Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1243: Cụ Tượng Hóa Tư Duy
Mãi cho đến khi tàu vào trạm, Long Dạ Nguyệt lúc này mới mở mắt ra lại lần nữa, trong miệng bà còn phát ra một tiếng thở dài, nói: "Vũ Lân, ngươi cũng có người để thích sao?"
Đường Vũ Lân trong vô thức gật đầu một cái.
"Nếu như ngươi chắc chắn rằng mình thích một người, vậy thì nhất định phải biết nắm bắt đó. Mặc dù cuộc đời này rất dài, nhưng tình yêu đích thật thì luôn luôn chỉ xảy ra có một lần ở trong đời của mỗi người mà thôi. Nếu biết nắm bắt lấy vậy thì sẽ có được hạnh phúc, nếu không biết nắm bắt vậy thì sẽ vĩnh viễn đánh mất đi mà thôi."
Nói xong câu nói này, Long Dạ Nguyệt đứng người dậy, bà hướng ra phía ngoài mà rời đi.
Nghiền ngẫm lại hàm nghĩa ở trong lời nói của bà, mặc dù chỉ là vài câu nói rất đơn giản mà thôi, nhưng bên trong đó lại hàm chứa biết bao nhiêu chua cay và những cố sự cơ chứ? Có vẻ như chuyện giữa Long lão và cái vị Hãn Hải đấu la đó thật sự là còn có rất nhiều điều khó giải!
"Hắn đang ở đâu thế?" Khi đã đi ra khỏi nhà ga, Long Dạ Nguyệt hướng về phía Đường Vũ Lân ở bên cạnh mà hỏi một câu.
"Chắc là ông ấy đang ở bộ chỉ huy của tam quân liên hợp. Hãn Hải đấu la chính là tổng chỉ huy cho đợt tác chiến lần này" Đường Vũ Lân nói.
"Ngươi có địa đồ ở đây không?" Long Dạ Nguyệt hỏi.
"Có." Đường Vũ Lân đã đi đến thành Thiên Hải này cũng một thời gian khá lâu rồi, những chuyện cơ bản như thế này dĩ nhiên là hắn đã chuẩn bị tốt ngay từ sớm cả rồi.
"Vậy mang ra để cho ta xem nào." Long Dạ Nguyệt nhàn nhạt nói.
Đường Vũ Lân cầm tấm địa đồ mang ra, hắn cũng chỉ ra vị trí của bộ chỉ huy của tam quân cho Long Dạ Nguyệt thấy.
"Được rồi, ngươi cứ quay về đi. Báo lại cho Tang Hâm, chuyện này ta sớm muộn gì cũng sẽ đi tìm hắn để tính sổ cho mà coi. Các ngươi đều cứ tiến hành tất cả những hành động theo đúng như kế hoạch ban đầu đã đề ra đi. Mọi chuyện còn lại thì không cần lo lắng. Nếu chuyện này kết thúc vậy thì ta dĩ nhiên là sẽ quay trở lại thành Thiên Đấu. Đợi cho đến khi ngươi quay trở về thành Thiên Đấu thì hãy đi đến gặp ta."
Nói xong câu nói này, Long Dạ Nguyệt lặng lẽ cất bước rời đi, tử trong tầm nhìn của Đường Vũ Lân thân ảnh của bà trong chớp mắt đã trở nên hư ảo đi, sau đó thì biến mất một cách vô ảnh vô tung. Mà tất cả mọi người ở xung quanh lại giống như căn bản là không có nhìn thấy được một màn này, hoặc có lẽ giống như là Long Dạ Nguyệt chưa từng tồn tại ở đây vậy, không người nào có thể phát giác ra được những sự biến chuyển này.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ở cấp bậc tu vi như là Long lão đây thì Đường Vũ Lân ở hiện tại thì vẫn còn lâu mới có thể lý giải được hết năng lực của đối phương. Nhưng hắn cũng có loại cảm giác, tu vi của Long lão khẳng định là còn trên Đa Tình đấu la nữa.
Chẳng trách mà khi đó Sử Lai Khắc vào thời kỳ cực kỳ hưng thịnh như thế, có Long lão và Kình Thiên đấu la là hai tồn tại đỉnh phong Cực Hạn Đấu La áp trận, bọn họ ắt hẳn đều đã chân chính đạt đến cấp độ bán thân đó rồi. Lại còn có Đa Tình và Vô Tình đấu la của Đường Môn hai đại Cực Hạn Đấu La nữa. Sức của bốn người này hợp lại, dù là tồn tại như là Truyền Linh Tháp đi nữa thì cũng không thể nào dám có ý nghĩ nào đi ngược lại với ý kiến của thành Sử Lai Khắc cả.
