Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chương 1252: Chapter 1252: Kiệt ngạo

"Hiện tại ở trong quân đội Đấu Linh đế quốc có hai luồng ý kiến trái chiều với nhau, một là loại mà ta vừa mới nói qua, còn có một loại khác đó là chính là chủ trương theo phương án ngọc thạch câu phần. Đương nhiên là vẫn còn có một số luồng ý kiến tương đối nhỏ yếu khác nữa, bọn họ lại chủ trường hòa đàm với nhau. Mà trên thực tế, nếu như không phải là bởi vì bản thân Đấu Linh đế quốc là một đế chế, nếu không e là phe phái ủng hộ đầu hàng có thể chiếm số lượng đa số rồi. Bởi vì bọn họ hiểu rất rõ chênh lệch sức mạnh giữa bọn họ và Liên Bang Đấu La. Mà cái khoảng cách này căn bản là không có cách nào có thể bù đắp lại được."

Chân mày Đường Vũ Lân khẽ nhíu lại, nói: "Còn Đường Môn chúng ta và hoàng thất thì có quan hệ như thế nào vậy?"

Lý Vân Triết liếc nhìn Đường Vũ Lân một cái, nói: "Chúng ta chính là nhà cung ứng vũ khí lớn nhất của Đấu Linh đế quốc, gần như là tất cả các vũ khí khoa học kỹ thuật cấp cao của bọn họ đều là do chúng ta bán ra cho họ. Nhưng trên thực tế, bởi vì không muốn cho tốc độ phát triển khoa học kỹ thuật của Đấu Linh đế quốc phát triển quá nhanh, từ đó mà khiến cho các nguồn tài nguyên cũng nhanh chóng suy thoái đi, bên phía chúng ta ở trong vài ngàn năm qua, đều đều đặn bảo trì việc hoàn thành giao dịch với bọn họ theo một tiết tấu nhất định. Vì thế, địa vị của Đường Môn chúng ta ở tại Đấu Linh đế quốc rất là cao quý, nhưng trên thực tế thì thái độ của hoàng thất đối với chúng ta thì không có hoàn toàn hài lòng tí nào. Đối với việc ngài lần này đi đến đây, bọn họ vốn là ôm theo kỳ vọng rất lớn ở ngài, bọn họ hi vọng là có thể có được nhiều hơn nữa các loại vũ khí, từ đó có thể giúp bọn họ có đủ thực lực để mà đối kháng với lại Liên Bang Đấu La. Vì thế cho nên việc cung cấp vũ khí đến cho bọn họ thì cũng là một việc rất là dễ dàng mà thôi, nhưng làm thế nào để có thể cung cấp đủ một lượng nhất định để mà khống chế cho cuộc chiến tranh này không thể xảy ra được, vậy thì chuyện này rất là nan giải đó."

Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu, nói: "Ta hiểu rồi. Ở gần thành Thiên Đấu có phải là còn có một tòa thành thị tên là Linh Ba thành hay không?"

"Đúng vậy. Linh Ba thành là một tòa tiểu thành." Lý Vân Triết có chút kinh ngạc nhìn Đường Vũ Lân, ông kinh ngạc là vì, vì sao đối phương lại chú ý đến một tòa tiểu thành giống như là Linh Ba thành này đến như thế, về điều này thì nó cũng khiến cho ông có chút khó hiểu.

"Vậy thì chúng ta trước tiên là đi đến Linh Ba thành đi." Đường Vũ Lân chắc nịt nói.

Chân mày của Lý Vân Triết hơi nhíu, ông nhịn không được mà nói: "Đi đến Linh Ba thành để làm cái gì chứ? Hoàng thất của Đấu Linh đế quốc khi biết tin ngài đã đến đây thì bọn họ đã thông báo là sẽ đón tiếp chúng ta rồi. Chúng ta liệu có nên trước tiên chủ động liên lạc với bọn họ trước một chút hay không?"

Đường Vũ Lân lắc lắc đầu, nói: "Không, trước tiên là đi đến Linh Ba thành đi."

Chân mày của Lý Vân Triết lại càng nhíu chặt hơn, ông dường như là muốn nói ra cái gì đó nhưng cuối cùng thì cũng đã nhịn lại được rồi, ông chỉ hướng về phía trước ra lệnh cho người lái xe, nói: "Đi đến Linh Ba Thành đi."

Bầu không khí bên trên xe đã có chút hơi lúng túng rồi, Lý Vân Triết nhìn về phía Đường Vũ Lân, sau khi thoáng một chốc suy nghĩ thì ông lại nói tiếp: "Môn chủ à, liệu ngài có thể nói cho ta biết mục đích mà ngài muốn đi đến thành Linh Ba được hay không. Như vậy thì chúng ta sẽ không quan tâm gì đến đám hoàng thất phía bên đó sao?"

