Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1253: Vân Triết, ngươi vẫn còn chưa nhận ra ta sao?
Lý Vân Triết vào lúc này cũng đã nghe ra được cái gì đó rồi, ông nhịn không được mà hỏi: "Môn chủ, ngài cùng với Học viện Sử Lai Khắc là có quan hệ gì sao?"
Tạ Giải nhàn nhã nói: "Người ở trước mặt của ngươi đây không chỉ là môn chủ của Đường Môn, đồng thời cũng là thủ lĩnh của thất quái ở tại Học viện Sử Lai Khắc, đồng thời cũng là các chủ của Hải Thần Các. Hắn không chỉ đại diện cho Đường môn thôi đâu, đồng thời hắn cũng là đại diện cho Học viện Sử Lai Khắc nữa đó. Mặc dù học viện đã bị phá hủy rồi, nhưng chúng tôi tin chắc rằng, Đấu Linh đế quốc cũng được hay là Tinh La đế quốc cũng tốt, bọn họ cũng cần phải thừa nhận thân phận này của chúng ta."
Nghe được đối phương nói như thế, ở trong lòng Lý Vân Triết ngay lập tức rùng mình lên, ông đúng là đối với Đường Vũ Lân cần phải nhìn bằng một con mắt khác mới được, thân phận các chủ Hải Thần Các này cũng có thể tương đương với lại thân phận điện chủ Đấu La Điện của Đường Môn đó. Các chủ Hải Thần Các của đời trước chính là Kình Thiên đấu la Vân Minh, ông ta được xưng là người mạnh nhất ở trên đại lục này. Có thể trở thành người kế nhiệm tiếp theo của ông ta, hơn nữa lại còn được Đường Môn coi trọng như vậy, người thanh niên nhìn trông có vẻ như chỉ mới đầu hai mươi này, rốt cuộc y có sức mạnh cường đại như thế nào đây?
"Vân Triết, ngươi vẫn còn chưa nhận ra ta hay sao?" Ngồi ở hàng ghế phía sau, người từ trước giờ vẫn luôn trùm lên người một chiếc áo choàng lớn, phần trên của áo choàng đã che đi phần đầu của người này lại, lúc này lại lộ ra diện mục thật của mình.
Đó là một dung mạo tuyệt mỹ, có một mái tóc bạch ngân, khi mà bà ta lộ ra tướng mạo của mình, toàn bộ đám người của phân bộ Đường Môn ở tại Đấu Linh đế quốc khi nhìn thấy đều phải sửng sốt một hồi.
Thật đẹp, hơn nữa màu tóc của bà ta cũng thật là kỳ lạ.
Khi Lý Vân Triết nhìn thấy bà, trước tiên là ông ta có chút giật mình, nhưng rất nhanh sau đó, từ trong mắt của ông ta lại lộ ra một vẻ không dám tin, nói: "Ngài, ngài là Thánh Linh điện hạ đó sao?" Lúc mà ông nói câu nói này ra, âm thanh của ông cũng có chút run run rồi.
"Đúng vậy! Là ta đây." Trên mặt Nhã Lỵ lộ ra một tia ý cười nhàn nhạt, nói tiếp: "Tạ Giải nói không sai, Vũ Lân hiện tại chính là môn chủ của Đường Môn, hắn đồng thời cũng là các chủ Hải Thần Các của Sử Lai Khắc chúng tôi. Về tính xác thực của thân phận này thì ta có thể làm chứng cho hắn."
Lý Vân Triết đột nhiên kích động từ trên ghế ngồi mà đứng bật dậy, thông qua hành lang phía trung tâm chiếc xe mà tiến tới vài bước bước đến phía trước mặt của Thánh Linh đấu la, ông quỳ một gối xuống đất, cung kính nói: "Điện hạ, Vân Triết xin thỉnh an ngài."
