Long Vương Truyền Thuyết (Đấu La Đại Lục 3) - Chapter 1277: Uy hiếp
Hai người đều không có mở miệng lên tiếng để mở lời trước, Đường Vũ Lân từ đầu đến cuối đều vẫn bảo trì phong thái phong khinh vân đạm của mình, nhưng điều mà có thể làm cho hắn chú ý đến, chính là vài người đi theo ở bên cạnh Tiết Vân Thiên, ít nhất là có hai vị cường giả Siêu Cấp Đấu La, bọn họ từ đầu đến cuối cũng đều đang đánh giá hắn. Nhưng điều khiến cho Đường Vũ Lân có chút hơi thất vọng đó là, ở tại Đấu Linh đế quốc này ngay cả một vị Cực Hạn Đấu La thì cũng đều không có lấy một người nào. Dù là hai vị Siêu Cấp Đấu La đó có tu vi cũng không có yếu, e là nếu so với Lý Vân Triết thì cũng không sai biệt với nhau lắm, tu vi tinh thần khẳng định là còn chưa đạt đến cảnh giới Linh Vực Cảnh, hay nói cách khác là khả năng bọn họ có thể trở thành Cực Hạn Đấu La là không có khả năng.
Nhìn chung thì tu vi tinh thần của một người khi ở độ tuổi bốn mươi tuổi sẽ đạt đến mức đỉnh phong, đây cũng chính là kết quả của quá trình phát triển tự nhiên, sau khi mà vượt qua bốn mươi tuổi, tinh thần lực tự nhiên sẽ trưởng thành đến điểm kết thúc của nó, sau đó thì theo năm tháng sau này khi mà tuổi tác tăng lại lên thì dần dần trở nên suy thoái đi.
Do đó, nếu muốn đem tinh thần lực đột phá đến cảnh giới linh Linh Vực Cảnh, thời cơ tốt nhất để đột phá đó chính là nên hoàn thành ở trước độ tuổi bốn mươi. Đây cũng là lý do vì sao mà những vị Cực Hạn Đấu La đó lại nổi danh từ khi mà lúc còn niên thiếu như thế, nếu như không ở trước độ tuổi bốn mươi này mà đột phá được đến trình độ đó, vậy thì rất có thể là cả đời này của người đó đều không thể nào tiến xa hơn được nữa.
Còn về bên phía của hai cường giả Siêu Cấp Đấu La đó, khi bọn họ nhìn thấy Đường Vũ Lân thì bọn họ chỉ có cảm giác chấn kinh, chỉ sau khi liếc nhìn qua mấy cái, ánh mắt của bọn họ tự nhiên là đều đem chuyển dời hết lực chú ý đến chỗ của hắn.
Là cảnh giới tu vi tình thần Linh Vực Cảnh không còn nghi ngờ gì nữa, dưới tình huống không thể nhìn ra được tu vi của đối phương, bọn họ dĩ nhiên mặc nhận tu vi của Đường Vũ Lân đã đạt đến cấp độ Cực Hạn Đấu La rồi. Dù sao thì cảnh giới linh Linh Vực Cảnh cũng là thứ đại biểu cho một vị cường giả Cực Hạn Đấu La.
Chỉ có Lý Vân Triết mới biết được, tu vi thực tế của cái vị môn chủ này thì chỉ là hồn thánh mà thôi. Mà điều ông không biết là, chỉ ở trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày như thế vậy mà Đường Vũ Lân lại đột phá đến cảnh giới hồn đấu la rồi. Chỉ là bởi vì có lĩnh vực tinh thần quấy nhiễu cho nên mới khiến cho ông ta cũng không thể nhìn ra được sự biến hóa của Đường Vũ Lân.
"Môn chủ các hạ, chuyến đi lần này của các hạ có thuận lợi không? Ta nghe nói ngài trước đó có đi đến thành Linh Ba thì phải." Tiết Vân Thiên quyết định chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng này trước, ông liền hướng về phái Đường Vũ Lân đang ở bên cạnh mà nói.
