Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1242: Chapter 1242: Long lão trẻ tuổi
"Sau đó thì sao chứ?" Đường Vũ Lân hiếu kỳ hỏi.
Vũ Trường Không nói: "Ta chỉ có thể nói cho ngươi, nếu so sánh với đám Vũ Ti Đóa bọn chúng thì ngươi rất là may mắn đó. Trư vị tiền bối đều biểu thị, sở dĩ học viện biến thành tình trạng như vậy chính là bởi vì chúng ta còn chưa làm đủ chức trách của mình, điều đó khiến cho chúng ta còn chưa có đủ thực lực. Do đó, chương trình đặc huấn đối với đám học sinh bọn họ cũng cần phải nghiêm khắc hơn một chút mới được."
Nghiêm khắc hơn sao? Đường Vũ Lân lúc này cũng không khỏi rùng mình một cái, lúc này từ tận sâu trong đáy lòng của hắn đột nhiên lại có cảm giác cảm kích đặc biệt đối với Kình Thiên đấu la, may mà lúc đó Kình Thiên đấu la đã để cho bọn họ đi đến Ma Quỷ đảo để tiếp thụ đặc huấn trước, nếu không mà nói vậy thì hiện tại còn sẽ gặp phải những điều khủng bố hơn nữa sao?
"Vũ lão sư, vậy ta xin phép trước tiên là đi gặp mặt Long lão cái đã nhé."
"Ừm, ngươi đi đi. À mà khi ngươi đi đến Tinh La hay là Đấu Linh thì ngươi cũng cần phải cẩn thận đó." Ở trong ánh mắt băng lãnh của Vũ Trường Không đó còn mang theo ý vị quan tâm nhàn nhạt, nói.
Đối với Đường Vũ Lân, mối quan tâm của ông dành cho Đường Vũ Lân không chỉ là ở trên phương diện sư đồ nữa, mà nó còn là loại bảo hộ đối phương dưới vai trò là một người huynh trưởng. Tận mắt chứng kiến hắn từng bước trưởng thành, thực lực thì cũng đã bắt kịp được bản thân mình, trong lòng Vũ Trường Không cũng có cảm giác rất là được an ủi phần nào.
Lần đó giao thủ cùng với Đường Vũ Lân, ông thật ra là cũng không có dốc hết toàn lực, ông chính là muốn dùng sự thất bại của bản thân mình đến thành công tạo nên sự tự tin cho Đường Vũ Lân, có thể nói là ông đã đã rất nhọc lòng rồi. Nhưng Đường Vũ Lân cũng không có làm uổng phí tâm ý này của ông, tốc độ tu luyện của hắn tăng lên cực kỳ nhanh, bây giờ Vũ Trường Không cũng không dám chắc là mình liệu có thể đánh bại được hắn lại thêm lần nữa được hay không nữa.
Lại tiến sâu hơn vào trong lòng đất, dựa vào tấm thẻ thông hành đặc biệt của mình, Đường Vũ Lân đã đi đến chỗ bế quan tu luyện của Long lão, mới vừa đi đến đây, hắn đã nghe thấy tiếng long ngâm trầm thấp cuồng cuộng vang dội ra rồi.
Huyết mạch Kim Long Vương ở trong cơ thể Đường Vũ Lân ngay lập tức có loại cảm giác đề phòng bất cứ biến cố gì có thể xảy ra.
Tu vi của Long Lão quả thật là sâu không thể lường được mà!
"Vũ Lân đó à? Vào đi." Âm thanh của Long Dạ Nguyệt vang lên ở bên tai của Đường Vũ Lân.
"Vâng!"
Long Dạ Nguyệt đang ngồi ở trên bồ đoàn, khi Đường Vũ Lân đi đến trước mặt bà, hắn kinh ngạc nhìn thấy, Long lão ngồi ở đó nhìn chỉ có ở tuổi đôi mươi thôi, mái tóc đen xõa tới ngang vai, dung nhan tuyệt sắc càng được làm nổi bật hơn giữa những tiếng long ngâm, nó càng khiến cho người ta có loại cảm giác vô cùng kỳ diệu.
