Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1178: Chapter 1178: Bắt đầu từ ngày hôm nay, môn chủ Đường Môn

Tang Hâm mỉm cười nói: “Ta không nói sai, ngươi cũng không nghe nhầm. Từ giờ trở đi, ngươi chính là môn chủ Đường Môn.”

“Trong hầu hết các đời, môn chủ Đường Môn đều do điện chủ Đấu La Điện kiêm nhiệm, thế hệ này cũng không ngoại lệ. Vì vậy, vẫn luôn là tên vô tình vô nghĩa kia làm môn chủ. Nhưng vì Thâm Uyên bên kia cần người, hơn nữa lại thêm cái tên khốn kiếp kia vô tình vô nghĩa kia chẳng những chạy rõ xa lại còn trốn nhiều năm như vậy nữa chứ. Ta đã muốn tập hợp mọi người để bãi miễn hắn ta từ lâu. Hiện giờ thì tốt rồi, hắn ta chủ động từ chức môn chủ Đường Môn, đồng thời đề cử ngươi. Ta đã thảo luận với các thành viên cấp cao khác, bọn họ đều không phản đối. Vì vậy, từ giờ trở đi, ngươi chính là môn chủ Đường Môn.”

“Dùng thân phận môn chủ Đường Môn đi sứ Tinh La đế quốc và Đấu Linh đế quốc, còn ai sẽ chất vấn thân phận của ngươi được nữa? Vấn đề này chẳng phải đã được giải quyết dễ dàng rồi sao.” Nói xong, Tang Hâm nở một nụ cười thoải mái.

“Không, không đúng, không phải như thế.” Đường Vũ Lân nuốt một ngụm nước bọt, trông thế nào đi chăng nữa hắn cũng cảm thấy là Đa Tình Đấu La có vẻ như đang trốn tránh trách nhiệm!

Chuyện gì thế này? Mình cứ thế trở thành môn chủ Đường Môn rồi ư? Là môn chủ Đường Môn mà ngay cả Đấu La Điện cũng ở dưới trướng mình sao?

“Sao lại không đúng chứ? Thuộc hạ phó điện chủ Đấu La Điện Tang Hâm, bái kiến môn chủ.” Vừa nói, Đa Tình Đấu La Tang Hâm vừa hai tay ôm quyền, khom người hành lễ với Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân sợ tới mức nhảy vội sang một bên: “Miện hạ, ngài đừng nói đùa được không, ta...”

“Im ngay! Chuyện này ta có thể nói đùa với ngươi được sao?” Sắc mặt Tang Hâm tối sầm lại: “Vũ Lân, ngươi nên biết trên vai ngươi đang gánh vác bao nhiêu trách nhiệm. Không có đủ lực lượng, ngươi nghĩ ngươi có thể xây dựng lại Sử Lai Khắc với ngần đấy người được sao? Muốn xây dựng lại học viện, việc đầu tiên ngươi cần làm là có năng lực đối đầu với tất cả các thế lực phản đối. Ngươi có không? Dù ngươi từ từ tích luỹ, tương lai sẽ có ngày có cấp bậc tu vi giống ta, nhưng dựa vào lực lượng của một mình ngươi, hoặc có thể nói là mấy người các ngươi, liệu có thể làm được không? Thứ ngươi phải đối mặt là toàn bộ liên bang.”

“Mặc dù môn chủ Đường Môn sẽ mang đến cho ngươi nhiều áp lực và trách nhiệm hơn, nhưng đồng thời, chỉ sau khi trở thành môn chủ, ngươi mới có thể tuỳ ý điều động tất cả tài nguyên của Đường Môn, làm chuyện ngươi muốn làm. Ngươi cũng là thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái đương đại, một nửa tài sản của Đường Môn là của Học viện Sử Lai Khắc. Chỉ khi kiêm hai chức vụ, ngươi mới có thể hoàn toàn điều động tất cả tài nguyên.”

“Quyết định của chúng ta không hề mù quáng, mà đã được suy nghĩ cẩn thận. Chúng ta đều sẽ ở phía sau ủng hộ ngươi, để ngươi chính thức đi ra ngoài, hơn nữa người có thể đứng lên khởi xướng việc xây dựng lại Sử Lai Khắc cũng chỉ có ngươi. Việc ngươi cần làm bây giờ là nhanh chóng đứng trên đỉnh cao của nhân loại, không chỉ thực lực, mà còn cả thế lực. Đến lúc đó, ngươi đứng lên khởi xướng mới có hiệu quả như mong muốn.”

Nghe Tang Hâm nói, ánh mắt Đường Vũ Lân nghiêm lại, nhưng hắn không thể không thừa nhận, Đa Tình Đấu La nói rất có lý. Nếu chỉ dựa vào chính mình và hơn hai trăm học viên kia, bọn họ cần tích luỹ bao lâu mới có thể thực sự khôi phục lại học viện được chứ? Chờ những người này hoà nhập xã hội và xây dựng thế lực, không nói đến việc có thành công hay không, dù có thành công, e rằng cũng sẽ mất vài thập kỷ. Tới lúc đó, bọn họ cũng không chắc chắn có thể xây dựng lại Sử Lai Khắc.

“Chuyện này không vội, ngươi có tối đa ba tháng để suy nghĩ. Chúng ta cũng không ép buộc ngươi. Cuối cùng, nếu ngươi quyết định không chấp nhận vị trí môn chủ Đường Môn, ta sẽ đích thân đến Tinh La đế quốc và Đấu Linh đế quốc. Nhưng ngươi phải hiểu, dù sao ta cũng là người của Đường Môn, không thuộc về Sử Lai Khắc. Đối với việc xây dựng lại Sử Lai Khắc, chúng ta có thể hỗ trợ về tài nguyên, nhưng sau này không thể lấy chúng ta làm chủ.”

