Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 2: Thăng Long thành năm đó có thiếu niên ( Phần đầu).

Năm Hội Tường Đại Khánh thứ 9 (1119).

Chiều tà mùa thu mang theo cảm giác thê lương lạnh lẽo.

Hoàng hôn nhàn nhạt giữa trời đất, ánh tịch dương như những sợi tơ hồng khổng lồ, mờ mịt hư ảo, giống như màu vẽ của tự nhiên bao phủ lên trên Kinh thành.

Thăng Long thời khắc này càng thêm phần cổ kính, nguy nga cùng tráng lệ hơn bình thường.

Đây là tòa thành tối cao của thiên tử, chịu người dân gần xa vọng hướng, cúng bái khấu đầu, xưng là thánh thành.

Khung cảnh kinh đô buổi chiều tà này nếu như gặp phải đám thi nhân giàu cảm xúc, thế nào cũng phải thổ ra dăm câu thơ, vài bài vịnh, xum xoe nói vài câu cảm thán đầy hoa mĩ.

Tại tường thành phía nam có một gã thủ thành giáo uý, tuổi hắn cũng đã đến hồi trung niên, hắn lúc này cũng đang nhìn lên bầu trời, tất nhiên là không có làm thơ, chỉ đơn thuần cả cảm thán về công việc.

Cái công việc này đã theo hắn nửa đời, miễn cưỡng xem như là nghiệp.

Việc này coi như là an nhàn nhưng khó có thể tích lũy chiến công, phía bên trên hắn lại không có người đỡ đầu, đời này của hắn xem như là vô vọng thăng chức.

Ngồi dựa lưng vào chiếc ghế nhỏ bên tường thành, thủ thành giáo uý nhìn dòng người bên dưới nườm nượp qua lại, rồi lại lần nữa ngước nhìn lên bầu trời, nhìn mặt trời đang chầm chậm lặn xuống, trong lòng không khỏi có chút cảm khái mà thở dài.

Hắn đứng dậy, lắc lắc cái đầu như cố vung đi phiền não, độ hơn nửa canh giờ nữa là sẽ đến giờ đóng cửa thành, hắn nghĩ sau khi thay ca xong liền đi đến Di Hoa lâu uống mấy chén rượu, tìm vài cô nương tiêu khiển, hưởng chút lạc thú cho vơi đi sự đời.

Phía dưới cổng thành, đám vệ binh đa phần cũng đã mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, khuôn mặt ai nấy đều hiện lên nét uể oải, thấp thoáng trong đó vẫn còn vài gã tiểu binh tận tụy, cố gắng tỉ mỉ kiểm tra từng chiếc xe tiến vào thành.

Loại công việc này đã quá quen thuộc với binh lính thủ thành.

Nó diễn ra hàng ngày, hàng tháng, hàng năm, lặp đi lặp lại, nhàm chán vô vị.

Lão binh sẽ không làm, việc này thường được phân cho tiểu binh, nhóm có vị trí thấp nhất, trong đó phần lớn đều là tân binh, đám có thừa sự năng nổ nhiệt huyết cùng mong ước được làm việc cống hiến, đôi khi cũng có vài lão binh mẫn cán cúc cung tận tụy sẽ giúp bọn hắn một tay.

Bỗng chốc, tiếng vó ngựa dồn dập vọng từ trên đường cái vang tới.

Nghe thấy âm thanh long trời lở đất, dòng người ngoài thành đều hoảng hốt tránh sang hai bên nhường đường.

Giáo úy thủ vệ lập tức nhíu mày, tập trung nhìn về hướng tiếng vó ngựa, chỉ thấy từ đằng xa bụi bốc lên mù mịt, rồi như một cơn lốc cuốn về phía cổng thành.

Giáo úy thủ vệ lập tức đứng dậy, thuận tay rút đao ra, trên mặt hiện ra vẻ giận dữ, nhưng khi nhìn thấy đoàn tuấn mã đang đến gần cửa thành thì sắc mặt lập tức thay đổi, lúc này là một vẻ vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ.

