Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 109: Trái Tim Nặng Trĩu Chuẩn Bị Cho Lời Thổ Lộ
Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ. Trong căn hộ quen thuộc của Lâm Dịch, sự tĩnh lặng thường ngày đã bị xé toạc bởi một nỗi băn khoăn vô hình, nặng trĩu. Anh mở mắt, nhưng tâm trí vẫn còn chìm trong dư âm của nỗi sợ hãi tột cùng đêm qua. Cái cảm giác trống rỗng, cô đơn đến lạnh người khi hình dung một thế giới không có An Nhiên, không có 60 giây diệu kỳ, vẫn còn vương vấn, bám riết lấy từng tế bào. Nó không phải là một giấc mơ đơn thuần, mà là một lời cảnh tỉnh khắc nghiệt, một tấm gương phản chiếu sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay.
Anh ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ vóc dáng cao gầy. Căn phòng, dù ấm cúng và nhỏ gọn, nằm ở tầng trung của một khu chung cư cũ kỹ nhưng được bảo trì tốt, thuộc khu vực trung tâm sầm uất, giờ đây dường như cũng đang thu mình lại, chật chội với những suy nghĩ đang vây lấy anh. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư, tất cả đều xa xăm, như thuộc về một thế giới khác mà anh không còn thuộc về. Anh là một phần của thành phố hối hả này, nhưng tâm hồn anh lại đang lạc lối trong một mê cung cảm xúc, nơi lý trí và trái tim đấu tranh không ngừng.
Lâm Dịch bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh lẽo. Anh đi vào bếp, bắt đầu pha cà phê theo thói quen hàng ngày. Mùi cà phê mới xay thơm lừng, quyện lẫn với mùi giấy báo cũ từ tờ báo anh thường đọc vào mỗi sáng, lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng hôm nay, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng bên trong anh. Anh cầm tách cà phê nóng hổi, nhưng không cảm nhận được hơi ấm. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, nơi cuộc sống vẫn hối hả, vội vã diễn ra mà không chờ đợi ai.
"Một mình," anh lẩm bẩm, tiếng nói khàn đặc. "Cảm giác đó... nó thật sự khủng khiếp." Anh nhớ lại từng chi tiết của "giấc mơ" đêm qua, từng cảm giác cô đơn đến tột cùng. Anh đã luôn tự hào về sự độc lập của mình, về khả năng tự kiểm soát mọi thứ. Nhưng An Nhiên, cô gái với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã len lỏi vào cuộc sống của anh một cách nhẹ nhàng, tự nhiên, đến mức anh không hề hay biết cho đến khi viễn cảnh mất đi cô hiện hữu. Cô đã trở thành một phần không thể thiếu, một điểm tựa cảm xúc mà anh đã vô thức dựa dẫm vào.
Anh đặt tách cà phê xuống bàn, cầm lấy tờ báo. Anh lật từng trang, mắt lướt qua những dòng tít, nhưng không một từ nào đọng lại trong tâm trí anh. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. "Mình phải làm gì đây? Mình có thể làm gì?" Lý trí anh cố gắng tìm kiếm một giải pháp logic, một kế hoạch cụ thể. Nhưng đây không phải là một bài toán kỹ thuật, không có thuật toán nào có thể giải quyết được mớ bòng bong cảm xúc này. Đây là tình yêu, một thứ hoàn toàn "không kiểm soát được" mà anh đã từng ghét bỏ.
Anh nhớ đến lời cô từng nói, rằng cô tin vào những điều không cần lý do. Chính sự hồn nhiên, lạc quan đó của cô đã phá vỡ bức tường lý trí anh dày công xây dựng. Cô đã mở ra cho anh một thế giới khác, nơi cảm xúc không phải là gánh nặng mà là một món quà, nơi sự kết nối không cần những con số hay định nghĩa. Và giờ đây, cái món quà đó đang đứng trước nguy cơ bị tước đi.
