Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 5: Tiểu thái tuế Đỗ Anh Vũ (2)

Bên trong ngự thư phòng ở Hoàng Cung.

Dưới ánh đèn mờ ảo héo hắt, có một lão nhân thân khoác hoàng bào vẫn miệt mài ngồi phê duyệt tấu chương.

Lão nhân gia tuổi đã năm mươi có thừa, tóc mai cũng đã sớm phủ sương. Khuôn diện vuông vức, dái tai như phật, vầng trán hơi nổi lên như mặt trời. Chỉ ngồi đó mà nét không giận tự uy của bậc quân vương hoàn toàn hiển lộ.

Diện mạo của người này bất phàm, thần thái lại càng phi phàm.

Đáng tiếc, nơi nào đó trong ánh mắt đã có chút vẩn đục theo năm tháng.

Con người xưa nay đều thua bởi thời gian, bản thân hắn dù là quân vương cũng không thoát khỏi định luật bất biến ấy. Hắn ngày càng cảm thấy rõ rệt rằng bản thân đang già đi.

Lý Nhân Tông Lý Càn Đức là một vị minh quân trong cả triều Lý triều nói chung là cả lịch sử nói riêng. Dưới sự cái trị của hắn, Đại Việt có thể nói là an ổn phát triển, xã hội phồn vinh, nhân dân no đủ. Dù không thể mở mang bờ cõi như Thái Tông, Thánh Tông nhưng cũng từng đánh bại đại địch phương bắc là nhà Tống, chấn áp Chiêm Thành ở phương nam.

Mọi thứ đều hoàn hảo, thế nhưng vấn đề xảy ra chính là hắn không có con nối dõi.

Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại.

Hắn lại còn là quân vương, việc này có thể ảnh hưởng đến xã tắc, thậm chí là cả vương triều.

Vì việc này Nhân Tông sầu lo không thôi.

Hết cách, mấy năm trước Nhân Tông nhận năm người con trai của các vương hầu trong tông thất Lý thị là Sùng Hiền Hầu, Thành Khánh Hầu, Thành Quảnh Hầu, Thành Chiêu Hầu, Thành Hưng Hầu nhập vào hoàng cùng làm con thừa tự. Sau thì chọn con trai của Sùng Hiền Hầu là Lý Dương Hoán làm Hoàng Thái Tử, coi như là cũng ổn định chuyện truyền vị sau này.

Nhưng mọi chuyện nào có đơn giản như vậy, việc chuyển giao quyền lực giữa các thế hệ luôn dễ phát sinh tranh đoạt. Không nói đâu xa, ông hắn là Thái Tông hoàng đế không phải cũng trải qua trận binh biến “Tam Vương Đoạt Đích” hay sao.

Lúc này còn có hắn ở đây trấn áp, nhưng khi hắn nhắm mắt xuôi tay, Thái tử liệu có lên được yên ổn lên ngôi hay không hắn cũng không dám chắc. Dù sao thì các vị hầu gia còn lại cũng không phải đám ăn chay.

Phe cánh của Thái tử thực lực quá yếu cũng không phải là chuyện tốt. Nay Nhân Tông cho Đỗ Tướng quyết định triệu Đỗ Tướng vào kinh coi như gia tăng cho thái tử sau này một chút người ủng hộ.

Hoàng đế khẽ thở dài rồi nhìn xuống gã nội thị vẫn đang khom mình hầu ở bên dưới. Gã nội thị cũng đã lớn tuổi, theo quân vương từ thuở còn là thái tử, cùng quân vương già đi, ngót nghét cũng đã hơn 40 năm rồi.

Nhìn lão thái giám nhắm mắt như muốn ngủ gật, Hoàng đế khẽ cười rồi hắng giọng một tiếng dọa lão.

Lão nội thị lập tức giật mình tỉnh dậy, nhanh nhẹn chạy đến, cúi đầu nhìn về phía hoàng thượng, miệng thử dò hỏi:

- Bệ hạ, trời đã muộn, bệ hạ hay là hồi tẩm cung nghỉ ngơi đi thôi?

Hoàng thượng lườm lão nội thị một cái. Tay vân vê chòm râu bạc, trầm giọng nói:

- Thái tử ở bên kia như thế nào?

Lão nội thưa:

- Bẩm Bệ Hạ! Thái tử ở tại chỗ của Thần Anh phu nhân rất tốt, các vị tiên sinh đều nói thái tử thông minh lanh lợi, sau này tất là một vị minh quân.