Đường Vũ Lân đã quay trở lại tập hợp một chỗ cùng với đám đồng bạn của mình, mà sau khoảng mười mấy phút sau, ở nơi đóng quân bên ngoài của quân đoàn Đông Hải tọa lại ở trên một bờ biển nào đó, có một đạo thân ảnh đang từ hư không mà thật chất hóa rồi hiện ra, thân ảnh đó đang dần dần hiện ra rõ ràng hơn.
Long Dạ Nguyệt với dáng vẻ già nua của một bà lão, trong tay lại nắm chắc một cây quải trượng có đầu rồng, bà im lặng đứng ở bên trên một ngọn đồi ở gần đó, bà đưa mắt nhìn xa về phương hướng của quân đoàn Đông Hải, ở trong ánh mắt đó vào giờ khắc này dường như còn có vô số quang ảnh xuất hiện. Ở xung quanh cơ thể của bà cũng đang dần dần xuất hiện ra một số quang ảnh.
Không thể nhìn thấy rõ được những quang ảnh đó rốt cuộc là thứ gì, ta chỉ có thể mơ hồ thấy được bên trong đó có một số nhân ảnh đang lấp lóe, thỉnh thoảng còn có tiếng thở dài truyền ra ở trong đó nữa.
Cụ Tượng Hóa Tư Duy
Nếu như có vị Cực Hạn Đấu La nào có ở đây vậy thì nhất định là có thể nhận ra được cảnh tượng đang xuất hiện ở bên cạnh Long Dạ Nguyệt này rốt cuộc là thứ gì, thứ này cũng là thứ tượng trưng cho cấp độ bán thần chân chính.
Theo như truyền thuyết, ở cấp độ Thần Để là họ có thể quay về quá khứ, có thể đem chính bản thân mình quay trở về quá khứ vào bất kỳ thời gian nào. Nhưng truyền thuyết suy cho cùng thì vẫn là truyền thuyết mà thôi, ở trong các cường giả đỉnh phong nhất ở đương thời, tồn tại ở cấp bán thần quả thật là có thể khiến cho tư duy của bản thân mình gần như thật chất hóa mà xuất hiện ra cho mọi người thấy được những gì mà mình đang suy nghĩ. Đây cũng chỉ là một loại ba động về tinh thần lực mà thôi, nó vẫn không có loại khả năng giống như là lĩnh vực được.
Chỉ lẳng lặng đứng ở đó như thế mà thôi, Long Dạ Nguyệt từ đầu đến cuối đều không có cử động gì cả. Khoảng chừng mười mấy phút sau, ở bên trong quân đoàn Đông Hải, có một chiếc xe địa hình cỡ lớn từ trong đó lao ra ngoài, nó trực tiếp hướng về phía ngọn đồi đó mà đi qua.
Khoảng cách ở gần quân đoàn Đông Hải như thế, hơn nữa lại còn đứng ở đây không một chút cử động, ra đa thăm dò ngay từ sớm đã phát hiện ra sự tồn tại của Long Dạ Nguyệt rồi. Đội ngũ tuần tra dĩ nhiên là cũng đã đi đến đây.
Tiếng ồn do động cơ trung tâm của chiếc xe hồn đạo địa hình đó dường như là đã đánh thức Long Dạ Nguyệt từ bên trong suy nghĩ của mình mà trở về với thực tại, tất cả những quanh ảnh ở xung quanh bà đều ngay lập tức biến mất đi. Ánh mắt già nua của Long Dạ Nguyệt cũng theo đó mà hướng về phía chiếc xe địa hình đó.
Chiếc xe đã chạy đến chân đồi, từ trên đó nhảy ra tám người lính tráng kiện, bọn họ đang cảnh giác nhìn ngó xung quanh, lấy một tên trung úy làm dẫn đầu, đám người liền nhanh chóng đi lên trên ngọn đồi.
Bọn họ vẫn luôn đi về phía của Long Dạ Nguyệt, một tên thiếu úy ở trong đó nhỏ giọng nói: "Bà lão ơi, đây là khu vực do quân đội cai quản, mong bà nhanh chóng rời khỏi chỗ này cho."
Nếu như chỉ là một người thường, chắc hẳn là cũng không thể nhận được sự chú ý đặc biệt như thế đến từ ra đa được, mà ở bên trong thiết bị ra đa thăm dò hồn lực thì Long Dạ Nguyệt lại có vẻ giống như là một người thường vậy, cảm giác đối phương không có bất kỳ ba động hồn lực nào tồn tại cả. Tuy nhiên, quang ảnh như ẩn như hiện mà trước đó bà đi đến đây thì vẫn bị ra đa kịp bắt được.
