Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1198: Đều trưởng thành rồi
Từ Lạp Trí cười hì hì nói: “Bọn ta đều đã trưởng thành rồi, không còn giống trước kia. Hơn nữa, đây là địa bàn của Cáp phái mà.”
Đường Vũ Lân buông tay ra, cười nói: “Đi thôi.”
Từ Lạp Trí và Diệp Tinh Lan đều không quá gây chú ý. Huống chi, Truyền Linh Tháp và Thánh Linh Giáo căn bản không biết đến sự tồn tại của bọn họ. Đường Vũ Lân chỉ cố gắng hết sức cẩn thận mà thôi, nhưng dù sao bọn họ cũng không gây chú ý đến thế. Trên thực tế, ngay cả hắn cũng không có quá nhiều người biết đến.
Dẫn hai người tới chỗ hắn đứng chờ trước đó, Đường Vũ Lân nhìn Từ Lạp Trí, lại nhìn Diệp Tinh Lan, không thể che giấu nụ cười trên mặt.
“Đội trưởng, những người khác đâu?” Diệp Tinh Lan vẫn thích gọi Đường Vũ Lân là đội trưởng.
“Chính Vũ đã tới rồi, nhưng không biết lại chạy đi đâu, nếu không ta đã đi cùng hắn tới đón các ngươi rồi.”
Lâu ngày gặp lại, trong lòng ba người đều vô cùng vui vẻ. “Chúc mừng ngươi đạt giải quán quân cuộc thi khiêu chiến Tinh Đấu Chiến Võng toàn liên bang.” Diệp Tinh Lan mỉm cười nói. Chỉ khi ở bên đồng bạn, sự lạnh lùng của nàng ấy mới biến mất.
Đường Vũ Lân cười nói: “Khi đó ta thật sự có sự may mắn nhất định. Đặc biệt là cuộc chiến cơ giáp.”
Diệp Tinh Lan nói: “Ngươi thật sự muốn phát triển theo hướng cơ giáp sao?”
Đường Vũ Lân khẽ gật đầu: “Ta nghĩ rằng cơ giáp vẫn rất cần thiết. Chiến giáp là một loại cơ giáp, nhưng chiến giáp lại không thể thay thế địa vị của cơ giáp. Chiến giáp quả thật rất mạnh, nhưng nếu đồng thời có cả cơ giáp và chiến giáp, năng lực phòng ngự và năng lực chiến đấu sẽ tăng lên đáng kể. cơ giáp bao bọc ở bên ngoài, lại càng có khả năng vô hạn.”
“Khoa học kỹ thuật hiện đại đều đang phát triển theo hướng vũ trụ, nếu chỉ dựa vào chiến giáp, loài người rất khó sinh tồn trong vũ trụ. Nhưng cơ giáp thì khác. Nếu cơ giáp mạnh mẽ tới trình độ nhất định, nó thậm chí có thể chiến đấu trong vũ trụ. Vì vậy, ta cho rằng cơ giáp là cần thiết.”
Diệp Tinh Lan cau mày: “Thế nhưng, nếu như một dạ hai lòng thì liệu có thể làm tốt cả hai được không?”
Đường Vũ Lân mỉm cười nói: “Chắc chắn là sẽ có ảnh hưởng. Nhưng chúng ta không phải người bình thường, chúng ta là Sử Lai Khắc Thất Quái, chú ý phân rõ chính phụ là được. Không cần phải vội vàng. Lần này các ngươi trở về, chúng ta cứ hoàn thành Tam Tự Đấu Khải trước đã. Về phần cơ giáp, khi có đủ thời gian, ta sẽ chế tạo riêng cho mọi người mỗi người một cơ giáp, sau đó các ngươi cứ từ từ luyện tập là được.”
“Được.” Diệp Tinh Lan cố chấp với kiếm, nhưng không cổ hủ. Đặc biệt là khi Đường Vũ Lân nói về không gian ngoài vũ trụ đã thực sự đả động đến nàng ấy.
Đường Vũ Lân nhìn Từ Lạp Trí, cười nói: “Có phải ngươi mong chờ lắm không? Sau khi cơ giáp, ngươi cũng sẽ có năng lực chiến đấu rồi. Chiếc cơ giáp đầu tiên ta sẽ chế tạo cho ngươi.”
“Ha ha.” Từ Lạp Trí bật cười, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ đắc chí.
Đường Vũ Lân quen biết y lâu như vậy rồi, đương nhiên là rất quen thuộc với y, trong đầu lóe lên một suy nghĩ: “Sao vậy? Chẳng lẽ ngươi đã tu luyện thành công năng lực thực chiến nào đó rồi ư?”
Từ Lạp Trí gật đầu: “Về cơ bản đã thành thạo rồi, ta sẽ thử nó với ngươi sau.”
“Được thôi!” Nhìn dáng vẻ tự tin của hắn, Đường Vũ Lân không khỏi mỉm cười.
