Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 11: Bóng Hình Trong Khoảnh Khắc Ngưng Đọng
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ bóng loáng và những hàng bàn làm việc gọn gàng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng máy in rì rầm vọng lại từ góc phòng, và những cuộc trò chuyện nhỏ to xen kẽ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng cùng hương giấy in mới, đôi khi lẫn vào đó là mùi nước hoa nhè nhẹ của các đồng nghiệp nữ, tất cả hòa quyện thành cái không khí đặc trưng của một buổi sáng công sở. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, lướt qua hàng trăm dòng code phức tạp. Anh là một kỹ sư phần mềm, và thế giới của anh được xây dựng trên logic, trên những con số, những thuật toán chính xác đến từng dấu chấm phẩy. Mái tóc đen được cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận, phản ánh sự tỉ mỉ đến từng chi tiết trong con người anh. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, không một nếp nhăn, càng làm nổi bật vẻ nghiêm nghị, gần như không biểu cảm trên khuôn mặt góc cạnh.
Anh kiểm tra chiếc đồng hồ điện tử màu bạc đeo trên cổ tay, con số 8:37:05 hiện rõ ràng. Mọi thứ đều phải nằm trong tầm kiểm soát, mọi kế hoạch phải được tuân thủ nghiêm ngặt. Buổi sáng của anh bắt đầu với việc kiểm tra lịch làm việc, ưu tiên các tác vụ quan trọng, và sắp xếp thời gian cho từng dự án. Anh ghét những sự gián đoạn, những yếu tố bất ngờ có thể phá vỡ chuỗi logic hoàn hảo mà anh đã dày công xây dựng.
"Sếp Lâm Dịch!"
Một giọng nói trẻ trung, hăng hái vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không cần quay lại cũng biết đó là Đức Anh, cậu lập trình viên mới vào nghề, nhiệt tình nhưng đôi khi hơi ngây thơ. Đức Anh đứng cạnh bàn anh, dáng người thư sinh, đeo kính cận, trên tay cầm một cuốn sổ tay dày cộm.
"Có chuyện gì, Đức Anh?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm và đều, không pha chút cảm xúc. Anh không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím.
Đức Anh ngập ngừng một chút, dường như cảm nhận được sự không hài lòng của sếp. "À, em... em vẫn còn một chút vướng mắc với cái thuật toán tối ưu hóa mà anh giao hôm qua ạ. Em đã đọc lại tài liệu, nhưng có vài điểm vẫn chưa thông." Cậu gãi đầu, vẻ mặt hơi bối rối.
Lâm Dịch thở dài một tiếng rất khẽ, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Anh xoay ghế lại, đối mặt với Đức Anh. "Đức Anh, vấn đề đó tôi đã giải thích rõ rồi, cậu cần đọc lại tài liệu. Hơn nữa, tôi đã gửi kèm một bộ tài liệu tham khảo chi tiết, và cả mã mẫu nữa." Ánh mắt anh sắc bén, xuyên qua cặp kính, như muốn đọc thấu tâm trí của cậu junior. "Một lỗi nhỏ cũng có thể làm sụp đổ cả hệ thống. Trong lập trình, sự chính xác là yếu tố sống còn. Cậu không thể để những 'khó hiểu' nhỏ nhặt làm ảnh hưởng đến tiến độ."
Đức Anh cúi đầu, mặt có vẻ buồn bã. "Vâng, sếp Lâm Dịch... Em xin lỗi. Em sẽ cố gắng hơn. Nhưng mà... đôi khi em thấy có những thứ nó cứ... khó hiểu một cách không cần lý do ấy ạ."
Nghe đến cụm từ "không cần lý do", Lâm Dịch khẽ giật mình. Một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh: chiếc thang máy cũ kỹ, thời gian ngưng đọng, và cảm giác kỳ lạ khi mọi thứ xung quanh hóa đá. Anh đã cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đó suốt cả buổi sáng, xem nó như một sự sai lệch tạm thời trong quy luật vật lý, một hiện tượng anh cần phải tìm ra lời giải thích khoa học. Anh ghét những điều "không cần lý do", những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát và phân tích của anh. Anh đã dành nhiều đêm để nghiên cứu, để tìm kiếm một công thức, một nguyên lý nào đó có thể giải thích cho 60 giây kỳ lạ ấy, nhưng tất cả đều vô vọng.
