Lý Triều Loạn Thần Tặc Tử - Chương 6: Nguyệt hạ mỹ nhân.
Nửa đêm, Đỗ Anh Vũ bất chợt tỉnh giấc, lúc này hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh giữa vùng hồ rộng lớn. Mặt hồ tĩnh lặng, rộng thênh thang không thấy bờ.
- Công tử, ngài đã tỉnh?
Một thanh âm vừa xa lạ vừa quen thuộc không biết từ đâu truyền đến tới. Thứ âm thanh phiêu hốt nhẹ nhàng tựa như tiếng chuông gió, vang vọng phát ra từ nơi sâu thẳm trong những đám mây, khi kết hợp với khung cảnh u ám hiện tại lại để cho Đỗ Anh Vũ lạnh cả sống lưng.
Đỗ Anh Vũ ngoái đầu nhìn lại. Mặt trăng treo trên cao rất tròn trịa, cũng rất lớn, phát ra ánh sáng bạc kỳ dị.
Dưới ánh trăng, có bóng người mờ ảo đang đứng trên mặt hồ.
Đúng vậy, là đứng trên mặt hồ.
Như có lực hút vô hình, chiếc thuyền mang theo Đỗ Anh Vũ từ từ tiến về phía bóng người đó. Bóng hình càng lúc càng rõ ràng, đó là một người thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp ma mị.
Xiêm y trắng như sương khói, suối tóc đen dài. Diện mục như đào hoa, môi nhỏ đỏ thắm, ánh mắt rất mị hoặc.
“Nguyệt hạ mỹ nhân!” Đỗ Anh Vũ không khỏi nghĩ đến câu nói này.
Đỗ tiểu công tử không dám nói bản thân đã duyệt tận mỹ nhân trong thiên hạ, nhưng cũng là biết không ít, đối với hắn nữ nhân trước mặt hoàn toàn có thể xếp vào ba hạng đầu.
Từ nàng phát ra một loại khí chất đặc biệt yêu mị cổ quái, mang lại cho hắn cảm giác nguy hiểm, những cũng không cách nào rời mắt.
Một sự hấp dẫn kỳ lạ.
Đỗ Anh Vũ không dám nhìn lâu, ánh mắt của nàng như có khả năng câu hồn đoạt phách, hắn sợ nhìn tiếp sẽ không thể dứt ra được.
- Công tử đã tới, th·iếp thân hữu lễ!
Nữ nhân để hai tay ngang ngực, khẽ nhún người chào. Đỗ Anh Vũ nhìn nàng, đột nhiên rùng mình một cái, lòng như chợt nhớ ra điều gì đó. Hắn nhìn xung quanh một chút, rồi hướng mắt nhìn nàng, khẽ hỏi:
- Là ngươi?
Nữ nhân kia không đáp, chỉ mỉm cười nhìn hắn. Thấy nàng không phủ định, hắn liền hỏi tiếp:
- Nơi này là... mộng cảnh?
Nàng khẽ gật đầu, mị mị nhìn Đỗ Anh Vũ.
Nàng và hắn kỳ thật đã có liên hệ từ lâu. Ngay từ lúc mới bước vào thành Thăng Long, Đỗ Anh Vũ thi thoảng có 1 loại ảo giác, hắn nghe thấy âm thanh của một ai đó đang kêu gọi hắn, ban đầu Đỗ Anh Vũ cho rằng mình tưởng tượng ra, mãi cho tới hôm nay, nhìn thấy nàng, nghe thanh âm của nàng, hắn đã có thể khẳng định bản thân trước đó không nhầm.
- Th·iếp thân đã chờ đợi công tử từ rất lâu rồi.
- Ngươi là ai? - Hắn hỏi:
- Th·iếp thân xưng Bạch Mị.
- Nơi này... là đâu?
- Như công tử nói, nơi này là mộng.
- Ngươi... tiến vào giấc mộng của ta?
Nàng lắc lắc đầu, híp mắt nhìn hắn một hồi rồi khẽ đáp:
- Ta còn đang muốn hỏi, công tử... người là làm cách nào tiến vào mộng cảnh của ta vậy?
