Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1184: Chapter 1184: Huynh đệ trùng phùng
Đường Vũ Lân nói: "Đúng rồi, còn Tiểu Ngôn thì sao? Nàng ta làm sao mà không đi cùng với ngươi thế hả? Ta cũng không kịp hỏi thăm bọn họ nữa."
Nam tử tóc vàng không còn nghi ngờ gì nữa chính là do Nhạc Chính Vũ hoá trang thành. Hắn ta mỉm cười một cái, nói: "Nàng ta có còn đường mà nàng ta phải đi. Lúc nàng rời đi thậm chí còn không có nói cho ta là nàng sẽ đi đâu nữa, nhưng đại khái ta cũng đoán ra được một chút. Yên tâm đi, ta trước đó đã có liên lạc qua với nàng rồi, nàng cũng cần một hai ngày nữa mới đến được đây. Lão đại à, mặc dù ngươi ở trong cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang dành được ngôi vị quán quân. Nhưng mà, chúng ta cũng đều đã tiến bộ không ít đó nha. Đừng để đến lúc đó thì đánh không lại chúng ta đó!"
Đường Vũ Lân trợn trắng mắt nhìn hắn, nói: "Hai người các ngươi có thể cùng lên một lượt thử xem."
Đôi mắt của Nhạc Chính Vũ loé sáng lên, nói: "Cái này là do ngươi nói đó nha. Đừng để đến lúc đó bị chúng ta đánh đến nỗi khóc lóc xin tha đó."
Đường Vũ Lân có chút kinh ngạc nhìn đối phương, nói: "Có vẻ như là ngươi rất là tự tin nhỉ! Đã đột phá bảy vòng hồn hoàn rồi ư."
Nhạc Chính Vũ vẻ mặt ngạo nghễ nói: "Nhiêu đó thì nói làm gì chứ? Chỉ là chuyện mà nhỏ thôi."
Đường Vũ Lân nói: "Đi thôi, ở đây không phải là nơi để nói chuyện." Nói xong, hắn thả lỏng tay của Nhạc Chính Vũ ra, hai người sánh vai nhau mà rời đi.
Nhạc Chính Vũ thỉnh thoảng lại nhìn cảnh vật ở hai bên đường, nói: "Cảm giác được quay trở lại đây thật sự là tốt quá. Đáng tiếc, nơi đây không phải là thành Sử Lai Khắc." Sau khi nói câu nói sau cùng này, biểu tình của hắn cũng không khỏi ảm đạm thêm vài phần. Không chỉ có Đường Vũ Lân mới đối với Học viện Sử Lai Khắc tình sâu nghĩa nặng như thế, trên thực tế thì thời gian mà bọn họ ở trong Học viện Sử Lai Khắc nếu so với Đường Vũ Lân thì còn nhiều hơn ba năm, cảm giác quyến luyến ở trong lòng về Sử Lai Khắc còn ở trên cả Đường Vũ Lân.
Nếu không thì ở trong đoạn thời gian này họ cũng không có liều mạng nỗ lực tu luyện đến như thế.
"Đúng rồi, ta đã thăng lên quân hàm Thượng tá rồi đó. Toàn bộ đều dựa vào một thân bản sự ở bên trong quân đoàn Nam Phương lăn lộn mà ra. Ngay cả đến gia gia bảo thủ đó của ta cũng đều không có nói cái gì cả. Còn ngươi thì sao hả? " Nhạc Chính Vũ dùng vai huých đến Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân mỉm cười, nói: "Ngươi lăn lộn cũng giỏi đó! Xem ra là ngươi ở bên trong quân đoàn Nam Phương cũng đã có một chút danh tiếng rồi."
Nhạc Chính Vũ nhún nhún vai, nói: "Mỗi ngày đều là tu luyện, ngoài trừ tu luyện ra thì vẫn là tu luyện. Sau khi Tiểu Ngôn rời đi, thậm chí ngay cả đến người để nói chuyện cũng không có nốt. Đương nhiên, lúc đó ta cũng không có thời gian để cùng với người khác nói cái gì cả. Ngươi nói xem liệu ta có thể không bức bối sao được hả? Đúng rồi, Tạ Giải, Nguyên Ân bọn họ thì sao nhỉ? Lúc nào thì bọn họ mới trở lại? Còn có Tinh Lan và Lạp Trí hai người bọn họ nữa. Còn chưa có đến đây sao? Ta không phải là người đến đầu tiên đó chứ."
