Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1241: Thiên Cổ Trượng Đình
Người đàn ông trong chớp mắt phá nát Hắc Ám Linh Đang, đó còn không phải chính là Tháp Chủ của Truyền Linh Tháp đương thời là Thiên Cổ Đông Phong hay sao.
Nếu như Đường Vũ Lân vẫn còn ở đây mà nói, nhất định là hắn có thể hiểu rõ tại vì sao mà Cổ Nguyệt Na lại yêu cầu hắn nhanh chóng rời đi như vậy.
"Gia gia à, chúng tay vậy là để nàng ta đi như thế sao? Nàng ta đã thụ trọng thương rồi, nếu ta đuổi theo nàng vậy thì nhất định là sẽ bắt được nàng lại." Bạch y thanh niên có chút gấp gáp nói.
Thiên Cổ Đông Phong nhíu mày, nói: "Trượng Đình à, ngươi cũng đã ba mươi tuổi đầu rồi đó, làm sao lại dễ xung động đến như thế chứ? Ngươi nghĩ đám Thánh Linh Giáo đó dễ đối phó lắm hay sao hả? Ngươi làm sao mà dám chắc rằng ở gần đây không có cường giả nào khác của Thánh Linh Giáo chứ? Mỗi một loại năng lực của Thánh Linh Giáo đều rất là xuất quỷ nhập thần, vô cùng khó đoán, một khi mà có chuyện không hay xảy ra vậy thì ngươi sẽ tiến vào bẫy rập của bọn chúng ngay. Người quân tử phải học cách nhận ra rủi ro mà tránh né. Mà ngươi lại có thân phận như thế nào chứ? Lẽ nào ngươi có thể liều mạng cùng với những tên hèn hạ chỉ có thể lén lén lút lút ở trong bóng tối mà tồn tại như thế này thôi sao?"
Nghe Thiên Cổ Đông Phong nói như thế, Thiên Cổ Trượng Đình có chút xấu hổ cúi gầm mặt xuống, nói: "Gia gia giáo huấn phải. Cũng may là Na Na nhận ra được thân phận của hai người đó là giáo đồ của Thánh Linh Giáo, nếu không mà nói vậy thì chúng ta vẫn cứ mơ mơ màng màng bị người khác qua mặt như thế mãi rồi."
Thiên Cổ Cổ Đông Phong liếc nhìn Cổ Nguyệt Na một cái, đối với nàng thì thái độ của Thiên Cổ Đông Phong lại ôn hòa hơn rất nhiều, ông nói: "Không có chuyện gì rồi, Na Nhi."
Cổ Nguyệt Na lắc lắc đầu, nói: "Công kích sóng âm của nàng ta rất là mạnh, rất là quỷ dị. May mà có Trượng Đình có ở đây, nếu chỉ có một người như ta thì cũng không có cách nào có thể đối phó được với cô ta rồi."
Nghe được người trong lòng của mình khen ngợi bản thân mình như thế, tinh thần của Thiên Cổ Trượng Đình ngay lập tức phấn chấn hẳn lên, hắn nhịn không được mà nói: "Nếu như không phải là nàng ta chạy nhanh như thế, vậy thì, hừ!"
Thiên Cổ Đông Phong nói: "Cường giả của Thánh Linh Giáo đột nhiên xuất hiện ở Thiên Đấu thành như thế này, nhất định là có nguyên do của nó. Các ngươi trước tiên không cần đi đến Thiên Đấu thành nữa, cường giả Thánh Linh Giáo mới vừa rồi bị bạo lộ thân phận ở trước mặt như thế, ta e là bọn chúng sẽ gây bất lợi đối với các ngươi, vẫn là nên quay về tổng bộ trước đi."
Thiên Cổ Trượng Đình quay đầu lại nhìn về phía Cổ Nguyệt Na, nhìn thấy Cổ Nguyệt Na cũng gật đầu tán đồng ý này, hắn mới cười đáp ứng một tiếng. Hắn cũng không phải không muốn đi đến Thiên Đấu thành. Tổng bộ Truyền Linh Tháp mới chính là địa bản của hắn, có thể mỗi ngày được ở cùng với Cổ Nguyệt Na, vậy thì càng sẽ có thể mang đến cho hắn nhiều cơ hội hơn để có thể chinh phục được trái tim của nàng.
Kể từ lần đầu tiên gặp mặt Cổ Nguyệt Na trở đi, từ nhỏ hắn tu luyện hắn vốn là thích kiểu cô nương tuyệt mỹ như thế này, lại có chút lạnh lùng, Cổ Nguyệt Na không chỉ rất là xinh đẹp, mà ở trên phương diện thiên phú của nàng thì cũng rất là trác tuyệt, hơn nữa nàng còn là đệ tử của Phó Tháp Chủ Thiên Phượng đấu la Lãnh Diêu Thù, bất luận là về năng lực hay thân phân, tướng mạo thì đều rất xứng với hắn. Thật sự là một người bạn đời không thể nào tốt hơn được.
