Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 3: Thăng Long thành năm đó có thiếu niên ( Phần cuối).
Trong lúc kinh thành đang bị trận hoả hoạn kia mà náo loạn, tại bên trong biệt phủ của Quách Gia, một nữ nhân gõ ngón tay thon dài lên mặt ban tựa như gõ mõ, khuôn dung lạnh lùng nhìn xuống thiếu niên đang quỳ bên dưới đại điện.
- Ngươi nói... tiểu quỷ kia là trốn đi đâu?
- Cô cô à, ta thật sự không biết, chuyện này không liên quan đến ta...
Thiếu niên bên quỳ bên dưới ra vẻ hốt hoảng, vội vã xua tay đáp, hắn tuổi trạc 12-13, mặt mày tuấn tú, tuổi nhỏ nhưng đã có nét cứng cỏi cương trực, đôi mắt lại có điểm trái ngược, lúc đảo loạn hoảng hốt thì có phần trí trá giống như là hồ ly, nhìn qua thì giống công tử nhà quyền quý, nhìn kỹ lại thì lại ra lưu manh cặn bã đầu đường xó chợ.
Nữ nhân đang nói chuyện tuổi chừng 23, 24 tuổi, áo quần bồng bềnh cũng chê không được thân hình đầy đặn. Nàng sở hữu tư sắc xinh đẹp, mặc cho sắc mặt lúc này tái nhợt nhưng lại càng khiến nàng tăng thêm vẻ yếu đuối động lòng người.
Nhìn gã thiếu niên xua tay chối bỏ, thân hình mềm mại của nàng cũng bắt đầu hơi phát run, dù cố gắng trấn tĩnh đến mấy nhưng bên trong đôi mắt vẫn không giấu được vẻ giận dữ.
- Ngươi lại còn dám chối? Khắp hoàng thành này, ngoài trừ ngươi, còn ai có đủ gan lớn, dám thông đồng với tiểu quỷ kia chứ... A Vân, ta hỏi lần nữa, hắn ở đâu?
Thiếu niên tên Vân cả người run rẩy, mặt mày ủ dột, cúi đầu thầm nghĩ lần này thì xong rồi, tiểu tử kia người chơi c·hết lão ca.
Thiếu niên ra vẻ khẩn khoản, vội nói:
- Ngọc Như cô cô, ta nói thật, lần này không phải ta, người tin ta đi...
Nữ nhân nhoẻn cười những thần sắc càng lúc càng lạnh, nàng gằn giọng:
- Ngươi biết lần này hắn gây họa lớn như thế nào không? Trốn đi thì thôi, cũng chả phải lần đầu hắn trốn biệt. Nhưng cả gan dám đốt Thư Viện làm cả hoàng thành 1 phen náo loạn rồi đem công chúa trốn ra ngoài, người nói xem thử xem, có phải tiểu tử này ngày càng vô pháp vô thiên rồi không? Ngươi lúc này vẫn còn muốn bao che cho hắn?
Thiếu niên nghe thấy vậy liền biết lần này thì hỏng thật rồi, người run như cầy sấy, khẽ thưa lại:
- Nhưng... nhưng quả thật lần này... lần này không liên quan đến ta, tiểu tử kia giảo hoạt như quỷ... ai mà biết được... hắn... hắn...
Nữ nhân bất ngờ đứng bật dậy, từ từ tiến về phía thiếu niên bên dưới làm hắn sợ đến gai hết cả sống lưng, không thể không nói trên đời này hắn sợ vị cô cô này nhất, hắn chỉ cúi đầu chứ không dám đối mặt với nàng.
Nữ nhân dưới mắt từ trên cao nhìn thiếu niên đang quỳ gối, hơi khom lưng, khẽ mỉm cười, giọng nói thủ thỉ tựa như có ma lực truyền vào tai người đối diện:
- Ngươi nói rằng chuyện này không liên quan đến người, ai dám tin, ta không tin... và tất nhiên, cha ngươi cũng sẽ không, người mà còn giấu diếm dù chỉ là một chút, chờ cha ngươi trở về, cô cô cũng không cứu nổi người, A Vân, ngươi còn một cơ hội cuối cùng, còn có gì muốn nói sao?