Đoàn kỵ binh chỉ có chục người, nhưng khí thế thì uy mãnh tinh nhuệ, khí tráng bàng bạc tựa như thiên quân vạn mã.

Mười gã kỵ binh mang trên thân y phục màu tím đỏ, đầu đội mũ Bính Đính màu đen, áo khoác tung bay phần phật trong gió, cực kỳ uy vũ.

Mọi người ở bên trong và ngoài cổng thành đều chú mục vào đoàn kỵ binh đang cưỡi ngựa tiến đến, lộ ra vẻ cách giác đề phòng, vài tên binh sĩ đang gật gù buồn ngủ cũng cố gắng phấn chấn lại tinh thần tay nắm chặt chuôi đao.

Khi đám người này tiến lại gần cổng thành, nhìn kỹ thì thấy bọn hắn đang bao bọc tháp tùng một chiếc xe ngựa màu đỏ son mạ vàng giữa, sở hữu chiếc xe tuyệt đối là người quyền quý.

Giáo úy thủ vệ nhíu mày, giơ tay lên, ra hiệu mọi người không cần hành động thiếu suy nghĩ, nhưng hắn còn chưa kịp nói thành lời thì đâu đó đã có gã tân binh to gan không hiểu quy củ lao lên trước, cao giọng quát:

- Nơi đây là kinh thành, các ngươi nhanh chóng dừng ngựa lại ngay!

Đoàn người ngựa trong chớp mắt đã đến trước cửa thành, căn bản không có ý định dừng lại, thậm chí cũng không để ý có người ngăn cản, trong đám kỵ binh có kẻ lạnh giọng quát:

- Mau cút đi ra!

Mọi người thấy tuấn mã không dừng vó thì đều vội né tránh, có một binh sĩ nhịn không được liền quát lên:

- Mau dừng lại kiểm tra, dám xông thẳng vào thành, muốn tạo phản sao?

Chỉ có điều đoàn kỵ binh kia không thèm để tâm, bọn hắn như gió xẹt qua, nhanh chóng lọt vào cổng thành. Gã tân binh thấy vậy thì vội vã rút đao ra, chém xuống một nhát, ai ngờ người nọ phản ứng nhanh hơn gã rất nhiều, roi ngựa vung lên, giống như rắn độc uốn lượn hung hăng đánh vào đầu vai của gã, chỉ nghe hai tiếng “răng rắc” gã tân binh kêu thảm một tiếng, xương bả vai bị một roi đánh trúng thì gãy nát.

Người kia sau khi xuất thủ đánh người thì đôi mắt vẫn lạnh như băng, trong tiếng ngựa ầm ầm đã nhanh chóng thu roi, dẫn theo đồng bọn tiếp tục phi vào bên trong nội thành.

Đại đao của tân binh rơi xuống đất, tay trái hắn ôm lấy bả vai, trên mặt lộ vẻ khổ sở, các binh sĩ khác nhìn thấy thế liền cả kinh, có tay binh sĩ còn kêu lên:

- Các huynh đệ, đây là phản tặc, chúng ta mau đuổi theo.

- Câm miệng hết cho ta!

Lúc này, thủ thành Giáo úy cũng đã chạy tới, đôi mắt lộ vẻ hoảng sợ, mặt đầy giận dữ, hắn tiến đến trước người gã tân binh kia, đá một cước vào bụng gã, tân binh bất ngờ trúng chiêu hét lên một tiếng rồi ngã gục xuống đất.

Mọi người đang ra vào cửa thành nhìn thấy vậy đều sững sờ, cảnh tượng này đúng là khiến cho người ta vô cùng giật mình. Chỉ có điều, không ai hiểu, đoàn kỵ binh kia không kiêng nể gì vọt vào bên trong thành, mà quan binh thủ vệ đã không đuổi theo, lại còn ra tay với người nhà.

Tay giáo úy chẳng để tâm, cả người như phát điên đá liên tiếp vào người tân binh kia, miệng lớn tiếng mắng:

- Là ai cho ngươi động thủ? Ngươi chán sống muốn c·hết thì ta không quan, nhưng con mẹ nó đừng có làm hại đến người khác.