Hồn lực của Từ Lạp Trí hùng hậu, hơn nữa vì nguyên do võ hồn của bản thân, y vẫn luôn rất tập trung tu luyện. Nếu như nói đến khả năng thấu hiểu Huyền Thiên Công, trong Sử Lai Khắc Thất Quái, Từ Lạp Trí tuyệt đối có thể nói là số một.
Không biết y đã tu luyện được năng lực gì ngoài tuyệt học Đường Môn.
“Tút tút, tút tút!” Máy liên lạc hồn đạo của Đường Vũ Lân vang lên.
“Chính Vũ? Tên nhóc này, ngươi chạy đi đâu rồi?”
“Lão đại, ngươi đang ở đâu?”
Đường Vũ Lân và Nhạc Chính Vũ gần như đồng thời hỏi đối phương.
“Ta đang ở nhà ga, vừa đón Tinh Lan và Lạp Trí. Ngươi thì sao?” Đường Vũ Lân hỏi.
“Ngươi đang ở lối ra sao? Đợi ta.” Nhạc Chính Vũ nói xong lập tức cúp máy.
“Cái tên này nói năng không đầu không đuôi, chẳng chịu giải thích rõ ràng gì cả.” Đường Vũ Lân bật cười.
Diệp Tinh Lan mỉm cười, nói: “Y vẫn bốc đồng như vậy sao? Ta nghe Tiểu Ngôn nói, sau khi bị ngươi kích thích, y cũng khá liều mạng tu luyện đấy.”
Đường Vũ Lân gật đầu: “Bây giờ y rất giỏi, đặc biệt là đã luyện thành Thánh Dung thuật của gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ. Nghe nói, trong gia tộc y thế hệ này có rất ít người có thể luyện thành. Giờ y đã được chọn là người nối nghiệp của quân đoàn Nam Phương rồi. Ngươi thì sao? Ngươi tu luyện kiếm hồn thế nào rồi?”
Kể từ sau khi thua Cuồng Phong Đao Ma Tư Mã Kim Trì, Diệp Tinh Lan vẫn luôn bế quan tu luyện. Bản thân Đường Vũ Lân có rất nhiều việc phải làm nên cũng chưa kịp hỏi tình hình của nàng ấy.
“Khá tốt.” Diệp Tinh Lan gật đầu nói.
Đường Vũ Lân mỉm cười nói: “Còn nhớ Cuồng Phong Đao Ma không? Hắn ta cũng đang ở Thiên Đấu Thành đấy.
”
Nghe thấy cái tên Cuồng Phong Đao Ma, đôi mắt xinh đẹp của Diệp Tinh Lan lập tức loé sáng, trông có vẻ như hơi kích động.
“Hắn ta cũng ở đây ư?”
“Ừ, hắn ta đến đây cùng ta.” Dù sao cũng đang đợi người, Đường Vũ Lân lập tức kể lại chuyện Tư Mã Kim Trì và A Như Hằng tới quân đoàn Huyết Thần tìm mình cho hai người bọn họ nghe. Nghe xong Từ Lạp Trí bật cười ngả nghiêng, Diệp Tinh Lan cũng không khỏi bật cười.
Hai vị đại năng trong thế hệ trẻ lại suýt nữa bị bắn chết ở quân đoàn Huyết Thần, thật sự khiến người ta cảm thấy buồn cười.
“Đội trưởng, nếu như có thể, ta muốn giao đấu một trận nữa với Tư Mã Kim Trì.” Diệp Tinh Lan nghiêm túc nói.
“Chuyện này...” Đường Vũ Lân chần chừ trong chốc lát, nếu như Tư Mã Kim Trì vẫn chưa đột phá, Đường Vũ Lân đương nhiên sẽ không phản đối chuyện này.
Thế nhưng, hiện giờ Tư Mã Kim Trì đã đột phá Phong Hào Đấu La, thực sự hoà thành một thể với Trảm Long Đao, thực lực tăng mạnh, thậm chí còn có chút lĩnh ngộ về đao thần. Không biết đã mạnh hơn trước đây bao nhiêu.
“Hắn ta đã đột phá Phong Hào Đấu La, hơn nữa bởi vì đột phá sau một khoảng thời gian dài bị áp chế, thực lực của hắn ta đã có bước nhảy vọt về chất. Hiện giờ thực lực của Tư Mã Kim Trì đã vượt khỏi phạm vi của đao hồn.” Đường Vũ Lân nói thật cho nàng ấy biết.
Nhưng hắn không ngờ sau khi nghe lời nhắc nhở khéo léo của mình, Diệp Tinh Lan chẳng những không có ý định từ bỏ, ngược lại hai mắt sáng lên: “Vậy thì tốt quá. Ta muốn khiêu chiến với một đối thủ như vậy. Đội trưởng, ngươi nhất định phải sắp xếp cho ta đấy.”
Đường Vũ Lân nhìn nàng ấy thật sâu, gật đầu, nói: “Được thôi.”
