(Đã dịch) Linh Thư - Chương 47: Mời bạn đọc thử.
Khương thấy cơn tức trào lên ngực như có kẻ vừa đổ dầu vào đống lửa. Ông trừng mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt gã vô lại kia.
Đàm phán ư, đàm phán cái quái gì nữa? Hắn định nhảy lên đầu lên cổ ông mày mà ngồi hay sao? Bộ tộc của ông, từng vĩ đại, từng là... Hắn đang nghĩ ông sợ hãi, cho rằng bộ tộc ông không dám chống lại, không có máu nóng ư?
– Khương, anh bình tĩnh lại một chút.
Bàn tay hơi lạnh của Khanh nắm lấy tay ông. Nếu có một người duy nhất trên đời này có thể giữ cho Khương tỉnh táo trong những khoảnh khắc quan trọng, thì đó chính là bà. Ông luôn tin tưởng vợ mình, bởi ông biết bà là người luôn suy nghĩ thấu đáo, nhìn nhận vấn đề một cách toàn cục. Nếu không phải vì bà là phụ nữ, người thích hợp nhất để làm tộc trưởng ắt hẳn phải là bà.
– Nếu hai vị chỉ đơn thuần muốn tuyên chiến thì chẳng cần phải nói thêm gì nữa, chúng tôi sẵn sàng đáp trả. Còn nếu có đề nghị gì, xin hãy nói thẳng ra. Đừng để chuyện này kéo dài lòng vòng thêm nữa.
Giọng Khanh trở nên lạnh lùng trông thấy, từng lời bà nói đanh thép và cứng rắn hơn. Nếu cứ để đối thủ nắm được thế chủ động, cho rằng họ sợ hãi thì sẽ chẳng còn gì để đàm phán. Bà tin tưởng rằng họ ngồi đây không phải để làm những điều vô ích như vậy. Điều bà muốn hiểu chính là mục đích thực sự của họ.
– Hai vị đừng hiểu lầm, chúng tôi cũng muốn hòa bình như các vị thôi. Chúng tôi không muốn chiến tranh nếu không cần thiết. Tôi đã quá chán cảnh các bộ tộc luôn thiếu tin tưởng, ngờ vực và tấn công lẫn nhau rồi.
Lời nói của Vân lúc này mềm mỏng hơn hẳn lúc nãy, anh khéo léo kéo lại sự chú ý của hai người họ thay vì dồn họ vào chân tường.
– Chúng tôi không hề muốn chiến tranh, chúng tôi cũng muốn được sinh tồn, muốn được hòa bình như các vị thôi. Hai vị chắc biết tộc Rừng Đá và Sói Xám đã từng chém giết lẫn nhau?
– Chúng tôi biết.
– Bản thân hai tộc ấy đã từng chém giết nhau đến mức gần như diệt tộc. Số người sót lại của mỗi tộc ít ỏi đến nỗi có thể chắc chắn rằng không tộc nào đủ khả năng tự mình tồn tại nữa. Tất cả đều do chiến tranh, do tranh giành sinh tồn, do thù hận lẫn nhau mà ra. Chính vì vậy, chúng tôi đã quyết định xây dựng liên minh giữa hai bộ tộc, xóa bỏ thù hận để cùng tồn tại. Và nhờ đó, chúng tôi cũng nhận ra ý nghĩa thực sự của sự đoàn kết.
– Ý cậu là gì?
– Chúng tôi muốn mời các vị gia nhập liên minh.
– Gia nhập liên minh ư?
– Đúng vậy, nếu các vị gia nhập, chúng ta sẽ cùng ăn, cùng ở, cùng đồng lòng, hợp sức bảo vệ lẫn nhau. Nói rõ hơn thì...
– Đầu tiên, tất cả các bộ tộc trong liên minh sẽ chia sẻ lương thực cho nhau, không bộ tộc nào phải chịu đói, chịu rét. Tài nguyên sẽ được chia đều, đảm bảo tất cả mọi người đều được sống. Nếu một tộc đói, các tộc khác sẽ cùng gánh vác, đồng cam cộng khổ.
– Thứ hai là, chúng ta sẽ cùng xây dựng và bảo vệ ngôi làng chung. Không cần phải di cư, không cần sợ bị kẻ khác xâm nhập lãnh thổ, ban ngày được yên tâm, ban đêm được yên giấc.
– Thứ ba là các tộc sẽ chia sẻ tài nguyên, vũ khí để cùng xây dựng quân đội, huấn luyện họ để bảo vệ tất cả mọi người.
Khanh lắc đầu, bà không dễ dàng bị thuyết phục đến thế.
– Cậu nói hay lắm, nhưng chúng tôi chẳng thể tin nổi có chuyện tốt đến vậy. Các cậu mong muốn điều gì đổi lại?
Vân cười khổ, anh lắc đầu nói:
– Đó chính là những gì khiến nhân tộc chúng ta ngày càng yếu đuối. Chúng ta tự giết lẫn nhau, không tin tưởng lẫn nhau thì làm sao đương đầu được với thiên nhiên khắc nghiệt, với những thế lực tàn bạo? Chỉ khi tin tưởng lẫn nhau, chúng ta mới có thể sống sót!