Nhìn thấy được cảnh này, đám người đều không khỏi chấn kinh, đặc biệt là những người ở bên phía phân bộ của Đường Môn, phải biết rằng, Lý Vân Triết ở tại Đấu Linh đế quốc này, vậy là có thể thường xuyên làm khách của hoàng đế của đế quốc này rồi! Nhưng khi đối diện với người phụ nữ tuyệt mỹ tóc trắng này, thế mà ông ta lại quỳ gối xuống đất, dù cho đó có là hoàng đế của Đấu Linh đế quốc thì cũng không thể khiến cho ông ta có thể hành đại lễ như thế này. Thân là một cường giả Siêu Cấp Đấu La, hơn nữa ông còn là một đại diện cho thế lực Đường Môn ở nơi đây, thân phận và địa vị của ông ta là tôn quý đến như thế nào chứ. Dù người phụ nữ tóc trắng này có là cấp bậc Phong Hào Đấu La đi chăng nữa thì cũng không có thể có được cái loại đối đãi như thế này mới đúng chứ?
Nhã Lỵ có chút bất đắc dĩ, nói: "Ngươi làm cái gì thế này? Mau chóng đứng lên đi."
Lý Vân Triết không có đứng dậy, ngược lại ông ta còn có chút nghẹn ngào nói: "Đã qua bai mươi năm xa cách, điện hạ ngài là có ơn cứu mạng đối với Vân Triết ta đây! Nếu như mà không có ngài vậy thì cũng sẽ không có ta ở của ngày hôm nay. Ngài hãy để ta nói cho hết cái này đi, lúc đó, ngài không những là đã cứu sống ta, mà ngài cũng cứu được tính mạng của cả nhà ta rồi, ngài có ơn tái tạo đối với chúng tôi. Cả nhà ta vẫn luôn cung phụng cho bài vị của ngài. Điện hạ à, mái tóc này của ngài, nó là....."
Nhã Lỵ có chút chua xót mỉm cười, nói: "Vân Minh đã mất rồi, chính là như thế đấy. Nhanh đứng dậy đi, nếu mọi người nhìn thấy được thì lại nghĩ như thế nào đây chứ." Vừa nói, bà vừa vung tay ra, một cổ sức mạnh ôn nhu đem ông ta nhấc đứng lên trên mặt đất.
Lý Vân Triết vẫn cung kính đứng ở tại đó, nói: "Điện hạ, trước đó ta cũng không có biết là ngài cũng đã đi đến đây đó, là Vân Triết đã đắc tội ngài rồi!"
Nhã Lỵ mỉm cười, nói: "Xem ra là ngươi nếu so với khi trước thì ngược lại là đã có nhiều thêm vài phần ngạo khí rồi đó nha. Người dẫn đội lần này là Vũ Lân, không phải là ta. Hắn nói cái gì thì ngươi cứ chiếu theo đó mà làm vậy là được rồi. Hắn chính là người kế nhiệm chung của Vân Minh, Vô Tình đấu la, Đa Tình đấu la còn có bọn ta đã lựa chọn ra đó. Chúng tôi tin rằng hắn có thể làm được, hắn cũng là tương lai của Sử Lai Khắc và Đường Môn. Hãy cố gắng phò tá hắn cho thật tốt nhé."
Những lời nói này đã rất là nghiêm túc, ở trên trán của Lý Vân Triết toát đầy mồ hôi, trên mặt của ông ta vào lúc này đã có chút trắng bệch rồi, ông vội vàng quay người lại đi đến trước mặt Đường Vũ Lân, cung kính hướng về Đường Vũ Lân mà hành lễ, "Môn chủ....."
Đường Vũ Lân mỉm cười, đứng người dậy, đỡ lấy người đối phương lại trong khi ông ta đang muốn khom gối quỳ bái, hắn nói: "Lý đường chủ, chúng ta đều là người một nhà cả mà. Ngài cứ yên tâm đi, bất luận là bất cứ khi nào thì ta cũng đều sẽ hành động vì lợi ích của Đường Môn và Học viện Sử Lai Khắc. Ngươi ở Đấu Linh đế quốc phía bên này cũng đã vất vả nhiều rồi. Những lời nói khách khí đó thì chúng ta cũng không cần phải nói nữa đâu. Thời gian trôi mới hiểu hết được lòng người, chúng ta đều là như vậy, ngài nói xem có đúng không?"
