Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1199: Chapter 1199: Thất Quái tập hợp

“Có một số người, dù là lúc nào, dù bao nhiêu tuổi, cũng vẫn thích nói xấu sau lưng người khác. Loại người này thật sự không có thuốc chữa nữa rồi.” Giọng nói u oán vang lên bên tai năm người.

Nghe thấy giọng nói này, trên mặt mọi người đều không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Ngay cả Đường Vũ Lân cũng không tìm được nguồn gốc của tiếng nói này.

“Tạ Giải?” Nhạc Chính Vũ ngạc nhiên, sau đó lại vui mừng khôn xiết: “Cái tên này, mau ra đây đi, giấu đầu lộ đuôi làm gì hả?”

“Ta không ra, có bản lĩnh thì ngươi tìm bằng được ta đi.” Tạ Giải cười hì hì.

Nhạc Chính Vũ vừa nghe tiếng nói vừa nhìn xung quanh, thế nhưng, tiếng nói này như thể vang lên ở ngay bên cạnh y vậy, nhưng lạ không có chút tung tích nào của Tạ Giải.

Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Mọi người không khỏi cảm thấy kinh ngạc, năng lực này của Tạ Giải rốt cuộc là gì vậy? Chẳng lẽ là truyền âm ư? Không đúng! Không phải ai cũng có thể nghe thấy truyền âm.

Đúng lúc này, Đường Vũ Lân nhếch môi mỉm cười, bỗng đưa tay ra tóm vào trong không khí.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cánh tay của Đường Vũ Lân như thể xuyên qua không gian, biến mất trong không khí.

“Ôi chao!”

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn lôi ra một người từ trong không khí.

Dáng người thon dài, tướng mạo anh tuấn, mặc một bộ đồ thể thao màu đen, đây chẳng phải chính là Tạ Giải đó sao.

“Không thể nào. Lão đại, tại sao ngươi lại tìm được ta?” Tạ Giải vừa xuất hiện đã lập tức hỏi Đường Vũ Lân với vẻ mặt không thể tin được.

Đường Vũ Lân cũng nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên: “Tạ Giải, giỏi lắm! Ngươi có năng lực không gian từ khi nào thế. Đây đáng ra không phải là năng lực của ngươi mới phải.”

Người khác không tìm thấy Tạ Giải, nhưng Đường Vũ Lân, người có tu vi tinh thần Linh Vực cảnh, đã phát hiện ra được bí mật khi Tạ Giải mở miệng lần hai.

Khi Tạ Giải nói chuyện lần thứ hai, Đường Vũ Lân có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của dao động không gian. Khi dao động không gian này vừa xuất hiện, Đường Vũ Lân lập tức có thể cảm nhận được. Thông qua sự dẫn dắt của tinh thần lực, hắn mới trực tiếp khống chế nguyên tố không gian, mặc dù không thể giam cầm Tạ Giải, nhưng lại có thể dễ dàng tìm thấy y. Hơn nữa, Tạ Giải cũng không ngờ sẽ có người tìm được mình nên mới bị Đường Vũ Lân bắt được dễ dàng như vậy.

Sau một thoáng kinh ngạc, Tạ Giải lập tức trở nên đắc ý: “Đây là bí mật. Sau khi trở về các ngươi sẽ biết. Hiện giờ ngoài lão đại ra, có lẽ các ngươi đều không phải là đối thủ của ta nữa rồi. A, ngoại trừ cả Nguyên Ân nữa!”

Đường Vũ Lân nói: “Tại sao ngươi lại trở về một mình? Nguyên Ân đâu?”

Tạ Giải liếc nhìn xung quanh, sau đó ánh mắt y dừng lại ở một hướng, đưa tay chỉ: “Kia kìa, chẳng phải ở bên kia đó sao.”

Mọi người nhìn theo hướng ngón tay y chỉ. Nguyên Ân vẫn không gây chú ý như cũ, vẫn là dáng vẻ một người đàn ông bình thường. Lúc này nàng ấy đã nhìn thấy mọi người, mỉm cười sải bước đi nhanh về phía họ.