"Rất kỳ quái sao?" Trên mặt Long Dạ Nguyệt mang theo ý cười nhìn về phía Đường Vũ Lân, bà thở dài một tiếng, "Thật ra thì ta đã không thể duy trì được tuổi trẻ được nữa rồi, bởi vì nó sẽ tiêu hao rất nhiều sinh mệnh của ta hơn nữa. Do đó, lúc bình thường ngươi chỉ có thể thấy một Long Dạ Nguyệt da dẻ nhăn nheo đầu tóc bạc trắng mà thôi. Chỉ có lúc tu luyện, chịu sự ba động của hồn lực, cơ năng cơ thể của ta mới có thể được khôi phục trở lại ở trạng thái giống như lúc trẻ mà thôi."
Trong giọng nói của bà còn mang theo một chút thương cảm, kèm với đó là khát vọng mãnh liệt khi nhớ lại thời thanh xuân của mình.
"Long lão à, ngài vẫn còn rất trẻ mà. Ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn của Đường Môn có rất nhiều thứ để có thể tăng cao sinh mệnh đó, chi bằng...." Đường Vũ Lân kiến nghị nói.
Long Dạ Nguyệt lắc lắc đầu, nói: "Khi còn trẻ ta đã đi đến Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn rồi, là người thì cần phải biết đủ, hơn nữa, đây chính là ước định giữa học viện và Đường Môn rồi, ngay cả người mà học viện chọn ra thì cả đời này họ cũng chỉ có thể đi đến Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn một lần thôi, không có người nào được ngoại lệ cả. Kể cả ta cũng không được. Đây chính là quy củ, mà đã là quy củ rồi thì nhất định là cần phải tuân theo. Nếu không mà nói vậy thì kể cả Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn vốn là bảo địa hỗ trợ Sử Lai Khắc và Đường Môn chúng ta này ngay từ sớm đã không còn tồn tại nữa rồi."
Trong lòng Đường Vũ Lân âm thầm có chút xấu hổ, nói đến chuyện này, hắn đã từ ở Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn mà mang theo gần như là tất cả những thứ tinh hoa nhất ở đó đi cả rồi! Đám hung thú vạn năm ở đó đều vẫn luôn ở bên cạnh hắn cho đến giờ.
Lúc đối diện với Hắc Ám Linh Đang, hắn từ đầu đến cuối đều không có một chút hoảng loạn gì cả, đó cũng chính là bởi vì ở trên người bản thân hắn vẫn còn có sự bảo hộ của đám hứng thú này. Nếu tình huống nguy cấp vậy thì có thể sẽ phải giải phóng bọn chúng ra. Thực lực mỗi người trong bọn chúng đều là ở cấp Phong Hào Đấu La, lại thêm việc tu hội lại cùng nhau nữa thì dù là không thể đánh thắng được Hắc Ám Linh Đang, ít nhất thì cũng có thể bảo vệ hắn được toàn thân mà rút lui rồi.
Có điều, dù nói như thế, nhưng một khi thân phận của bọn chúng bị bạo lộ ra, e là bản thân hắn ngay lập tức có thể trở thành mục tiếp đầu tiên mà Thánh Linh Giáo cần phải giải quyết mất. Cũng may mà hắn đã gặp được Cổ Nguyệt Na vào lúc đó.
"Ngươi quay về tìm ta là có chuyện gì sao? Đã gặp phải khó khăn gì rồi à? Ngươi cũng không phải là người khi gặp phải khó khăn là liền co người lại như thế, vì vậy cho nên ta rất hiếu kỳ đối với lý do mà ngươi lại quay về đây lần này đấy." Ánh mắt của Long Dạ Nguyệt bình tĩnh nhìn về phía Đường Vũ Lân, bà chính là đang chờ đợi lời giải thích của hắn.