Nhân tông lắc đầu, nhàn nhạt nói:

- Minh quân hay không cùng thông minh lanh lợi có gì liên quan gì. Chỉ có thể nói hắn không phải là một A Đẩu mà thôi. Dương Quảng Tuỳ triều năm đó không phải cũng rất thông minh sao, thông minh đến độ thành bạo quân một thế!

Lão nội thị vội vã đáp:

- Nào có chuyện như vậy, bệ hạ là cổ kim minh quân, tất có thể dạy thái tử làm một vị vua tốt!

- Trẫm cũng già rồi, chỉ sợ có lòng nhưng không có sức.

- Bệ hạ nào có già đi, bệ hạ hồng phúc tề thiên, long uy bốn bể, sống lâu trăm tuổi là chuyện bình thường.

Nhân tông nghe lão thái giảm nịnh nọt liền cười mắng:

- Nhà người đấy, công phu nịnh nọt không biết học từ ai.

- Bệ hạ, nô tài chỉ nói thật!

Nhân tông chỉ cười không đáp.

Nghĩ đến chuyện của Thái Tử, đối với Bệ Hạ mà nói, thông minh lanh lợi không phải là lý do hắn chọn Lý Dương Hoán lên cái vị trí này.

Lý do kỳ thực rất đơn giản, Lý Dương Hoán thuộc về Thánh Tông một mạch, lại là lựa chọn duy nhất, thế nên không cần phải suy nghĩ.

Thời cổ đại rất trọng huyết thống, dù sao cháu ruột vẫn tốt hơn cháu họ.

Đối với Bệ Hạ, ngay từ đầu đã không có chuyện cạnh tranh công bằng ở đây, các vị hoàng tử khác sau sẽ được cắt đất phong vương, hưởng tập ấm? coi như là cho chút đền bù từ Bệ Hạ.

Chứ nếu thật sự phải cạnh tranh công bằng, có lẽ vị trí thái tử không ai qua được Thành Diên Hầu thế tử.

Nhớ tới gã thiếu niên suýt chút nữa trở thành Đại Hoàng Tử, nhớ tới năm đó hắn thông minh yêu nghiệt như thế nào, nhờ tới bản thân đã từng yêu thích hắn ra sao, Nhân Tông chỉ có thể tiếc hận trong lòng:

“Đáng tiếc hắn không phải là con ta, không phải là cháu ruột của ta, không thì cơ ngơi này ngoài hắn ra không phải là ai khác!”

Hoàng đệ của Nhân Tông là Sùng Hiền Hầu cũng là tuổi già mới có con, nay bị Nhân Tông chọn làm thừa tự khiến Bệ Hạ có đôi chút áy náy, cảm thấy bản thân giống như c·ướp mất con trai của em mình. May mắn, nghe nói phu nhân của Sùng Hiền Hầu đầu năm nay lại có tin mừng, vậy mới khiến Nhân Tông nguôi ngoai đi phần nào.

Thế nhân nói Nhân Tông là một bậc quân vương lỗi lạc, nhưng bản thân Nhân Tông biết mình thua thiệt vị Hoàng Đệ này rất nhiều. Chỉ riêng việc là em trai vua mà chỉ có tước hầu, không nhận tước vương cũng một phần là lỗi của Nhân Tông.

Biết em trai không ai bằng anh ruột, Sùng Hiền Hầu tính cách đạm bạc, kết giao quyền thế không nhiều, so sánh với mấy vị hầu gia còn lại thì kém quá xa, nay nhân lúc Nhân Tông còn tại vị, cho Đỗ gia tức là nhà vợ của em trai mình một chút quyền lực, coi như là về sau Sùng Hiền Hầu cũng có người giúp sức bảo vệ Thái Tử đăng cơ.

Trầm ngâm suy nghĩ một chút, Nhân Tông lại nhớ tới chuyện khác, hắn ngẩng đầu nhìn lão nội thị hỏi:

- Thư viện hôm nay xảy ra h·ỏa h·oạn, ngươi biết chứ?

Lão nội thị cung kính khom mình đáp:

- Nô tài cũng biết một hai.

- Chuyện là như thế nào?

Lão nội thị chần chờ một lúc rồi đáp:

- Bẩm bệ hạ, nô tài nghe bảo việc vậy là do một tiểu tử gây họa.

- Một tiểu tử? Là con nhà ai?

- Bẩm bệ hạ, là con trai của Đỗ Tri Châu, cháu của Quách Thái Phó đại nhân, Đỗ gia tiểu tử.

Lão hoàng đế có chút ngờ ngợ liền quay ra hỏi:

- Ta nghe có chút quen thuộc.