Ách!
Vừa nhắc đến cha, thiếu niên tên Vân sợ đến mất cả hồn vía, mặt hắn tái nhợt đi, nghĩ đến cảnh cha hắn trở về, nghe thấy chuyện này không đánh hắn nằm giường vài tháng mới lạ.
Không tốn đến nửa phút để đấu tranh nội tâm, hắn đã khẽ thở dài thầm nghĩ:
“Tiểu quỷ à, lần này ca ca cũng không giúp ngươi được nữa rồi.”
- Cô cô... hắn, hắn... có lẽ... có lẽ...
...
Màn đêm bao phủ kinh thành, người người nhà nhà trở về với gia đình sau một ngày dài làm việc mệt mỏi.
Nhưng đâu đó ở một góc kinh thành, có một nơi hiện tại mới là thời khắc để bắt đầu làm việc.
Đèn hoa sáng rực, chiếu rọi cả dãy phố, Hồng phường chắc hẳn là dãy phố rực rỡ nhất về đêm tối ở kinh thành.
Đám quan khách, thiếu niên công tử đến hẹn lại lên, lũ lượt kết bạn đến đến chốn tụ điểm ăn chơi này.
Thanh lâu lớn nhỏ tập chung hết tại Hồng Phường, trong đó, Di Hoa Lâu cũng không phải là thanh lâu lớn nhất nhưng lại có danh khí không hề thấp, đơn giản vì giá cả nơi này tương tối hợp hầu bao, bố trí trang nhã gọn gàng, diện tích rộng rãi thoáng đãng mang cho khách nhân cảm giác thoải mái.
Ngoài ra, các cô nương ở đây mỹ mạo cũng tương đối khá, ít quy củ, dễ ra vào, tổng hợp lại các ưu điểm khiến Di Hoa Lâu lúc nào cũng là nơi đông đúc.
Ngồi trên lầu 2 của Di Hoa lâu, gã thủ thành giáo úy tay cầm bát rượu lớn một hơi tu hết, sảng khoái khà một tiếng rồi cao giọng chửi thề:
- Con mẹ nó, hôm nay thật sự đen đủi mà!
Vị nữ tỳ bên cạnh hứng nguyên một hơi toàn mùi rượu của giáo quan mà không biến sắc, nàng ta cũng dường như cũng quen rồi, lại ân cần rót rượu cho giáo quan, miệng nhỏ khẽ hỏi thăm:
- Quan gia hôm nay gặp chuyện gì vậy, mặt mày ủ rũ, thật khiến người ta lo lắng...
Giáo úy cầm lấy bát rượu mới, khẽ thở dài.
Hắn không đáp lời, ánh mắt vô định nhìn xuống khung cảnh bên dưới lầu, lòng thầm nghĩ đến chuyện lúc nãy, hi vọng chuyện hôm nay có thể lớn hóa thành nhỏ, nhỏ hóa không có, tai qua nạn khỏi... nếu không thì tháng ngày hưởng lạc của hắn coi như xong.
Lão binh tên Hà ngồi bên cạnh cũng trầm tư từ đầu đến giờ, với cái độ tuổi của lão thì vốn không nên xuất hiện tại đây, bình thường lão cũng chẳng lui tới chốn thanh lâu, nhưng có lẽ chuyện chiều này làm lão hoảng sợ, trời xui đất khiến liền đi theo giáo quan để giải sầu.
Bên dưới lầu, ca kỹ thì cười đùa múa hát, ra sức ỏn ẻn tiếp rượu mua vui, đám quan khách nửa tỉnh nửa say, ngồi ôm mỹ nữ trong lòng tay ngừng sờ loạn.