Trong lòng Đường Vũ Lân âm thầm kêu khổ, Đa Tình đấu la thật sự là đã ném cho hắn một phiền phức lớn rồi!
"Long lão, chính là như thế này. Chúng ta khi đang ở thành Thiên Hải thì đã gặp phải một chút rắc rối...." Lúc này, hắn mới đem chuyện hạm đội liên quân ở thành Thiên Hải gặp phải oanh kích của đạn pháo định trang hồn đạo cấp chín, ngắn gọn thuật lại một lượt cho Long lão nghe.
Long Dạ Nguyệt vẫn luôn tập trung bế quan, làm như vậy cũng là để cho tiêu hao của bản thân mình giảm xuống mức thấp nhất, khiến cho thọ mệnh của bà được kéo dài hơn, bà đối với những chuyện ở bên ngoài thì đều không có biết quá nhiều. Mà dù ở Đường Môn hay là Học viện Sử Lai Khắc, đám người ở bên thì này thì cũng đều không hề hay biết về chuyện đám người Đường Vũ Lân đi đến thành Thiên Hải, từ đó dĩ nhiên là cũng không có người nào có thể báo cáo lại tình huống ở bên ngoài cho Long Dạ Nguyệt nghe được.
Đường Vũ Lân tập trung quan sát một chút biểu tình của Long lão khi hắn đề cập đến chuyện của Hãn Hải đấu la Trần Tân Kiệt. Quả nhiên, khi nghe đến chuyện này biểu tình ở trên gương mặt trẻ tuổi đó của Long lão lại lộ ra một chút biến hóa nhè nhẹ, mặc dù rất là nhỏ thôi, nhưng nó vẫn bị Đường Vũ Lân bắt kịp được. Đa Tình đấu la quả nhiên là không thể hành động mà không có mục đích được mà!
"Trần Tân Kiệt ư! Hừ, cái lão giả cứng đầu này." Tiếng long ngâm ở xung quanh đột nhiên là mạnh hơn bạo vài phần, áp lực vô hình khiến cho trên bề mặt cơ thể Đường Vũ Lân không tự chủ được giải phóng một tầng kim quang, đây chính là khí tức của huyết mạch Kim Long Vương khi cảm thấy long uy khác nên nó mới tự động thi triển ra khí tức kiêu ngạo vương long của mình.
Long Dạ Nguyệt liếc nhìn Đường Vũ Lân một cái, nói: "Là tên Tang Hâm lắm miệng đó đã nói với ngươi cái gì đó rồi có đúng không!"
Đường Vũ Lân cứng đờ người lại, nhưng hắn vẫn cười khổ gật gật đầu, những lúc như thế này thì hắn cũng không có cách nào có thể che dấu cho Vô Tình Đấu La được nữa rồi.
Long Dạ Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói: "Nếu như hắn đã nhiều chuyện như thế vậy thì thật sự là phải nên xé cái miệng của hắn ra mới được. Ngươi là vì chuyện này nên mới quay về tìm ta sao, quả nhiên là ngươi đã biết ta có quen biết với cái lão già cứng đầu Trần Tân Kiệt đó rồi. Ngoại trừ Tang Hâm ra, ở trong những người ở bên cạnh ta thì cũng không có ai khác biết được chuyện lúc đó cả. Tên Tang Hâm đó lại không dám đi đến đây sao? Hắn có chút tọc mạch chuyện của người khác quá rồi đó thế mà hắn lại còn dám trở mặt với ta sao, thật sự không thể buông tha cho hắn được mà. Đi thôi, đi đến thành Thiên Hải."
Vừa nói, Quang Ám đấu la Long Dạ Nguyệt đứng người dậy, hướng ra phía ngoài rời đi.