Đỗ Anh Vũ nghe vậy thì cũng giật mình.
Ta bước vào mộng của nàng? Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Mặc dù nghĩ không ra, thế nhưng Đỗ Anh Vũ vẫn là phải làm ra vẻ, hắn nhìn nàng, mỉm cười bí hiểm, không cho hồi đáp.
Thần sắc Bạch Mị có chút đăm chiêu, nàng đánh giá tiểu tử trước mặt một hồi rồi nói tiếp:
- Công tử thật kì lạ, hồn phách đã ngưng thành âm thần. Nhưng nhìn lại thì vẫn chưa mở đan điền. Ngươi thế nào mà làm được vậy?
Hắn nghiêng nghiêng nhìn nàng, tếu táo không nghiêm đáp:
- Ngươi đoán xem?
Thế giới này, tu luyện giả có 3 cảnh giới, phân chia lần lượt là : Ngưng Tinh, Tụ Khí, Thông Thần.
Ngưng Tinh là rèn luyện thân thể, lục phụ ngũ tạng, khai mở hạ đan điền.
Tụ khí thì rèn luyện kinh lạc, huyệt mạch, khai mở trung đan điền.
Thông Thần chính là rèn luyện 3 hồn 7 phách, khai mở thượng đan điền.
Trong đó, tại cảnh giới Thông Thần, hồn phách sẽ ngưng luyện thành Âm Thần, Dương Thần cùng Nguyên Thần.
Đỗ Anh Vũ chưa từng thực sự học võ công hay tu luyện cái gì cả, cảnh giới thứ nhất hắn còn chưa thành, vậy mà đã ngưng được Âm Thần của giới thứ ba, việc này quá bất hợp lý.
Bạch Mị hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào Đỗ Anh Vũ, ánh mắt nàng giống như có thần thông, một bên con ngươi hoá thành màu xanh lam ngọc.
Trong khoảnh khắc, Đỗ Anh Vũ cảm thấy bản thân đang bị người nhìn thấu triệt, không thể che dấu được điều gì.
Bạch Mị đột nhiên cảm ứng được cái gì, lập tức kinh ngạc mà thốt lên:
- Là tim... trái tim của ngươi... “hắn” đang ở bên trong trái tim của ngươi!
- Ngươi nhiều lần kêu gọi ta, giờ đã gặp được rồi, ngươi muốn gì?
Cảm giác bị nàng tìm thấy bí mật khiến Đỗ Anh Vũ không thoải mái, khua tay đánh gãy lời của Bạch Mị, lảng tránh nói sang chuyện khác.
Bạch Mị sau một thoáng thất thố cũng rất nhanh hồi phục vẻ điềm đạm trước đó, nàng mỉm cười, không bóc mẽ hắn, chỉ nhẹ nhàng đáp:
- Kỳ thật th·iếp thân muốn mời công tử....
- Mời ta... mời ta cái gì?
- Mời công tử xem th·iếp thân múa!
Không chờ Đỗ Anh Vũ hết nghi hoặc, Bạch Mị từ từ động thân, hai tay nàng dần nâng lên cao, cơ thể mảnh mai uyển chuyển cử động.
Nàng thật sự là đang múa cho hắn xem.
Đỗ Anh Vũ linh cảm được điều gì đó, trực giác mách bảo hắn đây là một trận âm mưu, nhưng khi nhìn vào vưu vật trước mặt khẽ uốn lượn nhảy múa, giống như có một ma lực nào đó khiến hắn dời mắt không nổi.
Bóng hình Bạch Mị dưới trăng thanh thoát xinh đẹp, thân như hồ điệp mị ảnh tiêu dao, nhẹ nhàng nhưng đầy mê hoặc.
Đỗ Anh Vũ như bị thôi miên mà nhìn nàng nhảy múa, tâm trí hắn từ từ, từng chút từng chút một chìm sâu vào trong đó, cả người không thể khống chế được nữa.
Hắn dần cảm thấy nội tâm của mình bị người cạy mở, hoàn toàn không thể giấu diếm.