Lão nội thị mỉm cười, hóm hỉnh đáp:

- Thăng Long tiểu thái tuế Đỗ Anh Vũ, Bệ Hạ, hẳn ngài còn nhớ cái tên này.

Lão hoàng đế lật tức nhớ ra, bật cười thành tiếng nói:

- Là cái tiểu tử viết bài luận đòi quyền lợi cho nữ nhân thiên hạ?

- Bẩm Bệ Hạ, chính là tiểu tử này. Hắn ngày đó viết một bản "Nữ nhân luận" đòi quyền lợi cho nữ nhân trong thiên hạ, cái gì mà nữ nhân gánh nửa bầu trời, cái gì mà chỉ luận tài hoa không phân biệt giới tính, đem trách nhiệm cùng quyền lợi cho người xứng chức.

Lão Hoàng đế gật gù, ngày đó, một bản luận văn của tiểu tử này gây xôn xao khắp nơi. Các bậc nho sĩ đều chỉ trích tiểu tử này là hồ ngôn loạn ngữ, ly kinh phản đạo. Nhưng không thể không nói, tiểu tử này cũng rất có thực tài, luận điệu rất sắc bén, không có chỗ hở khiến người ta chỉ có thể chỉ trích nhưng lại khó lòng mà phản bác.

Lão hoàng đế ngày đó cũng vì bản luận văn nàng mà phá lệ một lần.

Phong Quách gia tài nữ Quách Ngọc Như làm Đại Học Sĩ. Phong Dương gia Dương Đoan Hoa làm Hữu Kim Ngô Vệ Tướng.

Tất nhiên, tài năng của 2 nữ nhân này đều danh xứng với thực, một vị là tài nữ nổi danh kinh thành, một vị càng là thiên tài luyện võ trăm năm khó gặp. Xuất thân của hai nàng càng bất phàm khiến cho người ta không thể phản bác, cũng không dám phản bác. Nhưng không thể bỏ được việc là bản luận văn này cũng có một phần tác động không nhỏ.

Lão hoàng đế nhớ lại chuyện ngày đó cần bản luận văn trên tay, bản thân chỉ biết cười trừ, đồng thời cũng nhận ra Đỗ Anh Vũ kẻ này còn nhỏ nhưng lại có tài trí hơn người, xứng chức thần đồng. Lòng yêu mến nổi lên liền ném ra một đạo khẩu dụ, quăng Đỗ Anh Vũ vào Thư Viện học tập, chờ qua vài năm, tài năng của thiếu niên này sau khi được rèn dũa cẩn thận thì sẽ cho hắn vào triều làm quan.

Đáng tiếc, Bệ Hạ hắn trăm tính ngàn toán, lại không tính đến việc bản tính của Đỗ Anh Vũ nào chấp nhận được sự quản thúc cổ hủ của Thư Viện. Hơn nữa các tiên sinh trong Thư Viện đều có ác cảm với hắn, những luận điểm mà Đỗ Anh Vũ đề ra cho là phá cách đều làm các vị tiên sinh bất mãn không thôi, cho là tư tưởng của hắn đi trái lại với giáo điều của Nho giáo, từ đó quanh năm chèn ép hắn.

Đỗ Anh Vũ cũng không phải quả hồng mềm, khắp nơi chống lại. Có Quách gia làm chỗ dựa cùng tài trí và thủ đoạn của bản thân. Đỗ Anh Vũ trong một năm qua quấy cho Thư Viện chó gà không yên.

Thăng Long tiểu thái tuế cũng thành danh từ đó.

Cả kinh thành này quản thúc được hắn cũng chỉ có cô cô của hắn Quách Ngọc Như mà thôi.

Nhân Tông nhìn xuống lão nội thị, b·iểu t·ình nghiêm nghị nói:

- Chuyện này không nhỏ, điều ta cho kỹ càng, ta cũng phải gõ hắn một phen mới được, không thể ỷ tuổi nhỏ mà muốn làm gì thì làm được.

Lão thái giám chần chờ một lúc rồi khom người thưa:

- Bẩm Bệ Hạ, chuyện này e Là có liên quan đến trưởng công chúa, Bệ Hạ, ngài xem thế nào...

- Trưởng công chúa? Là Bình nhi?

- Vâng, lúc thư viện cháy, có người nhìn thấy trưởng công chúa cùng Đỗ Anh Vũ cùng một chỗ chạy ra ngoài...

Nhân Tông nghe thấy vậy liền im lặng một hồi lâu, cuối cùng thở dài lần nữa, lần này, hắn không còn nói thêm một lời nào về chuyện này nữa.

...