Hiện tại Tư Mã Kim Trì cũng là đồng bạn của hắn, có mối quan hệ chặt chẽ với hắn, lại còn gọi hắn là chủ thượng. Đường Vũ Lân tin Tư Mã Kim Trì sẽ không làm tổn thương Diệp Tinh Lan.
“Ha ha, các ngươi đây rồi!” Giọng nói hưng phấn của Nhạc Chính Vũ vang lên sau lưng bọn họ.
“Cái tên này, ngươi đến cũng nhanh thật đấy nhỉ.” Đường Vũ Lân vừa nói vừa quay người lại, nhưng khi nhìn phía sau lưng Nhạc Chính Vũ thì lại rất ngạc nhiên.
“Đội trưởng!” Hứa Tiểu Ngôn lao vào lòng Đường Vũ Lân giống như một chút chim nhỏ, ôm hắn thật chặt.
Đúng vậy, Nhạc Chính Vũ biến mất, chẳng phải là vì muốn đến nhà ga để đón Hứa Tiểu Ngôn sao?
Hứa Tiểu Ngôn quen biết Đường Vũ Lân trước Nhạc Chính Vũ, nàng ấy, Tạ Giải, Cổ Nguyệt mới là đồng bạn ở bên cạnh Đường Vũ Lân sớm nhất.
Gặp lại Đường Vũ Lân sau một thời gian dài, sao nàng ấy có thể không vui mừng được chứ?
Đường Vũ Lân vỗ nhẹ lưng Hứa Tiểu Ngôn, trong tim hắn như thể có một dòng nước ấm chảy qua: “Tiểu Ngôn, trở về là tốt rồi.”
“Đội trưởng, lần này chúng ta sẽ không tách ra nữa, có được không?” Hứa Tiểu Ngôn nghẹn ngào nói.
“Này, này, bạn trai của nàng còn ở đang bên cạnh đấy, đừng nói chuyện mập mờ như vậy được không?” Nhạc Chính Vũ đã cảm thấy ghen rồi. Y đứng bên cạnh hung dữ trừng mắt nhìn Đường Vũ Lân, sợ rằng hắn có hành động thân mật nào khác.
Hứa Tiểu Ngôn đỏ mặt, lúc này mới buông Đường Vũ Lân ra, nhấc chân giẫm vào chân Nhạc Chính Vũ, còn dùng sức nghiền thật mạnh: “Bầu không khí vốn đang tốt, lại bị chàng làm hỏng cả rồi!”
Vẻ mặt Nhạc Chính Vũ buồn bực nói: “Lâu ngày không gặp, nàng mới chỉ hôn ta một cái, nhưng lại ôm hắn lâu như vậy, chẳng lẽ ta lại không được ghen chắc?”
“Ai, ai hôn chàng hả?” Khuôn mặt Hứa Tiểu Ngôn lập tức đỏ bừng, lại bị Diệp Tinh Lan kéo sang một bên. Tỷ muội lâu ngày gặp lại, cả hai đều rất phấn khích.
“Lạp Trí, ta nói này, ngươi dậy thì tốt quá rồi đấy thì phải. Đã qua hai mươi tuổi rồi, sao vẫn còn cao lên thế?” Nhạc Chính Vũ nhìn Từ Lạp Trí vừa trắng trẻo vừa mập mạp, không khỏi kinh ngạc cảm thán.
Từ Lạp Trí cười hì hì nói: “Được ăn ngon quá mà, hết cách rồi. Ta là hồn sư hệ thực vật, ăn vốn chính là một phần của tu luyện. Bên phía quân đội lại luôn chuẩn bị thức ăn ngon cho ta, nên ta cứ như vậy...”
Ở trong quân đội, y còn được yêu quý hơn cả Diệp Tinh Lan. Là hồn sư hệ thực vật đứng đầu quân đoàn, đãi ngộ của y thực sự rất tốt. Được cung cấp đủ các loại thực phẩm giàu dinh dưỡng, dáng người của y thực sự có dấu hiệu dậy thì lần hai.
Nhạc Chính Vũ vỗ bụng y: “Ngươi cũng là Hồn Thánh rồi sao? Ta rất tò mò, Võ Hồn Chân Thân của ngươi là gì? Có thể làm một cái ăn thử không?”
Từ Lạp Trí cười nói: “Ngươi sẽ không muốn ăn đâu. Võ Hồn Chân Thân của ta có chút đặc thù.”
“Ồ?” Không chỉ Nhạc Chính Vũ, ngay cả Đường Vũ Lân cũng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.
Từ Lạp Trí cười nói: “Nơi này không thích hợp, sau khi trở về, ta sẽ cho các ngươi xem.”
“Được rồi. Chỉ còn thiếu Tạ Giải và Nguyên Ân nữa thôi, sao bọn họ còn chưa tới nữa. Chậm thật đấy.” Bây giờ tâm trạng của Nhạc Chính Vũ quả thật có chút kích động. Sử Lai Khắc Thất Quái chỉ còn thiếu hai người Nguyên Ân Dạ Huy và Tạ Giải nữa thôi.