Sau đó, hắn khóc.
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của hắn. Lặng câm, ngơ ngác!
Bạch Mị đột nhiên ngưng nhảy múa, nàng cũng ngơ ngác nhìn hắn khóc.
- Cái này là...
Chứng kiến thiếu niên trước mặt rơi lệ, nội tâm của nàng bỗng nhiên cảm thấy đau sót khôn cùng.
Kỳ thật, vũ điệu của nàng là một loại thần thông dùng để mê hoặc người khác, người nào nhìn thấy đều sẽ bị nàng thôi miên điều khiển, khiến cho kẻ đó bộc lộ hết dục vọng nhân tính, lộ ra nội tâm sâu kín nhất.
Quyền lực, danh vọng, tiền bạc....
Còn có ái tình, nữ nhân....
Hoặc là thù hận....
Đây mới là thứ thông thường tiềm ẩn sâu kín nhất trong nội tâm mỗi người bình thường. Ngày thường ẩn giấu kỹ đến đâu đều sẽ bị nàng làm cho lộ rõ ra ngoài.
Nhưng thứ thiếu niên trước mặt nàng bộc lộ ra lại là... Cô độc!
Cực độ cô độc!
Nàng chưa từng thấy qua cái loại cô độc khó tưởng tượng này. Không phải loại cô độc không có ai bên cạnh, hay là kiểu thế gian đều say duy ta tỉnh.
Đây là cái cảm giác cả thế giới này không có chỗ cho hắn.
Cái cảm giác quái quỷ gì vậy? Chỉ là một tên thiếu niên, làm sao nội tâm lại có thể chứa đựng cái cảm giác vô tận cô độc như thế!
Thậm chí còn khiến cho nội tâm của nàng bị ảnh hưởng, sinh ra đau thương.
Thần thông của nàng bị phản phệ!?
Bạch Mị mặt đầy nghi hoặc nhìn thiếu niên trước mắt đang dần lấy lại bình tĩnh. Nhìn hắn lấy tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt, nhìn hắn quay ra nhìn nàng, cười tươi hành lễ:
- Cô nương! Cảm tạ rồi!
...
Mộng tàn. Tỉnh giấc. Mọi thứ đều hư ảo. Chỉ có cơn đau là thật!
Đỗ Anh Vũ một lần nữa tỉnh lại thấy mình đang nằm trong bồn tắm. Nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, hắn thở ra một hơi, quả nhiên trước đó hắn đã nhập mộng
Hắn hiện đang ở bên trong Di Hoa lâu ngâm mình tắm rửa. Tại Di Hoa Lâu, ở tầng ba luôn có một phòng đặc cách dành riêng cho hắn.
Còn đám nữ nhân oanh oanh yến yến tiếp đãi hắn thì đã không biết đi từ lúc nào.
Đừng hiểu lầm, hắn vẫn là con nít à!
Đỗ Anh Vũ cũng coi như là khách quen nơi này. Hắn sinh ra đã có một khuôn mặt đẹp đẽ hiếm thấy, bản thân biết bán manh, biết làm trò lưu manh lại cũng biết lấy lòng người khác, thế nên đám nữ tử thanh lâu tại nơi này ai cũng thích hắn.
Suy cho cùng nữ nhân vẫn là sinh vật đầy cảm tính, khó cầm lòng trước những thứ đáng yêu xinh đẹp.
Kẻ khác đi thanh lâu mất tiền, hắn tới thanh lâu có ăn có mặc có người chăm sóc thậm chí còn có người lén lút cho hắn tiền.
Hắn sống hai đời người, lần đầu tiên hiểu cảm giác dựa vào mặt ăn cơm là như thế nào.
Đúng vậy, không sai, Đỗ Anh Vũ sống hai đời người. Tiền kiếp hắn là người hiện đại, cái gì cũng có. Sống lại một kiếp này lại thành người cổ đại, không điện thoại, không tivi máy tính, cuộc sống tẻ nhạt vô cùng, giải trí về đêm cũng chỉ biết đi dạo thanh lâu, nghe một chút câu lan ả đào.