Đường Vũ Lân nói: "Đến đầu tiên thì làm sao hả? Đây mới là thế hiện thái độ tích cực cầu tiến của người đó. Về phần bọn họ thì chắc là cũng cần vài ngày nữa mới tới được đây."
Nhạc Chính Vũ đột nhiên trầm mặc, sau vài giây, hắn mới thở dài một tiếng, nói: "Có thể cùng với mọi người ở cùng với nhau, thật sự là quá tốt rồi."
Đường Vũ Lân cũng không có đáp lại, hắn chỉ dùng vai huých lên người đối phương. Đúng vậy! Có thể cùng với các đồng bạn của mình ở cùng một chỗ, cảm giác đó mới thật sự là tuyệt vời làm sao.
Mặc dù hiện tại ở bên cạnh hắn đã có Huyết Long tiểu đội rồi, có được sự ủng hộ của Học viện Sử Lai Khắc, có được sự hậu thuẫn của Đường Môn. Tuy nhiên, bất luận là có được sự ủng hộ của ai đi nữa thì mãi mãi cũng không thể sánh được với các đồng bạn của hắn vốn đã ở cùng với nhau nhiều năm như thế! Bọn họ mới chính là Sử Lai Khắc Thất Quái hiện giờ.
"À, đúng rồi, Chính Vũ. Ta báo cho người một tin tức nè, ngươi hiện tại đã là một trong các vị trưởng lão của Hải Thần Các rồi đó. Từ nay trở đi ngươi có thể tham gia vào trong hội nghị của Hải Thần Các."
Nhạc Chính Vũ sững người lại một chút, hắn cũng không có lộ ra bất cứ kỳ biểu cảm vui mừng nào cả, ngược lại là cười khổ nói: "Trưởng lão Hải Thần Các sao? Cái này còn không phải là chúng ta tự phong cho chính mình hay sao? Cũng đúng! Ngoại trừ chúng ta ra thì cũng không còn người nào nữa cả. "
Vì muốn cho mọi người sự bất ngờ nên Đường Vũ Lân cũng không có ở bên trong thiết bị liên lạc hồn đạo mà nói cho mọi người tin tức tốt này, đó là còn có rất nhiều người vẫn còn sống sót sau trận đại nạn đó.
Nhạc Chính Vũ cũng ý thức được bản thân mình đã nói chuyện có chút bi quan rồi, hắn bèn mỉm cười nói: "Vậy thì ngươi thân là thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái đương thời, làm sao mà lại không trở thành các chủ của Hải Thần Các chứ hả?"
Đường Vũ Lân gật gật đầu, nói: "Đúng đó!"
Nhạc Chính Vũ cười nói: "Như vậy cũng tốt, vậy thì để huynh đệ chúng ta liên thủ lại với nhau, điều hành Hải Thần Các. Khi điều hành Sử Lai Khắc, chúng ta nhất định là có thể trùng kiến lại được Học viện Sử Lai Khắc có đúng không!"
"Nhất định là như thế rồi." Đường Vũ Lân quả quyết nói ra.
Nhạc Chính Vũ thấp giọng nói: "Lão đại à, nhân lúc bọn họ vẫn còn chưa quay về. Hay là ngươi để vị trí phó các chủ này giao lại cho ta đi hả? Vị trí còn lại vậy thì cho Nguyên Ân hoặc là Tinh Lan là được rồi. Hải Thần Các vẫn là nên có hai vị phó các chủ thì mới đúng đó."
Đường Vũ Lân nhìn hắn như cười mà như không cười, nói: "Đợi lúc hội nghị Hải Thần Các diễn ra, mọi người cùng bàn bạc qua chuyện này cũng được. Ngươi cũng nên biết rằng hội nghị của Hải Thần Các vẫn luôn rất là công bằng, lấy công bằng làm tôn chỉ. Mọi điều đều phải cùng nhau thảo luận qua rồi mới có thể quyết định được."
Nhạc Chính Vũ nhún nhún vai, nói: "Vậy không thể để cho ta đi cửa sau được sao? Cũng chỉ có vài người chúng ta thôi mà.
À, đúng rồi, còn có Thánh Linh đấu la điện hạ nữa, lão nhân gia người đừng nói là không muốn làm các chủ đó nha? Bà còn chưa thoát khỏi cơn đau đó sao?"
