Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1185: Có kinh hỷ hay không?
Đường Vũ Lân cười, nói: "Đừng có ngươi ngươi gì nữa, có phải là rất kinh hỷ hay không?"
Nhạc Chính Vũ lúc này đã tiến lên phía trước, tiến lại gần hơn rồi đánh giá Lam Mộc Tử từ trên xuống dưới, hắn còn sợ là bản thân mình đã nhận nhầm người rồi nữa chứ.
"Huynh thật sự là không có chết sao? Thật sự không phải là quỷ hiện hồn về đó hả?" Nhạc Chính Vũ nghẹn ngào nói.
Lam Mộc Tử không khỏi có chút không biết nên khóc hay nên cười, đáp lời: "Ngươi mong ta biến thành quỷ hồn đến như thế sao? Ta vẫn còn rất khoẻ, ngươi cứ yên tâm đi."
Đường Vũ Lân không nhịn được nữa rồi, sau khi hướng về Lam mộc Tử cáo lỗi một chút, bọn họ cũng đã đẩy cửa đi vào trong gian phòng.
Lúc này, ở bên trong gian phòng, Long Dạ Nguyệt cùng với Vũ Trường Không đang thảo luận với nhau về việc lên danh sách số học sinh sẽ đi đến Ma Quỷ đảo để lịch luyện. Thấy Đường Vũ Lân tiến vào, Vũ Trường Không chủ động đứng lên trước tiên, sau đó Long Dạ Nguyệt cũng theo đó mà đứng dậy, đồng thời bọn họ cùng hướng về phía Đường Vũ Lân mà nhẹ khom người, đồng thanh nói: "Các chủ."
Lúc trước đó Lam Mộc Tử gọi Đường Vũ Lân một tiếng các chủ đó, Nhạc Chính Vũ vẫn còn không có để ý đến. Nhưng vào thời khắc này, hắn được tận mắn nhìn thấy Vũ Trường Không và Long Dạ Nguyệt cả hai vị này đều làm như vậy, điều này khiến cho toàn thân hắn ta đều ngây ngốc ra.
"Long lão, Vũ lão sư!" Biểu tình của Nhạc Chính Vũ lúc vừa mới thấy được Vũ Trường Không nếu so với Đường Vũ Lân lúc trước thì còn thảm hơn nhiều, mặc dù là mới vừa rồi hắn đã gặp mặt qua Lam Mộc Tử là hắn đã có chút ý thức ra được thứ gì đó rồi. Nhưng lúc mà hắn thật sự thấy được Vũ Trường Không, tâm tình của hắn đã có chút không thể khống chế lại được.
Hắn mặc dù không có giống như Đường Vũ Lân, Tạ Giải bọn họ, vẫn luôn đi theo Vũ Trường Không mà trưởng thành lớn lên, nhưng hắn cũng được đi theo Vũ Trường Không học tập cũng không ít năm. Vào thời khắc này, lại lần nữa thấy được Vũ lão sư vốn nghĩ là ông đã mất rồi, giờ phút này hắn còn tâm tư đâu mà có thể khống chế lại được bản thân mình cơ chứ.
Nước mắt gần như là trong chớp mắt đã trào ra, chân hắn lao nhanh đến trước mặt Vũ Trường Không, ôm chầm lấy đối phương. Gào khóc thật to.
Trên mặt của Vũ Trường Không vốn vẫn luôn băng lạnh, vào lúc này cũng là lần đầu tiên xuất hiện nụ cười ở trên đó. Sau khi được gặp lại nhau, mặc dù Đường Vũ Lân trước đó đã nói các thành viên Sử Lai Khắc Thất Quái đều vẫn còn sống, nhưng ông cuối cùng cũng đã tận mắt nhìn thấy được Nhạc Chính Vũ! Nụ cười hiện lên ở trên mặt, đôi tròng mắt của ông cũng đã đỏ hoe. Bên trong nụ cười tràn đầy nước mắt.
Chỉ khi mất đi rồi, mình mới có thể thể biết được tầm quan trọng của nó là lớn đến dường nào.
Long Dạ Nguyệt hướng về phía Đường Vũ Lân gật đầu, lại nhìn về phía Nhạc Chính Vũ, trên mặt bà cũng lộ ra một tia mãn ý.
Bà là Quang Ám đấu la, luận về tu vi, dù là Kình Thiên Đấu La Vân Minh thì cũng chưa chắc có thể là đối thủ của bà. Đồng thời bà lại còn có khả năng khống chế sức mạnh ánh sáng, tự nhiên là cũng có thể cảm nhận được quang nguyên tố ba động ở trên người của Nhạc Chính Vũ nồng đậm đến độ như muốn thực chất hoá rồi. Toàn bộ cả người hắn ta giống như là một kết tinh do quang nguyên tố ngưng tụ lại mà thành vậy. Mà đối với võ hồn Thần Thánh Thiên Sứ mà nói thì khi tiến nhập vào cảnh giới bảy vòng hồn hoàn, trở thành hồn thánh. Sẽ có thể bước ra được một bước tiến lớn, thực lực cũng từ đó mà sẽ được biến đổi về chất.
