Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1276: Phụ thân là ông, mẫu thân đó.....
Từ bên trong câu nói đó của Đường Tam, hắn có thể cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc của ông ta dành cho hắn.
Hắn đã cố gắng thử liên lạc lại với lão Đường, nhưng cũng không có một chút kết quả nào cả, lão Đường cùng với vị diện tinh thần kỳ quái đã đã biết mất hoàn toàn rồi.
Tình cha giống như núi thái sơn. Nếu như ông ta thật sự là phụ thân của hắn ta, vậy thì chuyện này thật sự là đáng để cho bản thân hắn cảm thấy kiêu hãnh rồi!
Đối với lịch sử có liên quan đến Đường Tam, Đường Vũ Lân đương nhiên là biết rất rõ, cái này gần như là phần lịch sử mà mỗi người khi đi học cũng đều có học qua cả, mà phần lịch sử này, bất luận là Liên Bang Đấu La, hay là Đấu Linh đế quốc hoặc là Tinh La đế quốc thì đều được giáo dục phổ cấp như vậy. Bởi vì, người đó vốn dĩ đã là một truyền thuyết rồi, không có người nào có thể thay thế được truyền thuyết của người đó cả.
Ông ta là người một tay sáng lập nên Đường Môn, truyền thừa Huyền Thiên Bảo Lục Đường Môn, bất luận là Huyền Thiên Công, Tử Cực Ma Đồng, Khống Hạc Cầm Long, Huyền Ngọc Thủ, hay là Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ, tất cả những năng lực thần kỳ này toàn bộ đều là do một mình ông ta truyền thừa xuống.
Ông dựa vào sức một người, dẫn đầu một số lượng lớn hồn sư vào lúc đó đối kháng với lại Võ Hồn Điện vốn là đang ở thế mặt trời ban trưa, sau cùng thì ông ta đã trở thành Thần Để, đại chiến cùng với diện chủ của Võ Hồn Điện là người cũng đã trở thành thần, hơn nữa cuối cùng ông ta cũng đã giành được thắng lợi.
Ở trong truyền thuyết đó có nói qua, ông ta căn bản không giống như là nhân loại, ông ta đơn giản giống như là một vị thần minh giáng lâm xuống thế gian này vậy. Dù là hậu thế sau này lại có thêm một vị Băng Linh đấu la Hoắc Vũ Hạo cũng trở thành một vị đại năng tương tự, nhưng trên thực tế thì ông ta cũng rất khó để có thể so sánh được với Đường Tam. Xét về mặt đẳng cấp thì hai người vẫn còn có sự chênh lệch với nhau rất lớn.
Hơn nữa, từ bên trong lời nói của Đường Tam, nó khiến cho Đường Vũ Lân hiểu rõ được một điều, đó là bản thân hắn vẫn còn có một vị tỷ tỷ nữa, tên của tỷ ấy tên là Đường Vũ Đồng. Tại vì sao mà khi nghe đến cái tên này hắn ta lại cảm thấy có chút quen tai đến như thế chứ? Đường Vũ Đồng sao? Đường Vũ Đồng? Đó là Long Điệp đấu la Đường Vũ Đồng?
Đường Vũ Lân chợt ngồi thẳng dậy, bởi vì khi hắn nhớ ra cái tên này, cái tên này mặc dù không có nổi tiếng bằng với cái tên Thiên Thủ đấu la Đường Tam, hay là Linh Băng đấu la Hoắc Vũ Hạo, nhưng cũng là một nhân vật đã từng được lưu danh ở trong lịch sử của giới hồn sư! Bời vì, nàng ta chính là thê tử của Linh Băng đấu la Hoắc Vũ Hạo, và cũng là một trong các thành viên của Sử Lai Khắc Thất Quái của thế hệ đó, nghe nói, lúc đó Long Điệp đấu la ở trong một thời gian rất dài thậm chí là còn mạnh mẽ hơn nếu so với lại Linh Băng đấu la.
Nếu như những điều này là sự thật......
Điều đó cũng có nghĩa là phụ thân của hắn ta đã tung hoanh khắp đại lục này vào khoảng hai vạn năm trước, còn vị tỷ tỷ đó của hắn ta, cùng với tỷ phu của nàng thì lại là người sáng lập ra Truyền Linh Tháp vào một vạn năm trước.
Hắn cũng không phải là không muốn chia sẽ cho đám đồng bạn của mình về những điều phức tạp ở trong lòng mình, nhưng dù là có nói những lời này ra ngoài vậy thì liệu có ai có thể tin được chứ? E là bọn họ có thể xem hắn như là một tên điên, có tinh thần tán loạn cũng nên, lúc đó thì xấu hổ chết mất.
