Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1177: Môn chủ Đường Môn
“Vào thời điểm thích hợp nhất, Thiên Cổ Đông Phong đã tuyên bố nghiên cứu và chế tạo thành công hồn linh đen nhân tạo, đồng thời giảm giá sâu hồn linh vàng và hồn linh tím. Hành động này thực sự rất được lòng người. Thậm chí, ông ta còn gửi một lượng lớn hồn linh đen tới liên bang và Chiến Thần Điện, dùng để bày tỏ sự ủng hộ của mình với liên bang, đồng thời đảm bảo sẽ dốc toàn lực chống lại Thánh Linh Giáo. Ngoài ra, Truyền Linh Tháp còn lấy ra một số tiền khổng lồ để ủng hộ quân đội, đồng thời tuyên bố dốc toàn lực hỗ trợ cho quân đội để phát động chiến tranh với hai lục địa kia.”
“Sau cuộc tái đắc cử, chỉ trong vòng một thời gian ngắn, ông ta đã lôi kéo được một lượng lớn đồng minh. Hơn nữa từ bề ngoài, thực lực của Truyền Linh Tháp trông có vẻ như đã giảm đi rất nhiều vì những khoản quyên góp khổng lồ vô điều kiện này. Nhưng thực sự là vậy sao? Cái giá này, hồn linh đen sẽ giúp bọn họ thu lại trong thời gian ngắn. Huống chi không một ai biết Truyền Linh Tháp đã tích luỹ tài nguyên như thế nào. Thiên Cổ Đông Phong đã thật sự khiến Truyền Linh Tháp có ảnh hưởng đến toàn bộ liên bang. Thử hỏi, khi tất cả hồn linh của hồn sư đều đến từ Truyền Linh Tháp, vậy thì, sự kiểm soát của bọn họ với giới hồn sư thậm chí còn vượt qua Võ Hồn Điện lúc trước.”
Đường Vũ Lân khẽ cau mày: “Nói cách khác, đối thủ quan trọng nhất chúng ta phải đối mặt trong tương lai, ngoài Thánh Linh Giáo ra thì chính là Truyền Linh Tháp?”
Tang Hâm nói: “Có thể nói là như vậy. Hơn nữa, điều khiến ta lo lắng là không biết rõ quan hệ giữa Truyền Linh Tháp và Thánh Linh Giáo rốt cuộc đã đến mức độ nào rồi. Thiên Cổ Đông Phong xuất thân từ gia tộc lớn, về mặt nào đó, dù ông ta có lợi dụng Thánh Linh Giáo ra sao thì cuối cùng cũng vẫn đứng ở phía đối diện với Thánh Linh Giáo. Sự tồn tại của Thánh Linh Giáo chính là huỷ diệt, hấp thu năng lượng tiêu cực trong huỷ diệt và giết chóc để theo đuổi siêu thoát bản thân. Vì vậy, bọn chúng đã hoàn toàn mất đi nhân tính, thậm chí còn không thể xưng là người. Mục đích của Thiên Cổ Đông Phong lại là muốn Truyền Linh Tháp thống trị liên bang, mục tiêu của hai bên mâu thuẫn với nhau. Nhưng bọn chúng có cùng một mục tiêu là đối phó với Đường Môn bọn ta và Học viện Sử Lai Khắc, vì vậy mới có khả năng bắt tay với nhau.”
“Để đạt được mục đích của bản thân, Thiên Cổ Đông Phong sẽ không từ thủ đoạn. Hiện tại ta lo lắng nhất là sự ích kỷ của ông ta sẽ khiến Thánh Linh Giáo ngày càng huênh hoang. Sử Lai Khắc Thành, Thiên Đấu Thành đều bị tổn thất nặng nề bởi Thánh Linh Giáo, mà trong quá trình đó, năng lượng tiêu cực do phần lớn sinh vật tử vong sinh ra là thứ thuốc bổ cần thiết nhất cho Tà Hồn Sư. Ta đoán là, ngay cả Thiên Cổ Đông Phong cũng không biết rõ bây giờ Thánh Linh Giáo rốt cuộc đã mạnh đến mức nào.”