Quân quan ở bộ phận điều khiển thì không hiểu rõ loại tình huống như vậy rốt cuộc là như thế nữa, nên hắn mới hạ lệnh xuống, để cho một đội tuần tra đi đến đó để tìm hiểu chuyện này rốt cuộc là như thế nào.
Chuyện chiến hạm bị đạn pháo định trang hồn đạo tập kích và bị đánh chìm xuống chỉ vừa mới phát sinh cách đây không bao lâu thôi, hạm đội tam quân liên hợp vẫn còn có chút cảnh giác cao độ với bất kỳ một biến cố nào. Bọn họ vẫn e sợ là sẽ lại có vấn đề nào đó xảy ra nữa, nên bọn họ rất cảnh giác đối với mọi loại tình huống bất thường.
Long Dạ Nguyệt liếc nhìn vị trung úy đó một cái, bà nhàn nhạt nói: "Trần Tân Kiệt, ngươi đi ra đây cho ta."
Giọng của bà rất là bình đạm, nhưng ở trong đó lại mang theo sự uy nghiêm khó thể nào chối từ được, khi truyền đến bên tai của những người lính ở trước mặt, thì âm thanh đó lại dường như rất là từ tốn mà thôi. Mà cái tên Trần Tân Kiệt này, đối với bọn họ mà nói thì rõ ràng là có chút xa lạ. Dựa vào cấp bậc như bọn họ thì lại làm sao mà có thể biết được danh húy của vị tổng chỉ huy tam quân là gì được cơ chứ?
Lúc này trong lòng bọn họ rất là hoài nghi, không biết là lão thái thái lớn tuổi ở ngay trước mặt này lại nói ra danh tự này là có ý tứ gì đây.
Vào lúc này, có một cảnh tượng khủng bố đến nỗi khiến cho bọn họ suốt cả cuộc đời này cũng rất là khó có thể nào quên được đã xuất hiện.
"Trần Tân Kiệt, ngươi đi ra đây cho ta"
"Trần Tân Kiệt, ngươi đi ra đây cho ta"
Từng tiếng âm thanh vang dội, nó giống như là lôi đình cuồn cuộn không ngớt, những âm thanh này bao phủ lấy toàn bộ nơi đóng quân của quân đoàn Đông Hải, bao phủ luôn cả toàn bộ bờ biển mà hạm đội liên hợp tam quân này lại. Trong phạm vi phương viên trăm dặm, gần như là toàn bộ nơi đây đều bị âm thanh trầm thấp mà lại tràn đầy sự uy nghiêm này bao phủ xuống. Từng tiếng âm thanh vang dội, kéo dài không dứt không ngừng vang lên.
Ở trên mặt biển đang được âm thanh bao phủ xuống đó, từng cơn sóng biển ngay lập tức toàn bộ đều trở nên tĩnh lặng xuống, mặt biển tĩnh lặng giống như là gương soi vậy, nó gần như đã không còn là đại hải nữa rồi mà nó lúc này lại giống như chỉ là một cái hồ nhỏ có dòng nước tĩnh lặng vậy.
Người trung uy cùng với các binh sĩ khác toàn bộ bọn họ đều ngây ngốc người ra, từng người một trong bọn họ đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía lão bà ở trước mặt này, bọn họ vào lúc này ngay cả đến việc nâng lên khẩu súng hồn đạo đang ở trong tay của mình lên thôi thì cũng đã không có đủ dũng khí để nâng lên nữa rồi.
Vị này là....., đây là loại tồn tại gì thế này!
Long Dạ Nguyệt đương nhiên là không có tiến vào trong bộ chỉ huy tam quân để tìm Trần Tân Kiệt, đó không phải là phong cách làm việc của bà. Dù là bà đã tự đích thân đi đến đây nhưng một khi ở trước mặt đối phương thì bà vẫn giữ y nguyên sự kiêu ngạo vốn có đó của mình.
Âm thanh dồn dập vang dội, toàn bộ bộ chỉ huy tam quân, toàn bộ hạm đội liên hợp, tất cả những chiến sĩ và cả những nhân viên hậu cần, tổng số người cũng lên đến con số hơn trăm vạn người, tất cả mọi người đều không thể nào không nghe thấy rõ âm thanh này. Cái tên Trần Tân Kiệt này cũng khiến cho rất nhiều người đột nhiên tái mét hết mặt mày.
Làm sao có thể? Làm sao lại có người dám hô hoán cái tên này của vị tổng chỉ huy đó chứ?
Những người tướng quân có tư cách có thể biết được cái tên Trần Tân Kiệt này thì đương nhiên là bọn họ cũng biết được cái tên này là biểu thị cho điều gì.