Nghĩ đến đây, khóe miệng của Đường Vũ Lân không khỏi phải lộ ra một tia cười khổ. Nhưng trong lúc mà hắn cười khổ thì sự đau thương khi trước ở trong lòng hắn vào giờ phút này cuối cùng cũng đã biến mất đi hết tất cả rồi.
Phụ thân của hắn nếu như là một vị Thần Để mà nói, vậy thì bố mẹ nuôi của hắn rất có khả năng là thật sự vẫn còn sống. Bọn họ đều vẫn còn sống, còn có chuyện gì có thể so với chuyện này mà tốt hơn được nữa chứ?
Bản thân hắn chỉ muốn trở nên cường đại hơn nữa, từ đó có thể chờ đợi được bọn họ quay trở lại. Phụ thân đã từng nói, ông ta nhất định sẽ mang thần giới quay trở về, nhất định là trở về bên cạnh hắn, còn có mẫu thân của hắn nữa, không biết mà mẫu thân sẽ có bộ dáng như thế này đây. Nếu như phụ thân của hắn là Đường Tam, vậy thì mẫu thân của hắn ắt hẳn chính là Nhu Cốt đấu la Tiểu Vũ rồi đi.
Ở trong đầu Đường Vũ Lân đột nhiên lại hiện ra từng bức tượng sừng sững được trưng bày ở tại bờ hồ Hải Thần ở trong Học viện Sử Lai Khắc, ở trong đó, vậy là đã từng có bức tượng điêu khắc hình dáng của mẫu thân hắn ở tại đó! Bức tượng điêu khắc của phụ thân hắn thì cũng ở bên cạnh.
Nghĩ đến đây, hai mắt của hắn không khỏi lại trở nên ấm áp.
Những ngày tháng ngắn ngủi đó, đối với Đường Vũ Lân mà nói, nó giống như là đã trải qua một kiếp người rồi vậy, cả người của hắn ở trong vô hình mà đều đã biến đổi một cách lột xác, từ khi mà phụ mẫu rời đi và qua đời, cho đến việc biết được những bí mật đáng sợ nhất ở trên Đấu La đại lục, lại thêm việc tiến bộ vượt bậc sau khi mà bản thân hắn biến hóa thành Huyết Long, hắn giống như là một con giao long đang lột xác vậy, nó dần dần tiến hành chuyển hóa thành một con chân long thực thụ.
Lý Vân Triết ngồi ở ghế ngồi chéo ở sau lưng Đường Vũ Lân, nhìn thấy được người môn chủ ở trước mặt đang ngồi bình tĩnh ở ngay tại đó, ở trong lòng của ông cảm thấy rất là kinh ngạc. Đường Vũ Lân không có lại hóa trang cái gì cả, nhưng hắn ta có vẻ như là khiến cho người ta có cái loại cảm giác hư vô, rõ ràng là có thể nhìn thấy được rõ ràng bộ dạng của hắn, nhưng lại giống như là không có cách nào có thể nhớ rõ được bộ dạng của hắn vậy.
Nếu như nói trước đây ông ta vẫn còn có thể phán đoán ra được tu vi tinh thần của Đường Vũ Lân đang ở tại cảnh giới Linh Vực Cảnh, vậy thì hiện tại đây ông thậm chí là đã không thể phán đoán ra được cấp độ tu vi tinh thần của đối phương được nữa rồi.
Mái tóc đen dài dường như còn có mang theo quang mang, dù là không có ánh sáng chiếu lên trên đó thì nó cũng vẫn tản phát ra một thứ ánh sáng màu vàng nhàn nhạt, hắn ta cứ an tĩnh ngồi ở ngay tại đó, nhưng những tia ánh sáng ở xung quanh dường như lại bởi vì hắn mà kém sắc đi vài phần. Điều khiến cho Lý Vân Triết cảm thấy đáng sợ nhất, đó chính là Đường Vũ Lân vào lúc này lại trông giống như là một ngọn núi sừng sững nguy nga, tráng lệ vậy, dáng vẻ ngưng trầm vũng trải giống như là núi.
Quãng đường từ Linh Ba thành đi đến Thiên Đấu thành thật sự cũng rất là gần mà thôi, chỉ mất hơn một giờ lộ trình, nhìn từ xa thì có thể nhìn thấy được ở trong tầm mắt của mọi người có bóng dáng của một bức tường thành vừa rộng vừa dày đã hiện ra.