Sùng Hiền Hầu phủ

Đêm khuya, đèn đuốc đã tắt, đám hạ nhân trong phủ đều đã ngủ từ rất lâu, chủ nhân của gian phủ đệ này lại có chút bồi hồi khó ngủ.

Hắn trở mình một lúc rồi lặng lẽ rời giường tiến ra ngoài ban công, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm huyền ảo.

Trăng sáng, sao thưa, lòng người có điểm cô quạch, khuôn mặt Sùng Hiền Hầu đăm chiêu, không biết trong lòng là đang suy nghĩ về điều gì.

Bỗng từ đằng sau có người khẽ bước tới, nhẹ nhàng khoác tấm áo choàng lên người hắn, cũng vô tình làm hắn giật mình. Sùng Hiền Hầu ngoảnh đầu nhìn lại, người tới là một mỹ phụ tuổi khoảng 25-26, mỹ phụ nhìn hắn, mỉm cười hiền dịu, đẹp thanh thoát tựa trăng đêm.

- Phu quân! Đêm đã khuya sao còn chưa ngủ?

Sùng Hiền Hầu tên thật Lý Càn Quyết, hắn năm nay cũng ngoài 40 nhưng bảo dưỡng khá tốt, ngoại hình thuộc dạng văn nhân nho nhã, vào thời hiện đại chắc thuộc loại hình đại thúc đẹp trai thường thấy trên phim truyền hình.

Lý Càn Quyết nắm tay nữ nhân trước mặt, nhẹ đỡ lấy thân thể nàng, mỹ phụ hiện tại đang mang thai, nhìn cái bụng nhô cao của nàng, hẳn là đã chừa được 4-5 tháng.

- Để nàng thức giấc theo ta, thật xin lỗi. - Lý Càn Quyết khẽ nói:

Mỹ phụ tên gọi Đỗ Quỳnh Anh, vợ của Sùng Hiền Hầu, chị của Đỗ Anh Vũ, đồng thời cũng là mẹ của Thái tử.

Nàng cùng chồng chênh lệch tuổi tác cũng lớn, nhưng khi hai người đứng cạnh nhau lại trông rất xứng đôi, tình cảm 2 vợ chồng cũng vô cùng hài hoà.

Sùng Hiền Hầu rất sủng ái nàng, nàng biết, dù sự thật nàng chỉ là bình thê. Chính thê của Sùng Hiền Hầu đã mất từ lâu, hắn thương tiếc vợ cũ đã nhiều năm dù cho giữa họ không có con cái, sau đó hắn mới cưới nàng, mới có Lý Dương Hoán.

Mặc cho đã có vợ mới, cũng đã có con nối dõi, vị trí chính thê Sùng Hiền Hầu vẫn để lại, dùng để tiếc thương người vợ cũ. Bản tính Đỗ Quỳnh Anh cũng không phải là người thích tranh dành, nàng càng cảm phục chồng mình là người trọng tình nghĩa. Lý Càn Quyết cảm nhận được sự ôn nhu của vợ mình, đối với người con gái hiền lương thục mẫu này hắn càng lấy làm yêu, giữa 2 vợ chồng vẫn luôn hài hoà như vậy. Đêm nay thấy chồng chưa ngủ, Đỗ Quỳnh Anh liền mang áo lên cho chồng, sợ hắn trúng gió cảm lạnh, đồng thời cũng muốn có thể sẻ chia tâm sự cùng chồng.

- Phu quân đang sầu lo chuyện gì, có thể chia sẻ cho Quỳnh Anh biết được sao? - Đỗ Quỳnh Anh ôn nhu thăm hỏi chồng:

Lý Càn Quyết thở dài, nghĩ một chút rồi nói:

- Bệ hạ có lệnh triệu nhạc phụ vào kinh, chắc hẳn một thời gian sẽ tới Hồng Châu.

Nghe vậy Quỳnh Anh nàng ta liền mừng ra mặt, luôn miệng hỏi thật vậy sao.

Đỗ Quỳnh Anh là thật sự vui sướng, đã lâu lắm rồi nàng không gặp lại cha mẹ, mặc cho sự thật họ không phải là cha mẹ ruột của nàng. Cha mẹ của Quỳnh Anh đều mất từ lâu, là hai vợ chồng Đỗ Tướng mang nàng nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, tình cảm không khác gì ruột thịt.

Mừng hớn hở một hồi, nàng chợt nhận ra nét lo lắng trên khuôn mặt chồng, Quỳnh Anh hơi thu liễm nụ cười, nghi hoặc hỏi chồng:

- Cha mẹ th·iếp vào kinh là chuyện tốt, sao phu quân lại đăm chiêu như vậy?