Lý Vân Triết đứng thẳng người dậy, ông gắt gao nhìn về phía Đường Vũ Lân một cái, miệng nói: "Môn chủ ngài cứ yên tâm đi, ta ngay lập tức sẽ an bài chỗ ở cho thật tốt.
"
Người thanh niên trẻ ở ngay trước mặt trong có vẻ như chỉ là một tên hồn thánh mà thôi, nhưng hắn lại luôn mang đến thật nhiều bất ngờ đến cho mọi người, có thể được những vị đại năng đỉnh phong như thế nhìn trúng, hắn ta rốt cuộc là ưu tú đến mức như thế nào chứ, là cái loại nhân tài như thế nào thì mới có thể làm được điều này? Lý Vân Triết cũng không thể nhìn thấu được đối phương, nhưng ông ta đối với những lời mà Thánh Linh đấu la Nhã Lỵ thì tuyệt đối là tuân theo.
Ở trong cuộc đời này của ông, người có thể khiến cho ông ta trải qua sự thay đổi lớn nhất đó chính là vị điện hạ này! Nhớ năm đó, cả nhà ông đều không may gặp phải một trận đại nạn, tình cờ có cơ hội gặp được Thánh Linh đấu la đi ngang qua và kịp thời xuất thủ cứu chữa, cuối cùng là đã cứu về mạng sống của cả nhà ông ta, hơn nữa bà còn chữa lành cho đứa con trai bị tàn tật của ông ta nữa. Ông ta vẫn còn nhớ rất rõ, vào lúc mà Thánh Linh đấu la đi tới lúc đó, ở xung quanh giống như là vang lên từng khúc thánh ca vậy, ở trong suy nghĩ của ông ta thì vị Thánh Linh đấu la này giống như là một vị Thần Để vậy, dù là ông ta hiện tại đã là cường giả cấp bậc Siêu Cấp Đấu La rồi, nhưng một điểm tôn kính dành cho đối phương này từ xưa đến giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi cả.
Nhìn thấy đầu tóc của Nhã Lỵ tràn đầy tóc trắng như thế này, ở trong lòng ông lại cảm thấy rất là xúc động, mặc dù câu nói vừa rồi của người trung niên nhân đó đã là nói giảm nói trầm rồi, nhưng ông ta đã hoàn toàn có thể tưởng tượng ra được, vị Thánh Linh đấu la này đã phải trải qua đả kích về tinh thần lớn đến như thế nào rồi.
Ông ta hiện tại chỉ muốn vì vị điện hạ này mà làm được thêm nhiều chuyện hơn cho đối phương mà ta, bà ta yêu cầu bản thân ông cần phải nghe theo lệnh của Đường Vũ Lân, vậy thì bản thân ông cứ nghe theo là được. Đồng thời, ông cũng muốn nhìn xem thử, cái vị môn chủ này rốt cuộc là có bao nhiêu bản sự đây.
Đám người Đường Vũ Lân quyết định cư trú ở trong một tòa tửu điểm có phong cách rất là cổ kính, bởi vì Linh Ba thành nằm ở bên trong phạm vi thế lực của Truyền Linh Tháp, do đó mà Lý Vân Triết cũng đã an bài chỗ ở rất là khéo léo, hai chiếc xe chở người này đều tiến vào trong tửu điểm ở những thời điểm khác nhau, người bên ngoài nhìn vào thì trông có vẻ như đám người này không có đi cùng một đoàn với nhau, nếu không làm như vậy thì rất dễ sẽ gây ra sự chú ý. Tự bản thân Lý Vân Triết cũng tiến hành tự hóa trang đơn giản lại một chút cho mình, ông dù gì thì cũng là một người có máu mặt ở tại Đấu Linh đế quốc này, nếu có người để ý một chút thì liền có thể nhìn thấy ông ta đã đi đến đây, như vậy thì khẳng định là sẽ bị Truyền Linh Tháp để mắt tới.
"Môn chủ, ngài có còn phân phó gì nữa không?" Khi đưa Đường Vũ Lân đi đến một gian phòng, Lý Vân Triết cung kính hỏi một câu. Sự cung kính ở hiện tại của ông ta xem như là đã thật lòng thật dạ rồi, không có còn giả vờ diễn giống như lúc mới ban đầu nữa.