Anh nhìn thẳng vào mắt Khanh, lời nói cũng trở nên hùng hồn và tự tin hơn.
– Yêu cầu? Chúng tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất là "Đồng lòng". Để tất cả các tộc đã và sau này gia nhập liên minh hoàn toàn tin tưởng lẫn nhau. Các vị phải chứng minh điều đó bằng cách xây dựng "Tế đàn" và chia sẻ kiến thức.
– Tế đàn là gì?
– Đó là một tòa kiến trúc. Việc xây dựng nó đồng nghĩa với việc các người đồng ý gia nhập liên minh; sau này, kẻ địch của chúng tôi cũng là kẻ địch của các người, và ngược lại. Đó là bằng chứng đủ để các người không thể chối bỏ thỏa thuận gia nhập liên minh về sau.
– Thế còn chia sẻ kiến thức?
– Các vị sẽ phải tiết lộ cho chúng tôi biết những bí mật của mình, huấn luyện các chiến binh của liên minh bằng các kỹ thuật của mình. Và ngược lại, các bộ tộc cũng sẽ truyền thụ công pháp và kỹ thuật chiến đấu cho chiến binh của các vị. Hai vị nghĩ sao về điều này?
Hai vợ chồng nhìn nhau, họ thấy yêu cầu của Vân đơn giản đến không ngờ. Khương ngờ vực.
– Nếu chỉ yêu cầu đơn giản như thế thì quá dễ dàng. Nhưng làm sao để chúng tôi tin được các người? Các người làm đủ mọi thứ chỉ để đổi lấy điều này thôi sao? Thật khó tin.
– Các vị suy nghĩ quá nhiều rồi chăng? Các vị có nghĩ rằng mình đủ đáng giá để chúng tôi phải vòng vo lừa gạt các vị không?
Vừa nói, Vân vừa nghiêng đầu về phía Phong, như ngụ ý nhắc nhở họ.
– Cậu ấy là Phong, tộc trưởng của "Thần tộc" mới gia nhập liên minh. Chính cậu ấy muốn nhân tộc chúng ta đoàn kết, xây dựng liên minh lớn mạnh hơn thay vì chém giết lẫn nhau. Chính cậu ấy muốn đi trước để tìm hiểu xem các vị có xứng đáng gia nhập liên minh hay không. Nếu không phải cậu ấy nghĩ các vị xứng đáng, thì lúc này tôi đã không ngồi đây đối mặt với các vị đâu.
– Thôi được rồi, thế này nhé. Các vị chưa tin tưởng chúng tôi cũng là dễ hiểu thôi, chúng tôi cũng chưa chắc đã hoàn toàn tin tưởng các vị. Nếu vậy, tôi sẽ dành khu vực làng Sói Xám cũ cho các vị sinh sống. Chúng ta sẽ cùng ăn, cùng bảo vệ lẫn nhau, chỉ là tạm thời sẽ tách riêng, không ở cùng một chỗ. Cho đến khi các vị hoàn toàn tin tưởng vào liên minh, vậy được chứ?
Hai vợ chồng lúc này mới nhớ đến uy hiếp từ Phong. Phong quá ít nói, khiến cả hai gần như quên đi những chuyện vừa xảy ra gần cổng làng. Họ biết tính mạng của cả bộ tộc đang nằm ở trong tay họ, chiến tranh hay hòa bình đây?
– Chúng tôi đồng ý...
Có lẽ đây là cách duy nhất. Khanh thấy nhẹ lòng sau khi quyết định đồng ý gia nhập liên minh. Bà nghĩ đến thứ sức mạnh đáng sợ mà Phong nắm giữ, bộ tộc của bà sẽ an toàn hơn chăng? Ít ra họ sẽ không đổ máu khi phải chiến đấu với đối thủ nằm ngoài khả năng của mình.
Và một điều nữa, sắp đến hạn 10 năm. Nếu gia nhập liên minh này, biết đâu năm nay bộ tộc họ sẽ chống lại được đám chiêu nô?
Bà thầm đoán rốt cuộc đám người này từ đâu xuất hiện? Họ có lẽ nắm giữ một thứ sức mạnh kỳ lạ khác hẳn những gì tổ tiên đã từng truyền lại.
Đất làng Sói Xám cũ giờ đây hoang sơ hơn trước rất nhiều, cổng làng được vá víu tạm bợ bằng những cọc gỗ. Kể từ khi rời đi, nơi đây cũng từng xảy ra ma sát nhiều lần. Một số bộ tộc gần kề cũng muốn mở rộng xuống nơi này.
Nhưng với họ, lợi ích thu được không đủ lớn để phải đổ quá nhiều máu.