Cổ Nguyệt Na trong vô thức nhìn về phương hướng mà Đường Vũ Lân rời đi, sau đó nàng mới đi theo Thiên Cổ Đông Phong và Thiên Cổ Trượng Đình đã rời khỏi nhà ga.
Tốc độ của Đường Vũ Lân rất nhanh, chỉ vài lần vỗ cánh thôi là đã đi ra khỏi nhà ga rồi.
Từ sau khi cuộc tập kích khủng bố ở Thiên Đấu thành diễn ra cho tới nay, phòng ngự ở trong thành đã được tăng cường hơn rất nhiều, đã đi ra khỏi nhà ga, hắn cũng không dám chậm trễ chút nào nữa. Hắc Ám Linh Đang có bí pháp để có thể truy tung hắn, hắn tuyệt đối không thể để cho đối phương có cơ hội đó được.
Nhưng dù sao thì Thiên Đấu thành vẫn là địa bàn của Đường Môn!
Đường Vũ Lân căn bản là không cần mò tìm khắp nơi, chỉ trong mười mấy giây thôi vậy là hắn đã tìm ra được một cánh cửa bí mật của phân bộ Đường Môn rồi, hắn nhanh chóng tiến vào trong thang máy, đi xuống phía dưới lòng đất.
Hắn không tin là bản thân hắn đi sâu xuống phía dưới lòng đất như thế rồi mà Hắc Ám Linh Đang vẫn còn có thể phát hiện ra được hành tung nào của hắn được! Huống hồ, ở trong thế giới dưới lòng đất của Đường Môn này vẫn có có một cường giả đỉnh cấp tọa trận ở đây! Nếu như Hắc Ám Linh Đang đó thật sự có cách để mà tiến vào đây vậy thì ngược lại điều đó lại là một chuyện quá tốt rồi.
Đứng trong thang máy đi xuống phía dưới, thứ mà trong đầu Đường Vũ Lân đang suy nghĩ không phải lúc bản thân trước đó gặp nguy hiểm, mà hắn đang nhớ lại một màn mới vừa rồi nhìn thấy được Cổ Nguyệt Na đó.
Nàng ta vẫn cứ xinh đẹp như thế, khi mà hắn thấy trên gương mặt của Cổ Nguyệt Na lộ ra biểu tình quỷ dị, vậy là hắn đã có thể cảm ứng ra được nàng ta đang muốn ám chỉ điều gì rồi.
Loại cảm giác đó giống như là tâm linh tương thông vậy, căn bản là không cần nói ra lời nào là cả hai đã có thể hiểu ý lẫn nhau rồi, chỉ vậy thôi là đã đủ để cảm nhận được tất cả những thứ mà đối phương muốn truyền đạt.
Hành động thông minh nhất của Cổ Nguyệt Na đó không phải là trực tiếp tấn công về phía của Hắc Ám Linh Đang, mà là nàng lựa chọn trước tiên tấn công lên trên người hắn, từ đó có thể đánh lừa được Na Na Lỵ.
Nếu không mà nói, nếu như nàng ta ngay lập tức tấn công về phía Na Na Lỵ, vậy thì suy nghĩ đầu tiên của của Na Na Lỵ lúc đó rất có khả năng là y sẽ muốn chế trụ lại Đường Vũ Lân lại trước tiên rồi mới đối phó với Cổ Nguyệt Na sau.
Mà công kích này của nàng ta về phía Đường Vũ Lân, vậy là khiến cho suy nghĩ ở trong đầu của Na Na Lỵ nhất thời phải nghĩ lại một lúc, mà những công kích liên hoàn ở phía sau đó của nàng, trên thực tế thì đều là muốn khóa chặt lấy cái người Hắc Ám Linh Đang đó, từ đó tạo ra cơ hội để cho Đường Vũ Lân có thể thoát thân.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người thanh niên bạch y đó chắc hẳn là cường giả của Truyền Linh Tháp, khi có sự hiện diện của hắn, Cổ Nguyệt Na còn không thể bạo lộ ra mối quan hệ giữa bản thân nàng và Đường Vũ Lân. Dưới một loạt các loại tình tiết biến hóa như vậy, khả năng khống chế đối với tình hình bố cục toàn trường của nàng vốn là đã đạt đến mức cực kỳ là tinh vi rồi.
Nàng không chỉ giúp bản thân mình thoát được sự hoài nghi từ người thanh niên bạch y đó, mà cùng lúc đó lại vừa có thể trợ giúp cho Đường Vũ Lân có thể thoát khốn được.
