(Đã dịch) Linh Thư - Chương 49: Chả biết đặt tên chương hehe
Vùng đất trù phú này, cái nôi nuôi dưỡng bao thế hệ bộ tộc, đã được đổi lấy bằng máu tươi và nước mắt của tổ tiên. Để sinh tồn, cả con người lẫn động vật đều cần nguồn nước dồi dào và trong lành.
Lần đầu tiên, người của tộc Kè thực sự sở hữu một nguồn nước cho riêng mình: một con suối dồi dào, mát lạnh chảy ra từ một hang động lớn phía Bắc.
Giờ đây, họ không còn phải canh gác hay chia sẻ nguồn nước này với bất kỳ ai, cũng chẳng cần mải miết tìm kiếm nguồn nước mới mỗi khi tộc di chuyển. Nỗi lo đầu nguồn bị đầu độc cũng đã tan biến.
Không chỉ có nguồn nước sạch phục vụ sinh hoạt, vùng đất này còn mưa nhiều, cây cối tươi tốt, hoa quả sum suê khắp chốn. Sự trù phú ấy thu hút chim chóc, muông thú đến làm tổ, tạo nên nguồn lương thực dồi dào cho những người thợ săn.
Hơn nữa, hệ thống kênh rạch dẫn nước đã có sẵn từ trước, đất ruộng nơi đây cũng vô cùng màu mỡ. Quả thực, đây chính là một vùng đất hứa dành cho họ.
Phần lớn dân làng Kè giờ đây không còn phản đối, thậm chí không dám phản đối việc gia nhập liên minh với bộ tộc xa lạ. Họ biết rõ tài năng của thủ lĩnh mình và đặt trọn niềm tin vào cả hai người. Việc bộ tộc cuối cùng thoát khỏi chuỗi ngày khó khăn, vất vả "nay đây mai đó", luôn sống trong nơm nớp lo sợ những cuộc chiến bất ngờ khi chạm trán các bộ tộc hung dữ, đã chứng minh lòng tin của họ là hoàn toàn đúng đắn.
Nhiều người được phân công tạm thời trở thành những nông dân chân đất, một nghề nghiệp hoàn toàn mới lạ với họ. Họ phải theo sát những người từ tộc Sói Xám học cách trồng trọt, nhổ cỏ, chăm bón, bởi trong tộc Kè không ai biết làm. Phần lớn đất ruộng bị cỏ dại mọc um tùm, lương thực, hoa màu lại thường xuyên bị thú hoang phá hoại hoặc bị những kẻ lang thang đào bới trộm mất. Vì vậy, công việc khá nhiều và vất vả.
Họ phải mất vài ngày để đắp đất, cày ruộng và khơi dòng, biến khu canh tác trở nên tươi tốt, trù phú hẳn lên. Vài người đứng trên ngọn đồi nhỏ, ngắm nhìn thành quả lao động đáng tự hào của mình và cất tiếng hát, không phải để phục vụ ai mà chỉ để tự vui với chính mình. Niềm vui ấy theo tiếng hát bay xa vào khu rừng, len lỏi vào từng mảnh ruộng tơi xốp, trù phú phía dưới.
Kim đang cho chú cừu nhỏ ăn những nắm cỏ non gần đó. Cô cũng nghe thấy tiếng hát vọng lại từ phía xa, khiến cô nhớ về thứ âm thanh kỳ diệu lần đầu tiên cô được nghe. Thứ âm thanh ấy đã khiến một cô gái vốn xinh đẹp, hồn nhiên, rực rỡ như cô bỗng trở nên ít nói và tự ti.
Cô nhớ đến người con gái xinh đẹp vẫn luôn ngồi bên cạnh Phong. Lúc đầu, có lẽ cô còn ghen tức, nhưng khi cô ấy cất lên giọng hát thướt tha, thánh thót, Kim không còn biết phải nói gì nữa. Có lẽ đó là điều kỳ diệu nhất từng tồn tại trên mặt đất, nơi âm thanh được tái tạo một cách hoàn mỹ. Nó như một cánh cổng mở ra cho dân làng Kè khám phá tâm hồn, khiến cuộc sống của họ trở nên đặc sắc và thú vị hơn.
Suốt mấy tháng nay, cô không dám chủ động tìm gặp hay giả vờ vô tình chạm mặt anh nữa. Cô xấu hổ vì bản thân mình, làm sao cô có thể xứng đáng?
Cô mải vuốt ve lớp lông cừu mỏng nhẹ như tơ của những chú cừu non, không nhận ra rằng Phong đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào.
– Kim.
– Ái! Giọng nói của anh khiến cô gái giật mình.
– Anh cần em giúp một chút việc.
– Hừm... anh... Giọng Kim lúc này cứ lí nhí, lắp bắp không thành tiếng. Cô không ngờ Phong lại đến tìm mình chứ không phải ngược lại. Cô thầm vui sướng nhưng cũng bối rối không diễn tả được bằng lời.