Đường Vũ Lân mỉm cười gật đầu, đáp: "Đúng vậy, bởi vì nhận được một số tin tức, cho nên là trước tiên đi đến Linh Ba thành một chuyến. Sự thật cũng thật sự khiến cho người ta quá là đau lòng mà. Ngàn vạn lần cũng không thể nào ngờ đến được, Truyền Linh Tháp thế mà lại thật sự dám câu kết với lại Thánh Linh Giáo. Ta nghĩ chắc là bệ hạ đã biết việc này rồi đi, chuyện mà thành Sử Lai Khắc gặp phải đợt tập kích khủng bố đó của Thánh Linh Giáo, từ đó dẫn đến việc Học viện Sử Lai Khắc và tổng bộ Đường Môn bị phá hủy. Đây là mối huyết hải thâm cừu, Đường Môn của chúng tôi nhất định phải báo được mối thù này."
"Lúc đầu chúng tôi còn cảm thấy rất là kỳ quái, với lực lượng an ninh ở xung quanh bên cạnh thành Sử Lai Khắc, vì sao lại có nhiều người của Thánh Linh Giáo xuất hiện như vậy, lại nói đến việc những quả đạn pháo Thí Thần Định Trang Hồn Đạo đó làm thế nào mà có thể được đưa đến ở gần đó như thế được chứ, hiện tại thì có thể thấy được, đáp án của chuyện đó đã rất là rõ ràng rồi." Đường Vũ Lân nhàn nhạt nói ra.
Tiết Vân Thiên hiển nhiên là không ngờ rằng câu trả lời của hắn ta lại thẳng thắng đến như thế, ông nhịn không được mà nói: "Ý của môn chủ đó là, ngài thật sự muốn khai chiến cùng với Truyền Linh Tháp ư?"
Đường Vũ Lân nói: "Người muốn khai chiến cũng không phải là chúng tôi, mà chính vào thời khắc mà Truyền Linh Tháp đã tấn công vào trong tổng bộ Đường Môn của chúng tôi, nó đã chính là lời tuyên chiến hướng về phía chúng tôi rồi. Chúng tôi làm như vậy là có nguyên do của mình, không biết là bệ hạ đây có từng nghĩ qua hay chưa?"
Chân mày Tiết Vân Thiên khẽ nhíu lại, nói: "Là nguyên do gì thế?"
Đường Vũ Lân quay đầu lại liếc nhìn ông ta một cái, Tiết Vân Thiên chỉ cảm giác được ánh mắt của Đường Vũ Lân lại giống như là vực sâu vạn trượng vậy, sau đó ở bên tai của ông lại vang lên âm thanh, "Là nguyên do gì thế?"
Âm thanh này cũng không phải là do Đường Vũ Lân nói ra, mà nó giống như là tự ông nói ra vậy. Không chỉ có ông nghe được, mà bá quan văn võ ở xung quanh dĩ nhiên là cũng đều có thể nghe được.
Hai tên Siêu Cấp Đấu La đang đi theo sau lưng của Tiết Vân Thiên sắc mặt của bọn họ đột nhiên cũng phải biến sắc theo, một người trong đó nhịn không được mà buộc miệng nói ra: "Là quay ngược lại thời gian sao?"
Trong lòng Tiết Vân Thiên cảm thấy chấn kinh không thôi, khoảnh khắc mới vừa rồi đó, ông ta thật sự là đã có cảm giác bản thân mình đã quay về lại một khắc trước đó.
Có thể điều khiển được thời gian ư? Lẽ nào nói võ hồn của vị môn chủ Đường Môn này, thế mà lại có liên quan đến thời gian ư? Điều đó cũng quá là đáng sợ rồi đi. Dưới tình huống có một vị đại năng đỉnh phong này lại còn đang sở hữu cái loại năng lực bóp méo thời gian như thế nữa, đừng nói là bản thân hai người Siêu Cấp Đấu La đang đi ở bên cạnh ông, dù là có thêm vài người nữa thì sợ là đối phương nếu mà muốn lấy đi tính mạng của ông thì cũng dễ dàng giống như là lấy một món đồ từ trong túi ra mà thôi.