Sử Lai Khắc Thất Quái, vào giờ phút này, cuối cùng cũng đã đoàn tụ. Cuối cùng, bọn họ đã gặp lại nhau ở Thiên Đấu Thành.

Năng lực không gian thần kỳ của Tạ Giải, còn có cả Vân Oa Thần Quyền của Nguyên Ân Dạ Huy, đều có được từ sau lần chia ly này.

Kể từ khi gia nhập quân đội đến nay, thời gian không tính là quá dài, nhưng Học viện Sử Lai Khắc bị huỷ, bảy người bọn họ đều phải chịu áp lực rất lớn. Mà áp lực này cũng trở thành động lực để bọn họ tiếp tục tiến về phía trước. Mọi người đều có đột phá và tiến bộ thuộc về riêng mình.

Sử Lai Khắc Thất Quái đương đại, danh xứng với thực!

Đường Vũ Lân không dẫn mọi người về Đường Môn ngay, mà dẫn họ tới một góc khuất gần đó, hoá trang đơn giản cho bọn họ.

Dù sao bọn họ cũng là Sử Lai Khắc Thất Quái, dù là ở Truyền Linh Tháp hay Thánh Linh Giáo cũng đều có độ nhận diện nhất định. Bảy người ở cùng một chỗ, nếu như hầu hết mọi người không hoá trang thì rất có thể sẽ bị phát hiện.

Sau khi hoá trang đơn giản, mọi người đều trở nên bình thường, chỉ có ánh mắt hưng phấn kích động là không thể che giấu được.

“Vậy giờ chúng ta đi đâu?” Hứa Tiểu Ngôn hỏi Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân nhìn Nhạc Chính Vũ: “Ngươi không nói cho nàng ấy biết à?”

Nhạc Chính Vũ cười hì hì: “Ta đã bị dọa giật nảy mình rồi, đãi ngộ như vậy đương nhiên không thể bên nặng bên nhẹ được! Ta chưa nói với ai cả, lão đại cứ yên tâm đi.

Đường Vũ Lân cũng bật cười: “Được, đi thôi, ta dẫn đường.”

Nghe hai người họ nói chuyện, năm người còn lại đều không hiểu gì. Diệp Tinh Lan trầm tính nên không hỏi nhiều, Từ Lạp Trí thì có tính tình hiền hậu, vô tư, bản thân cũng không quá quan tâm đến điều đó. Nguyên Ân Dạ Huy tương tự như Diệp Tinh Lan, nàng ấy thường đắm chìm vào thế giới của mình nhiều hơn. Nhưng Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn thì khác, hai người họ đều lanh lợi, lập tức không giấu nổi vẻ tò mò.

“Lão đại, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra vậy? Nói cho ta nghe một chút đi.” Tạ Giải tò mò nhìn Đường Vũ Lân.

Hứa Tiểu Ngôn thì ngược lại, vươn tay ra véo phần thịt mềm bên hông Nhạc Chính Vũ, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn vẻ uy hiếp, như thể muốn nói nếu như chàng không chịu nói ta cho chàng đẹp mặt.

Nhạc Chính Vũ oan uổng nói: “Không phải ta không muốn nói, mà là lão đại không cho ta nói. Ta hết cách rồi. Cũng phải nghe lời đội trưởng chứ.”

Đường Vũ Lân cười nói: “Đó là chuyện tốt. Chờ khi đến nơi, các ngươi tự khắc sẽ biết thôi, chỉ một lát nữa mà thôi. Hơn nữa, nói miệng không có cơ sở, phải thấy tận mắt mới là thật mà.”

Càng nghe Đường Vũ Lân nói, trong lòng mọi người lại càng tò mò. Ngay cả Diệp Tinh Lan cũng nhìn Đường Vũ Lân với ánh mắt kỳ lạ.

Nhạc Chính Vũ nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác, hỏi Tạ Giải: “Năng lực vừa rồi của ngươi là gì thế? Sao lại có thể ẩn mình trong không khí được vậy? Trước kia ngươi làm gì có năng lực này.”