Vốn dĩ, đa số các tộc đã có vùng đất định cư sẵn. Việc mở rộng xuống vùng này chỉ mang ý nghĩa chiếm những khoảnh ruộng tốt để canh tác. Nhưng việc quá xa xôi và thường xuyên tranh đấu cũng khiến một vài tộc đã từ bỏ tranh chấp.
Giờ đây, khu vực những ngôi nhà cũ bị chiếm cứ bởi một đám dân lang thang không rõ từ đâu đến.
Đối với Vân hay tộc Làng Kè, đám người này không phải là uy hiếp lớn. Tuy nhiên, một lần nữa đánh dấu chủ quyền, giành lại những khu rừng xung quanh khỏi tay những bộ tộc khác mới là chuyện phải tốn sức.
Nhìn đám chiến binh của bộ tộc đứng vững trong đội hình, chờ đợi hiệu lệnh tiến công, Vân muốn lần này sẽ là một cuộc duyệt binh của anh. Anh muốn kiểm tra xem sức chiến đấu của họ đã đến đâu sau nhiều ngày rèn luyện. Lần này anh chỉ huy động 3 đội, tổng cộng 36 người và 20 cung thủ từ tộc Làng Kè tham chiến.
Ba đội săn xếp theo hình tam giác tập kết, chuẩn bị công thẳng chính diện vào ngôi làng. Trong khi đó, nhóm cung thủ Làng Kè chia làm hai đội ở hai bên cánh.
Kẻ địch không mạnh, nhưng trong cuộc chiến này, toàn bộ Thần tộc sẽ không tham gia, kể cả Ti Bê. Chỉ có như vậy, anh mới có thể phán đoán chính xác sức mạnh của đám thổ dân nơi đây.
Các chiến binh cũng thấy hồi hộp đôi chút, đây là lần đầu họ trực diện chiến đấu với một đội quân khác. Những lần xung đột trước đây đa số chỉ nhằm mục đích đe dọa, hoặc chiến đấu bất ngờ trong rừng là chính. Chưa bao giờ họ lại tấn công thẳng vào tận sào huyệt địch đến như vậy.
Khi Vân nhận thấy đám người đối phương bắt đầu đứng lên hàng rào phòng thủ, anh ra lệnh:
– Chuẩn bị lá chắn!
– Hây...
– Cung thủ, lên hết dây cung, chuẩn bị...
– Bắn!
Tuy không rợp trời, không dày đặc như mưa, nhưng mũi tên nào cũng đầy nguy hiểm. Đám người lố nhố trên hàng rào tuy bất ngờ, nhưng qua đợt bắn trả đầu tiên, phía liên minh chỉ có một hai người bị thương nhẹ. Đối phương thì lại có đến ba tên mất mạng.
Nếu so sánh về quân số thì hai bên không khác nhau là mấy, nhưng rõ ràng kỹ thuật bắn cung lại khác hẳn nhau.
Vân quan sát kỹ hướng tên của địch, anh ra lệnh:
– Cung thủ, tập trung hướng bên trái, lên dây...
– Bắn!
Đợt th�� hai, một gã cung thủ khá giỏi phía đối phương không kịp tránh né cũng bỏ mạng, kèm thêm một tên đen đủi nữa.
– Mẹ kiếp! Anh em nấp xuống, cúi xuống!
Đám người trên hàng rào cũng nhốn nháo, có lẽ gã cung thủ xấu số kia là một người có số má.
– Cung thủ, yểm trợ, bắn tự do lên hàng rào.
– Đội cận chiến tiến lên!
– Uahhhhhh!
Ba đội lao lên, vừa chạy vừa ném những mũi lao ngắn lên tường rào. Nhờ có những cung thủ yểm trợ, họ cũng tiến nhanh đến tường rào mà không bị ngăn trở quá lớn.
Nhiều mũi lao cắm thẳng vào tường gỗ nhanh chóng biến thành những điểm tựa để họ leo lên.
– Cung thủ, giảm tốc độ bắn, tập trung bắn hai cánh!
– Ohhh!
Trên tường rào đã nổ ra giao chiến, nhưng rõ ràng phía liên minh có lực lượng cận chiến mạnh hơn hẳn. Họ sử dụng đao pháp do Vân truyền thụ, kết hợp với huyết lực, càng như hổ thêm cánh.
Khương hơi liếc về phía Vân, ông vốn không hiểu vì sao phải mất công đến thế để tấn công đám người ô hợp kia. Nhưng giờ ông có thể hiểu, Vân đang thị uy sao? Họ muốn cho ông biết sức mạnh của cái mà họ gọi là Liên minh đó ư?
– Giết sạch bọn chúng! Lũ người này thường xuyên cướp bóc các tộc xung quanh, không cần thương hại chúng! Không giữ lại nô lệ!
– Không! Anh em, chạy thôi!
Kết cục ư? Không thể thay đổi được nữa rồi.
– Cung thủ, không được để chúng bỏ trốn. Các vị không muốn chúng quay lại trả thù chứ?
– Rõ!
Nội dung chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, được thực hiện với sự tận tâm và chuyên nghiệp.