Đường Vũ Lân thở dài một tiếng, nói: "Dù thế nào đi nữa thì làm sao có thể dễ dàng bình phục lại được cơ chứ, trong lòng của bà vốn đã chết tâm rồi. Nếu như không phải là bà còn nhớ đến nghĩa vụ trùng kiến lại Sử Lai Khắc, ta e là.... "
Trên mặt của Nhạc Chính Vũ cũng trở nên tối sầm lại, nói : "Nói trắng ra thì việc trùng kiến lại Sử Lai Khắc này cũng rất là khó khăn đó. Trước khi ta lên đường đi đến đây, gia gia của ta đã nói với ta rất nhiều chuyện có liên quan đến tình hình cục thế tiếp theo của đại lục. Ông ấy ta thấy chúng ta không hề có một chút cơ hội nào cả.
Trong lòng Đường Vũ Lân khẽ động, nói: "Quân đoàn Nam Phương lẽ nào là theo phe Ưng phái nhỉ?"
Nhạc Chính Vũ gật gật đầu, nói: "Quân đoàn Nam Phương có thể nói là tương đối đặc biệt, bởi vì nó cách rất xa so với các quân đoàn khác, hơn nữa lại là một nơi bảo địa rất trù phú. Có thể nói là quân đoàn không có thường hay nhúng tay vào những cuộc tranh đấu chính trị. Nhưng tổ tiên Nhạc gia của ta, đã từng là truyền thừa nhất mạch của điện chủ Võ Hồn Điện. Ở trong gia huấn có ghi lại, gia tộc đối với Tinh La đế quốc có một mối thù rất lớn. Do đó, nếu như Tinh La đế quốc phát động binh lực, vậy thì quân đoàn Nam Phương cũng nhất định là sẽ tham chiến."
"Ừm." Đường Vũ Lân gật gật đầu, nói: "Vậy thì còn việc trùng kiến lại Sử Lai Khắc của chúng ta thì sao? Quân đoàn Nam Phương có thể ủng hộ chúng ta không?"
Nhạc Chính Vũ cười khổ, nói: "E là rất khó đó! Mặc dù nói ra sẽ có hơi chút đả kích ngươi, nhưng ta vẫn là nên nói sự thật với ngươi thì hơn. Trước khi ta rời đi, gia gia của ta đã nói qua rất rõ với ta. Ông cùng với quân đoàn Nam Phương đều sẽ không thể ủng hộ việc trùng kiến lại Sử Lai Khắc của chúng ta được. Bởi vì điều đó rất có khả năng là sẽ mang đến ảnh hưởng cực kỳ lớn đến cho gia tộc."
Mặc dù Đường Vũ Lân đã đoán ra được tình hình sẽ diễn ra như vậy, nhưng ở trong lòng Đường Vũ Lân ít nhiều gì thì cũng có chút thất vọng.
"Có điều cũng không phải là tuyệt đối không thể. Gia gia của ta nói, ít nhất là vào lúc chúng ta trùng kiến lại Sử Lai Khắc thì quân đoàn Nam Phương cũng không có làm khó chúng ta. Còn có hai loại trường hợp nữa, ông sẽ có thể suy nghĩ đến việc hỗ trợ nhất định đến cho chúng ta. Một là trong quá trình chúng ta trùng kiến lại phải có thể đủ sức để đối kháng với lại các thế lực thù địch khác. Dưới loại tình huống như thế này, ông có thể sẽ suy nghĩ đến việc sẽ trợ giúp nhất định đến cho chúng ta. Một mặt khác đó là, ta có thể trở thành tứ tự đấu khải sư. Nếu là như vậy mà nói thì ta có thể trở thành người kế nhiệm chức quân đoàn trưởng tiếp theo của quân đoàn Nam Phương. Có một người quân đoàn trưởng như ta lên tiếng, quân đoàn cũng có thể vì thế mà nghiêng về phía bên phe của chúng ta theo một mức độ nhất định. Nhưng cả hai trường hợp này, hiển nhiên là đều không có dễ dàng gì cả."
Nghe Nhạc Chính Vũ nói điều này, Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu, quả thật là đều không dễ dàng gì.