Nói chẳng ai tin, hắn dạo thanh lâu không phải vì háo sắc, hắn chỉ muốn dùng không khí ở nơi đây để buông thả chính mình, buông thả tâm trí ngừng nghĩ ngợi.
Kiếp trước của hắn vẫn luôn giống như lúc này, thân ở chốn phồn hoa nhưng lòng thì cô tịch.
Xuân đau thu buồn, con người luôn thích đem chính mình ví von thành sao băng lượn qua bầu trời đêm đen nhánh, chỉ cần lưu lại một vẹt ánh sáng thoáng qua là đủ.
Hắn thì sao? Ngắn ngủi gần ba mươi năm cuộc sống mất đi, hắn lưu lại được những gì? Còn có ai nhớ đến hắn?!
Đám nữ nhân thanh lâu hắn chưa từng coi trọng, cũng chưa từng coi thường bọn họ. Không nặng tâm tình, không quá vụ lợi. Mọi người ai cũng thoải mái, qua được ngày nào biết ngày đây, ai biết mai này ra sao.
So đi tính lại thì hắn cũng coi như gặp may, thủ khoa đầu thai không dám nói nhưng cũng coi như không tệ đi. Cha hắn Đỗ Tướng là Tri phủ Hồng Châu, coi như là một phương quan lớn. Đỗ gia cũng là một gia tộc không tệ, không đến mức là môn phiệt đỉnh cấp nhưng cũng coi như là danh gia. Mẹ hắn xuất thân Phạm thị. một trong nhưng dòng họ quyền thế ở Hồng Châu, nghe đâu là hậu nhân của Phạm Bạch Hổ, là đại địa chủ, kinh thương buôn bán bao quát cả một vùng, nói chung là rất lợi hại, muốn tiền có tiền muốn thế có thế.
Nhưng chỉ có như vậy thì vẫn chưa là gì, bà nội hắn xuất thân Quách gia, là môn phiệt thứ thiệt, đệ nhất Tướng môn không phải nói khoác. Cha hắn gọi Thái Úy Quách Tuấn là cậu ruột. Quách Tuấn là ai không biết đúng không, vậy Thái Úy Lý Thường Kiệt thì nghe đã đủ quen chưa. Ha ha, đúng vậy không sai, là Lý Thường Kiệt hàng thật giá thật, trên đời này, chỉ cần là người Việt, hỏi mấy ai không biết đến ngài.
Nếu nói về độ bá đạo của Quách gia thì so sánh thế này đi, thời Tam Quốc Hán mạt có Viên thị tứ thế tam công, nghe rất lợi hại đúng không, nhưng Quách thị là ba đời thì có đến bốn người đứng hàng tam công, Quách thị là Đại Việt tam thế tứ công.
Sợ rồi sao. chưa hết chưa hết, chị hắn Đỗ Quỳnh Anh gả cho Sùng Hiền Hầu sinh hạ Lý Dương Hoán. Mà Bệ Hạ không có con nối dõi, 2 năm trước là sắc phong Lý Dương Hoán làm Hoàng Thái Tử. Vậy nên nếu mọi thứ không thay đổi thì cháu hắn về sau sẽ làm vua. Đỗ gia sẽ trở thành ngoại thích, bản thân hăn cũng trở thành Quốc Cữu, thành hoàng thân cốt thích.
Gia thế của của hắn quá kinh khủng, so với hoàng tộc cũng không kém nhiều. Phú nhị đại, quan nhị đại trong mắt hắn cũng chẳng là cái gì, chỉ cần hắn không tạo phản thì ở kinh thành đi ngang cũng không phải nói chơi.
Cẩm y ngọc thực, nhà cao cửa rộng, kẻ hầu người hạ, hắn sinh ra đã được nhận đủ mọi sủng ái, hưởng đủ mọi tài nguyên tốt nhất có thể hưởng, so ra với một số tiền bối xuyên việt vào hàn môn hay dân đen thì hẳn chỉ có thể ha ha một tiếng mà thôi.