Mẹ kiếp, thằng ngu này, phải dùng cái đầu để suy nghĩ đi chứ!

Đám binh sĩ bên cạnh thấy thế liền ngơ ngác nhìn nhau, có một gã lão binh lớn tuổi nhất đi lên khuyên nhủ:

- Giáo úy đại nhân, hắn vừa mới đến, chưa hiểu chuyện, ngài đừng so đo với hắn. Nếu muốn đ·ánh c·hết hắn, ngài hẳn cũng phải cho mọi người hiểu lý do chứ...

Tay giáo úy vẫn còn giận dữ, thở phì phì:

- Lão Hà, ngươi phải biết, nói không chừng chúng ta sẽ bị tên khốn kh·iếp này làm cho liên lụy, ta cũng không gánh được...

Lão Hà sợ hãi hỏi nhỏ:

- Đại nhân... có phải là lo lắng quá mức không? Đám người kia... hẳn cũng không đến mức đi...

- Lão Hà, ngươi là lão binh, thật sự cũng không nhìn ra sao? - Giáo úy cười khổ:

- Không nhìn ra thân phận đám người kia bất phàm sao? Chúng ta là ai chứ, sao có thể đắc tội với bọn họ được, đến lúc đó, c·hết còn không biết vì sao mà c·hết cũng không chừng.

Lão Hà hít sâu một hơi rồi cẩn thận hỏi lại:

- Đại nhân, tiểu nhân cũng cũng cảm thấy lai lịch không nhỏ, thế nhưng… bọn họ là đi quá nhanh, nên không kịp nhìn ra…

- Ngươi không phát hiện ra bên hông bọn họ đeo là bội đao Kim Ngọc!

- Bội đao Kim Ngọc?

Giáo úy nắm chặt tay, nói:

- Ngươi có thấy người cầm đầu đi ủng màu gì? Áo khoác in hình gì?

Lão Hà lúc này mới biến sắc, đôi mắt hiện ra vẻ hoảng sợ:

- Giáo úy, ngài nói là… là bọn họ?

Giáo úy thở dài:

- Haizz! Ngươi nói thử xem, trên đời này còn có mấy kẻ dám đeo bội đao Kim Ngọc? Ủng của người cầm đầu màu đỏ kim tuyến, khoác áo in hình Lam Khổng Tước, ngươi nên biết rằng, hắn chỉ cần nâng ngón tay lên, chúng ta, những người này c·hết là cái chắc.

Dứt lời, gã giáo úy lại giận run ngược, chỉ vào tân binh đang thống khổ rên rỉ nằm dưới đất là quát:

- Con mẹ nó, tất cả là nhờ ơn sự ngu xuẩn ngươi đấy, ta mà có việc gì, tuyệt đối sẽ không tha cho nhà ngươi.

Bội đao Kim Ngọc, ủng đỏ kim tuyến, áo khoác thêu hình Làm Khổng Tước là tiêu chí của Tả hữu kim ngô vệ tướng quân chỉ huy Phụng Thánh vệ.

Đại Việt có tám quân đoàn, tục xưng Thiên Tử Bát Vệ, lần lượt là: Ngự Long, Long Dực, Vũ Thắng, Phụng Thánh, Thông Điện, Bảo Thắng, Hùng Lược, Vạn Tiệp.

Tám đội ngũ này trực thuộc trực tiếp Bệ Hạ, không cần thông qua Binh Bộ, là thân binh của Hoàng Đế, trong đó, mỗi đội quân lại đảm nhận mỗi chức năng khác nhau, nhưng đặc điểm chung đều là thi hành những nhiệm vụ các nhóm binh sĩ bình thường không làm được.

Tinh nhuệ không bì nổi, ai nấy đều như rồng như hổ.

Trong đó, Phụng Thánh vệ đảm nhận vai trò là th·iếp thân hộ vệ. Không cần phải nghĩ cũng biết người trong xe ngựa không phải hoàng tộc thì cũng là đại nhân vật, tuyệt không phải là người đám binh sĩ giữ thành nhỏ bé này có thể dây vào.

...

