Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 4: Tiểu Thái Tuế Đỗ Anh Vũ (1)
Tại phòng khách của Quách Phủ, Quách Ngọc Như giọng lạnh như băng nhìn thiếu niên trước mắt, khẽ quát:
- Quỳ xuống!
- Ta không quỳ, nam nhi đầu gối có hoàng kim, không thể quỳ!
Thiếu niên quật cường đáp:
Quách Ngọc Như nghe vậy, đưa tay chỉ thiếu niên, giận đến run người:
- Tốt, tốt lắm. Còn dám cứng miệng, để ta xem hôm nay ngươi cứng miệng đến lúc nào, người đâu mang gia pháp lên!
Rầm một tiếng, thiếu niên vừa nghe thấy 2 từ "gia pháp" thì quỳ xuống nhanh như sóc, mặt cười lấy lòng nịnh nọt.
- Cô cô, ta sai rồi, ta sai rồi có được không. Ngài tha cho ta đi!
Thái độ của gã thiếu niên chuyển biến trong chớp mắt làm người trong phòng không đều kịp thích ứng, những người đã quen với hình ảnh này thì chỉ ngán ngẩm lắc đầu.
Ngọc Như tiến tới lấy tay day trán hắn, chán chẳng muốn nói.
Đỗ Anh Vũ lập tức dùng đầu gối thay chân, bò tới ôm lấy chân của Quách Ngọc Như, ngẩng đầu nhìn nàng, nở nụ cười ngây thơ, bày ra sát chiêu là khuôn mặt xinh đẹp, thiện lương khả ái của mình.
- Cô cô, Vũ nhi biết sai rồi, Vũ nhi sẽ sửa, Vũ nhi hứa sẽ sửa, Cô cô xinh đẹp đừng giận Vũ nhi nữa, có được không?
Người ta hay nói chẳng ai đánh kẻ đang cười, lại còn cười đến ngây thơ như vậy thì lại càng không nỡ.
Nhưng lần này chuyện lớn, cũng chẳng phải lần đầu, Quách Ngọc Như tự nhiên không thể dễ dàng tha thứ như vậy.
Nàng đưa chân nhẹ nhàng như gió mây đạp thiếu niên ra, sợ gã đau nên cũng chẳng dám dùng lực mạnh. Nào ngờ gã được đà, ngã lăn lông lóc mấy trượng.
Đỗ Anh Vũ lồm cồm bò dậy, tay ôm lấy ngực, mặt nhăn nó nhìn về phía Ngọc Như, thều thào:
- Cô cô, cô cô không cần Vũ nhi nữa sao, cô cô không thương Vũ nhi nữa sao?
Nhìn thấy cảnh này, ai không hiểu chuyện đều nghĩ Ngọc Như độc ác xuất thủ mạnh tay. Đáng tiếc, ai ở đây cũng biết tiểu quỷ đầu này là ai. Quách Vân đứng ở một góc cúi đầu không dám thở mạnh, sợ bị liên lụy vào chuyện này, hắn đang làm mọi khả năng để trở nên vô hình, miệng chửi thầm:
“Tiểu quỷ đầu, người diễn đi, tiếp tục diễn đi.”
Đỗ Anh Vũ mặt lúc này mếu máo thương tâm, ho khan một tràng.
- Cô cô... ta không trách cô cô vì sao lại đối xử với ta như vậy, ta biết ta có tội, chỉ mong kiếp sau, nếu có thể đầu thai, ta vẫn được ở cùng cô cô, có cô cô, Đỗ Anh Vũ ta kiếp này không uổng. Cô cô, người xuống tay đi!
“Con mẹ nó! Tiểu tử diễn xuất lại tăng lên tầm mới rồi”. - Quách Vân đứng ở một góc chửi thề, hận không thể tại chỗ nhổ một bãi nước bọt.
Quách Ngọc Như đứng đó cũng đã sớm sững sờ, quay đi quẩn lại cuối cùng lại thành tiểu tử đó không trách nàng? Hắn thành n·ạn n·hân, ác nhân lại thành nàng?
Mỹ nhân cũng đã tức giận đến toát mồ hôi, hận không thể lập tức bóp c·hết con hàng này.
Đỗ Anh Vũ thì đang độ nhập tâm, điệu bộ sinh không thể luyến mà than thở:
- Cô cô, ta biết ta là đứa trẻ không ai cần, không ai thương. Ta chẳng cần ai cả, chỉ cần cô cô thôi. Cô cô đ·ánh c·hết ta cũng không oán, chỉ cần cô cô tha thứ cho ta, ta c·hết cũng nhắm mắt... cô cô à!