Tiếng cười t·ục t·ĩu dâm tiện vốn đã là thứ quá quen thuộc tại nơi này. Khung cảnh vẫn vậy, chốn lạc thú vẫn thế, nào biết ở đây đang có hai kẻ tâm loạn như ma.
Bỗng, tại một góc có chút huyên náo thu hút sự chú ý của gã Giáo úy, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng đám đông đang tụ lại thành vòng, tò mò quay sang hỏi nữ tử kế bên.
- Tiểu Thúy, bên dưới là có chuyện gì vậy?
Nữ tử tên tiểu Thúy che miệng cười duyên, yêu kiều đáp:
- À, bên dười mọi người đang chơi, rất thú vị... quan gia ngài có muốn xuống xem không?
Gã Giáo Úy cũng lấy làm tò mò, đương định đáp thì có âm thanh bén nhọn đằng sau phát ra trước:
- Nhà ngươi mang ta đi xuống!
Lời này không biết là hướng về gã hay là nữ nhân bên cạnh gã.
Mặc kệ là ai thì rõ ràng đều là mạo phạm tay giáo uý, lòng vốn mang giận dữ, nay còn có kẻ dám ra vẻ trước mặt mình, cơn giận trong gã như núi lửa trực chờ phun trào, nghĩ thầm con mẹ nó, lão hổ không phát uy các người nghĩ ta là mèo bệnh?
Giáo uý lập tức quay lại để nhìn xem kẻ nào đui mù chọc gã, miệng vốn đang định chửi bậy, chỉ là khi nhìn thấy nhân vật phía sau, bao nhiêu câu t·ục t·ĩu chuẩn bị ra khỏi mồm điều bị nuốt lại bằng sạch, mặt gã cắt không còn giọt máu.
Lão Hà bên cạnh sớm đã run bần bật, cúi đầu không dám nhìn thẳng.
“Lần này tiêu thật rồi, đối phương tìm đến tận cửa rồi!” - Cả hai thầm nghĩ:
...
Trước đó ít phút, trước cổng Di Hoa lâu đột nhiên nhốn nháo.
Một nữ nhân xinh đẹp dẫn theo một tên thiếu niên cùng đoàn người hùng hổ tiến đến, bộ dạng tuyệt nhiên không phải là đến mua vui.
- Ngươi... có chắc là hắn ở đây không?
- Cô cô à, ta... ta cũng dám chắc, chỉ là đoán, ha ha, chỉ là đoán mò thôi.
Nàng ngẩng đầu nhìn địa phương tràn đầy tục khí trước mắt, nam nhân nữ nhân lả lơi vô liêm sỉ, không khí sực nức mùi rượu thịt cùng son phấn khiến nàng cảm thấy có chút buồn nôn.
Sinh khí trong lòng nàng càng lúc càng tăng, nếu không phải vì tiểu quỷ đầu kia chắc cả đời nàng không phải tiến vào đây một bước, thật dơ bẩn.
Nếu tiểu quỷ kia ở đây thì trưởng công chúa hẳn cũng ở đây, nghĩ đến chuyện này, thân thể nữ nhân liền run lên bần bật, giận đến tím tái mặt mày.
Thiếu niên A Vân nhanh chóng rụt cổ lại, bấm bụng thầm nghĩ :
“Tiểu tử, ngươi tự cầu phúc đi, không phải lão ca không trượng nghĩa, chỉ là địch nhận quá mạnh, ta cũng không có cách nào, ngươi đừng trách lão ca.”
Nữ nhân trầm ngâm một hồi rồi quay sang nhìn vị nam nhân bên cạnh, ra vẻ khách khí nói:
- Mâu đại nhân, làm phiền ngài!
- Quách tiểu thư khách khí rồi. - Gã quan quân tựa như thụ sủng nhược kinh, vội chắp tay đáp rồi phất tay cho thuộc hạ lập tức xông vào.