Đường Vũ Lân hướng về phía Lý Vân Triết nói: "Lý đường chủ, ngài có quen thuộc với tình hình của thành Linh Ba này không?"
Lý Vân Triết nói: "Vẫn tương đối quen thuộc. Ngài muốn phân phó điều gì sao?"
Đường Vũ Lân nói: "Vậy thì xin ngài hãy đợi ta một chút, ta đi đến thành Linh Ba này, thật sự là đang muốn tìm ra hai người. Ta trước tiên là cảm ứng thử bọn họ có còn ở đây không đã. Nếu như bọn họ còn ở đây, vậy thì mong ngài sẽ thay ta chỉ dẫn địa điểm cụ thể đến chỗ của họ một chút."
Vừa nói, Đường Vũ Lân vừa khoanh chân đả tọa ngồi ở trên chiếc ghế sofa, hắn nhắm mắt ngưng thần, tinh thần lực của hắn đang từ từ hướng ra phía ngoài mà lan tràn ra, lấy cơ thể của bản thân hắn làm trung tâm rồi cứ thế mà giải phóng ra phía bên ngoài.
Hắn đối với khí tức của bố mẹ mình là quen thuộc đến như thế nào chứ, mà dựa vào tu vi tinh thần lực Linh Vực Cảnh của bản thân thì hắn có thể cảm ứng được ở trong phạm vi rất là rộng lớn, thông qua tinh thần lực mà có thể tìm ra được nơi mà bố mẹ đang ở, không còn nghi ngờ gì nữa đây chính là cách làm thông minh nhất.
Lý Vân Triết đứng ở bên cạnh Đường Vũ Lân, khi ông ta cảm nhận được từ trên người Đường Vũ Lân giải phóng ra ba động tinh thần, ở trong lòng ông trong chớp mắt đã dâng lên từng con sóng biển cuồn cuộn.
Đây là? Đây là tinh thần lực ở cảnh giới Linh Vực Cảnh sao?
Bản thân là một Siêu Cấp Đấu La, tu vi tinh thần lực của bản thân ông ta dĩ nhiên là cũng không tồi tí nào, hơn nữa ông cũng hiểu rất rõ về đạo lý khi hồn sư có tu vi càng cao thì tu vi tinh thần lực lại càng quan trọng hơn nữa đối với hồn sư.
Do đó, ông ta vẫn luôn khắc khổ tu luyện tinh thần lực của mình, ông hi vọng là nó ở trong tương lai có thể trợ lực cho chính bản thân mình để xung kích lên đến cảnh giới cao cấp hơn nữa.
Tu vi tinh thần lực đạt đến cảnh giới Linh Vực Cảnh, điều đó có ý nghĩa là gì thì ông ta lại còn không hiểu rõ hay sao. Đây chính là cấp độ tinh thần nhất định cần phải có nếu muốn thăng cấp lên đến cảnh giới Cực Hạn Đấu La, mà những cường giả đó đều là những cường giả đỉnh phong và nổi tiếng nhất ở trên cả tinh cầu này.
Ông ngàn vạn lần cũng không thể nào ngờ đến được, vị môn chủ nhìn như chỉ có tu vi bảy vòng hồn hoàn này, vậy mà y đã có tu vi tinh thần đạt được đến mức độ khủng bố đến như thế này rồi sao. Điều càng khiến cho ông càng thêm chấn động hơn nữa đó là, khi mà Đường Vũ Lân giải phóng ra tinh thần lực của bản thân hắn ra, trong mơ hồ, ông cảm thấy đối phương dường như là đang cùng với toàn bộ thế giới xung quanh dung hòa làm một thể lại với nhau, dường như cơ thể của đối phương đã trở thành một phần của gian phòng này vậy, y đã giống như một phần không khí ở đây. nếu như mà nhắm mắt lại mà nói, dù là dựa vào tu vi của ông ta thì cũng đều không có cách nào có thể cảm ứng rõ ràng được sự tồn tại của Đường Vũ Lân.