Nhưng chung quy, Đỗ Anh Vũ vẫn là kẻ mang linh hồn của người hiện đại, có một số việc, một số thứ hắn buộc phải cam chịu, buộc phải chấp nhận, 7-8 năm nay hắn đã dần dung nhập vào cái thế giới này, lâu dần khiến hắn suýt chút nữa đánh mất đi bản thân, quên mất hắn thật sự là ai.
Hôm nay trong mộng cảnh gặp Bạch Mị, nhờ nàng mà hắn nhớ ra rất nhiều chuyện tưởng như đã đánh mất từ lâu.
Lúc này, bản thân hắn vì chuyện này mà có chút đa sầu đa cảm.
- Tiểu tử, ngươi xong chưa?
Chợt có tiếng nữ nhân từ ngoài phòng vọng vào gọi hắn.
Đỗ Anh Vũ giật mình, ngó đầu ra thì thấy một thân ảnh quen thuộc. Hắn vội vàng đứng dậy, lau khô mình, mặc quần áo rối tiến ra ngoài.
Nữ nhân bên ngoài đang ngồi pha trà đợi sẵn.
Dương Đoan Hoa thấy thằng nhóc này bước ra liền mỉm cười.
- Tiểu đệ đệ, vào xem tay nghề của ta thế nào.
Tiếp nhận ly trà, hắn hít hít mấy hơi rồi nhẹ nhàng hợp một ngụm, đầu gật gù, quay sang tươi cười đáp:
- Hoa tỷ vẫn không thay đổi, tay nghề vẫn tệ như ngày nào.
Dương Đoan Hoa không quan tâm đến lời châm chọc, bưng lên ly trà, tự mình uống một ngụm, thẫn thờ một lúc rồi nói:
- Đúng là tệ thật, trà không ra trà, nước không ra nước.
- Ta có lẽ không hợp làm nữ nhân đi.
Đỗ Anh Vũ cúi đầu nhìn bộ ngực căng phồng của nàng, rồi lại ngẩng lên nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hắn khẽ lắc đầu nói:
- Thật ra những chuyện này không quan trọng, miễn là Hoa tỷ còn xinh đẹp, ngực còn lớn, mọi thứ khác chỉ là phù vân.
Dương Đoan Hoa che miệng cười khúc khích, những câu nói này mà phát ra từ miệng nam nhân khác, nàng đã sớm chặt đủ 18 đời tổ tông nhà hắn, chỉ có xuất phát từ tiểu hài tử trước mặt thì lại cảm thấy thú vị.
- Hoa tỷ không phải ta có ý gì, ghé nhưng ngươi cũng nên để ý thân phận của mình đi, thân là nữ tử lại đi vào đi ra thanh lâu như đi chợ, thanh danh của ngươi chỉ sợ là sẽ thối hoắc.
- Thối thì thối, ta Dương Đoan Hoa sợ gì ai. Dù sao ta cũng chẳng muốn cưới chồng, thanh danh có gì quan trọng.
- Ngươi cứ tiếp tục như vậy, sợ là Dương gia cũng chứa không nổi ngươi.
- Chứa không nổi thì chứa không nổi, ta lại chẳng sợ. Ta cũng là người có chức quyền, có công ăn việc làm. Ta đâu phải đám nữ nhân chỉ biết trốn trong nhà ấm, nhìn sắc mặt của đàn ông mà sống.
Đỗ Anh Vũ nhún vai tỏ vẻ hết cách.
Kì thực, Đỗ Anh Vũ lại thích Dương Đoan Hoa như thế này.
Từ lần đầu tiên gặp mặt, thấy nàng mang theo một thân anh khí bừng bừng khác hẳn với nữ nhân thời cổ đại.
Ở nàng, hắn nhìn thấy hình bóng của những nữ nhân hiện đại, sẵn sàng gánh vác nửa bầu trời, cần quắc không thua đấng mày râu. Có lẽ vì thế nên mỗi khi ở cạnh Dương Đoan Hoa, Đỗ Anh Vũ luôn cảm thấy thân thiết.
- Nói chính sự đi, tỷ chờ ta ở đây không phải chỉ là muốn mời ta uống một ly trà đi chứ.