Đây cũng là lý do tại sao mà Nhạc Chính Vũ lại rất tự tin về bản thân mình đến như thế. Hắn không chỉ đã đột phát đến cấp độ hồn thánh, hơn nữa hắn cũng đã hoàn thành xong Thần Thánh Tẩy Lễ lần thứ hai vốn là thứ rất khó khăn ở trong gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ.
Ở trong lịch sử của gia tộc, hắn cũng được xem là nhân vật rất hiếm có, làm sao mà không khiến chính hắn hưng phấn cho được cơ chứ?
Nửa hồi sau, Nhạc Chính Vũ không dễ dàng gì mới có thể khống chế được tâm tình của mình lại. Lại lần nữa ngước đầu lên nhìn về phía Đường Vũ Lân, biểu tình ở trên mặt cũng đã thay đổi so với lúc trước rồi.
Hắn hung dữ nói: "Ngươi đã biết từ trước rồi, làm sao lại không nói cho ta chứ?"
Đường Vũ Lân nhún nhún vai, đáp: "Sớm nói cho ngươi vậy thì làm sao có thể thấy ngươi khóc được chứ?"
Nhạc Chính Vũ lườm lườm lấy đối phương, lại lần nữa nhìn về phía Vũ Trường Không, bỗng từ khóc biến thành cười, nói: "Nếu như khóc có thể khiến cho Vũ lão sư sống lại, vậy thì dù có khóc đến một trăm lần ta vẫn cam lòng."
Lời này vừa nói ra, ngay cả tròng mắt của Đường Vũ Lân cũng đã có chút đỏ hoe rồi, đúng vậy! Nếu như khóc có thể khiến cho Vũ lão sư sống lại, vậy thì hắn cũng nguyện ý khóc một trăm lần.
Đường Vũ Lân lúc này mới đem tình hình hiện tại của học viện nói lại cho Nhạc Chính Vũ một phen, khi hắn biết được ngay cả đến Vũ Ti Đóa bọn họ cũng đều vẫn còn sống, còn có rất nhiều các học trưởng nội viện khác cũng đều đang ở đây, hắn đã phấn khích đến nỗi không thể tự chủ được chính mình rồi.
"À đúng rồi, Vũ lão sư, Long lão. Trước đó Chính Vũ có nói với ta, hắn muốn...." Đường Vũ Lân mới vừa nói được một nửa, Nhạc Chính Vũ đã ý thức được đối phương đang muốn nói cái gì, hắn vội lao đến ngay bên cạnh đối phương, lấy tay che miệng Đường Vũ Lân lại.
"Không được nói, lão đại người không được nói đâu, ta sẽ tuyệt giao với ngươi đó!" Nhạc Chính Vũ hung dữ nói.
Đường Vũ Lân cũng không có đem chuyện Nhạc Chính Vũ muốn đi cửa sau để trở thành phó các chủ nói ra, nhưng hắn cũng có chút không khỏi phì cười, nói: "Vừa hay, gần đây ta đang thiếu đối thủ để đối chiến với nhau, ngươi cũng đã quay trở về rồi, xem ra là ngươi đối với việc thăng cao thực lực của bản thân mình rất là có tự tin đó nha, chi bằng, chúng ta cùng đối luyện với nhau một phen đi. Cũng tiện thể để cho Long lão chỉ điểm chúng ta một chút chứ hả?"
Nhạc Chính Vũ nhìn Đường Vũ Lân có hơi chút do dự, nói: "Không phải là chúng ta đã thống nhất với nhau là đợi cho Tiểu Ngôn quay trở về rồi chúng ta mới hai chọi một đấu với ngươi sao?" Hắn mặt dù đối với bản thân mình rất là có niềm tin, nhưng hắn cũng đã được tận mắt thấy được Đường Vũ Lân làm như thế nào mà giành được giải quán quân ở cuộc thi Tinh Đấu Chiến Võng toàn Liên Bang đó rồi. Hắn còn chưa có tự tin đến mức nghĩ rằng bản thân sẽ có thể dành được chiến thắng trước Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân xoay người về phía Long Dạ Nguyệt nói: "Trước đó Nhạc Chính Vũ có yêu cầu......"
Lại lần nữa mở miệng ra thì đã bị chặn lại, Nhạc Chính Vũ nghiến răng nghiến lợi, nói: "Được! Đối luyện thì đối luyện. Ta đồng ý!"
Long Dạ Nguyệt gật gật đầu, nói: "Cũng tốt."
Bà đã từ ở chỗ của Vũ Trường Không mà biết được chuyện trước đó Đường Vũ Lân đã giành được chiến thắng khi đấu với Vũ Trường Không rồi, nhưng đó là trường hợp cả hai bên đều không có dùng đến đấu khải. Do đó, bà nói: "Nhạc Chính Vũ có thể sử dụng nhị tự đấu khải, còn Đường Vũ Lân thì không dùng đấu khải."