Ở trên Đấu La đại lục ngay từ lâu thì những bức tường thành này đã không còn ý nghĩa tồn tại nữa rồi, thế mà nó lại thật sự tồn tại ở tại Đấu Linh đế quốc ngay tại giờ phút này, nhìn từ xa có thể thấy được bức tường vừa rộng vừa dày, dường như nó còn có phong vị như muốn đem bản thân con người ta quay trở về lại với thời viễn cổ vậy. Phong cách kiến trúc này chỉ có thể được nhìn thấy ở tại Thiên Đấu thành của Đấu La đại lục. Mà ở tại Thiên Đấu thành của Đấu La đại lục bởi vì gặp phải đợt tập kích của Thánh Linh Giáo, cho nên những kiến trúc mang màu sắc cổ xưa giống như thế này cũng đã bị phá vỡ đi không ít rồi.
Từ ngoài có thể thấy được, tòa Thiên Đấu thành ở ngay trước mắt này có quang cảnh rất là rộng rãi, nó không hề nhỏ hơn nếu so với Thiên Đấu thành ở trên Đấu La đại lục. Bởi vì nó là thủ đô của Đấu Linh đế quốc, thoạt nhìn thì cũng có vài phần khí thế tráng lệ.
Xe đi đến bên ngoài cổng thành thì cần phải dừng lại để kiểm tra, quy trình kiểm tra xe của Đường Môn thì cũng dễ dàng hơn rất nhiều, xe phía trước trình ra các loại chứng từ thông hành, sau khi mà để cho người binh sĩ thủ thành xem qua một cái, rất nhanh xe liền có thể được thông qua.
Đường Vũ Lân chú ý đến, trang bị của người binh sĩ Thiên Đấu thanh này xem ra là vẫn rất hiện đại, trang phục tác chiến hiện đại, dùng loại súng hồn đạo, toàn thân được trang bị đầy đủ. Bọn họ nhìn trông có vẻ như là không có khác biệt gì nếu so với những binh sĩ thông thường khác ở trên Đấu La đại lục cả.
Nghĩ đến đây, Đường Vũ Lân không khỏi mà nhớ đến súng bắn tia ion nặng hạt đó của Long Vũ Tuyết, cái thứ đó chơi đó mới thật sự là một thứ đồ công nghệ cao! Cho dù là dùng để đối phó với cơ giáp ở giai đoạn đầu trận, thì đều có lực sát thương cực kỳ lớn. May mắn thay là nó cũng không thể được chế tạo ra với số lượng lớn được, nếu không mà nói vậy thì e là Đấu Linh đế quốc cùng Tinh La đế quốc sẽ còn không có lực hoàn thủ hơn nữa mất.
Khi xe của bọn họ chạy vào trong thành Thiên Đấu, ngay từ sớm đã có các quan chức của thành Thiên Đấu chịu trách nhiệm hướng dẫn và nghênh đón đoàn xe đang đứng chờ ở đó rồi, có mười mấy chiếc xe vây xung quanh hai chiếc xe buýt cỡ lớn đó lại, dường như là những chiếc xe này chuyên môn dùng để giải tỏa làn đường, để một con đường trống cho bọn họ thoải mái tiến vào trong hoàng cung. Hai mươi phút sau, bọn họ đã đi đến phía trước một dãy kiến trúc cung điện đồ sộ, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là hoàng cung của Đấu Linh đế quốc
Một tấm thảm đỏ rộng đến ba mươi mét trải dài từ ở phía trước cửa chính hoàng cung cho đến trước chiến xe, hai bên tấm thảm đỏ này đều có các binh sĩ danh dự đứng ở tại đó, những người này cũng rất khác so với binh sĩ canh giữ ở tường thành, những người binh sĩ danh dự này mặt một thân khôi giáp cổ xưa, bộ giáp bóng loáng phản chiếu lại ánh sáng mặt trời sáng rực, ở trong tay còn đang cầm vũ khí cổ xưa, nếu như không phải là bởi vì những chiếc xe hơi hồn đạo này khi ở đây lại có hơi chút phá hổng đi bầu không khí cổ xưa ở đây, vậy thì nó thật sự là giống như là đã đưa con người ta trở về thời quá khứ với một tòa hoàng cung thật sự hiện ra ở trước mắt vậy.
Ở phía trước thảm đỏ đó, có một người trung niên thân mặc một chiếc trường bào màu vàng vô cùng hoa lệ, đầu thì mang vương miện đang đứng ở phía trước, ở sau lưng của ông ta còn có gần trăm thành viên cao tầng của Đấu Linh đế quốc.