Tuy nhiên, nhìn thấy nàng ta cùng với người thanh niên bạch y đó ở cùng với nhau như vậy, mà người thanh niên bạch y đó rõ ràng là có bộ dáng đang theo đuổi nàng ta, lúc bấy giờ ở trong lòng Đường Vũ Lân cũng không khỏi có cảm giác không được thoải mái chút nào.
Đúng như những gì mà Hắc Ám Linh Đang đã nói, người mà bản thân hắn lúc đó đối mặt phải chắc hẳn chính là tình địch của hắn rồi.
Tình địch sao, nghĩ đến hai chữ này, trong lòng Đường Vũ Lân không khỏi tự chủ được mà có chút cảm giác chua cay. Hắn thầm nghĩ: "Cổ Nguyệt, nàng tại sao lại không nói rõ với ta chứ, ở trên người của nàng và Na Nhi rốt cuộc là đã phát sinh chuyện gì thế!"
"Đinh!" Thang máy đã đến nơi, khi mà cửa thang máy vừa mở ra, Đường Vũ Lân cũng theo đó mà thở phào ra được một hơi, lúc bấy giờ hắn đã biết chắc bản thân mình đã hoàn toàn an toàn rồi.
May mà hắn gặp phải Cổ Nguyệt Na, nếu không mà nói vậy thì bản thân hắn vẫn thật sự là rất khó tránh khỏi một cuộc chiến vào lúc đó.
Trong vô thức hắn giơ tay lên, chạm lên trên mặt dây chuyền vảy ngân long đeo ở trên cổ, Đường Vũ Lân đột nhiên có chút cảm giác kỳ quái, nàng ta tại sao lại muốn đi đến Thiên Hải thành chứ, lẽ nào nói, nàng ta có thể cảm ứng được ta đang ở đâu sao? Nếu không mà nói vậy thì chuyện này cũng quá là trùng hợp rồi. Còn có, việc gặp lại nàng ở nhà ga đó đừng nói là cũng là trùng hợp thôi đó chứ?
Cầm thật chặt mặt dây chuyền, bản thân của mặt dây chuyền đã được nhiệt độ của cơ thể hắn làm ấm lên được một chút, nhiệt độ truyền vào trong lòng bàn tay, dường như là còn có chút cảm giác kỳ dị nào đó như ẩn như hiện đã xảy ra.
Đột nhiên, ở trong lòng hắn có chút đốn ngộ ra một thứ gì đó!
Mỗi khi mà bản thân hắn gặp phải nguy hiểm, nàng ta vẫn luôn xuất hiện ở trước mặt hắn, tại vì sao chứ? Tất cả đều là trùng hợp thôi sao? Chuyện này rõ ràng là không phải như thế. Mỗi một lần như thế thì nàng ta đều xuất hiện ở trước mặt bản thân hắn rất là kịp lúc, giống như là nàng ta đã cảm ứng được bản thân hắn đang gặp phải nguy hiểm mà nhanh chóng đi tới ứng cứu hắn vậy.
Nghĩ lại một chút. Lúc trước, khi mà Học viện Sử Lai Khắc gặp phải đạn pháo Thí Thần Định Trang Hồn Đạo oanh kích, Cổ Nguyệt Na đã kịp thời xuất hiện, nàng đã tự mình chặn lại được quả đạn pháo định trang hồn đạo cấp chín ở phía sau. Nếu không có nàng thì chắc có lẽ là bản thân hắn đã chết ở trong đợt tập kích lần đó rồi.
Mà khi bản thân hắn đi vào thông đạo thâm uyên, lúc mà đối mặt với đòn tuyệt sát của Thánh Quân thâm uyên, lại cũng là nàng ta trong chớp mắt đã di đến ở trước mặt hắn, nàng cùng với hắn đã dựa vào Long Thần Biến mà đánh lui Hắc Ám Thánh Quân đó.
Còn về phần lần này, tương đối mà nói thì ngược lại lại là lần có ít nguy hiểm nhất rồi.
Ở lần đầu tiên cứu lấy bản thân hắn, nàng ta thậm chí là còn bị đánh cho tới mức mất đi trí nhớ. Mà lần thứ hai lại đối diện với nguy hiểm sống còn đến như thế nữa chứ!
Lại thêm lần này ở ngày hôm nay nữa.
Đường Vũ Lân đột nhiên nâng tay lên, mạnh mẽ tự tát lên trên mặt mình một cái, một tiếng "chát" thanh thúy vang lên.