Thấy người tới không có ý tốt, vị ma ma vốn đang cười đùa với khách chợt biến sắc, lòng nghĩ chắc lại có vị phu nhân nào tới đây đ·ánh g·hen rồi, nàng lập tức tiến ra chắn trước cổng, miệng cười lấy lòng:
- Ai da, vị phu nhân này không biết tới Di Hoa lâu của ta có việc gì chăng?
Nữ nhân kia thì vốn bực bội, không thèm trả lời, cứ vậy mà lạnh lùng tiến vào, tuyệt nhiên chẳng quan tâm đến kẻ trước mặt là ai.
Ma ma thấy vậy liền đưa mắt ra hiệu cho đám bảo tiêu chặn người lại.
Đoàn người thấy đám bảo tiêu xông đi ra chặn đường cũng động thân, đi lên chắn trước nữ nhân. Gã cầm đầu rút ra 1 tấm ngọc phiến, phía trên ngọc phiến khắc 1 chứ :"Thánh" tại chỗ quát tháo:
- Phụng Thánh vệ làm việc, mau cút ra!
Đảm bảo tiêu thấy vậy lập tức hoảng sợ, đưa mắt tới vị ma ma ý cầu cứu. Ma Ma cũng chẳng khá hơn là bao, lúc nhìn tấm thấy ngọc phiến kia thì đã hoảng sợ hồn phi phách lạc, lúng túng không biết phải làm sao.
Đúng lúc này, từ phía sau đột nhiên có tiếng lanh lảnh vọng tới, âm thanh có phần miệt thị:
- Khẩu khí thật lớn, muốn khám liền khám, muốn bắt thì bắt, ta thật không biết, từ bao giờ Phụng Thánh vệ có quyền lực lớn như vậy rồi?
- Kẻ nào càn rỡ?
Thấy có người dám ra mặt, buông lời mỉa mai, nữ nhân cùng đoàn người đồng loạt ngoái đầu nhìn về phía kẻ vừa phát ngôn.
Người đó cũng không trốn tránh, khoanh tay nhìn như thể trêu tức, bất ngờ thay đó lại là một thiếu nữ trẻ tuổi, tuổi nàng chỉ độ 17-18 là cũng, nàng mang theo dung mạo xuất chúng, mi mục như họa, thiên sinh lệ chất khiến lòng người cảm thán.
Nét quyến rũ trời sinh pha trộn với một thân anh khí ngút trời của người thiếu nữ khiến người khác vừa muốn ngắm nhìn xong lại tự ti không dám nhìn thẳng.
Dung nhan này, đúng là yêu nghiệt mà.
Thiếu niên A Vân nhìn chằm chằm vào người mới tới, mặt thoáng phiến hồng đỏ ửng, thẹn thùng như thiếu nữ, miệng lẩm bẩm.
“Hoa tỷ.”
Nữ nhân đi cùng cũng nhận ra kẻ tới, lòng tự khắc sản sinh chán ghét, trong lòng chửi thầm “tiểu yêu tinh.”
Dù vậy, nàng vẫn phải cho thiếu nữ kia thể diện, cười nhạt nói:
- Ta tưởng ai, hóa ra là ngươi, Dương cô nương. Không biết Dương cô nương có gì muốn chỉ giáo.
Vị thiếu nữ vừa đến thân phận tôn quý vô cùng, nàng chính là trưởng nữ của môn phiệt Dương thị, tên gọi Dương Đoan Hoa.
Dương Đoan Hoa có thân phận không tầm thường, bản lĩnh lại càng phi thường.
Thân nàng khoác Tử y Bạch Loan phục, là tiêu chí của Thông Điện Ty Tả hữu kim ngô vệ tướng quân.
Thiên tử bát vệ, Phụng Thánh vệ có nhiệm vụ chính là th·iếp thân hộ vệ. Thông Điện ty lại có nhiệm vụ trị an điều tra nội thành.
