt, đến nỗi anh đành bế cô lên mà chẳng cần hỏi xin phép. Thực ra, anh cũng chẳng thích thú gì đâu, lưng anh phải đeo hai giỏ đồ quá khổ, ngực lại phải ôm cô bé đang làm nũng, nghịch ngợm chẳng chịu ngồi yên chút nào. Anh nghĩ, có lẽ bằng cách cứu cô gái này, anh sẽ tạo được ấn tượng tốt với bộ tộc làng Kè chăng?

Phong chẳng để ý chút nào đến biểu hiện của Kim. Đôi má cô đỏ bừng, bởi đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc gần đến thế với cơ thể một chàng trai. Cô thu mình trong ngực anh chẳng dám cục cựa chút nào nữa. Thỉnh thoảng, đôi mắt cô lại ngước lên nhìn góc cằm anh. Đây là một góc nhìn mà cô chưa từng chiêm ngưỡng từ bất cứ người đàn ông nào khác. Cô say mê bởi những khác biệt giới tính mà cô chưa từng nghĩ đến: Xương quai xanh rộng lớn, góc cằm cứng cáp, và lồng ngực nóng hổi, phập phồng theo từng hơi thở mạnh mẽ. "Ra đây là đàn ông sao?", cô thầm nghĩ. Kim vô thức úp tai vào lồng ngực anh. Tiếng nhịp tim Phong đập dồn dập, tựa như tiếng trống trận, ra lệnh cho đoàn quân tấn công vào tâm trí và trái tim cô, khiến lớp vỏ bọc bảo vệ tâm hồn cô tan biến. Cô ước khoảnh khắc này là vĩnh cửu.

Không! Điều đó khó mà thực hiện được.

Nhờ bế bổng cô gái, Phong bắt đầu chạy nhanh hơn. Mỗi bước chạy của anh đều nhịp nhàng, đều tăm tắp, như thể anh có thể thẳng tiến đến làng Kè.

Vị trí ngôi làng không phải là bí mật với Phong, nhưng làm thế nào để tiếp cận nó mới là điều anh phải cân nhắc. Chỉ chưa đến 30 phút, hai người đã về đến làng của Kim. Kim cũng giật mình nhận ra mình đã ôm chặt lấy Phong từ lúc nào không hay, cô vội nhảy xuống khỏi vòng tay anh, cố gắng kéo vạt váy xuống che chân cho đỡ ngượng.

- Này, đứng lại! Mày là ai?

Vài gã đứng canh gác trên những cành cây cao quát lớn. Trên tay họ đã giương sẵn cung tên, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào.

- Anh hai! Là em nè! Anh mau gọi ba ra đón khách quý đi ạ.

- Kim à?! Em dẫn ai về làng mình đấy? Em biết ba sẽ nổi giận lắm không?

- Gì chứ?! Anh hai? Anh này cứu mạng em đó, mình phải đón tiếp người ta bằng sự hiếu khách chứ? Anh mau gọi ba đi, nếu không em sẽ mách tội anh với mẹ đấy!

- Cái con bé đầu đất này, lát nữa ba có đánh thì đừng hòng anh xin hộ cho đấy. Hai người các cậu đứng đây canh chừng nó nhé. Tôi đi gọi tộc trưởng.

- Được rồi.

- Này mấy anh, bỏ cung tên xuống đi chứ? Đến cả em mà mấy anh cũng định bắn à?

- Kim, em tránh ra một chút đi. Tộc trưởng đã dặn là phải hết sức cảnh giác với người lạ rồi. Lát nữa em thế nào cũng bị phạt cho mà xem. Lại đây với anh, lát nữa anh sẽ xin hộ cho.

- Này, anh mà bắn anh ấy là phải xuyên qua em đấy nhé. Mẹ em mà biết anh chĩa tên về phía em thế này thì anh chuẩn bị tinh thần đi là vừa.

- Thôi đừng! Anh bỏ xuống rồi, có gì cứ từ từ để nói đã chứ.

Hahaha,

Kim cười phá lên khi trò cáo mượn oai hùm của mình khiến anh lính canh sợ hãi. Nhưng cũng chẳng được lâu.

- Mấy cậu làm gì thế? Ai cho các cậu thả lỏng như vậy? Nhấc cung lên!

- Rõ!

- Cha! - có vẻ Kim quên hẳn mình bị thương ở chân rồi, cô bé chạy tót đến bên người đàn ông vừa xuất hiện.

Ông ta cao lớn hơn hẳn người thường, phải đến gần 1m9, cơ bắp cường tráng, đôi bắp tay trông cực kỳ mạnh mẽ và rắn rỏi. Tuy nhiên, ông ta có vẻ quá đỗi lạnh lùng, và hết sức cảnh giác với những người bộ tộc khác. Ông ta không đến một mình, mà dẫn theo đến ba bốn mươi chiến binh khác, vây kín xung quanh.