- Đúng, ta chờ ngươi chỉ để cho người uống 1 ly trà - Dương Đoan Hoa bày ra một bộ không tim không phổi nói.
- Vậy ta xin cáo từ. - Đỗ Anh Vũ gật gù rồi đùng đùng bỏ đi.
- Ây, Này! ngươi đi đâu?
- Đi ngủ!
- Phòng này sao không ngủ? Đi ngủ với đám nữ nhân kia?
- Đúng, là đi ngủ với đám nữ nhân kia!
Nhìn thằng nhãi con này khẳng định, Dương Đoan Hoa che miệng cười:
- Thằng nhóc con, lông còn chưa mọc còn muốn ngủ nữ nhân?
- Lông chưa mọc thì không thể ngủ với nữ nhân? Hoa tỷ, ta nói tỷ suốt ngày suy nghĩ chuyện không đâu, ta chỉ đơn thuần là muốn ngủ. Nhuyễn ngọc ôn hương, trái ôm phải ấp, làm một giấc ngủ đến hừng đông không phải sung sướng sao?
- Được rồi, nghiêm túc đây. Ngươi thật sự không có gì muốn nói cho ta?
Dương Đoan Hoa ngưng trêu đùa, nghiêm túc nhìn Đỗ Anh Vũ nói:
- Đỗ tiểu tử, người phải chăng quên cho ta một cái bàn giao?
- Bàn giao cái gi?
Dương Đoan Hoa không nói gì, nhìn chằm chằm hắn. Hắn cũng nhìn nàng chằm chằm không chớp. Cuộc thi nhìn không chớp mắt bắt đầu.
Lần này Đỗ Anh Vũ thắng, Dương Đoan Hoa chớp mắt trước. Hắn nắm chặt tay khẽ "Yeah" một tiếng rồi đắc ý nhìn Dương Đoan Hoa.
Dương Đoan Hoa cau mày liễu, khẽ than thở:
- Tiểu tử, ngươi lần xông đại họa rồi ngươi biết không?
- Cái gì đại họa? - Đỗ Anh Vũ ngơ ngác nhìn nàng.
Dương Đoan Hoa đứng dậy, nàng rất cao, toàn thân chắc ít nhất phải 1m7-1m8, Đỗ Anh Vũ luôn xuýt xoa khen ngợi đôi chân dài của nàng không thôi, nếu ở hiện đại Dương Đoan Hoa hẳn phải là siêu mẫu. Nàng 2 tay chống bàn, nhìn chằm chằm thằng nhãi con trước mặt, khí thế toàn thân không chút nào giấu diếm phát ra như muốn trấn áp Đỗ Anh Vũ. Đỗ tiểu tử cũng không sợ sệt chút nào, hắn bình thản nhìn nàng, khóe miệng nhếch lên giống như là đang trêu tức.
- Ngươi đốt Thư Viện, mang công chúa đi... chuyện này ai cũng rõ, ngươi còn gì để nói?
Đỗ Anh Vũ cười khì khì đáp:
- Đặt điều ai mà chẳng làm được. Muốn kết tội phải có chứng cứ. Dương nữ tướng quân, ngươi có bằng chứng hay không?
Dương Đoan Hoa chỉ vào bảo thân nói:
- Ta chính là nhân chứng, ngươi cùng công chúa trốn tại Di Hoa lâu có ta chứng kiến, cô cô của ngươi chứng kiến, hàng trăm con mắt chứng kiến, ngươi còn gì để nói.
Đỗ Anh Vũ lấy tay chống cằm nhìn nàng, mắt híp lại:
- Nói bậy, người ngươi chứng kiến ở cùng ta là một thiếu niên tên gọi tiểu Bình tử, nào có công chúa nào?
- Lúc Thư viện cháy thì ngươi đang làm gì?
- Ta đang bị cấm túc tại Tư Quá phòng, thư viện cháy lúc nào sao ta biết? - Đỗ Anh Vũ thuận miệng đáp.