“Ta nghe lời ngài.

” Đường Vũ Lân trầm giọng nói. Bốn chữ đơn giản, từ trong miệng hắn nói ra lại nặng trịch.

Trong thời gian rất ngắn, suy nghĩ của hắn đã thay đổi, cũng đã ngẫm nghĩ rất nhiều. Hắn biết Tang Hâm nói rất đúng, muốn xây dựng lại Sử Lai Khắc, trước tiên hắn phải khiến thực lực của mình và thực lực mình khống chế trở nên mạnh hơn mới được.

“Tốt! Nam tử hán đại trượng phu, việc cần làm thì phải làm.” Tang Hâm tán thưởng nhìn Đường Vũ Lân: “Nếu đã như vậy, chuyện này không nên chậm trễ nữa. Ba tháng sau xuất phát, trong ba tháng này ngươi phải chuẩn bị thật đầy đủ. Hơn nữa ngươi yên tâm, ngươi không hề chiến đấu một mình. Lần này ngươi tới là để đón Thánh Linh Đấu La đúng không. Vẫn còn có một bất ngờ khác dành cho ngươi. Đi theo ta.”

Thế giới dưới lòng đất của Đường Môn quả thực vô cùng lớn, Tang Hâm dẫn Đường Vũ Lân đi thang máy hai lần, đi qua hai đường hầm, trong đó còn có một lần đi bằng thứ giống như xe lửa, cuối cùng khi hắn không biết mình đang ở chỗ nào thì mới tới nơi.

Khi Đường Vũ Lân theo Tang Hâm đi qua một cánh cửa kim loại, ngay sau đó, cả người hắn đều cứng đờ.

Hắn dụi mắt thật mạnh, sau đó nhanh chóng tiến lên vài bước, tiếp đó, đôi mắt hắn mờ đi.

Thánh Linh Đấu La ở đây. So với lúc trước, Thánh Linh Đấu La Nhã Lỵ dường như đã hoàn toàn biến thành một người khác. Mái tóc dài của bà ấy đã trở nên trắng như tuyết, mặc dù trông vẫn còn trẻ, nhưng cả người dường như đã ảm đạm đi không ít.

Sự hi sinh của Kình Thiên Đấu La Vân Minh thật sự là một đả kích quá, quá lớn với bà ấy.

Nhưng giờ khắc này, Thánh Linh Đấu La không hề ở đó một mình, bà ấy đang nói chuyện với một người.

Người này có mái tóc trắng phơ nhưng lại rất có tinh thần, mặc áo vải cài trâm, trông có vẻ như là một bà lão không thể bình thường hơn. Khi Đường Vũ Lân nhìn thấy bà, suýt chút nữa đã nhảy lên tại chỗ.

Bởi vì bà là người có bối phận lớn nhất tại Học viện Sử Lai Khắc, có danh xưng Nhật Nguyệt Sinh Huy, Quang Ám Long Hoàng, Quang Ám Đấu La Long Dạ Nguyệt!

Bà là một trong hai vị Cực Hạn Đấu La uy chấn thiên hạ của Học viện Sử Lai Khắc ngày xưa, giống như Kình Thiên Đấu La, bà cũng là Tứ Tự Đấu Khải Sư!

Ngày hôm đó, trước khi đạn pháo Thí Thần Định Trang Hồn Đạo phát nổ, Quang Ám Đấu La đã bay lên trời, đối mặt với kẻ địch. Về sau Đường Vũ Lân cho rằng bà đã hi sinh trong trận chiến đó, không ngờ Quang Ám Đấu La lại ở nơi này cùng với Thánh Linh Đấu La.

Sự tồn tại của một vị Cực Hạn Đấu La thật sự quá quan trọng trong việc phục hưng Học viện Sử Lai Khắc. Gặp được bà, Đường Vũ Lân sao có thể không kích động được chứ?

Càng khiến hắn kinh ngạc hơn là, ở đây không chỉ có hai vị Phong Hào Đấu La, mà còn có một số hình bóng quen thuộc.

Hai vị đại sư huynh, đại sư tỷ trong nội viện, người đã chủ trì đại hội Hải Thần Duyên Tương Thân, Lam Mộc Tử và Đường Âm Mộng. Ngoài ra còn có nhiều học trưởng, học đệ, học muội trong nội viện, những người hắn cứ ngỡ đã diệt vong cùng đảo Hải Thần rồi. Số lượng không nhiều, chưa đến ba mươi người, nhưng độ tuổi trung bình của ba mươi người này cũng là ba mươi tuổi trở lên. Không còn nghi ngờ gì nữa, bọn họ đều là trụ cột của của nội viện.

Không ngờ, không ngờ bọn họ vẫn còn sống.

Tang Hâm vỗ vai Đường Vũ Lân: “Đã nói với ngươi là ngươi không chiến đấu một mình rồi mà.”

Đây không phải vấn đề chiến đấu một mình nữa rồi, Quang Ám Đấu La Long Dạ Nguyệt vẫn còn sống, còn có nhiều học viên nội viện, hầu hết đều là học trưởng của Đường Vũ Lân nữa. Lực lượng này đã có vị trí hết sức quan trọng. Có bọn họ ở đây, việc phục hưng Học viện Sử Lai Khắc sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Hắn nhìn thấy mọi người, mọi người cũng nhìn thấy hắn. Mọi người ở bên này đương nhiên không giống với những người sống sót dưới đáy hồ, bọn họ biết rõ Đường Vũ Lân còn sống. Thấy hắn đến, ai nấy đều mỉm cười.

Quang Ám Đấu La Long Dạ Nguyệt dường như đã già hơn, chỉ có đôi mắt bà là vẫn sáng ngời như trước.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free