Đường Vũ Lân nói: "Ta đi đến Linh Ba thành này là có chút chuyện cần xử lý, hơn nữa, chuyện đầu tiên mà ta không biết đó là khi đến đây thì bắt buộc là cần phải trực tiếp đi gặp mặt người của hoàng thất đó. Cứ để cho bọn họ chờ đợi ở đó đi."

Lý Vân Triết dĩ nhiên là đã nghe ra được từ trong lời nói này của Đường Vũ Lân thì đối phương hẳn là đã không hài lòng khi mà ông ta đã an bài hết mọi thứ từ trước, hơn nữa lại còn không có thương lượng qua một chút nào với Đường Vũ Lân cả. Nhưng dù là thế thì ở trong lòng của ông ta lại có nhiều thêm vài phần khinh thường đối phương. Tuổi của hắn thì có bao nhiêu lớn chứ, khẩu khí cũng thật là không nhỏ nha!

Đường Vũ Lân mỉm cười, nói: "Có những lúc chờ đợi cũng là một loại cực hình đó, ngươi nói xem có đúng không? Lý đường chủ."

Lý Vân Triết nghiêm nghị nói: "Môn chủ, đang ở dưới loại tình huống như thế này, ta cũng không nghĩ rằng chúng ta nên làm như thế đâu. Nếu như ngài xác định nhất quyết phải làm như thế, nếu như mà nó khiến cho quan hệ giữa chúng ta và Đấu Linh đế quốc trở nên xấu đi, vậy thì có thể khiến cho chúng ta phải nhận lấy một phiền phức rất lớn đó. "

Đường Vũ Lân nói: "Hiện tại người nên vội nhất cũng không phải là chúng ta mà, ngươi vừa rồi cũng đã nói qua, Đấu Linh đế quốc là một đế quốc, quốc gia như là đế quốc thì bọn họ chỉ lo lắng đến việc quyền lực của bản thân mình sẽ không bị đoạn tuyệt truyền thừa mà thôi, do đó, bọn họ bất luận là như thế nào đi nữa thì cũng đều không thể thỏa hiệp được với Liên Bang. Mức độ quan trọng của bọn họ đối với chúng ta thì còn xa xa mới bì được với lại Tinh La đế quốc ở phía bên đó. Nói cách khác, hiện tại chúng ta chính là vị cứu tinh của bọn họ. Chúng ta vì sao lại cần phải vội vàng đến như thế chứ? Cứ để cho bọn họ ở đó chờ đợi một chút đi. "

Lý Vân Triết lạnh lùng nhìn Đường Vũ Lân một cái, ông cũng không có nói thêm lời nào nữa cả, mà đem ánh mắt của bản thân mình hướng ra ngoài phía cửa sổ, ông muốn dựa vào hành động này mà biểu thị bản thân mình hoàn toàn không đồng ý với quyết định của đối phương. Nhưng ông cuối cùng thì cũng không có lại lần nữa cứng rắn phản đối cái gì nữa cả.

Đi đến Linh Ba thành, ở trong lòng Đường Vũ Lân đương nhiên là cũng có một chút tâm tư của riêng mình, việc cứu bố mẹ của hắn nói ra thì thật sự quá là quan trọng. Nếu muốn giành được đủ ưu thế ở trong cuộc đàm phán, vậy thì trước hơn hết là cần phải làm một chuyện, đó chính là phải chủ động đứng ở vị trí có lợi cho mình hơn. Ở trước mặt Đấu Linh đế quốc và Tinh La đế quốc, hắn nhất định là không thể hiện ra sự nóng vội của Đường Môn được, nếu không mà nói thì cuộc nói chuyện này cũng không có cách nào lại nói thêm được.

Bầu không khí ở trên xe đã trở nên im ắng trở lại, Đường Vũ Lân nhắm mắt dưỡng thần, hắn không có lại lần nữa nhìn ngắm mọi thứ ở bên ngoài nữa. Không biết là tại làm sao mà từ sau khi hắn đến Đấu Linh đế quốc này, hắn luôn có lại cảm giác quen thuộc như có như không như vậy, dường như là có cái gì đó rất quen thuộc đối với hắn, nó cứ luôn quanh quẩn ở bên cạnh hắn. Mà cái loại cảm giác quen thuộc này lại cực kỳ là mật thiết.

Bố, mẹ, đây có phải là cảm giác mà các người mang đến cho con không?