Dương Đoan Hoa thầm hô thằng nhóc này khó chơi, câu hỏi vừa rồi là một câu gài, Đỗ Anh Vũ vẫn có thể đáp ngay tắp lự, rất không tồi.
- Nhưng ngươi chạy ra....
- Hoa tỷ, c·háy l·ớn như thế, ta không chạy đi nhỡ lửa lan đến chỗ ta, ta không phải c·hết ngắc rồi sao?
- Ngươi thật không nhận tội rồi!
- Liên quan quái gì đến ta!
Dương Đoan Hoa và Đỗ Anh Vũ kẻ đứng người ngồi, ánh mắt v·a c·hạm tóe lửa. Bỗng Dương Đoan Hoa cười rộ lên, tiến tới chỗ hắn, tay vỗ vỗ vai hắn nói:
- Tốt, ai cùng ngươi hỏi chuyện này cứ như vậy mà trả lời.
Nói xong nàng liền đi. Đỗ Anh Vũ ngoái đầu nhìn đôi chân dài của nàng hành tẩu như gió, lòng mê luyến không thôi.
Đợi đến khi xác nhận nàng đã đi, hắn liến hắng giọng một cái, nhìn về phía góc tối trong phòng nói:
- Nàng đi rồi, ngươi ra đi!
Từ phía góc tối, một thanh niên giống như hồn ma bóng quế bước ra, thanh niên tuổi chừng 19-20, vóc dáng cao gầy, khuôn mặt có chút tầm thường, ném vào biển người chắc chẳng ai chú ý tới. Bình thường đến không thể bình thường hơn, có lẽ, đặc điểm duy nhất ở hắn chính là cái bộ mặt như cương thi, không có một tia cảm xúc.
Đỗ Anh Vũ nhìn gã thanh niên, cười như không cười, nói:
- Có tiến bộ, ta phải rất vất vả mới cảm nhận thấy được ngươi.
Thanh niên kia chỉ nhìn hắn không đáp, Đỗ Anh Vũ cũng đã quen với cái tính khí của tên cương thi này rồi, hắn vươn vai ngáp dài một cái, rồi quay ra nói với gã thanh niên:
- Vật kia lấy được sao?
Thanh niên gật đầu rồi đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn. Đỗ Anh Vũ đầy hứng thú ngắm nhìn hộp gỗ, xong rồi quay lên nói với gã thanh niên:
- Công Đàm à Công Đàm, ta nói ngươi thật không suy nghĩ đến việc khai tông lập phái, lập một cái công thâu môn, làm một đợi vua trộm hiển hách biết bao.
Gã thanh niên tên Công Đàm nhìn Đỗ Anh Vũ, mặt vẫn không hiện lên một chút cảm xúc.
Đỗ Anh Vũ mặc kệ hắn, nhanh trong mở hôp gỗ, bên trong có một cuộn da dê và một thẻ tre.
Thời đại này dù giấy viết vẫn chưa phổ biến như hiện đại nhưng cũng không quá khó kiếm lấy, quan lại dùng giấy viết tấu chương, học sinh sử dụng giấy viết thơ văn, vậy mà trong này lại là 1 cuốn da dê cùng thẻ tre. Đỗ Anh Vũ lấy làm kì lạ liền mở cuốn thẻ tre ra xem.
Hắn đọc lướt qua nội dung, đọc đến phần ký tên thì toàn thân phát lạnh. Hắn cảm giác mình bị lừa.
Thẻ tre người viết tên Lê Văn Thịnh!
Mẹ kiếp!
Đỗ Anh Vũ không khỏi chửi thề 1 tiếng. Hắn rõ ràng cảm thấy đây là một trận âm mưu mà hắn từ lúc mở cuộn thẻ tre này đã vô tình cuốn vào rồi. Liếc mắt sang cuộn da dê bên cạnh, lòng cảm thán không thôi.
Không biết nên mở hay vẫn là không mở!
...
P.s: Dương Đoan Hoa là nhân vật hư cấu hoàn toàn, được lấy cảm hứng từ nhân vật Dương Đoan Hòa trong Kingdom-Vương Giả Thiên Hạ. >"