Nhạc Chính Vũ nghe được cái này cũng không có quá vui vẻ, hắn xệ mặt nói: "Long lão à, nhị tự đấu khải của ta lần trước đã được Vũ Lân cải tạo lại thành phôi thai tam tự đấu khải rồi, sau đó nữa thì ta vẫn luôn chuyên tâm tu luyện, còn chưa có kịp chế tạo thành tam tự đấu khải nữa. Tạm thời là ta cũng không có dùng được đấu khải."
Trước khi bảy người tách nhau ra.
Đường Vũ Lân đã giúp bọn họ đem đấu khải để hoàn thành đoán tạo nên cơ sở cho tam tự đấu khải. Nhưng mọi người vẫn luôn tập trung tu luyện, muốn chế tác ra tam tự đấu khải thì cũng không có dễ dàng như vậy, nếu như không nắm chắc trước được vậy thì bọn họ cũng không thể hoàn thành được. Đặc biệt là sau khi khả năng hồn đoán của Đường Vũ Lân đã được thăng cao lên toàn bộ rồi, hắn ngay từ sớm đã dùng thiết bị liên lạc hồn đạo để thông tri với bọn họ, không được vội vàng để chế tác ra tam tự đấu khải, đợi cho sau khi hắn giúp bọn họ đoán tạo lại lần nữa nhằm cải thiện đấu khải hơn nữa, rồi sau đó hẳn chế tác đấu khải sau. Do đó, lần này trở về, đối với Sử Lai Khắc Thất Quái mà nói, nhiệm vụ đầu tiên cần phải hoàn thành đó là đồng thời đoán tạo ra tam tự đấu khải cho bọn họ và cả cho hắn nữa. Bọn họ đều đã có tu vi bảy vòng hồn hoàn, đã đủ khả năng để mang tam tự đấu khải rồi, đến lúc đó, thực lực của cả nhóm đều sẽ có thể có bước nhảy vọt cực lớn.
Long Dạ Nguyệt nói: "Vậy thì ngươi tự cầu phúc cho mình đi."
Diễn võ trường ở thế giới dưới lòng đất của Đường Môn, quy mô nếu so với hầm trú ẩn ở phía bên đó thì còn cao lớn hơn nhiều. Diễn võ trường khổng lồ có đường kính lên đến năm trăm thước đã đủ để tiến hành cả một trận chiến cơ giáp rồi. Diễn võ trường này nếu so với sân vận động thì cũng không kém quá nhiều. Hơn nữa, tất cả các bố trí phòng ngự đều có thể chịu đựng được công kích của cấp Phong Hào Đấu La. Tam tự đấu khải sư cũng không có cách nào ở trong này tạo nên phá hoại gì quá lớn cả.
Trên mặt Đường Vũ Lân lộ ra một tia ý cười, nhìn về phía Nhạc Chính Vũ, trong lòng hắn chỉ hiện lên sự thân thiết.
Nhạc Chính Vũ vừa bước vào diễn võ trường, khí thế cả người đều đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây hắn dường như vẫn còn có hơi chút sợ hãi, nhưng sau khi thực sự đến đây, ánh mắt và khí thế ở trên người hắn đều đã phát sinh ra biến hoá đến nghiêng trời lệch đất. Ở bên trong hai mắt của hắn, quang máng loé sáng, dường như là tràn đầy niềm tin chiến thắng. Xung quanh cơ thể mơ hồ còn có ba động ánh sáng. Đường Vũ Lân có thể cảm nhận được rõ ràng, ở bên cạnh đối phương đang có ba động quang nguyên tố vô cùng cường liệt. Ngay cả đến cơ thể của chính bản thân đối phương đều giống như một bóng đèn hồn đạo vậy, quang mang liên tục biến hoá như ẩn như hiện.
Hai người đứng cách nhau trăm mét, Long Dạ Nguyệt, Vũ Trường Không, cùng với rất nhiều các đệ tử nội viện khác, toàn bộ đều đang tập trung ở bên ngoài quan chiến.
Đối với việc Đường Vũ Lân đột nhiên lại trở thành các chủ Hải Thần Các của Học viện Sử Lai Khắc, ở trong lòng của các đệ tử nội viện vẫn còn có không ít người vẫn còn không phục. Đặc biệt là những người có quan hệ tốt cùng với Lam Mộc Tử.
Rất nhiều người nghĩ rằng, Lam Mộc Tử đã có cấp độ Phong Hào Đấu La mới là người có tư cách nhất để tiếp nhận vị trí đó. Tư cách của Lam Mộc Tử thậm chí còn không kém hơn so với Vũ Trường Không là bao cả, luận về tu vi, hắn cũng không có kém hơn so với Vũ Trường Không, thậm chí là còn vượt trội hơn. Hắn mới chính là lựa chọn hàng đầu cho vị trí các chủ đó mới đúng.
Nhưng Thánh Linh đấu la cùng với Quang Ám đấu la lại không chút lưỡng lự nào mà lựa chọn Đường Vũ Lân là thủ lĩnh của Sử Lai Khắc Thất Quái đương thời, tuổi tác của hắn ta thì chỉ mới vừa hai mươi mốt mà thôi.