Lý Cán Quyết cười khổ, nhìn vợ rồi nói:

- Ta kỳ thực không muốn nhạc phụ nhạc mẫu sớm vào kinh như vậy, nơi này nhanh chóng sẽ trở vùng xoáy của tranh dành và quyền lực, ta thực không muốn họ bị lẫn vào chuyện này.

Quỳnh Anh nghe vậy liền lo lắng mà hỏi chồng:

- Vậy bây giờ phải làm sao mới tốt đây?

Lý Càn Quyết có chút chán nản đáp:

- Bệ hạ triệu nhạc phụ vào kinh cốt để giúp Hoán nhi có người phò trợ, xây chắc địa vị. Chỉ tiếc nhân duyên của ta không tốt, bạn bè bằng hữu trong triều không nhiều, thế nên mới cần đến nhạc phụ đến giúp sức. Haizz, là lỗi của ta.

Quỳnh Anh nghe vậy liền nhẹ giọng an ủi chồng:

- Phu quân đừng nghĩ vậy. Phu quân vốn là bậc quân tử cao thượng, khinh thường kết bè kết phái. Chuyện này kì thật cũng không trách phu quân được.

- Nói thì nói như vậy, nhưng sự thực cũng vì ta mà nhạc phụ bị cuốn vào cái vòng xoáy này, ta cảm thấy tự trách sâu sắc. Nói thật, nếu được chọn, ta cũng không muốn Hoán nhi làm thái tử, người một nhà chúng đất không lẫn vào tranh đấu, có thể an an ổn ổn sống một thế thì thật tốt biết bao. Đáng tiếc... đáng tiếc là ta không có quyền được lựa chọn.

Quỳnh Anh dịu dàng nắm tay chồng, mỉm cười nói:

- Phu quân không phải sầu lo, vận mệnh đã là như vậy thì không thể làm trái được, đệ đệ th·iếp có một câu nói, quyền lực càng cao, trách nhiệm càng lớn. Đỗ thị cũng là họ ngoại của Hoán nhi, làm sao có thể không giúp Hoán nhi cho được.

Nghe lời vợ mình động viên, Lý Càn Quyết cũng thấy lòng nhẹ đi phần nào, hắn ôm lấy vợ vào ngực, khẽ khàng nói:

- Lấy được nàng chính là may mắn của ta!

Hai vợ chồng tại chỗ ôm ấp nhau, cho mặt trăng cô đơn ở trên cao ăn thìa cơm chó. Bỗng nhiên, Lý Càn Quyết giống như nhờ ra việc gì liền quay sang nói với Quỳnh Anh:

- Em trai của nàng là hài tử thông minh nhất mà ta từng gặp từ trước đến nay. Nhưng cũng là hài tử hay gây chuyện nhất. Nàng biết không, hôm nay thư viện bị cháy. Có lời đồn là do hắn đốt.

Quỳnh Anh nghe lời chồng nói xong liền giật mình hốt hoảng, che miệng lo lắng hỏi:

- Hắn có bị sao không? Có b·ị t·hương không?

Lý Cán Quyết cười đáp:

- Hắn ấy à, một sợi lông tóc đều không có hao tổn, đã sớm chạy ra ngoài, đi thẳng một mạch tới thanh lâu, ha ha, là Quách nữ học sĩ sai người mang hắn về. Thật không hiểu nổi, gan của thằng nào này lớn thế nào có nữa.

- Vậy chuyện này bây giờ phải tính như thế nào?

Lý Càn Quyết nhẹ nhàng xoa vai vợ, ra hiệu bảo nàng đừng có lo.

- Nhóc con này cũng rất thông minh, hắn chọn chỗ đốt là kho củi, c·háy l·ớn nhất, ảnh hưởng cũng nhỏ nhất, chọn đốt vào lúc đông người nhất, dễ cứu chữa nhất nhưng cũng dễ gây hoảng loạn nhất, nói chung, không ảnh hưởng nhân mạng, tài sản cũng không mất nhiều, chỉ cần không chứng minh được hắn làm, hắn quả quyết không nhận thì mọi chuyện có thể từ lớn hoá nhỏ, từ nhỏ hoá không có.

Quỳnh Anh nghe vậy mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, oán tránh nói:

- Tên tiểu quỷ này thật không khiến cho người ta bớt lo mà.

Lý Càn Quyết khẽ lắc đầu, cười đáp:

- Tiểu tử này mai sau tất thành trợ lực lớn cho Hoán nhi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free