Nàng ta vì bản thân hắn mà đã làm ra nhiều chuyện như thế rồi, nàng vẫn luôn dùng chính sinh mạng của mình để bảo hộ cho hắn. Thế mà bản thân hắn lại còn có lí do gì nữa để mà hoài nghi nàng chứ? Lại còn đi suy nghĩ nhiều chuyện đến như thế để làm gì chứ?
Cái gì gọi là tình địch đó thì lại có liên quan gì đến quan hệ giữa hắn và nàng chứ? Trái tim của nàng ta vẫn luôn thuộc về hắn, bất luận là nàng có thừa nhận hay không, bất luận là nàng ta có ở cùng với hắn hay không, tất cả thứ đó thì nàng đã sớm dùng hành động của mình để chứng minh hết thảy cả rồi! Mà bản thân hắn thì vẫn còn ngu ngốc đứng ở đây suy nghĩ lung tung như thế, cái này đơn giản mà nói là hồ đồ đến mức hết thuốc chữa rồi.
Mặc dù dựa vào thể phách cường đại mà huyết mạch Kim Long Vương của hắn mang lại, một cú tát vừa rồi đó cũng khiến cho hắn cảm thấy rất đau, Đường Vũ Lân nhịn không được mà bật cười một cái, tự nói: "Tát mạnh đến như thế sao? Nhưng đây là mặt của mình đó! Có điều, bản thân mình cũng thật sự là thiếu đòn mà."
Tâm tình của hắn ta lại giống như là đột nhiên được thứ ánh sáng chói chang nào đó chiếu rọi vậy, tinh thần của hắn lúc này lại có cảm giác sảng khoái đến khó tả.
"Vũ Lân đó sao? Ngươi làm sao lại quay về rồi thế? Ngươi có chuyện gì sao?" Một âm thanh thanh lãnh mang theo vài phần ngạc nhiên vang lên.
Lúc Đường Vũ Lân ngẩng đầu lên, trước mặt hắn ta còn không phải là Vũ Trường Không đó sao?
Vũ Trường Không vẫn luôn mặt một bộ đồ màu trắng như thế, Đường Vũ Lân ngay lập tức liền ngạc nhiên nói: "Vũ lão ư a, ngài đã quay về rồi sao?"
"Ừm." Vũ Trường Không gật gật đầu, kỳ quái nói: "Ngươi không phải là đang ở Thiên Hải thành sao?"
Đường Vũ Lân nói: "Ta quay về đây một lát là có chút chuyện cần xử lý thôi. Đám người Vũ Ti Đóa bọn họ đang ở Ma Quỹ đảo vẫn còn tốt chứ ạ?"
Nghe hắn đề cập đến đám người Vũ Ti Đóa, tâm tình của Vũ Trường Không đột nhiên lại trở nên có chút cổ quái, ông đáp: "Bọn họ sao? Vẫn tốt thôi."
Nghe đến ba chữ vẫn tốt thôi này, tâm tình của Đường Vũ Lân cũng không khỏi mà cũng trở nên cổ quái theo, hắn đã từng trải qua đặc huấn ở tại Ma Quỷ đảo, lúc đó xém tý nữa là đã khiến cho hắn phải hoài nghi về nhân sinh rồi. Thiết nghĩ bản tâm trí bản thân hắn vẫn còn coi như là đủ kiên định, còn về phần của đám người Vũ Ti Đóa thì e là.......
"Các vị tiền bối ở đó khi đã nghe qua tình huống của Sử Lai Khắc, bọn họ đều biểu thị việc đồng ý tiếp nhận nhiều người hơn nữa để đi đến đó mà tiến hành đặc huấn, hai ngày nữa ta lại sẽ qua đó nữa, tiện thể mang theo một nhóm học sinh tiếp theo cùng đi đến đó."
Đường Vũ Lân kinh ngạc, nói: "Các vị lão...., các tiền bối đó vẫn còn mạnh khỏe cả chứ?"
Ánh mắt của Vũ Trường Không tối sầm lại, nói: "Nếu như không phải là bởi vì bọn họ không thể tùy tiện rời khỏi Ma Quỷ đảo, bọn họ còn hận không được đi theo ta cùng về chung nữa đó. Chuyện xảy ra với học viện khiến cho bọn họ rất là đau lòng, rõ ràng là đã khiến cho bọn họ cảm thấy không tốt chút nào. Bọn họ chính là vì học viện mà đã hi sinh chính bản thân mình, đơn độc sinh sống ở trên Ma Quỷ đảo, trên thực tế thì bọn họ rất là đáng thương. Nghe nói việc học viện bị hủy, bọn họ cảm thấy không khác gì là bị xé nát tâm can vậy. Sau đó...."
Nói đến đây, ông xoay đầu lại nhìn về phía Đường Vũ Lân một cái.
"Sau đó thì sao chứ?" Đường Vũ Lân hiếu kỳ hỏi.