Linh Ba thành cách thành phố thủ đô Thiên Đấu thành của Đấu Linh đế quốc chỉ có chưa tới trăm dặm đường, ước chừng sau khoảng bốn giờ đồng hồ, bọn họ đã đặt chân đến tòa thành thị này rồi.

Xa xa nhìn ra, các kiến trúc của Linh Ba thành này đều có phong cách rất là cổ kính, nhưng nếu so ra mà nói thì nó tương đối là đơn giản, từ trên hình thức có thể nhìn ra được, lối phong cách kiến trúc ở đây nếu so với Thiên Đấu thành ở Đấu la đại lục thì cũng có chút tương đồng với nhau. Rõ ràng đây là cùng một nguồn gốc phong cách với nhau.

Điều khiến cho Đường Vũ Lân cảm thấy càng thêm kinh ngạc hơn nữa, đó chính là Linh Ba thành này lại còn có cả bức tường thành. Ở trong Liên Bang Đấu La, hiện tại gần như là tất cả các thành thị đều đã không còn có khái tượng tường thành nữa rồi, nó chỉ có ở bên trong một số cổ tịch thì mới có thể thấy được loại tồn tại này. Thật sự là không nào ngờ đến là ở tại Đấu Linh đế quốc này lại có thể được tận mắt nhìn thấy được nó.

Từ đấy có thể thấy, Đấu Linh đế quốc vẫn còn rất là ưa chuộng đối với loại truyền thống của Đấu La đại lục vào lúc đó, thậm chí là có thể dựa vào đây mà nhìn ra được những phong cách kiến trúc nguyên bản của Đấu La đại lục vào khi xưa.

Linh Ba thành này dù sao thì cũng là một tòa tiểu thành, nó không có quá nhiều kiến trúc cao tầng, hầu hết các tòa kiến trúc ở đây đều không vượt quá sáu tầng, nhưng ở trên đường thì lại rất là sạch sẽ và thoáng mát, nó mang cho người ta một loại cảm giác dường như là bản thân mình đang xuyên không quay về thời cổ xưa của Đấu La đại lục vậy.

Thật sự là một tòa tiểu thành mỹ lệ mà! Thành thị như thế này làm sao mà có thể bị chiến tranh làm cho vấy bẩn được cơ chứ? Bố, mẹ à, các người đang ở nơi nào thế?

Nghĩ đến đây, Đường Vũ Lân lại hướng về phía người đang ngồi ở bên cạnh, ở trên đường đi hắn căn bản là cũng không có giao lưu gì với ông ta cả, hắn hướng về phía Lý Vân Triết mà hỏi: "Lý đường chủ, ngài có thể sắp xếp cho chúng ta một chỗ ở, ở một nơi ở gần Truyền Linh Tháp ở bên này được không. Ta có chút chuyện cần phải xử lý."

"Ở gần Truyền Linh Tháp ư?" Chân mày Lý Vân Triết nhíu lại.

Trước đó Đường Vũ Lân muốn trước tiên là đi đến Linh Ba thành, ông đã rất là không hài lòng lắm rồi, dù sao thì hoàng thất của Đấu Linh đế quốc ở phía bên đó ngay từ sớm đã có hẹn trước qua với nhau cả rồi, hiện tại Đường Vũ Lân thế mà nói lại muốn cư trú ở gần Truyền Linh Tháp nữa, ông cuối cùng thì cũng đã không thể nhịn nổi được rồi.

"Môn chủ, chúng ta cùng với Truyền Linh Tháp có quan hệ không được tốt cho lắm, nếu làm như vậy không phải là không thích hợp lắm hay sao?" Lúc nói ra câu này, ông cũng không khỏi phải trưng ra bộ mặt lạnh như băng, gương mặt rất khó coi nhìn về phía đối phương.

Đường Vũ Lân nói: "Chúng tôi có thể che dấu thân phận của mình được, vậy thì phiền Lý đường chủ an bài một chút vậy. "

Lý Vân Triết trầm mặt một lát, lại nói: "Được rồi." Ông ta cuối cùng cũng vẫn là có thể nhịn lại được, thân là người quản sự của phân bộ Đường Môn ở tại Đấu Linh đế quốc, một chút tính nhẫn nại như thế này thì ông ta vẫn là có được.

"Môn chủ, ngài có biết là tổng bộ Đường Môn của chúng ta bị tập kích vào lần đó rất có khả năng là rất có liên quan đến Truyền Linh Tháp đó hay không. Thành Sử Lai Khắc đã bị phá hủy rồi. Truyền Linh Tháp hiện giờ chính là kẻ địch của chúng ta!" Lý Vân Triết có thể nhịn được, nhưng ông ta không thể thay mặt cho các thủ hạ của mình để mà có thể nhịn được cục tức này, một tên trung niên ở trong đó đã nhịn không được mà tức giận nói.