Bên trong tầng lớp quý tộc của Đại Việt, Dương Thị có lẽ không còn nhiều quyền lực như xưa, thế nhưng tuyệt không ai dám coi thường gia tộc từng là môn phiệt lớn nhất Đại Việt này.
Quách thị cũng không dám.
Quách gia cùng Dương gia từ xưa đã có ân oán, chuyện này ai cũng biết, sâu đến đâu thì cũng chỉ có người trong cuộc hiểu.
Nữ nhân họ Quách thấy kẻ tới cũng không có chút nhún nhường, nàng tiến lên một bước nhìn thiếu nữ trước mắt, thoáng mỉa mai:
- Dương cô nương càng lớn càng xinh đẹp thật khiến có người ta tự ti mặc cảm. Tiếc là... còn hơi non một chút.
Dương Đoan Hoa mỉm cười đáp:
- Từ lâu đã nghe Quách Thị có nữ, tài mạo song tuyệt, hẳn là Ngọc Như tiểu thư đây, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt. Đáng tiếc đến nay vẫn chưa có hôn phối, tiểu nữ thật tò mò không biết là vì sao đây.
Tiếng vừa dứt lời, không khí hai bên trở nên cực kỳ căng thẳng, đám hộ vệ của Thông Điện vệ vội vã tiến lên một bước chắn trước Dương Đoan Hoa, hộ vệ của Quách gia cũng đã sớm bao lấy Quách Ngọc Như.
Hai bên hằm hè, giương cung bạt kiếm, trực chờ hành động của đối phương.
Quách Ngọc Như đảo mắt nhìn một vòng, cười lạnh, nàng nói:
- Sao nào? Dương cô nương muốn cản quan quân làm việc sao?
Dương Đoan Hoa không chịu thua kém đáp lời:
- Quan quân cũng chia các loại, xét nhà bắt người là việc của Thông Điện ty, Phụng Thánh vệ quản có chút rộng đi. Không có trách nhiệm, không có thông cáo giấy tờ, ai cho các ngươi quyền lực? Quách tiểu thư, là ngươi cho bọn hắn, hay là Quách gia cho?
Dương Đoan Hoa đến đây không phải đại diện cho Dương thị, bản thân nàng mang chức vụ Thông Điện ty hữu kim ngô vệ tướng, lời của nàng nói có sức nặng không nhỏ.
Quách Ngọc Như khẽ cau mày, nàng cũng biết hôm nay kém lý, không thể dây dưa, liền bật cười nói:
- Dương tiểu thư quá lời, kỳ thực chuyện hôm nay cũng không đến mức khám xét bắt người, ta chỉ muốn tìm một tiểu tử, hắn gọi ta 1 tiếng cô cô, thân là bậc gia trưởng, ta chắc có đủ tư cách bắt hắn về, cô nương thấy đúng chứ?
Thấy Quách Ngọc Như chịu xuống nước, Dương Đoan Hoa cũng không làm căng nữa, dịu giọng đáp:
- À, Ta lại còn tưởng chuyện lớn nào, ra là chỉ như vậy.
- Nếu chỉ là một tên tiểu tử sao phải mang theo nhiều cao thủ như vậy, hại ta tưởng Quách gia có ý làm loạn.
Quách Ngọc Như đáp:
- Dương tiểu thư có điểm không biết, tên tiểu tử này linh mẫn như quỷ, rất nhiều chủ ý cổ quái, ta muốn chắc chắn bắt lấy hắn, thế nên không thể không mang theo nhiều người một chút,
Hai nữ nhân này tốc độ lật mặt cũng thật nhanh, vài giây trước còn căng thẳng giương cung bạt kiếm mà thoắt một cái liền biến thành bạn bè tâm sự.
Dương Đoan Hoa nghe chuyện thì che miệng cười duyên, nàng nói:
- Nghe Quách tiểu thư nói lại làm ta nhớ đến một tiểu tử, cũng đã lâu rồi không gặp hắn. Nếu chỉ là việc đơn giản như vậy để ta giúp Quách tiểu thư một tay. Nơi này là địa bàn của ta, tóm một thằng nhãi con là chuyện dễ như trở bàn tay.