Tạ Giải đắc ý nói: “Đây là bí mật, các ngươi không nói, tại sao ta phải nói chứ?”

Nhạc Chính Vũ bĩu môi khinh thường: “Lại còn bí mật nữa? Ngươi ấy à?”

Tạ Giải nhíu mày: “Không phục lát nữa chúng ta đấu một chọi một, đánh cho ngươi răng rơi đầy đất luôn, có tin hay không?”

Nhạc Chính Vũ bật cười: “Chỉ dựa vào ngươi ư?”

“Hai người các ngươi có thôi đi không. Bao nhiêu lâu mới gặp lại, vừa gặp mặt đã bắt đầu cãi nhau.” Nguyên Ân Dạ Huy tức giận nói.

Tạ Giải lập tức mỉm cười làm lành: “Không có, không có, không cãi nhau. Ta không chấp vặt với y.”

“Ngươi nói không chấp vặt với ai cơ?” Nhạc Chính Vũ tức giận.

Đường Vũ Lân vừa đi phía trước dẫn đường, vừa nghe đồng bạn cãi nhau ở phía sau. Không biết tại sao, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng ấm áp. Hắn rất thích cảm giác này, ít nhất, mọi người đều ở bên nhau!

Sau khi rẽ vào đường lớn, Nhạc Chính Vũ và Tạ Giải mới chịu yên tĩnh lại. Dù sao, trên đường có nhiều người, rất dễ bị phát hiện.

Hứa Tiểu Ngôn kéo tay Nguyên Ân Dạ Huy, nhẹ giọng nói chuyện với nàng ấy. Diệp Tinh Lan kéo tay Từ Lạp Trí, Từ Lạp Trí mỉm cười dịu dàng.

Mọi người đi vào khu dân cư, khác với con đường đón Nhạc Chính Vũ lần trước. Tất cả bước vào bên trong, xuống tầng hầm, thang máy dần đi xuống.

“Chúng ta đang đi đâu đây?” Tạ Giải kinh ngạc nhìn bức tường kim loại đơn giản trong tháng máy. Y không hề nhớ ở Thiên Đấu Thành có cứ điểm nào như vậy cả!

Những người khác cũng rất kinh ngạc, bọn họ vốn tưởng rằng hẳn phải đến khách sạn mới đúng.

“Đường Môn.” Đường Vũ Lân nói hai chữ đơn giản để, giải đáp mối nghi ngờ trong lòng bọn họ.

Tạ Giải lập tức tự cho mình là đúng nói: “Ta hiểu rồi, lão đại. Bất ngờ ngươi nói chính là Đường Môn đúng không. Xem ra Đường Môn hẳn là vẫn còn che giấu không ít thực lực. Có Đường Môn trợ giúp, sau này chúng ta sẽ thuận tiện hơn nhiều. Lại nói, lão đại, sau này chúng ta nên làm gì?”

Đường Vũ Lân liếc mắt nhìn y, mỉm cười nói: “Chờ đến nơi đã rồi nói.”

Tạ Giải có chút bất mãn nói: “Mọi người đều là người một nhà cả, thần bí như vậy làm gì chứ?”

Đường Vũ Lân cười nói: “Bây giờ ta nói với ngươi, chỉ sợ là ngươi sẽ khóc mất.”

“Ta khóc ư? Tại sao ta lại khóc chứ, ta là một người kiên cường thế này cơ mà.” Tạ Giải không cho là vậy: “Lúc trước khi học viện bị huỷ, đau khổ như vậy mà ta vẫn cố gắng chịu đựng không khóc.”

Nhạc Chính Vũ bĩu môi: “Khi đó chắc là ngươi đã sợ hãi ngây ngẩn cả người rồi đúng không.”

“Ting!” Tiếng thang máy vang lên, cảm giác rơi xuống biến mất, cánh cửa kim loại mở ra hai bên.

Tạ Giải: “Ta cũng muốn xem thử xem, trong cứ điểm bí mật của Đường Môn có gì có thể làm ta khóc...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free