Thiếu niên tiểu Bình tử cũng đang ở trong phòng, hắn từ đầu đến cuối chỉ cặm cụi đọc sách, chẳng quan tâm đến mọi chuyện xảy ra, thế nhưng khi nghe đến câu này cũng phải khẽ ngẩng đầu, nhạt nhạt nói:
- Thế này thì hơi quá lố rồi!
Cả căn phòng lúc này rơi vào một mảnh trầm tư. Quách Ngọc Như nghe Đỗ Anh Vũ nói câu cuối thì đã mềm lòng. Đám cận vệ Quách gia mang theo gia pháp vào cũng c·hết chân, đưa mắt nhìn nàng thăm dò. Nàng ngẫm nghĩ một lúc rồi cũng thở dài.
- Đứng lên đi!
- Cô cô... ta...
Quách Ngọc Như nhịn không nổi, quát lớn:
- Ta nói ngưng diễn, đứng lên đi, còn ra thể thống gì nữa, người ngoài không biết lại nghĩ Quách Ngọc Như ta ác độc bắt nạt một thằng ranh con.
Đỗ Anh Vũ nghe vậy, từ khuôn mặt bi thương chuyển về hớn hở trong một nốt nhạc, bật dậy lao tới ôm lấy tay Ngọc Như, nép vào như con chim nhỏ:
- Ta biết Cô Cô thương Vũ nhi nhất, ai dám nói Cô Cô xinh đẹp của ta ác độc, ta đ·ánh c·hết kẻ đó!
Quách Ngọc Như bất lực nhìn tiểu tử nhố nhăng này, nàng thật sự bó tay rồi. Đưa tay chọc chọc vài cái vào trán Đỗ Anh Vũ, miệng răn dạy:
- Tiểu quỷ, người biết lần này họa người gây ra lớn như thế nào không? Trốn đi thì thôi, sao còn phải đốt Thư Viện, đã vậy mang công chúa đi mất. Ngươi to gan lắm rồi.
Đỗ Anh Vũ nghe răn đe nhưng không lấy làm phản cảm, vẫn vươn lên ôm tay Quách Ngọc Như, miệng oan khuất kể lể:
- Cô cô, chủ ý này do tiểu Bình tử nghĩ ra, ta thật oan uổng mà, ta cũng chỉ là đồng phạm, không tính chủ mưu.
Thiếu niên tiểu Bình tử lần thứ hai ngẩng đầu lên, đưa tay chỉ bản thân nói:
- Ta! ta là chủ mưu?
Đỗ Anh Vũ bĩu môi:
- Không ngươi thì sao, người chẳng nói cái gì mà Dương Đông Kích Tây, tung hỏa mù các thứ...
Quách Ngọc Như nghe vậy mặt mày xám xịt, tung hỏa mù tức là đốt lửa sao? Việc này đúng là chỉ có mình tiểu quỷ này có thể suy diễn ra được.
Bốp bốp bốp!
Đúng lúc này, tiếng vỗ tay từ ngoài cửa lấp tức thu hút sự chú ý của cả gian phòng. Nhìn thấy kẻ tiến vào, ai nấy đều thất sắc, Quách Vân thì cúi gằm đầu, hận không thể lập tức độn thổ.
- Lần này xong rồi, xong thật rồi....
Người tới là một trung niên, tuổi trạc tứ tuần, ngũ quan đoan chính, không quá đẹp đẽ nhưng ánh mắt rất có thần. Khí chất của người trung niên trầm ổn như núi, khí tráng phát ra giống như lừa một sức mạnh vô hình đè ép cả căn phòng, khiến người bên trong chẳng ai dám thở mạnh.
- Tốt cho một kế Dương Đông Kích Tây, làm rất tốt, làm rất tốt!
Quách Ngọc Như như có bản năng, đẩy Đỗ Anh Vũ ra đằng sau, bản thân tiến lên chắn trước áp lực của gã trung niên.
- Đai... đại ca!
Tiểu Bình tử lúc này cũng không giữ được vẻ lãnh đạm thông thường, buông cuốn sách trên tay xuống, mặt khẽ đăm chiêu nói:
- Thái Phó Đại Nhân!
Kẻ tới không ai khác ngoài gia chủ của Quách Gia.