"Mình không thể để mất cô ấy," anh thì thầm, tiếng nói dứt khoát hơn. Nỗi sợ hãi đã biến thành một sự kiên định. Anh không thể quay lại cuộc sống vô vị, trống rỗng như những gì anh đã tưởng tượng. Anh không thể chấp nhận một tương lai không có nụ cười của An Nhiên, không có ánh mắt thấu hiểu của cô, không có những 60 giây diệu kỳ mà họ đã chia sẻ.
Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ. Ánh nắng đã lên cao hơn, trải dài trên những con phố. Anh nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới, họ đang vội vã đi làm, chạy đua với thời gian. Anh cũng từng là một trong số họ, một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, sống theo lịch trình chính xác, làm việc hiệu quả, không ngừng tìm kiếm sự logic và trật tự. Nhưng bây giờ, anh lại đang đứng đây, đối mặt với một cảm xúc hỗn loạn, một quyết định phi lý trí nhất trong cuộc đời anh.
Anh đưa tay chạm vào cửa kính lạnh ngắt. Cảm giác lạnh lẽo ấy dường như cũng thấm vào trái tim anh. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có cảm nhận được sự giằng xé này không? Cô luôn là người nhạy cảm, người có thể đọc được những điều không lời từ anh. Liệu cô có hiểu được rằng, đằng sau vẻ ngoài nghiêm nghị, ít nói của anh là một tâm hồn đang loạn nhịp vì cô?
Anh quay lại, ánh mắt rơi vào chiếc đồng hồ đeo tay trên tủ đầu giường. Từng giây, từng phút trôi qua đều đặn, không ngừng nghỉ. Thời gian, kẻ thù và cũng là người bạn của họ trong chiếc thang máy, đang đếm ngược đến khoảnh khắc quyết định. Anh biết mình không thể trì hoãn thêm nữa. Anh phải nói ra. Phải đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình, và quan trọng hơn, phải đối mặt với An Nhiên, với tương lai của hai người. Dù kết quả có ra sao, anh không thể để hối tiếc gặm nhấm mình. Anh sẽ bước ra khỏi vùng an toàn, bước ra khỏi sự kiểm soát, để bảo vệ điều quý giá nhất mà anh đã vô tình tìm thấy.
***
Văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo buổi sáng vẫn như mọi khi, tràn ngập âm thanh của sự chuyên nghiệp và hiệu quả. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng, đều đặn như một bản nhạc nền, xen lẫn tiếng điện thoại reo khẽ từ phòng thư ký và tiếng máy in hoạt động không ngừng. Mùi giấy tờ mới, mùi mực in và đặc biệt là mùi cà phê đen đậm đặc, đặc trưng của những khối óc đang làm việc hết công suất, len lỏi trong không khí. Đối với Lâm Dịch, đây là môi trường quen thuộc, nơi anh có thể ẩn mình sau những con số và dòng code phức tạp. Nhưng hôm nay, bầu không khí trang trọng, chuyên nghiệp ấy lại trở nên ngột ngạt đến lạ thường.
Anh ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại mờ đi, những dòng code trước mắt anh cứ nhảy nhót, hỗn loạn, không thể kết nối thành một chuỗi logic. Anh cố gắng tập trung vào dự án đang dang dở, một phần mềm mới với hàng trăm thuật toán phức tạp. Anh nhấp chuột, gõ phím, nhưng mọi hành động đều chậm chạp, rời rạc, như thể có một lực cản vô hình đang níu giữ anh lại. Tâm trí anh không thể thoát khỏi hình ảnh An Nhiên, không thể ngừng suy nghĩ về những câu hỏi lớn đang đè nặng trong lòng: "Mình sẽ nói gì? Mình có nên nói không? Liệu cô ấy có hiểu?"