"Trong công việc, Đức Anh, mọi thứ đều có lý do của nó," Lâm Dịch đáp, giọng có phần cứng rắn hơn, như thể đang nói với chính mình. "Nếu cậu không tìm thấy, đó là vì cậu chưa đủ sâu sắc. Quay lại bàn làm việc và xem xét lại vấn đề một cách kỹ lưỡng. Tôi cần bản báo cáo tiến độ vào cuối giờ chiều."
Đức Anh lí nhí "Vâng ạ" rồi lủi thủi quay về chỗ. Lâm Dịch quay lại màn hình máy tính, cố gắng tập trung vào các dòng code đang chạy. Anh lướt qua một email mời họp không cần thiết, nhanh chóng nhấn nút từ chối. Anh luôn tối ưu hóa mọi thứ, từ công việc đến thời gian. Nhưng ngay cả khi anh đắm chìm trong logic và dữ liệu, hình ảnh chiếc thang máy vẫn cứ lảng vảng. Anh tự hỏi, liệu hôm nay, cái "lỗi hệ thống" ấy có tái diễn không? Và nếu có, liệu anh có thể tìm ra thêm manh mối nào không? Anh thở ra một hơi dài, nhận ra rằng, dù lý trí có cố gắng gạt bỏ đến đâu, cái hiện tượng phi lý ấy đã trở thành một phần không thể tách rời trong lịch trình hàng ngày của anh. Nó là một dấu hỏi lớn mà bộ não anh không thể ngừng tìm kiếm câu trả lời. Anh cần phải giải mã nó, để đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo "có lý do" vốn có. Anh kiểm tra đồng hồ thêm lần nữa, kim giây vẫn nhích đều đặn, nhưng trong tâm trí anh, thời gian dường như đã bắt đầu một cuộc đua riêng, một cuộc đua về phía 18:30.
Chiều tà, ánh nắng bắt đầu ngả vàng nhạt, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ lớn của Ngân hàng Quốc Tế. Bên trong, không khí vẫn trang trọng và bận rộn như thường lệ. Tiếng máy đếm tiền lách tách không ngừng từ các quầy giao dịch, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng và giao dịch viên, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chuông cửa ting-tong khi có người ra vào. Mùi giấy mới, mùi tiền mới đặc trưng hòa quyện với mùi điều hòa mát lạnh, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp vừa có chút căng thẳng.
Lâm Dịch bước vào sảnh, dáng người cao ráo, áo sơ mi vẫn phẳng phiu, không một nếp nhăn. Anh không thích những nơi đông người, nhưng công việc và cuộc sống đôi khi đòi hỏi anh phải bước chân vào những không gian như thế này. Hôm nay, anh cần giải quyết một giao dịch tài chính cá nhân khá quan trọng, liên quan đến một khoản đầu tư mà anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng trong nhiều tháng. Anh xếp hàng, kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình. Trong khi chờ, anh lướt mắt qua những tấm áp phích quảng cáo các gói dịch vụ tài chính, những con số, những biểu đồ tăng trưởng. Mọi thứ đều được sắp xếp có trật tự, có quy luật, khác hẳn với cái hiện tượng phi lý mà anh đã trải qua mỗi chiều.
Anh kiểm tra đồng hồ đeo tay một cách vô thức. 17:45. Thời gian đang trôi đi nhanh hơn anh nghĩ. Anh cần phải nhanh chóng hoàn tất mọi việc để kịp quay lại tòa nhà văn phòng trước 18:30. Khoảnh khắc 60 giây ấy, dù anh có muốn thừa nhận hay không, đã trở thành một phần không thể thiếu trong lịch trình buổi chiều của anh. Nó không còn chỉ là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một "nghi thức" mà anh cần phải tham gia, để tiếp tục nghiên cứu, để tìm ra lời giải đáp.
"Mời số 45."
Giọng nói của giao dịch viên vang lên, kéo Lâm Dịch thoát khỏi dòng suy nghĩ. Anh bước đến quầy, trình bày vấn đề của mình một cách ngắn gọn, súc tích và rõ ràng. Cô giao dịch viên, với vẻ ngoài chuyên nghiệp và nụ cười tiêu chuẩn, nhanh chóng xử lý các thủ tục. Lâm Dịch quan sát từng thao tác của cô, từ việc nhập dữ liệu, kiểm tra giấy tờ, cho đến khi cô đưa lại cho anh biên lai. Anh đánh giá cao sự hiệu quả và chính xác trong công việc, điều mà anh luôn đề cao ở bản thân và những người xung quanh.