Quách Ngọc Như dịu dàng gật đầu đáp:
- Nếu Dương cô nương ra mặt thì không còn gì tốt bằng.
- Mời!
- Mời!
Hai nữ nhân sóng bước tiến vào Di Hoa lâu. Hai đóa hoa tuyệt sắc bước vào thu hút mọi ánh nhìn, nhưng không ai dám nhìn lâu, người người đều tự giác cúi đầu bước sang bên nhường lối.
...
Quay trở lại hiện tại.
Giáo úy cùng lão Hà lúc này nhìn thấy hai nữ nhân xinh đẹp tiến tới, đằng sau còn nhìn thấy gã kỹ sĩ lúc chiều nay thì lòng đầy hoảng hốt, cúi đầu chắp tay lắp bắp:
- Đại nhân... đại nhân...
Lòng cả hai đang nghĩ lần này c·hết thật rồi.
Ngọc Như không quan tâm đến hai kẻ đang run rẩy kia, nàng tiến tới chỗ tiểu Thúy lặp lại một lần nữa.
- Ngươi, mang ta xuống dưới đó.
Tiểu Thúy lúc này mới lấy lại thần hồn, liền vội vã vâng vâng dạ dạ, thành thực dẫn đường, thỉnh thoảng lén liếc nhìn đánh giá nhan sắc của vị phu nhân cùng thiếu nữ kia, đừng nói nàng, kể cả là hoa khôi của Di Hoa lâu khi đứng trước mặt hai nữ nhân này cũng sẽ phải tự ti không dám ngẩng đầu, tựa như đom đóm nào dám tranh minh cùng tinh nguyệt.
Đời nàng chưa từng thấy nữ nhân nào đẹp nhường này, không những chỉ một mà có đến tận hai người không kém cạnh nhau.
Vừa bước xuống bên dưới, từ trong đám đông tụ tập đã nghe thấy những tiếng ồn ào quát tháo phát ra, xen lẫn trong đó là tiếng hô tửu lệnh, Ngọc Như nhíu mày, vì bên trong tiếng vung quyền hò hét, nàng có thể nghe thấy âm thanh non nớt rất đỗi quen thuộc.
Hộ vệ mở đường cho nàng đi xuyên qua đám đông, khi đi tới vùng trung tâm, mọi thứ trở lên rõ ràng, quả thật là có người vung quyền, nhưng không phải tửu quyền thông thường* nghe nội dung khẩu lệnh, khuôn mặt nàng bỗng đỏ bừng lên vì giận dữ, bàn tay âm thầm nắm chặt lại.
- Các ngươi thật quá kém, nào thêm hiệp nữa, chúng ta chơi dâm đãng quyền* nào! Ai dâm đãng là ngươi dâm đãng! Ai dâm đãng là ta dâm đãng! Ai dâm đãng là tên kia dâm đãng...!
Khẩu lệnh bỉ ổi đó cứ vang lên vang xuống, vang tới vang lui không ngừng, mãi một lúc lâu vẫn chưa phân ra thắng bại, mặt của Ngọc Như càng lúc càng tức giận khó nhìn, ánh mắt cực kì bất thiện nhìn về phía thiếu niên đối diện đang ngồi cạnh chiếc bàn vuông.
Gã thiếu niên ước chừng chỉ 8-9 tuổi thôi, trên người hắn mặc chiếc áo trắng mong manh vẫn còn vướng chút tàn tro bụi bẩn trên đó, góc áo có phần cháy xém như thể vừa xông qua h·ỏa h·oạn.
Đầu tóc hắn lúc này rối bù xù nhưng khuôn mặt gã lại vô cùng sạch sẽ, khuôn mặt đẹp đẽ có 7 phần anh tuấn 3 phần ngây thơ.