Điện Chủ Chiến Thần Điện, một đời tông sư thống trị Chiến Thần Điện trong gần trăm năm qua, quân đoàn trưởng của Hải Thần quân đoàn, Hãn Hải đấu la Trần Tân Kiệt! Là một vị cự đầu đà xứng danh của quân đội lúc bấy giờ, thậm chí ông có thể được coi là tồn tại số một ở đây thì cũng không hề nói quá chút nào, đương nhiên cái tên Trần Tân Kiệt thì đây cũng chính là danh húy của ông.
Một màn này diễn ra khiến cho đám người kinh ngạc không thôi! Người có thể hô hoán thẳng ra cái tên Trần Tân Kiệt này rốt cuộc là ai chứ? Là ai mà lại dám to gan như thế, lại dám cả gan nói thẳng ra cái tên của ông ta.
Tên Trung tá đó lúc này thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt, hắn đột nhiên sầu thảm đến nổi như muốn nhảy xuống biển quách đi cho xong vậy. Dù hắn có ngu ngốc đến như thế nào đi nữa thì hắn cũng hiểu rất rõ người ở trước mặt này tuyệt đối là một nhân vật đại năng không thể nào chọc tới được! Làm sao mà bản thân hắn lại ngu ngốc đến như thế, lại dám cầm súng để mà đi chấp hành đợt nhiệm vụ lần này chứ?
Hắn hiện tại cảm thấy tiến không được mà có muốn lùi cũng không xong, hắn chỉ có thể ngây ngốc đứng nhìn ở đó mà thôi. Đưa mắt nhìn vị lão thái bà ở ngay trước mặt này, hắn lúc này miệng đắng lưỡi khô, ngay cả đến một từ cũng không dám nói ra.
Âm ba cuối cùng cũng đã dần dần lắng xuống rồi, tất cả mọi thứ dường như đều đã khôi phục trở lại yên tĩnh, Long lão thì vẫn còn đứng ở ngay tại đó, ánh mắt của bà bình tĩnh phóng mắt nhìn về phía quân đoàn Đông Hải ở xa xa phía trước. Dường như âm thanh mới vừa rồi căn bản là không phải do bà phát ra vậy.
Vào lúc này, một đạo cường quang đột nhiên xuất hiện ở trên không trung. Đại hải cuồng trào, từng lớp sóng biển vồ dập lên nhau, sóng biển giống như là đang lại lần nữa sống lại vậy.
Một đạo quang ảnh gần như là trong chớp mắt đã đi tới, đạo quang ảnh đó đột nhiên đã xuất hiện ở trước mặt của Long Dạ Nguyệt, ở trên vai của y còn có đính lên trên đó ba ngôi sao tướng tinh quang mang lấp lánh, vào giờ phút này ở trong mắt của tên trung úy đó đã say xẩm mặt mày lại.
Lần đầu tiên mà âm thanh này vang lên thì ông đã nghe thấy được rồi, giọng nói này vô cùng quen thuộc đối với ông, giọng nói này lại vừa khiến cho ông không thể nào dám tin tưởng được là nó có thật hay không nữa.
Ông hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được, tại vì sao mà vào lúc này giọng nói đó lại xuất hiện ở bên tai của bản thân mình như thế.
Mà khi tiếng vang dần dần lắng xuống, ông mới nhận thức được tất cả mọi thứ đều đều là sự thật, lúc mà tiếng còi cảnh báo cũng theo đó mà vang lên, ông cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ ra. Ngay lập tức ông hạ lệnh cho toàn quân ngay lập tức an định xuống. Sau đó, ông dò tìm về nơi mà âm thanh đó đã phát ra mà nhanh chóng đi đến đây.
Nàng ta đã thay đổi rồi, không, gương mặt của nàng ta thay đổi như thế chắc là do đã hóa trang mà ra. Đây cũng không phải là gương mặt vốn có của nàng ta. Nhưng đứng ở đó, dù là lưng của nàng đã còng xuống đi chăng nữa và dẫu có như thế nào đi nữa thì nàng vẫn cứ mãi là nàng. Một Quang Ám Long Hoàng đầy sự kiêu ngạo, nàng ta từ trước đến nay đều là hoàng giả, vĩnh viễn sau này cũng sẽ không thể nào thay đổi được.
Nàng ta từ đầu; đến cuối đều rất là kiêu ngạo giống như vậy, ở trong lòng của ông, bất luận là đã trải qua bao nhiêu năm tháng đi nữa thì nàng ta đối với ông vẫn là một vị công chúa kiêu ngạo đến như thế đó.