"Thưa anh, mọi thứ đã hoàn tất. Cảm ơn anh đã sử dụng dịch vụ của Ngân hàng Quốc Tế," cô giao dịch viên nói, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Cảm ơn," anh đáp, giọng đều đều. Anh cầm lấy biên lai, tay kia vô thức đưa lên kiểm tra đồng hồ một lần nữa. 17:58. Vẫn còn đủ thời gian, nhưng anh không muốn mạo hiểm. Một sự chậm trễ nhỏ cũng có thể khiến anh bỏ lỡ "khoảnh khắc" quan trọng đó. Anh cảm thấy một chút áp lực nhẹ, không phải từ công việc, mà từ một thứ gì đó nằm ngoài mọi logic và kiểm soát của anh. Một cảm giác khó tả, pha trộn giữa sự tò mò, một chút bối rối và cả sự phấn khích ngấm ngầm mà anh không thể gọi tên. Anh nhanh chóng rời khỏi quầy, bước đi dứt khoát qua cánh cửa kính lớn, để lại phía sau sự ồn ào và bận rộn của ngân hàng. Trời bên ngoài vẫn trong xanh, những tia nắng hoàng hôn đã bắt đầu nhuộm đỏ một phần bầu trời. Anh biết mình phải nhanh chóng quay lại tòa nhà. Khoảnh khắc kỳ diệu kia đang chờ đợi, và lần này, anh linh cảm rằng sẽ có điều gì đó khác biệt xảy ra.
Chiếc thang máy cũ kỹ trong tòa nhà văn phòng, với lớp vỏ kim loại xám xịt và những nút bấm đã bạc màu theo thời gian, lúc nào cũng mang một vẻ trầm mặc, như một nhân chứng thầm lặng của bao câu chuyện và số phận. Tiếng "kít" đặc trưng mỗi khi nó dừng lại ở một tầng nào đó, tiếng quạt gió nhỏ kêu vù vù bên trong, tất cả tạo nên một thứ âm thanh quen thuộc, gần gũi đến mức đôi khi người ta quên mất sự hiện diện của nó. Nhưng với Lâm Dịch, chiếc thang máy này không còn đơn thuần là một phương tiện di chuyển. Nó là cánh cửa dẫn vào một thế giới khác, một không gian nơi quy luật vật lý bị bẻ cong, nơi thời gian trở thành một khái niệm vô nghĩa trong 60 giây ngắn ngủi.
Anh bước vào thang máy, tâm trí đã hoàn toàn chuẩn bị cho "nghi thức" buổi chiều. Vài ba hành khách khác cũng có mặt, người đang chăm chú vào điện thoại, người đọc báo, người trò chuyện rôm rả. Anh đứng ở một góc quen thuộc, gần bảng điều khiển, lưng tựa vào vách kim loại lạnh lẽo. Ánh mắt anh không ngừng theo dõi chiếc đồng hồ đeo tay. 18:29:45... 18:29:50... 18:29:55...
Và rồi, đúng 18:30:00, một tiếng "rắc" nhỏ vang lên, gần như không thể nhận ra giữa những âm thanh xô bồ của thế giới bên ngoài. Nhưng đối với Lâm Dịch, âm thanh đó như một tín hiệu, một cánh cửa bật mở. Thời gian ngưng đọng.
Tiếng gõ bàn phím, tiếng trò chuyện, tiếng còi xe từ bên ngoài cửa kính thang máy, tất cả đều chìm vào im lặng tuyệt đối. Mọi chuyển động dừng lại, như một bức tranh được vẽ bằng chì than, chỉ còn lại những khối hình bất động. Người đàn ông trung niên đang đọc báo bỗng "hóa đá" với tờ báo lơ lửng trước mặt. Cô gái trẻ đang chỉnh tóc đứng yên với bàn tay còn chưa chạm đến lọn tóc mai. Nụ cười trên môi người phụ nữ đang trò chuyện với điện thoại cũng đóng băng giữa chừng. Thế giới bên ngoài cửa kính thang máy biến thành một bức ảnh panorama khổng lồ, mọi phương tiện giao thông, mọi bóng người đều bất động.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu. Anh đã quá quen với cảnh tượng này. Anh lướt mắt qua các chi tiết quen thuộc, ghi nhớ từng sự thay đổi nhỏ nhất trong môi trường tĩnh lặng. Anh thường dùng khoảnh khắc này để phân tích, để tìm kiếm một điểm bất thường, một manh mối nào đó có thể giải thích cho hiện tượng phi lý này. Anh đã thử mọi cách, từ việc chạm vào các v��t thể "hóa đá" để kiểm tra độ cứng, đến việc quan sát kỹ lưỡng các đồng hồ treo tường hay đèn tín hiệu giao thông bên ngoài. Tất cả đều đứng yên, trừ chiếc đồng hồ đeo tay của anh.