Đường Vũ Lân xoay đầu lại nhìn về phía đối phương, nói: "Ta đương nhiên là biết điều đó."

Người trung niên nhân lại nói: "Vậy thì ngài vẫn còn muốn ở gần chỗ với Truyền Linh Tháp sao? Thế lực của Truyền Linh Tháp cũng tương đối không nhỏ, hơn nữa bản thân Linh Ba thành này lại là phạm vi thế lực của bọn chúng. Một khi mà bị bọn chúng phát hiện ra được bất kỳ một manh mối nào đó, vậy thì việc đó đối với kế hoạch của chúng ta có thể sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đó, ngài có hiểu rõ không? Học viện Sử Lai Khắc bị phá hủy, tổng bộ Đường Môn của chúng ta cũng bị hủy, ngài lúc này lại muốn thân cận với Truyền Linh Tháp đến vậy, lẽ nào nói là ngài muốn hợp tác cùng với bọn chúng hay sao? Vậy thì khi đối mặt với lại Học viện Sử Lai Khắc, chúng ta cũng không có cách nào có thể giải thích được với bọn họ."

"Hả? Ngươi có xuất thân từ Học viện Sử Lai Khắc sao?" Ở trong lòng Đường Vũ Lân khẽ động, hỏi lại một câu.

"Không sai, ta là học viên nội viên đã tốt nghiệp của Học viện Sử Lai Khắc, sau đó thì gia nhập vào Đường Môn rồi đi đến Đấu Linh đại lục này." Người trung niên ngạo nghễ nói ra, rất rõ ràng, người này đối với thân phận đệ tử nội viện Học viện Sử Lai Khắc của mình, cũng có cái để mà kiêu ngạo.

"À thì ra là như thế, vậy thì ngươi có biết là ngươi đang nói chuyện với ai hay không hả?" Tạ Giải đang ngồi ở hàng ghế phía sau của Đường Vũ Lân, hắn nhàn nhã nói ra.

Người trung niên nhân xoay đầu lại nhìn về phía đối phương, nói: "Tiểu tử, ý của ngươi là gì?"

Tạ Giải thở dài một hơi, nói: "Hai da, xem ra là quy định của học viện thật sự là có người không nghiêm túc tuân theo rồi, đã tốt nghiệp rồi, xem ra là cũng đã không còn quan tâm gì đến quy định của học viện nữa rồi mà."

"Ngươi nói cái gì?" Người trung niên ngay lập tức có hơi gấp gáp rồi, hắn lại nói tiếp, "Ngươi dám bôi nhọ danh dự của ta sao!"

Tạ Giải đứng người dậy, hắn tựa vào ghế ngồi ở ngay bên cạnh Đường Vũ Lân, nhàn nhạt nói: "Ta đã bôi nhọ ngươi cái gì chứ? Ta cũng là xuất thân từ Học viện Sử Lai Khắc đây, nhưng khác ở chỗ đó là ta là một trong những thành viên Sử Lai Khắc Thất Quái đương thời của Học viện Sử Lai Khắc, đồng thời, ta cũng là một trong những thành viên của Hải Thần Các. Ta không biết là thái độ mới vừa rồi của ngươi đối với ta đây, liệu có được xem là dĩ hạ phạm thượng hay không ta?"

Người trung niên nhân sững sờ một chút, hắn ta có tu vi cấp bậc hồn đấu la, hắn nhìn về phái Tạ Giải, ở trên mặt của hắn cũng không dám tin tưởng, mà nói: "Ngươi là trưởng lão của Hải Thần Các sao? Học viện thật sự là đã..." Mặc dù hắn không có nói ra, nhưng ý vị ở trong lời nói này đã rất là rõ ràng rồi, nó đã nói rõ là học viện đã sa sút đến bước đường như thế này rồi sao, ngay cả đến người này mà cũng có thể làm trưởng lão được rồi sao?

Tạ Giải ngay lập tức tức giận, hắn xoay đầu lại nhìn về phía Đường Vũ Lân, nói: "Lão đại à, hình ảnh của học viện thật sự là đã đánh mất lòng tin của mọi người rồi, ngươi xem đi, hắn ở trước mặt ngươi mà lại dám nói như vậy đó, vậy thì chúng ta về sau này làm sao mà có thể triệu tập lại các học viên đã tốt nghiệp từ học viện được chứ. Xem ra là nếu muốn trùng kiến lại học viện thì còn phải vất vả dài dài rồi!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free