Đường Vũ Lân cũng không ngờ rằng phản ứng của Long lão lại có thể thống khoái đến như thế, trong nhất thời hắn cũng có chút kinh ngạc. Ánh mắt của hắn dĩ nhiên là cũng đi theo bước chân của Long Dạ Nguyệt hướng ra ngoài mà đi theo, hắn thấy bóng lưng của Quang Ám đấu la, ở phía sau bóng người đó là một đầu tóc đen, khi mà bà càng đi xa thì đầu tóc lại càng trở nên trắng, lại biến về trắng phơ, trắng giống như là tuyết vậy.
Bóng lưng của bà đã khom xuống, khí tức cũng đã trở nên thăng trầm theo năm tháng. Mà khi nhìn thấy được một màn này ở trong mắt của Đường Vũ Lân và cả sống mũi của hắn không tự chủ được mà cảm thấy chua cay.
Long lão đã đến từng tuổi này rồi, mà bà vẫn còn phải bôn ba vì Sử Lai Khắc như thế, cái này cũng đều là bởi vì thế hệ này của bọn hắn vẫn còn chưa đủ mạnh mẽ! Trong vô thức hắn nắm chặt song quyền của mình lại, ở trong nội tâm hắn lại dâng lên chiến ý hừng hực.
Bản thân hắn nhất định là phải mau chóng chống đỡ lấy Sử Lai Khắc, chống đỡ lấy Đường Môn! Không thể để cho các lão tiền bối lại phải chịu khổ sở như thế này nữa.
Khi hắn lại lần nữa ngồi ở trên toa tàu hồn đạo, trong lòng Đường Vũ Lân lúc này đã hoàn toàn không có chút buồn bực nào nữa rồi. Có Long lão ở đây, dù là ngày hôm nay cường giả mạnh nhất ở trên thiên hạ có đến đây đi chăng nữa thì hắn cũng không cần phải e sợ cái gì nữa cả.
Hắn và Long lão đều đã hóa trang đơn giản lại một chút, Long Dạ Nguyệt đã giúp hắn kiểm tra cơ thể, quả nhiên, ở trên người hắn đã lưu lại ấn ký sóng âm của Hắc Ám Linh Đang, Long Dạ Nguyệt đã dạy hắn một môn tiểu xảo về việc vận dụng tinh thần lực của mình, từ đó Đường Vũ Lân cũng tự động có thể xóa đi ấn ký này. Nếu sau này hắn gặp phải loại vấn đề như thế này nữa thì hắn cũng có thể tự mình xử lý được.
Trong toàn bộ quá trình di chuyển thì Long Dạ Nguyệt đều nhắm mắt dưỡng thần, khí tức của bản trông có vẻ như là rất bình tĩnh, nhưng Đường Vũ Lân lại cảm thấy rất rõ khí tức của bà thật sự lại bình tĩnh đến mức quá là bất bình thường đi.
Phải đi gặp mặt Hãn Hải đấu la, sợ là trong lòng của Long lão cũng.....
Đường Vũ Lân cũng không có thuật lại cố sự tình yêu giữa hai vị Cực Hạn Đấu La này do Vô Tình đấu la lúc đó đã kể lại, vào những lúc như thế này thì vẫn là không nên nói nhiều thì tốt hơn, hơn nữa hắn cũng rất tin tưởng là Long lão đối với chuyện này thì bà cũng đã có những phán đoán nhất định cả rồi.
Lúc này Long lão lựa chọn đi cùng với hắn, vậy thì bà khẳng định là đã có chút nắm chắt rồi. Đây cũng là điều mà Đường Vũ Lân mong muốn thấy được nhất.
Hiện tại hắn cũng chỉ có thể hi vọng, lần này sẽ có thể có một cái kết đẹp. Không còn nghi ngờ gì nữa, Long lão vốn dĩ không hề muốn gặp mặt Trần Tân Kiệt, bởi vì không mong muốn là chiến tranh sẽ xảy ra, hơn nữa là vì tình hình của đại lục ở hiện tại, vì tương lai của Sử Lai Khắc, nên bà mới có thể miễn cưỡng thỏa hiệp, đích thân tự mình đi đến hạm đội Đông Hải để gặp đối phương mà thôi.