“Mà một khi chiến tranh nhắm vào Tinh La đại lục và Đấu Linh đại lục bắt đầu thì chắc chắn sẽ có nhiều thương vong hơn, và người được lợi nhất trong đó cũng rõ ràng. Thiên Cổ Đông Phong là vì để Thánh Linh Giáo cướp đoạt được nhiều tài nguyên, đồng thời muốn bán được nhiều hồn linh hơn. Còn Thánh Linh Giáo là vì muốn nhìn thấy càng nhiều thương vong hơn. Từ một góc độ nào đó, xâm lược Tinh La đại lục và Đấu Linh đại lục đều mang lại lợi ích cho bọn chúng. Một khi khi bọn chúng bắt tay với nhau một lần nữa thì không chỉ mang đến tai hoạ cho hai đại lục kia, vấn đề lớn hơn là, trong quá trình tai hoạ xuất hiện, Thánh Linh Giáo sẽ phát triển đến mức độ nào.”
Đường Vũ Lân căm hận Thánh Linh Giáo đến tận xương tuỷ. Từ việc Thánh Linh Giáo muốn thả vị diện Thâm Uyên ra đã có thể thấy, bọn chúng hoàn toàn không có tính người.
“Chúng ta cần nhiều đồng minh hơn nữa.” Đường Vũ Lân không chút do dự nói với Tang Hâm.
Tang Hâm gật đầu tán thành: “Không sai, đúng là như thế. Vì vậy, ta có một ý tưởng. Ta hy vọng ngươi có thể tới Tinh La đế quốc, rồi lại đến Đấu Linh đế quốc một chuyến.”
Đường Vũ Lân sửng sốt: “Đại diện cho học viện sao? Thế nhưng, học viện đã...”
Nếu Học viện Sử Lai Khắc vẫn còn tồn tại, đương nhiên là được, nhưng hiện giờ Học viện Sử Lai Khắc đã diệt vong. Dù là Tinh La đế quốc hay Đấu Linh đế quốc, liệu có còn quan tâm đến hắn không? Sẽ tin tưởng hắn sao? Đây đều là những vấn đề rất rắc rối.
Tang Hâm lắc đầu: “Không, ngươi sẽ không đại diện cho học viện. Ngươi đại diện cho Đường Môn, đồng thời đại diện cho Cáp phái của liên bang.”
“A?” Nghe Tang Hâm nói mình đại diện cho Đường Môn, Đường Vũ Lân có thể hiểu được. Nhưng hắn hoàn toàn không hiểu đại diện cho Cáp phái có nghĩa là gì.
Tang Hâm mỉm cười: “Trong tình cảnh ngặt nghèo như hiện nay, Cáp phái có thể đứng vững không đổ, còn có thể chống lại Ưng phái, sau lưng sao có thể không có lực lượng chống lưng được? Ít nhất có bảy tông môn ẩn thế là ủng hộ Cáp phái.
Bên phía đội có ít nhất hai phe ủng hộ bọn họ. Mà bọn ta, chính là nhà tài trợ lớn nhất sau lưng Cáp phái.”
“Thiên Cổ Đông Phong cho rằng chỉ cần đuổi hết nghị viên thuộc Đường Môn ra khỏi nghị viện là được, nhưng ông ta lại không hề hay biết, nhà tài trợ sau lưng các tông môn ủng hộ Cáp phái, bao gồm cả bản thân Cáp phái, thậm chí là hai phe của phía quân đội ủng hộ Cáp phái, đều là bọn ta. Không chỉ có vậy, có một phe quân đội bên phía Ưng phái cũng được Đường Môn bọn ta hỗ trợ.”
Đường Vũ Lân choáng váng nhìn về phía Tang Hâm, điều này đều là bí mật tuyệt đối đấy! Thậm chí còn là bí mật khi nói ra chưa chắc đã có người tin.
Trong mắt Đa Tình Đấu La lóe lên vẻ ngạo nghễ: “Từ khi Truyền Linh Tháp còn chưa được thành lập, Đường Môn bọn ta đã đang nghiên cứu phát triển khoa học kỹ thuật hồn đạo rồi, hơn nữa kiếm được rất nhiều tiền từ đó. Vạn năm trước, Đường Môn bọn ta thậm chí còn có quân đoàn của riêng mình. Mặc dù sau đó Truyền Linh Tháp phát triển mạnh mẽ, nhưng ngươi thử nghĩ xem, trên đại lục, trong liên bang, nhu cầu về hồn đạo khí lớn hơn hay nhu cầu về hồn linh lớn hơn?”
Đường Vũ Lân ngây ngẩn cả người, vấn đề này thật sự đã rất rõ ràng rồi!
Chỉ có hồn sư là cần hồn linh, mà cần hồn đạo khí thì lại là toàn bộ nhân loại. Không chỉ là vũ khí, mà còn có nhiều loại hồn đạo khí dân dụng khác.