Nhập Nội Thái Phó Quách Công Bình.
Xét theo gia phả, Quách Công Bình là hậu nhân của Quách Thường Hiến, gọi Thường Kiệt thái úy là bác. Lúc hắn tiến vào phòng, khuôn mặt lạnh tanh nhìn một vòng, chỉ khi ánh mắt đưa đến chỗ tiểu Bình tử thì mới thoáng dãn ra, khẽ mỉm cười:
- Công chúa cũng tại sao! Người đâu, sao lại để công chúa ăn mặc như thế này, còn ra thể thống gì, mau đưa công chúa thay đồ chuẩn bị hồi cung.
Tiểu Bình tử trầm ngâm, khẽ than thở một ok tiếng, sau thì tự tay tháo mũ xuống.
Suối tóc đen dài theo đó mà buông lơi, nhan sắc bị phong ấn theo đó là hiển lộ.
Nàng đứng đó tựa đóa tuyết liên, cao ngạo, thanh khiết. Thêm vài năm nữa đóa tuyết liên sẽ nở rộ, thế gian sẽ lại thêm một mỹ nhân bại hoại.
Tiểu Bình tử lãnh đạm không ai khác chính là người trốn khỏi hoàng cung cùng Đỗ Anh Vũ, Lý gia công chúa.
Nàng gọi Diên Bình công chúa - Lý An Bình.
Nhân Tông không có con trai, nhận nuôi các con cái trong tông tộc, phong làm hoàng tử, nhưng chỉ riêng Diên Bình Công Chúa Lý An Bình là con gái ruột của Nhân Tông, phong trưởng công chúa, được Nhân Tông yêu thương như châu báu.
Lúc này, Quách Công Bình quay đầu, nói với gã tướng quân đằng sau:
- Phiền Mâu tướng quân đưa công chúa hồi cung, tránh làm bệ hạ lo lắng.
Gã tướng quân chắp tay đáp lễ:
- Thái Phó đại nhân hữu lễ, đây là trách nhiệm của hạ quan.
Dứt câu, hắn liền quay sang, đối với tiểu công chúa cung kính nói:
- Công chúa, mời ngài theo hạ quan hồi cung!
Lý An Bình ngó ngó qua chỗ của Đỗ Anh Vũ một chút rồi quay người theo vị tướng quân họ Mâu bước đi.
Độ Anh Vũ không tim không phổi vẫy vẫy cánh tay, hướng về chỗ nàng cười nói:
- Về nhé! có gì liên hệ sau.
Thiếu niên tên Vân không biết từ lúc nào đã mon men tới cạnh Đỗ Anh Vũ, kéo kéo cánh tay, thì thầm:
- Chúng ta cũng chuồn thôi, ở lại nơi này c·hết chắc!
Quách Công Bình liếc mắt, lườm hai thiếu niên này một cái khiến Vân rùng cả mình, run rẩy:
- Cha, chúng ta....
Quách Công Bình giơ tay ngăn lại, thể hiện rằng hắn không cần giải thích, bản thân quay sang nhìn chằm chằm Đỗ Anh Vũ.
Quách Ngọc Như lập tức như gà mẹ bảo vệ gà con, nàng tiến lên nói:
- Đại ca, hắn còn nhỏ, không hiểu chuyện!
Quách Công Bình trầm tư rồi thở dài một tiếng, hắn tiến tới chỗ bán trà, ngồi xuống tự rót cho mình một ly như thể muốn hạ hoả, cuối cùng thì, khẽ phẩy phẩy tay nói:
- Thôi bỏ đi, chuyện này ta không quản, cha mẹ hắn sắp vào kinh. Chuyện này để họ giải quyết.
Nghe thấy lời này, Đỗ Anh Vũ mắt sáng lên, tiến đến hỏi:
- Quách bá bá, cha mẹ ta sắp đến rồi sao?
- Đúng vậy, ngươi lui ra đi, tự giải quyết cho tốt.
- Vâng, tiểu chất tử xin cái lui.
Đỗ Anh Vũ chắp tay, rất lễ phép từ tốn lui ra bên ngoài.
Quách Vân thấy vậy cũng tiến lên:
- Cha, ta...
- Ngươi cũng lui ra đi.
- Vâng, thưa cha. - Quách Vân như được đại xá, nhanh chóng rút lui theo Đỗ Anh Vũ.