Lý Vân Triết đi theo ở phía sau cũng bị sốc không kém, ông cũng là Siêu Cấp Đấu La, hơn nữa ông cũng có một thời gian tương đối dài được ở cùng cùng với Đường Vũ Lân, cho nên cảm nhận của ông về đối phương cũng sẽ sâu sắc hơn một chút. Khoảnh khắc đó, khi mà Đường Vũ Lân liếc nhìn về phía Lý Vân Triết một cái, ông ta rõ ràng cảm nhận được ở xung quanh bản thân mình dường như có tồn tại một thứ gì đó rất khó hiểu.
Điều này thật sự là quá khủng bố rồi đi. Dù là dựa vào tu vi của ông ta, cũng y như vậy mà phải dừng lại một chút, không chỉ là thời gian xảy ra vấn đề, mà thứ đáng sợ của nó còn có ở chỗ biến đổi về không gian nữa. Lĩnh vực tinh thần của môn chủ rốt cuộc là đã đạt đến trình độ nào rồi đây?
Chẳng trách, chẳng trách mà hắn ta lại có thể miểu sát cái vị tháp chủ của phân bộ Truyền Linh Tháp ở tại Đấu Linh đế quốc đó như thế. Chẳng lẽ là khi trước bản thân cảm nhận được hắn ta chỉ là có tu vi hồn thánh cũng là một sai sót ư?
Đường Vũ Lân nói: "Dã tâm."
Hắn đã đưa ra đáp án cho câu hỏi của Tiết Vân Thiên, mà khoảnh khắc quay lại quá khứ của trước đó giống như là từ trước đến giờ đều chưa từng xảy ra chuyện gì cả vậy.
Một nụ cười nhàn nhàn chợt lướt qua ở trên mặt, Đường Vũ Lân trầm giọng nói: "Chỉ là luôn có một số người không có cam tâm mà thôi!"
"Đúng vậy." Tiết Vân Thiên cũng phụ họa nói. Ngay cả đến bản thân ông cũng đều có chút không thể hiểu được, tại làm sao mà ông lại nói ra câu nói này cho được, thân là một vị hoàng đế của một nước, bản thân ông thế mà lại có chút cảm giác bị lép vế trước đối phương như vậy.
Đường Vũ Lân nói: "Nhưng vọng tưởng đó của bọn chúng cho đến cuối cùng thì cũng sẽ không được toại nguyện đâu. Năm đó, mục đích mà Băng Linh đấu la sáng tạo ra Truyền Linh Tháp. Đó là vì để khiến cho nhân loại và hồn thú có thể được hòa bình chung sống cùng nhau với nhau. Để cho cho những hồn thú vốn đang ở trên bờ vực tuyệt trung có thể lại lần nữa được phục hồi trở lại. Tuy nhiên, cùng với sự biến hóa của thời đại, Truyền Linh Tháp hiện tại đã hoàn toàn méo mó và đi lệch hướng với ý nguyện của Băng Linh đấu la lúc ban đầu rồi. Bọn chúng dựa vào việc nuôi nhốt hồn thú, lấy cái danh là để cho bọn chúng có không gian sinh tồn, nên không biết là bọn chúng đã bắt được biết bao nhiêu hồn thú đang ở trên Đấu La đại lục này, từ đó gần như là đã không có thể nào nhìn thấy được bất cứ bóng dáng của hồn thú nào còn tồn tại nữa cả. Hiện tại bọn hắn thế mà vẫn còn dám hợp tác cùng với Thánh Linh Giáo. Đường Môn cũng không phải là đại diện cho cảnh sát của cái thế giới này, nhưng chúng tôi vĩnh viễn sẽ luôn đứng về phía chính nghĩa, tuyệt đối không hề dung thứ cho bất kỳ một loại yêu ma quỷ quái nào dám tác quai tác quái ở đây được."