Nỗi sợ hãi về sự bất định, về việc phải nói ra những điều mà anh đã giấu kín bấy lâu, cứ luẩn quẩn trong đầu. Anh, một con người của lý trí và sự kiểm soát, giờ đây lại đứng trước một quyết định hoàn toàn dựa vào cảm xúc. Anh sợ hãi việc phá vỡ sự cân bằng mong manh mà họ đã tạo dựng trong 60 giây. Anh sợ hãi việc đối mặt với sự thật rằng tình cảm này, một khi bước ra khỏi ranh giới của chiếc thang máy, có thể sẽ mất đi vẻ đẹp kỳ diệu của nó. Nhưng đồng thời, nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên, mất đi những khoảnh khắc quý giá ấy, còn lớn hơn nhiều.
Anh siết chặt cây bút bi trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cây bút, vật dụng quen thuộc dùng để ghi lại những ý tưởng logic, giờ đây lại trở thành nơi trút bỏ sự căng thẳng. Anh thở dài, cố gắng hít thật sâu, nhưng lồng ngực vẫn cảm thấy nặng trĩu.
"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?"
Tiếng nói trong trẻo, hơi ngây thơ của Đức Anh vang lên bên cạnh, khiến Lâm Dịch giật mình. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng khẽ nheo lại. Đức Anh, chàng trai trẻ trung, dáng người thư sinh với cặp kính cận dày cộp và luôn kè kè một cuốn sổ tay, đang đứng đó, nhìn anh đầy vẻ tò mò.
"Không có gì," Lâm Dịch đáp cụt lủn, giọng điệu trầm và đều, cố gắng che giấu sự phân tâm của mình. Anh không muốn ai nhận ra sự bất thường trong anh, đặc biệt là trong môi trường làm việc cần sự tập trung cao độ này.
Đức Anh vẫn đứng đó, đôi mắt lấp lánh sự hiếu kỳ. "Dạ, em thấy anh... hôm nay có vẻ khác. Code cũng gõ chậm hơn mọi khi ạ."
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Sự nhạy cảm của Đức Anh trong việc quan sát người khác đôi khi khiến anh cảm thấy hơi khó chịu, nhưng hôm nay, nó lại như một lời xác nhận cho tình trạng của anh. "Cậu bận việc của cậu đi," anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng ánh mắt anh vẫn không ngừng liếc nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính. Thời gian vẫn vô tình trôi.
Đức Anh hơi bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về chỗ. Lâm Dịch lại quay lại với màn hình, nhưng tâm trí anh vẫn không yên. Những lời Đức Anh nói càng khiến anh nhận ra rằng, anh không thể trì hoãn thêm nữa. Sự bất định đang gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh mất tập trung, khiến anh không còn là chính mình. Anh không thể tiếp tục giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Anh đứng dậy khỏi ghế, cảm thấy cần phải vận động để xua đi sự bứt rứt. Anh đi lại trong phòng làm việc của mình, bước chân nặng nề, tiếng giày da gõ nhẹ trên sàn. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả vàng, báo hiệu một ngày làm việc sắp kết thúc. Và cũng là báo hiệu cho một khoảnh khắc quyết định đang đến gần.
"Mình không thể để mọi chuyện cứ thế này được," anh tự nhủ, lời nói vang vọng trong tâm trí. "Mình phải... nói ra." Quyết định đã được đưa ra. Dù nó có đi ngược lại mọi nguyên tắc, mọi lý trí mà anh đã tuân thủ bấy lâu nay, anh vẫn phải làm. Anh sẽ đối mặt. Anh sẽ đặt cược. Bởi vì nỗi sợ hãi mất đi An Nhiên, mất đi thứ ánh sáng dịu dàng cô mang lại, lớn hơn bất cứ nỗi sợ hãi nào khác. Anh không muốn sống một cuộc đời vô vị, không cảm xúc, không có cô.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự hồi hộp dâng trào trong lồng ngực, không phải của một buổi thuyết trình quan trọng, mà là của một lời tỏ tình, một lời thổ lộ mà anh biết sẽ thay đổi tất cả. Anh nhìn đồng hồ một lần nữa. 17:50. Chỉ còn chưa đầy 40 phút nữa. Khoảng thời gian đủ để anh suy nghĩ kỹ về những lời mình sẽ nói, nhưng cũng đủ ngắn để anh không thể chùn bước. Anh sẽ không lẩn tránh nữa. Anh sẽ đối mặt với định mệnh của mình.