Xe ngựa được đoàn kỵ binh nhanh chóng dẫn tiến vào trong thành, bên trong xe ngựa đột nhiên phát ra tiếng nói vọng ra, là thanh âm của thiếu nữ, giọng nói lạnh nhạt không chút cảm tình;

- Mâu Tướng quân, bên ngoài có chuyện gì?

Gã chỉ huy kỵ binh nghe thấy liền cúi đầu, hướng vào bên trong xe, cung kính đáp:

- Bẩm quận chúa, có vài kẻ không có mắt thôi, tại hạ đã đuổi chúng đi rồi, ngài yên tâm.

Ngồi bên trong xe ngựa là một cặp hoa tỷ muội, người em có khuôn mặt bầu bĩnh, mắt to tròn như chân châu, khuôn dung hài hoà, xinh đẹp linh động.

Người chị tướng mạo càng thêm phần kiều diễm, mắt Phượng mày ngài, khuôn dung như ngọc, khuynh thành tiểu mỹ nhân phôi. Hoa tỷ muội tuổi đậu khấu, áng chừng 12-13, phục trang lộng lẫy, khí chất phi phàm, nhìn qua là liền biết các nàng thuộc dòng dõi trâm anh thế phiệt.

- Tỷ, đến nơi chưa? - Người em mơ màng ngủ thì bị tiếng ồn ào làm tỉnh, dụi mắt hỏi:

Vừa nói, nàng vừa kéo màn cửa, ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn cảnh vật bên ngoài.

- Cũng không phải lần đầu đến, ngươi còn nhìn cái gì? Chú ý hình tượng của mình.

Người chị gái răn dạy bằng giọng lạnh băng:

- Lúc trước còn nhỏ như vậy, muội làm sao mà nhớ được kinh thành ra làm sao.

Cô em gái phụng phịu, hai tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt thấy gì đó liền hớt hải hô lên:

- A! Tỷ tỷ, người mau nhìn, bên có c·háy n·hà, l·ửa b·ùng l·ên thật lớn nha....oa!

- Xuân Lan! Nhanh chóng thu đầu vào bên trong xe, đừng làm mất mặt chúng tanữa!

- Tỷ, ngươi nói, nhà của chúng ta nếu cháy thì lửa có thể lớn như thế nào nhỉ? Hẳn là cột lửa sẽ cao tận trời đi. - Cô em gái hớn hở khoa tay múa chân diễn tả.

- ....

- Tỷ, ngươi nói xem, rốt cuộc Thư Viện là nơi nào, mẹ bảo ta chỗ đấy có thật nhiều, thật nhiều đồ ăn ngon, nói đến, ta lại thấy đói rồi... chúng ta mau chóng đến Thư Viện đi.

- ....

Nhìn vẻ chờ mong của cô em gái, người chị thật lòng không nỡ nói cho nàng biết sự thật...

...

Đồng thời điểm, xa xa trong nội thành cũng đang có một thiếu niên ngước đầu nhìn ánh lửa.

Thiếu niên cảm khái nói:

- Không tệ nha, hỏa thế rất là hùng vĩ, màu sắc cũng rất đẹp. Tiểu Bình Tử người xem, nếu nhìn kỹ ánh lửa kia một chút sẽ thấy các tầng màu sắc rất có ý nghĩa, ánh lửa từ màu cam nhạt đến đỏ như máu huyết, đỉnh chóp là màu đỏ tươi, sau đó lại dần dần hóa thành khói đen tan biến trên bầu trời, các loại chủng màu sắc theo tầng thứ biến hóa giống như màu của ánh nắng chiều vậy, thật sự làm cho người ta say mê, kìm lòng không được mà nghĩ đến từng giai đoạn của nhân sinh, từ non nớt đến thành thục, cuối cùng già yếu cũng c·hết đi, đời người cũng như ánh lửa, mỗi người đều chỉ có thể cháy một lần...

“...”

Người bên cạnh thì trợn mắt trắng dã nhìn về phía thiếu niên, chợt cảm giác tam quan của bản thân có điểm vỡ vụn, thấp giọng thì thào:

- Thế nhưng lửa...là ngươi đốt mà.

...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free