Hắn nói ra những lời nói này nghe rất hùng hồn, mỗi một người đều có cảm giác như là loại âm thanh này đang vang ở bên tai của mình vậy, đồng thời ở trong lòng lại sinh ra cảm giác đồng lòng với những câu nói thuyết phục này của hắn.
Chấn nhiếp tinh thần!
Cường giả ở trên cấp Phong Hào Đấu La đều cảm nhận được sự cường đại của ba động tinh thần này, mặc dù nó không phải là tồn tại dưới dạng công kích, nhưng rất hiển nhiên là nó có thể ảnh hưởng đến tâm tình của con người.
Ở bên trong đám văn võ bá quan, ngoại trừ một số ít người có tu vi cao thâm ra, đại đa số người sau khi mà nghe thấy một phen lời nói này đều không khỏi có gật gù tán đồng với cách nghĩ của đối phương.
"Vậy thì môn chủ ngài nghĩ rằng nên chấn chỉnh lại Truyền Linh Tháp như thế nào đây?" Tiết Vân Thiên dù sao thì cũng là đế quân của một nước, sau khi tạm thời thất thần một chút ông ta cuối cùng cũng đã khôi phục trở lại trạng thái bình thường rồi.
Đường Vũ Lân nói: "Có bệnh thì cần phải chữa, bất kỳ một tổ chức nào xuất hiện ra vấn đề thì cũng cần phải chữa trị."
Lúc này bọn họ đã bước đi đến cửa chính của hoàng cung rồi, nếu muốn tiếp tục đi vào trong nữa thì cũng không cần phải đi bộ như thế nữa, mọi thứ ở trước đó thì cũng chỉ là hình thức mà thôi. Ở bên trong hoàng cung của Đấu Linh đế quốc thì đã có xe đưa đón ngay từ sớm đã đừng chờ ở đó rồi, Tiết Vân Thiên cùng với Đường Vũ Lân cùng ngồi trên một chiếc xe, những người khác thì phân chia nhau ngồi ở bên trong những chiếc xe còn lại.
Tiết Vân Thiên cũng rất là phóng khoáng, cũng không có để cho bất kỳ cường giả nào đi theo ông nữa cả, bởi vì ông hiểu rất rõ, dựa vào tu vi hiện tại của Đường Vũ Lân, nếu thật sự mà hắn muốn gây bất lợi cho ông vậy thì sợ là bên phía của ông cũng không có người nào có thể cản được hắn cả, nếu đã là như vậy rồi, vậy thì vẫn là nên phóng khoáng một chút sẽ tốt hơn.
"Thật sự không thể ngờ đến, Truyền Linh Tháp lại có thể hành động như thế! Chẳng lẽ bọn họ là muốn tái hiện lại tình huống của Võ Hồn Điện vào mấy vạn năm trước hay sao? Điều này thì có chỗ tốt gì đối với bọn họ chứ. Nếu là như vậy mà nói thì dù có che dấu cẩn mật hơn nữa, sớm muộn gì thì cũng có thể trở thành mục tiêu chỉ trích của dư luận mà thôi." Tiết Vân Thiên có chút không thể hiểu nổi nói.
Đối với điểm này ông thật sự là cũng không có hiểu rõ, Truyền Linh Tháp vốn là tổ chức lớn mạnh nhất ở tại đương thời rồi, bất luận là về mặt tài phú, địa vị đều đã chạm đến đỉnh cao, bọn họ đi đối phó với Đường Môn và Học viện Sử Lai Khắc như thế , liệu còn có mục đích gì nữa sao? Chẳng lẽ bọn họ vẫn còn có mục đích khác chăng?
"Vì để siêu thoát" dv thở dài một tiếng, đáp.
"Siêu thoát ư?" Tiết Vân Thiên kinh ngạc nhìn về phía Đường Vũ Lân, ở bên trong đầu ông mơ hồ có thể đoán ra được đáp án, nhưng chính bởi vì đã có được đáp án này, thế cho nên nhịp tim đập của ông cũng không khỏi mà theo đó đập nhanh lên vài phần.