Ai mà nghĩ đây chính là tiểu quỷ đầu kiến cả hoàng thanh hôm nay náo loạn.
- Ai dâm đãng là ngươi dâm đãng!
Thần thái thể hiện trên gương mặt gã thiếu niên hoàn toàn trái ngược với nội dung thô tục khi vung quyền, hắn cực kì chăm chú nghiêm túc, không nhiễm hạt bụi dâm dục nào, thậm chí đâu đó còn có đôi nét thánh khiết cao thượng, bàn tay phải liên tục vung vẩy trước mặt hết kéo, búa lại đến bao, ra quyền như gió, sát ý đầy mình, tựa hồ chuyện thắng thua ở trò chơi này còn quan trọng hơn tính mạng.
Không khí bên trong căng thẳng như đánh trận!
Sau một hồi, thanh âm của thiếu niên biến thành vui vẻ họ reo:
- Ta thắng rồi!
Trận "dâm đãng quyền" kéo dài đến mức muốn rút cạn dưỡng khí trong phổi hai đấu thủ cuối cùng cũng khép lại, gã thiếu niên tóc đen quơ quơ cánh tay phải trong không khí đầy vẻ nhiệt tình để ăn mừng thắng lợi, đôi môi nở nụ cười cực kì hài lòng, trên gương mặt lộ tiếu dung đầy khả ái.
Nhưng đối thủ của gã thiếu niên lại không chịu công nhận kết quả này, một mực cho rằng gã đã thay đổi kiểu quyền trong lúc hô câu "ai dâm đãng" cuối cùng. Mọi người rơi vào tranh cãi kịch liệt, những kẻ đứng xem cũng mỗi người một ý, không ai chịu nghe ai, đang r·ối l·oạn bỗng thiếu niên kia hét lớn:
- Quy củ cũ, nghe ý kiến của tiểu Bình tử.
Tất cả mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào một góc, nơi có 1 tiểu tử khác đang cắm đầu cắm cổ đọc sách, thiếu niên này mặt hoa da phấn, vô cùng non nớt, quần ào thì thùng thình ngoại cỡ như kiểu được cắt xén hoặc không biết nhặt từ đâu về, đầu thì đội một cái mũ như tiểu nhị phòng trà nhìn rất kỳ quái.
Thiếu niên có khuôn mặt lãnh đạm, hờ hững bỏ cuốn sách xuống. Đám đông nhìn tiểu Bình tử đầy vẻ căng thẳng tựa như đám con bạc ở sòng bài đang đợi nhà cái mở bát, hơn nữa tình cảnh này rõ ràng không phải chỉ xảy ra lần đầu.
Tiểu Bình tửnhíu mày liếc qua gã thiếu niên rồi lại nhìn tên đối diện đang giận dữ bất bình đối diện, thản nhiên nói:
- Từ hiệp thứ mười bảy ngươi ra kéo, hắn ra búa nhưng ngươi lại hô là hắn dâm đãng, nên ngươi thua từ lúc đó rồi.
Mọi người ồ lên một tiếng vui vẻ rồi liền tản ra, tên thua cuộc kia vừa lầm bầm chửi vừa đếm tiền trả, gã thiếu niên cười hài lòng nhận lấy, xoa tay vào trước ngực rồi vỗ vỗ bả vai đối phương vẻ chân thành:
- Nghĩ thoáng một chút đi, khắp Kinh Thành này… không, khắp thiên hạ này ai có thể thắng nổi Đỗ Anh Vũ ta chứ!
...
*Tửu quyền là 1 loại giống oẳn tù tì cổ đại, xuất xứ từ phương bắc, đi kèm với khẩu lệnh.
*Dâm đãng quyền là khẩu lệnh thường được dùng trong thanh lâu. Oản tù tì khi thua phải hô ta dâm đãng, thắng thì hô ngươi dâm đãng, hòa hô hắn dâm đãng.