Nghĩ đến việc phải trở thành tứ tự đấu khải sư, ngoại từ bản thân hắn có cái loại thể chất đặc biệt ra, nhìn chung mà nói thì hồn sư phải có tu vi ít nhất là đạt đến cấp Siêu Cấp Đấu La thì mới có thể xung kích lên tứ tự đấu khải sư được. Nhưng trên thực tế, nếu chỉ vọn vẻn trở thành Siêu Cấp Đấu La thì nhiều lúc cũng còn chưa đủ. Bởi vì nếu muốn trở thành tứ tự đấu khải sư vậy thì cần phải có thiên đoán của Thần Tượng.
Số lượng Siêu Cấp Đấu La cũng không xem như là quá nhiều, nhưng cũng không quá ít. Mà mỗi một lần thiên đoán đó, đối với Thần Tượng Chấn Hoa mà nói thì đều sẽ tiêu hao rất lớn. Nếu muốn hoàn thành xong một bộ tứ tự đấu khải thì sau khi hoàn thành xong thì cần phải nghỉ ngơi trong một thời gian rất là lâu. Vì thế cho nên, hắn rất ít khi tiếp nhất nhiệm vụ thiên đoán này.
"Tóm lại là vẫn còn có cách, mọi thứ đều đã có ta lo rồi." Đường Vũ Lân vỗ vỗ lên trên vai hắn, an ủi vài câu.
Nhạc Chính Vũ có chút kinh ngạc nhìn Đường Vũ Lân một cái, bởi vì hắn phát hiện ra, sau khi đối phương biết được tin xấu như vậy, biểu tình ở trên mặt Đường Vũ Lân cũng không có bất cứ biến hoá nào cả, hai mắt của đối phương vẫn sáng ngời, tràn đầy năng lượng như thế, dường như là còn rất là tự tin nữa.
"Lão đại à, lần này đạt được quán quân ở trong cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang, ngươi dường như là càng có thêm tự tin đó nha! Nhất định là phải khen ngợi ngươi một cái mới được đó."
Đường Vũ Lân cười, nói: "Tự tin vốn dĩ là đến từ thực lực mà ra. Cái này...." Vừa nói, hắn vừa kéo Nhạc Chính Vũ vào trong một con ngõ ở bên cạnh.
Sau khi thông qua tinh thần lực cảm nhận xung quanh, phát hiện không có bất kỳ một tên mật thám nào cả, Đường Vũ Lân mới kéo hắn vào trong một tiểu viện.
Khi Nhạc Chính Vũ đi theo Đường Vũ Lân tiến vào bên trong căn cứ thế giới ngầm của Đường môn, hắn cũng rất là chấn kinh.
"Đây, đây là...."
Thế giới ngầm dưới lòng đất này rất là rộng rãi, khiến cho hắn kinh ngạc đến nỗi nói không nên lời. Hắn thấy được có rất nhiều người công nhân đang rất bận rộn, đây chính là dây chuyền sản xuất chế tạo ra cơ giáp. Nhạc Chính Vũ không khỏi thầm ngậm xuống một ngụm nước bọt.
"Đây đều là do Đường Môn làm ra sao?" Nhạc Chính Vũ kinh ngạc hỏi một câu.
Đường Vũ Lân gật gật đầu, nói: "Cũng là của chúng ta luôn."
Đường Vũ Lân dẫn hắn đi đến một cánh cửa, còn chưa đợi cho hắn kịp bấm chuông cửa, cánh cửa đó đã tự động mở ra rồi.
Lam Mộc Tử vừa hay từ bên trong đi ra, thấy được Đường Vũ Lân, hắn mỉm cười, khom người, nói: "Các chủ."
"Lam sư huynh, không cần đa lễ như vậy." Đường Vũ Lân mỉm cười hướng về phía đối phương gật đầu nói, sau khi được Long Dạ Nguyệt nhắc nhở qua, hắn hiện tại đã hiểu rõ tầm quan trọng về thân phận của mình rồi.
Lam Mộc Tử rất nhanh liền nhìn thấy được Nhạc Chính Vũ ở ngay bên cạnh Đường Vũ Lân, y đang trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
"Là Chính Vũ học đệ đó sao, đã lâu rồi không gặp nha."
Nhạc Chính Vũ lúc này đã lắp bắp nói không rõ lời rồi, "Lam, Lam sư huynh. Ngươi, ngươi còn chưa có chết sao, ngươi, ngươi......"