Không phải Phong không hiểu tình cảm của cô gái nhỏ. Nhưng với anh, cô còn quá nhỏ; hơn nữa, vốn dĩ mối quan hệ giữa hai người sẽ không thể có kết quả tốt đẹp. Cô không thể bất lão bất tử như anh. Liệu 20 năm nữa, khi cô nhận ra sự khác biệt giữa hai người, cô sẽ đau khổ đến nhường nào? Với anh, còn nhiều điều quan trọng cần phải làm. Ngay cả với Lynl, anh cũng cần phải rõ ràng. Giữa anh và Lynl không nên có bất cứ điều gì khiến anh xao lãng khỏi mục tiêu đã định.
– Em nghe anh dặn đây, anh cần em giúp anh giao tiếp với đám địa trùng. Anh muốn hiểu bằng cách nào tộc em có thể giao tiếp và cộng sinh với chúng một cách hoàn hảo như vậy?
– À, cái này dễ lắm, nhưng chỉ có con gái mới có thể giao tiếp với chúng được thôi...
– Sao lại như thế được?
– Bởi vì....
Khuôn mặt Kim bỗng đỏ bừng lên. Cô xấu hổ nhận ra mình không thể giải thích cho Phong hiểu tại sao.
– Đó là bí mật?!
Cô gật đầu như gà mổ thóc, mong muốn tránh phải nói tiếp vấn đề tế nhị này.
Phong hơi thất vọng, dù sao đám ốc sên mang tên địa trùng kia thật sự rất kỳ lạ. Nếu anh có thể tìm ra cách để mọi người điều khiển và giao tiếp được với chúng, có lẽ anh sẽ tổ chức được một đội vận chuyển hàng hóa, đưa lương thực đi lại một cách an toàn và hiệu quả.
– Thôi được, nếu khó nói thế thì anh đành tìm cách khác vậy.
– A... Đừng đi!
– Sao thế cô bé?!
– Em... Em có thể dạy anh cách để đám thú rừng gần gũi hơn với mình... Mặc dù không thể giao tiếp với chúng, nhưng ít ra chúng sẽ dịu ngoan và nghe lời hơn nếu được huấn luyện từ nhỏ.
– Cũng thú vị đấy! Làm thế nào vậy?
– Mình cần một vài loại thảo mộc, hương liệu, hơn hết là cần xạ nữa.
– Xạ?
– Đó là một loại dịch được trích xuất từ tuyến mùi hương của một loài động vật hiếm trong rừng. Có nó, đám thú rừng sẽ trở nên ngoan ngoãn hơn.
– Hay thật đấy nhỉ, đám thú rừng lại dùng mùi hương để hòa thuận với nhau sao?
– Hì hì, vốn dĩ loài thú đó rất yếu, nên nó cố ý trở nên dễ thương, thân thiện hơn với các con vật hung dữ để được yên bình.
– Kỳ lạ nhỉ, nó mong đợi đám thú vốn l�� kẻ săn mồi trở thành bạn của mình ư?
– Hì hì, em cũng không hiểu rõ lắm đâu, nhưng cũng có loài dùng tuyến xạ của nó để đám thú rừng động đực, không còn quan tâm đến nó nữa.
Vừa nói xong, Kim bỗng nhận ra mình vừa nói gì, cô xấu hổ, mặt mũi đỏ hồng như quả mận chín, xinh đẹp tựa đóa hồng vừa hé nở.
Phong bất giác đưa tay áp lên má nàng. Vẻ đáng yêu, xinh đẹp của cô khác hẳn với những người khác, khiến anh bất giác không thể cưỡng lại được.
Kim sung sướng, nhưng cô vội rụt người lại, rời khỏi bàn tay mát lạnh của Phong.
– À... Xin lỗi em nhé, anh thấy có con muỗi.
– Không... không sao đâu ạ...
– Em dạy anh về cách đám thú sử dụng mùi hương nhé? Đổi lại... hừm... Anh sẽ cho em thử bay lên trời.
– Bay?!
– Ừ... Lưng Xám!
Một chú chim diều hâu khổng lồ sà xuống bên cạnh anh. Lúc này, Lưng Xám đã thay bộ lông xám bằng những sợi lông vàng rực như ánh mặt trời, thân thể nó cũng cao gần 2m, thần tuấn, uy mãnh tựa một bá chủ bầu trời.
– Ôi... Oa...
– Ha ha ha...
Phong bật cười khi cô bé ngây ngô nhìn ngắm và xoa nắn Lưng Xám, trong khi chú chim cứ cựa quậy vì quá nhột. Vẻ ngoài tinh tướng, tỏ ra nguy hiểm thường ngày của nó bỗng bay biến đi đâu mất, giờ đây nó cứ như một chú gà què, liên tục nhấc chân đổi chân vì bị chọc vào người.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện phiêu lưu kỳ thú đang chờ đón.