***
Khi đồng hồ điểm 18:25, Lâm Dịch rời khỏi bàn làm việc. Mỗi bước chân của anh đều chậm rãi và nặng nề hơn bình thường, như thể anh đang mang theo một gánh nặng vô hình mà chỉ mình anh cảm nhận được. Hành lang văn phòng giờ đây đã thưa thớt người, nhưng vẫn còn đó những đồng nghiệp vội vã thu dọn đồ đạc, những tiếng nói chuyện râm ran, tiếng giày gõ lộc cộc trên sàn. Sự hối hả của họ, một phần của nhịp sống thành thị quen thuộc, dường như không chạm tới anh. Thế giới xung quanh anh bỗng trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn đến chiếc thang máy cũ kỹ, nơi định mệnh của anh đang chờ đợi.
Anh đi qua những gương mặt quen thuộc, những lời chào hỏi xã giao khẽ khàng, nhưng tâm trí anh vẫn hoàn toàn chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng mình. Mùi điều hòa công nghiệp lạnh lẽo, xen lẫn mùi nước hoa thoang thoảng của những nữ đồng nghiệp lướt qua, tất cả đều tạo nên một bức tranh về sự vội vã, về một ngày làm việc sắp kết thúc. Nhưng đối với Lâm Dịch, đó lại là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một khoảng không gian vô định nơi anh phải đối mặt với chính mình.
Anh đến trước cửa thang máy, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại ánh lên một vẻ phức tạp. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Anh có thể cảm nhận được từng nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ như muốn xé toạc lồng ngực mình. Đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự pha trộn giữa lo lắng, hồi hộp, và một quyết tâm sắt đá. Anh đã đấu tranh với chính mình cả một ngày dài, cả một đêm không ngủ yên giấc. Và giờ đây, anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến cuối cùng.
Anh đưa tay lên nút gọi thang máy. Ngón tay anh hơi run rẩy, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự bất an ở một con người luôn kiểm soát mọi thứ như anh. Nút bấm lạnh lẽo dưới đầu ngón tay anh, như một nút khởi động cho một hành trình mới, một chương mới trong cuộc đời anh. Ánh mắt anh khóa chặt vào cánh cửa thang máy màu bạc, cũ kỹ, nơi anh biết An Nhiên sẽ xuất hiện. Đây không chỉ là một chuyến đi thang máy thông thường, đây là khoảnh khắc quyết định, một bước ngoặt mà anh đã chọn để vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Trong đầu anh, những lời lẽ đã được chuẩn bị kỹ càng, được sắp xếp theo một trình tự logic nhất có thể, như cách anh vẫn thường làm với những thuật toán phức tạp. Nhưng anh biết, khi đối mặt với An Nhiên, những lời đó có thể sẽ tan biến, nhường chỗ cho những cảm xúc chân thật nhất. Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ nói ra tất cả, dù cho kết quả có như thế nào.
"Lâm Dịch, mày phải làm được. Mày phải nói ra." Lời tự nhủ đó vang vọng trong tâm trí anh, như một lời thề, một lời cam kết với chính bản thân mình. Anh đã từng ghét những điều không kiểm soát được, nhưng giờ đây, anh lại phải học cách chấp nhận và thậm chí là yêu thích sự bất định đó. Bởi vì trong sự bất định đó, có An Nhiên, có 60 giây diệu kỳ, có một tình yêu mà anh không muốn đánh mất.