Trong phòng lúc này chỉ còn 2 huynh muội, Quách Ngọc Như liền tiến tới khẽ dò hỏi:
- Đại ca, cha mẹ hắn vào kinh, chuyện này là....
Quách Công Bình nhàn nhạt đáp
- Cũng không có gì, Bệ hạ muốn cân bằng thế lực mà thôi. Dù sao Thái Tử tuổi còn nhỏ, Sùng Hiền Hầu xưa nay cũng đạm bạc ít lai vãng, nhân duyên không phải quá tốt. Nay Bệ hạ triệu họ ngoại của Thái Tử về kinh, coi như cho hắn một ít tiếng nói ủng hộ.
Quách Ngọc Như thấy thế liền thốt lên:
- Không phải vẫn còn Quách Gia chúng ta sao?
Quách Công Bình nhìn nàng, khẽ lắc đầu.
- Quách Gia là tướng môn. mấy chuyện chính trị, võ tướng không nên xen lẫn quá sâu, phòng bệ hạ nghi kị.
Võ tướng không can thiệp chính trị. Văn nhân không can thiệp q·uân đ·ội. Đó coi như là một loại luật ngầm bất thành văn. Quách Gia có thể coi là đệ nhất Tướng môn cũng không thể phá luật, trừ khi muốn động binh chính biến.
- Hơn nữa ta chuẩn bị theo bệ hạ xuất binh, lần này bệ hạ muốn ngự giá thân chinh, gõ một số kẻ có tâm làm loạn.
- Xuất binh? Lại có chiến trận sao?
Quách Công Bình gật gù:
- Động chủ Động Ma Sa làm phản rồi!
Quách Ngọc Như che miệng hoảng hốt:
- Động Ma Sa? Là châu Vị Long Hà thị?
Quách Công Bình không đáp, hắn từ từ đứng dậy, hai tay chắp sau hông, vẻ mặt đăm chiêu thầm nghĩ:
"Thành Khánh Hầu à Thành Khánh Hầu, người muốn làm gì đây?”
...
- Tiểu quỷ, đợi ta một chút, làm gì mà đi nhanh vậy.
Quách Vân hớt hải chạy theo Đỗ Anh Vũ, Đỗ Anh Vũ quay lại nhìn hắn, miệng bật cười.
- Ngươi còn cười, suýt chút nữa hại c·hết ta rồi.
- Vân ca, không phải vẫn tốt đẹp sao, ngươi lo cái gì.
Quách Vân nhìn cái vẻ cà phơ cà phất của tên này thì hận không thể cho hắn mọi thứ đấm, lòng thầm nghĩ:
“Tiểu tử này cả ngày toàn toàn làm loạn nhưng chẳng ai trách phạt hắn, hắn ngoài có bộ túi da đẹp hơn người, đầu óc tinh minh quỷ quái thì có điểm gì bằng ta, cớ sao lại...”
Đỗ Anh Vũ tựa như thấu hiểu Quách Vân đang nghĩ gì trong đầu, cười cười như trêu tức hắn.
- Đi thôi, chúng ta đi chơi.
- Ngươi gây họa còn không đủ sao, giờ lại muốn đi chơi, không sợ về b·ị đ·ánh gãy chân đi.
- Sợ cái gì, cháu ta là Thái Tử, kinh thành này ta đi ngang, ai quản nổi ta?
Quách Vân nghi vậy liền bũi môi khinh bỉ
- Cha mẹ ngươi không phải là sắp đến quản ngươi sao?
Đỗ Anh Vũ trầm ngâm chốc lát rồi lại nhoẻn cười:
- Vậy càng phải chơi, thời gian không còn nhiều, ta chơi còn không có đủ đâu!
- Ngươi...
- Hơn nữa bọn họ đến chưa chắc phải để quản ta! - Đỗ Anh Vũ thở dài nói.
Quách Vân nghe vậy liền nghệt mặt ra rồi gặng hỏi:
- Này, như vậy là sao?
Đỗ Anh Vũ lắc lắc cái đầu nhỏ, khinh bỉ nói :
- Thiếu niên vô tri!
Xong hắn liền tiếu sái quay đầu rời đi, bỏ mặc tên anh họ với một vạn câu hỏi tại sao ở lại.
"Cha mẹ vào kinh, vậy Đỗ thị sắp xâm nhập vào quyền lực trung ương đi, ta phải nhanh lên thôi, trước khi bị cuốn vào cái vòng xoáy chính trị này. phải nhanh chóng chuẩn bị hết thảy. Haizz cái trò chơi vương quyền này không dễ chơi chút nào.” Đỗ Anh Vũ thầm nhủ:
...