Lý Vân Triết dẫn đầu đoàn người bước xuống xe đầu tiên, sau đó liền bước sang một bên, cung kính làm thủ thế mời chào. Lúc này, Đường Vũ Lân mới từ trên xe mà bước xuống
Mái tóc dài màu đen xỏa ra tới vai, hai mắt của hắn giống như là sao trời đang nhấp nháy tỏa sáng vậy, thân mặc một bộ trường bào màu trắng mang phong vị cổ xưa, ở phía bên ngoài vị trí ngực phải của chiếc trường bào còn có thêu thêm một đồ án màu vàng hình dáng giống như một loại mặt nạ nào đó vậy, ở trên đỉnh đầu của chiếc mặt nạ đó còn có đem một vương miện, một nửa là thực thể, một nửa là hư không. Nó chính là biểu tượng của Đường Môn, nó đại biểu cho minh ám bình đẳng, là một đời vương giả.
Duy nhất chỉ có môn chủ của Đường Môn và điện chủ Đấu La Điện thì mới có thể có tư cách để mặc bộ trang phục có tiêu ký màu vàng này thôi, Đường Vũ Lân vốn dĩ đã rất là anh tuấn rồi, khi mà hắn khoác lên trên mình bộ trường bào với phong vị cổ xưa này, cái này rõ ràng lại càng toát ra vẻ tuấn dật của hắn ta hơn nữa.
Khoảnh khắc đó, khi mà Tiết Vân Thiên nhìn thấy được Đường Vũ Lân, tinh thần của ông đột nhiên có chút choáng váng, ông chỉ cảm giác được người đang đứng ở trước mặt mình đây không phải là một người nữa, mà nó lại giống như là một ngọn núi lớn vậy, đối phương rõ ràng là không có giải phóng ra khí thế gì cả, nhưng vẫn đem lại cho ông ta cái loại cảm giác hư vô mờ ảo.
Thực lực của hồn sư từ xưa đến này đều không có thể dựa trên vẻ bề ngoài hãy là tuổi tác để mà phân biệt được mạnh yếu, mà ở trên người của Đường Vũ Lân lại triển lộ ra càng nhiều chỗ đặc biệt bất phàm, ở trong lòng ông ta ngược lại là càng có thêm vài phần xem trọng đối phương hơn. Ông rất mong muốn được làm minh hữu với loại người cường đại giống như thế này!
Tiết Vân Thiên mang theo đám văn võ bá quan ở phía sau lưng cùng đến đây để nghênh đón đám người, Lý Vân Triết chủ động nói: "Môn chủ, vị này chính là hoàng đế bệ hạ của Đấu Linh đế quốc đó ạ"
Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu, nói: "Xin chào ngài, bệ hạ. Ta là môn chủ Đường Môn, tên là Đường Vũ Lân."
Tiết Vân Thiên dương tay ra bắt tay với Đường Vũ Lân, cười nói: "Nghe danh đã lâu, quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy mà! Môn chủ các hạ có vẻ như thật sự vẫn còn rất trẻ tuổi nha."
Đường Vũ Lân đảm nhiên mỉm cười, nếu như nói trước đây hắn vẫn còn có thể bị người khác dựa trên khí tức cùng với xương cốt để mà phán đoán ra được tuổi thật của hắn, vậy thì lần này sau khi mà đã trải qua sự lột xác sau khi đã biến hóa thành Huyết Long, đặc biệt là sau khi mà hắn đã lĩnh ngộ ra được lĩnh vực tinh thần, thì lại càng không có người nào có thể dựa vào vẻ bề ngoài của hắn mà có thể đoán ra tuổi thật sự của hắn được nữa rồi. Đây chính là sự biến hóa dựa trên sự biến đổi thực lực cực lớn tạo nên.
"Môn chủ, mời." Tiết Vân Thiên làm thủ thể mời vào trong, đám văn võ bá quan ở sau lưng ông dĩ nhiên là cũng đã tản ra hai bên.
Tâm tình của vị hoàng đế bệ hạ này vào ngày hôm nay quả thật là có chút hơi khẩn trương, thậm chí ông không còn có thể che đậy được cảm xúc thật của mình được nữa rồi, ông cũng không có giới thiệu qua những thành viên cao tầng của Đấu Linh đế quốc cho Đường Vũ Lân nữa, mà trực tiếp liền sánh vai cùng hắn ta bước vào trong hoàng cung.