Anh đứng thẳng người, hít thở sâu, cố gắng làm dịu đi những cơn run rẩy nhỏ trong cơ thể. Hoàng hôn đã buông xuống, ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ thang máy yếu dần, nhuộm không gian sảnh bằng một màu tím than trầm mặc. Khoảnh khắc này, dù chỉ là vài phút ngắn ngủi chờ đợi thang máy, lại kéo dài như vô tận. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vách đá, một bên là vực thẳm của sự cô đơn, một bên là đại dương bao la của những cảm xúc chưa được khám phá. Và anh đã chọn nhảy xuống.
Chiếc thang máy cuối cùng cũng đến. Tiếng động cơ hoạt động nặng nề hơn bình thường, một âm thanh quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một sự căng thẳng lạ thường. "Kít," tiếng phanh dừng thang máy vang lên, khô khốc và dứt khoát. Cánh cửa màu bạc từ từ trượt sang hai bên, để lộ ra khung cảnh bên trong. Lồng ngực Lâm Dịch thắt lại. Đây rồi. Khoảnh khắc mà anh đã chuẩn bị cả ngày, cả đêm.
Anh nhìn vào bên trong, ánh mắt đầy kiên định, pha lẫn một chút mong manh và lo lắng. An Nhiên đứng đó, giữa không gian chật hẹp của chiếc thang máy, mỉm cười nhẹ nhàng như mọi khi. Nụ cười ấy, như một tia sáng duy nhất trong thế giới đầy băn khoăn của anh, bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Cô vẫn dịu dàng, vẫn lạc quan, vẫn là An Nhiên mà anh đã yêu. Và nhìn thấy cô, mọi nỗi sợ hãi dường như tan biến, chỉ còn lại một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh biết mình phải làm gì, phải nói gì. Dù kết quả có ra sao, anh đã sẵn sàng đối mặt.
***
Cánh cửa thang máy cũ kỹ từ từ trượt sang hai bên, để lộ ra An Nhiên đang đứng bên trong. Cô mỉm cười, nụ cười dịu dàng ấy là tia sáng duy nhất xuyên qua màn sương bủa vây tâm trí Lâm Dịch suốt cả ngày dài. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, ôm lấy khuôn mặt trái xoan thanh tú, và đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ ấm áp, lạc quan như thường lệ. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, đơn giản nhưng thanh thoát, phản ánh đúng tính cách phóng khoáng và yêu đời của cô.
Lâm Dịch bước vào thang máy, cảm nhận rõ ràng tiếng động cơ nặng nề của nó và cái tiếng "kít" quen thuộc khi cửa khép lại. Không gian chật hẹp của chiếc thang máy bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, không khí như đặc quánh lại, mang theo mùi kim loại cũ và một chút ẩm mốc nhẹ. Anh quay người lại, đối mặt với An Nhiên, ánh mắt anh khóa chặt vào cô.
Ánh mắt Lâm Dịch lúc này đầy phức tạp, một sự pha trộn giữa lo lắng, kiên quyết và một sự yếu mềm mà anh chưa bao giờ bộc lộ. Nó không còn là ánh nhìn lạnh lùng, lý trí thường ngày, mà là một cái nhìn sâu thẳm, chất chứa tất cả những giằng xé, những nỗi sợ hãi và cả tình yêu mà anh đã cố gắng che giấu. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập dồn dập, mạnh mẽ như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Mỗi giây phút trôi qua trước khi thời gian ngưng đọng đều trở nên dài lê thê, như một lời đếm ngược đến khoảnh khắc quyết định của cuộc đời anh.