Kinh thành- Lê Phủ.
- Lê Nghi Phượng (Lê Xuân Lan) thỉnh an bá phụ!
Hai tỷ muội theo Phụng Thánh vệ vào kinh, hiện đã đến phủ họ Lê, thỉnh an một lão già chủ của Lê thị là Lê Bá Ngọc.
Ngồi ở ghế chủ tọa, Lê Bá Ngọc tuổi trạc ngũ tuần, tướng mạo hoà ái dễ gần, bộ dạng điển hình của một lão thư sinh văn nhã, có lẽ có lối ăn vận đơn giản khiến khó ai mà tin lão nhân này lại là gia chủ của môn phiệt Lê Thị.
Lão Lê nhìn hai tỷ muội bày ra đầy đủ lễ nghi, hướng về mình hành lễ liền vuốt lấy chòm râu bạc mỉm cười, vẫy tay ra hiệu cho hai chị em ngồi xuống, chớ có khách khí.
Hai chị em mỗi người một biểu hiện, chỉ nội cái việc ngồi xuống thì đã khác nhau, người chị thì từ tốn nhẹ nhàng ngồi xuống, đang ngồi thẳng lưng, tay chân khép gọn gàng, không mất lễ nghi. Người em gái thì không được như vậy, nhanh như sóc phi mình lên ghế, cả thân thể như không xương sống dựa vào ghế, cả người thì ườn ra, toàn thân giống như vừa mới trút được gánh nặng, thi thoảng, nàng còn không kiêng dè mà nhìn ngang ngó dọc khắp phòng như thể đang muốn kiếm tìm cái gì đó thú vị.
Người chị thấy vậy liền nhăn mặt nhìn người em gái, đánh mắt ra hiệu có cô em nhanh chóng thẳng chỉnh đốn lại.
Lê Bá Ngọc chứng kiến hết thẩy, nhịn không được mà bật cười, lão nói:
- Nhị quận chúa đường xá xa xôi đến kinh thành, không cần phải quá câu nệ, hãy coi nơi này như là nhà của mình.
- Bá phụ nói thế, vậy ta liền không câu nệ.
Dứt câu, nàng lại lần nữa trườn ra, ngay lập tức lộ nguyên hình làm lão bá cười không thôi. Người chị cũng lắc đầu ngao ngán, tỏ vẻ hết cách.
- Đại vương cùng công chúa dạo này thế nào rồi, đã lâu ta không có tin tức của họ. - Lão nhân hỏi:
Người chị từ tốn đáp:
- Tạ bá phụ quan tâm, gia phụ gia mẫu vẫn mạnh khỏe, hằng ngày vẫn nhắc đến bá phụ.
Lê Bá Ngọc vuốt râu cười hiền, nhìn xuống hai tỷ muội, thân phận của hai đứa nhỏ này không tầm thường. Cha các nàng là Phụ Thiên Đại Vương, mẹ là Thụy Thánh công chúa. Hậu duệ của Ngự Man Vương Lê Long Đĩnh, gọi Hoàng Đế Lê Đại Hành là tổ phụ. Nếu tiền triều còn tại thì hai nàng đều là công chúa.
Chân Đăng Lê thị cùng Phong Châu Lê thị, tuy khác mạch nhưng cùng một góc rễ, từ lâu đã liên hợp lại, mặc cho các nàng có thân phận mẫn cảm, Lê Bá Ngọc coi hai nàng như con cháu, tự khắc sẽ bảo hộ chu toàn.
Lại nói, trước kia Phong Châu Lê Thị có Ỷ Lan phu nhân nâng đỡ, Chân Đăng Lê thị cũng được thơm lây. Đời này có khi rằng Phong Châu Lê thị của lão là phải dựa ngược lại Chân Đăng Lê thị của các nàng.
- Mạnh khỏe là tốt. mạnh khỏe là tốt! Đến tuổi này của chúng ra mong muốn nhất vẫn ra sức khỏe, chẳng cầu gì hơn.
- Bá phụ là rường cột nước nhà, sức khỏe tất nhiên đáng quan trọng.
- Hai từ rường cột lão phu không dám nhận, chỉ mong có thể dùng chút sức lực phò tá bệ hạ, giúp đỡ lê dân có ngày tháng an lành mà thôi.
- Bá phụ cao thượng!