- Cha! Con suýt bị mất mạng trong rừng đấy, may mà được anh ấy cứu sống đấy cha. Cha phải trả ơn anh ấy đi.

- Sao vậy? Có chuyện gì hả con?

- Sáng nay con đi hái nấm thì suýt bị một con hổ sọc ăn thịt mất. May mà có anh ấy cứu, anh ấy giỏi lắm, đá cho nó một cái là nó gục ngay xuống đất.

- Một đá sao?

- Đúng rồi cha, một cú đá thôi là đủ làm con thú tan xác rồi.

- Hai cậu, kéo con bé ra khỏi đây mau!

Gã tộc trưởng ra lệnh.

- Chuyện gì vậy cha? Anh ấy cứu con mà? Cha ơi, đừng hại anh ấy.

Tộc trưởng không hề ngoái lại nhìn con gái mình, đôi mắt ông ta gắt gao nhìn chằm chằm gã đàn ông đang bị bao vây bởi hàng tá chiến binh. Thế nhưng, gã đàn ông kia vẫn chưa nói một lời giải thích hay xin tha thứ nào, thậm chí còn không hề sợ hãi trước những mũi tên đang chĩa thẳng vào mặt mình.

- Ken, Kun, hai người lên bắt lấy hắn.

- Rõ!

Hai gã đàn ông đứng hai bên tộc trưởng nhận lệnh, lập tức lao thẳng về phía Phong. Cả hai đều không thèm rút vũ khí ra. Họ tin chắc với năng lực cá nhân cùng sự ăn ý của một cặp song sinh, gã trai trẻ kia chẳng thể nào chống cự nổi. Thế nhưng họ đã lầm. Tốc độ của họ chẳng nhanh như họ nghĩ; với Phong, từng động tác của cả hai như đang được quay chậm. Anh chỉ hơi nghiêng người, khẽ gạt nắm đấm của Ken sang bên phải. Lực quán tính khiến cơ thể Ken đột ngột chặn lại nắm tay của Kun, người em trai song sinh của gã.

Tộc trưởng cũng bất ngờ khi chứng kiến sự vụng về của hai chiến binh. Họ vốn là cánh tay đắc lực của ông, chứ không phải những kẻ tầm thường. Nhưng ông cũng không ngờ khả năng hóa giải đòn tấn công của Phong lại đơn giản đến vậy.

- Ken, Kun, không được chủ quan!!

- Rõ!

Hai người lập tức nhảy bật sang hai bên, sau cú đánh đầu tiên quá ư mất mặt. Họ liếc mắt nhìn nhau, dồn toàn bộ sức mạnh.

Cơ thể họ bắt đầu phồng lên, gân xanh nổi cuồn cuộn, huyết khí bắt đầu tuôn chảy.

Lần này cả hai thay đổi thủ thế, bàn tay cong lại thành thế trảo. Họ lao về phía Phong từ hai hướng đối diện, không cho anh cơ hội đỡ đòn.

Nhưng Phong đã quá quen việc phải đón đỡ hai đối thủ cùng lúc rồi. Anh thường xuyên phải luyện tập với cả Đen và Gốt. Một người thiên về sức mạnh, một người thiên về tốc độ, nên anh đã quá quen thuộc với mọi loại chiến thuật đánh đôi.

Nội ấn tăng cường phản xạ, tốc độ, và lực lượng của anh.

Ken và Kun chẳng hề màng gì đến võ đức. Thế trảo của họ móc thẳng vào hạ bộ, cổ, nách với tốc độ kinh người. Đám người xung quanh cũng phải thầm kinh sợ trước năng lực của cả hai. Không phải ai cũng dám đối đầu với hai người cùng lúc như vậy.

Phong khép bàn tay thành thế chưởng, hạ thấp cơ thể xuống đinh tấn. Cùng lúc đó, đôi bàn tay anh thu về bụng rồi bật ra như mũi tên bắn thẳng về hai hướng. Linh khí trong cơ thể anh tuôn trào ra cánh tay, tựa như hai con rồng lớn bắn thẳng vào ngực và bụng của hai đối thủ.

- Hự... Ộc.

Cả hai bị đánh bay ra xa, lộn đến mấy vòng mới dừng lại được. Máu cùng thức ăn trong người trào ra như thác, đủ để thấy hai gã kia đã mất hết chiến lực.

Tộc trưởng cũng kinh ngạc trước thứ chưởng pháp chưa từng thấy này.

"Thuật ư?"

Bản quyền dịch thuật của chương này được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free