An Nhiên vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng sự nhạy cảm trời phú của cô đã cho phép cô cảm nhận được điều gì đó khác lạ trong ánh mắt anh. Cô nhìn anh, đôi mắt cô cũng ánh lên một sự chờ đợi, một sự thấu hiểu thầm lặng. Cô không hỏi, không nói gì, chỉ đơn thuần là nhìn anh, như thể cô đã biết trước được gánh nặng trong lòng anh. Có lẽ, cô đã cảm nhận được điều này từ ánh mắt nặng trĩu của anh ngày hôm qua, từ sự trầm tư bất thường của anh trong những 60 giây trước. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng sâu trong đôi mắt ấy, Lâm Dịch thấy một sự nghiêm túc hơn, một sự sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì anh sắp nói.
Trong khoảnh khắc đó, khi ánh mắt họ giao nhau, Lâm Dịch cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm không thể lay chuyển. Anh biết mình phải làm gì, phải nói gì. Tất cả những lời anh đã chuẩn bị, những lời anh đã đấu tranh để sắp xếp theo một trật tự logic, giờ đây bỗng trở nên không cần thiết. Bởi vì ánh mắt của An Nhiên, sự thấu hiểu không lời của cô, đã nói lên tất cả. Cô không cần anh phải giải thích dài dòng, cô chỉ cần anh mở lòng.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận phổi mình căng đầy không khí. Thế giới bên ngoài, với những con người hối hả, những âm thanh ồn ã, đã lùi xa. Chỉ còn lại anh, An Nhiên, và không gian chật hẹp của chiếc thang máy, nơi sắp sửa diễn ra điều kỳ diệu đã gắn kết họ. Nhưng lần này, 60 giây không còn là một khoảng thời gian an toàn để trốn tránh thực tại. Nó sẽ là nơi anh đối mặt với thực tại, nơi anh đặt cược tất cả.
Anh nhìn An Nhiên, và trong cái nhìn ấy, có cả nỗi sợ hãi về sự mất mát, nỗi lo lắng về tương lai không chắc chắn, nhưng trên hết, là một tình yêu sâu sắc, chân thành. Anh đã từng ghét những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh lại sợ hãi việc mất đi điều "không kiểm soát được" nhất: tình cảm của mình dành cho An Nhiên. Anh không thể để mất cô. Anh không thể.
Trong đầu anh, những từ ngữ mà anh đã đấu tranh cả ngày để tìm kiếm bỗng hiện lên rõ ràng, chân thật nhất: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Không, đó là lời của An Nhiên. Lời của anh phải là một câu khẳng định, một lời mời gọi, một lời thổ lộ. Anh phải bước ra khỏi chiếc thang máy này, bước ra khỏi 60 giây này, và mời cô cùng anh bước đi trong thế giới thực.
Thời gian vẫn đang trôi, từng khoảnh khắc như bị kéo dài ra vô tận. 18:29:50. Tiếng "kít" nhỏ của chiếc thang máy cũ, tiếng động cơ rù rì, tất cả như muốn hòa vào nhịp tim đập loạn xạ của Lâm Dịch. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong từng thớ thịt, từng hơi thở. Đây là khoảnh khắc mà anh sẽ đặt cược tất cả.
An Nhiên vẫn nhìn anh, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt thấu hiểu. Cô không thúc giục, không hỏi. Cô chỉ chờ đợi. Và chính sự chờ đợi đầy kiên nhẫn ấy của cô đã cho anh thêm sức mạnh. Anh biết, dù điều gì xảy ra, cô cũng sẽ ở đó để lắng nghe.
Và rồi, khi kim đồng hồ chạm đến 18:30, một sự tĩnh lặng kỳ diệu bao trùm. Thế giới bên ngoài hóa đá, mọi âm thanh, mọi chuyển động đều ngừng lại. Chỉ còn lại anh và An Nhiên, trong thế giới riêng của họ. 60 giây đã bắt đầu.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, đôi mắt anh không rời khỏi An Nhiên. Anh mở lời, giọng nói hơi khàn nhưng đầy kiên quyết, mang theo tất cả những cảm xúc anh đã dồn nén: "An Nhiên, anh..."
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.