Tang Hâm thản nhiên nói: “Các nhà máy sản xuất và nhà phân phối hồn đạo khí lớn nhất liên bang hiện nay đều có quan hệ với Đường Môn, hơn một phần ba trong số đó đều do Đường Môn bọn ta quản lý, sáu mươi phần trăm của hai phần ba số nhà máy còn lại bọn ta đều có cổ phần. Nói thật, ngay cả ta cũng không biết rõ của cải của Đường Môn rốt cuộc là bao nhiêu. Nhưng nếu bọn ta bất chấp mọi giá ngăn lại cuộc chiến tranh này, thậm chí có thể khiến thế hệ quân đội sau này suy yếu. Thiên Cổ Đông Phong có căn cơ và đường lui của ông ta, đương nhiên là bọn ta cũng có.”
Của cải! Căn cơ của Đường Môn không phải nằm ở thực lực, mà là ở của cải! Đường Vũ Lân chỉ vừa nghe thôi đã hiểu rõ.
“Vậy ngài hy vọng ta tới Tinh La đế quốc và Đấu Linh đế quốc, nói gì với bọn họ? Là sứ giả của Đường Môn, chúng ta phải hỗ trợ gì cho họ? Có yêu cầu gì với bọn họ?” Đường Vũ Lân miễn cưỡng khống chế cảm xúc của mình lại hỏi.
Tang Hâm nói: “Rất đơn giản, hãy thúc đẩy Tinh La đế quốc và Đấu Linh đế quốc liên minh, bán cho họ vũ khí có đủ sức uy hiếp, để bọn họ có đủ thực lực giằng co với liên bang. Việc chúng ta muốn làm chính là khiến cuộc chiến tranh này không thực sự xảy ra. Chỉ khi thực lực hai bên ngang bằng thì mới sinh ra tình huống giằng co.”
Đường Vũ Lân giật mình nhìn Tang Hâm: “Miện hạ, ý ngài là để ta tới thúc đẩy cả sự kiện này?”
Tang Hâm cười nói: “Không sai, đương nhiên là ngươi rồi. Là một lãnh tụ, ngươi không chỉ cần có thực lực cá nhân mạnh mẽ, mà còn cần phải có mị lực cá nhân, lại càng cần có đủ đồng minh. Những đồng minh này cần phải dựa vào thực lực của chính ngươi để tìm kiếm, chứ không phải là thứ chúng ta có thể cho được.”
“Thế nhưng, ta chỉ là một hậu bối, liệu có thể được sao?” Năm nay Đường Vũ Lân mới hơn hai mươi tuổi, hắn không nghĩ rằng mình có thể được hai đế quốc công nhận đâu! Dù sau lưng có Đường Môn ủng hộ, nhưng hắn còn trẻ như vậy, hai đế quốc sao có thể tin tưởng hắn được chứ? Trong đó không biết sẽ xảy ra bao nhiêu vấn đề. Hắn không sợ, nhưng lo lắng mình chưa đủ năng lực mà ảnh hưởng tới cả sự kiện.
“Đương nhiên là có thể, sau khi ngươi nghe những lời ta nói vừa rồi, bây giờ không ai có thể xem thường ngươi. Ngươi cho rằng, nếu không đủ địa vị, ngươi có thể biết những bí mật cốt lõi này sao? Về điểm này, ta và tên vô tình vô nghĩa kia có ý tưởng giống nhau. Bắt đầu từ hôm nay, bắt đầu từ giờ khắc này, ngươi chính là môn chủ Đường Môn đương nhiệm rồi.”
Khi Tang Hâm vừa dứt lời, Đường Vũ Lân lập tức như thể bị sét đánh ngang tai.
Đa Tình Đấu La nói rất nhẹ nhàng, nhưng câu nói này có ý nghĩa lớn lao đến thế nào kia chứ?
Môn chủ Đường Môn! Bốn chữ đơn giản nhưng lại đại diện cho một trong các thế lực lớn nhất thiên hạ hiện nay. Môn chủ của Đường Môn, thế lực có truyền thừa hai vạn năm, bề dày lịch sử có thể so sánh với Học viện Sử Lai Khắc ư?
Ngay cả thân phận thủ lĩnh Sử Lai Khắc Thất Quái cũng không thể so sánh được với môn chủ Đường Môn! Môn chủ Đường Môn, đó là vị trí sánh ngang với các chủ Hải Thần Các đấy.
Đường Vũ Lân chưa bao giờ nghĩ rằng Tang Hâm sẽ cho hắn một “bất ngờ” lớn đến thế.
“Ta không nằm mơ đâu đúng không, miện hạ? Hay là, ngài nói nhầm rồi?” Đường Vũ Lân thăm dò nói.