Lão nhân nhìn người chị gái ồn tồn lễ độ, người em thì thiên chân vô tà lòng lấy làm rất thích, nhẹ nhàng hỏi han:
- Hai vị quận chúa lần này lên kinh thành là...
- Bẩm bá phụ, lần này ta cùng tiểu muội lên kinh là mong có thể nhập học Thư Viện, mong bá phụ có thể giúp đỡ một hai.
Lê Bá Ngọc vuốt râu mỉm cười đáp:
- Chuyện này không khó, bao ở trên ta. Không biết 2 vị quận chúa là muốn lúc nào nhập học.
- Tất nhiên là càng sớm càng tốt - Người chị đáp.
- Chuyện này thì... cũng phải đợi qua vài ngày mới được, kỳ thật thư viện cũng vừa mới xảy ra vài chuyện, vậy nên....
- Ồ, kỳ nhập học mùa thu sắp đến, không biết thư viện bao giờ mới có thể nhận học sinh? Có vấn đề gì không thể đề cập sao?
- Kỳ thực cũng chẳng phải chuyện gì không thể nói, chỉ là Thư viện hôm nay vừa mới xảy ra h·ỏa h·oạn, cần tu sửa một phen mới có thể đón Tân sinh nhập học.
- Hỏa hoạn? Tỷ tỷ là trận họa hoạn ta nói với tỷ, hỏa thế rất lớn nha. - Người em im lặng từ đầu đến giờ bây giờ mới thốt lên.
Người chị ra hiệu cho người em im lặng, rồi quay sang hỏi lao nhân:
- Bá phụ, không biết trận hoả hoạn này là t·hiên t·ai hay nhân họa?
Lê Bá Ngọc nhẹ giọng đáp:
- Là nhân họa.
- Thư viện có kẻ địch?
- Không, là một tên tiểu tử học sinh trong thư viện làm ra.
- Có chuyện đó sao! Là học sinh nghịch ngợm gây nên t·ai n·ạn?
- Cũng không phải t·ai n·ạn, tiểu tử này nghe nói là bị các tiên sinh phạt cấm túc, hắn muốn trốn ra ngoài thế nên phóng hỏa, thu hút chú ý rồi chuồn đi mất.
Người chị nghe xong thì không khỏi nhíu mày.
- Kẻ này nghịch ngợm như vậy, thư viện hẳn chuẩn bị trục xuất hắn đi.
Lê Bá Ngọc lần nữa lắc đầu:
- Không có, Thư Viện tạm thời không có phản ứng, thấy bảo kẻ này trước khi đi còn mang theo người, là công chúa điện hạ, việc này nếu liên đới tới công chúa thì e rằng bên trên sẽ ép xuống, rất không dễ làm.
Người chị nghe đầu đuôi liền lắc đầu bật cười, nàng nghĩ kẻ này không tồi, biết bản thân gây họa liền mang theo một người gánh cùng mình, mà người này gánh được họa cho hắn, thật không tầm thường.
Người em gái cũng cười khanh khách, cảm thấy vị tiểu học sinh này rất thú vị, lập tức quay sang nhìn lão bá hỏi:
- Bá phụ, kẻ này là ai vậy?
- Tiểu quận chúa muốn tìm bạn chơi nên tránh kẻ này, hắn nổi danh thích làm loạn, thường hay lê la chốn sòng bạc thanh lâu, không phải vật tốt lành gì, sẽ hại thanh danh của người.
Người chị nhíu mày, lượn lờ sòng bạc thanh lâu, không phải con nghiện cờ bạc cũng là kẻ háo sắc, đích thực không tốt lành.
Như hiểu rõ người chị gái nghĩ gì, Lê Bá Ngọc lại nói:
- Kẻ này tinh ranh như quỷ, các tiên sinh trong Thư Viện đều không làm gì được hắn. Thế nhưng nói hắn tham tài háo sắc thì cũng không ổn, rốt cuộc, hùng hài tử này hắn mới có 8 tuổi mà thôi.
- 8 tuổi? - Người chị bật thốt lên, trước đó, trong lòng nàng nghĩ đối phương chí ít cũng phải 13-14 tuổi đi, đằng này thì...
- Đúng thế, hắn mới 8 tuổi liền thành danh rồi. Thăng Long tiểu thái tuế - Đỗ Anh Vũ chính là hắn.
P.s: Châu Vị Long này thuộc khu vực tỉnh Tuyên Quang.