Nhưng hôm nay, khi ánh mắt anh quét qua không gian quen thuộc, một bóng hình chuyển động lọt vào tầm mắt anh.
Một cô gái.
Cô ấy đang đứng ở giữa thang máy, không hề "hóa đá" như những người khác. Cô ấy không phải là một ảo ảnh. Cô ấy đang *di chuyển*.
Trái tim Lâm Dịch đập mạnh một nhịp. Toàn bộ logic, toàn bộ giả thuyết khoa học mà anh đã dày công xây dựng trong nhiều tháng qua bỗng chốc sụp đổ như một tòa tháp cát. Anh không thể tin vào mắt mình. Anh dụi mắt, rồi mở to ra, cố gắng xác nhận lại điều mình đang thấy. Đúng là cô ấy. Cô ấy có mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, đang khẽ lay động theo mỗi bước chân nhẹ nhàng. Cô ấy không hề có vẻ gì là sợ hãi hay bối rối. Ngược lại, cô ấy đang chậm rãi đi vòng quanh, ánh mắt tò mò lướt qua từng hành khách "hóa đá", đôi khi còn nở một nụ cười nhẹ nhàng, như thể đang thưởng thức một màn trình diễn đặc biệt dành riêng cho mình.
Lâm Dịch đứng bất động, hoàn toàn choáng váng. Anh quan sát cô gái. Cô ấy đang tiến lại gần người đàn ông trung niên đọc báo, khẽ cúi xuống nhìn trang báo đang mở, như thể đang đọc lướt qua tiêu đề. Sau đó, cô lại nhẹ nhàng di chuyển đến chỗ cô gái đang chỉnh tóc, đôi mắt to tròn long lanh của cô ấy dán chặt vào khuôn mặt bất động của cô gái kia, một nụ cười tinh nghịch nở trên môi. Cô ấy thậm chí còn đưa tay ra, khẽ chạm vào lọn tóc đang bay lơ lửng của cô gái, rồi nhanh chóng rút về, như sợ làm hỏng "bức tượng".
"Không thể nào..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói khô khốc, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là một sự bàng hoàng tột độ. "Cô ta cũng... di chuyển?"
Anh nhìn chằm chằm vào cô gái, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự giả dối, một lỗi lầm trong nhận thức của mình. Nhưng không có gì cả. Mọi cử chỉ của cô ấy đều rất tự nhiên, rất sống động. Cô ấy đang cảm nhận khoảnh khắc này, đang sống trong nó, giống hệt như anh. Hay thậm chí còn hơn cả anh, bởi vì cô ấy không hề mang vẻ mặt căng thẳng, đầy tính toán như anh.
Anh chợt nhận ra, đây chính là cô gái mà anh đã thoáng thấy vài lần trong thang máy, luôn xuất hiện với vẻ ngoài dịu dàng và một nụ cười ấm áp. Anh đã từng nghĩ cô ấy cũng chỉ là một trong những hành khách "hóa đá" khác, một phần của bối cảnh tĩnh lặng. Nhưng không, cô ấy là một biến số. Một biến số hoàn toàn mới, một "lỗi hệ thống" chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ phân tích nào của anh.
Cô gái lại di chuyển. Cô ấy đi đến gần cửa kính, ngón tay khẽ chạm vào lớp kính lạnh lẽo, đôi mắt ngắm nhìn "thế giới hóa đá" bên ngoài với một vẻ thích thú lạ thường. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô ấy khẽ bay nhẹ, phản chiếu ánh sáng hoàng hôn đang rực rỡ bên ngoài. Nụ cười của cô ấy, dù không hướng về anh, nhưng lại mang một sự bình yên đến lạ lùng, như thể cô ấy đã chấp nhận và hoàn toàn đắm chìm vào phép màu này.
Lâm Dịch cảm thấy một sự bối rối sâu sắc dâng lên trong lòng. Anh là một người sống dựa trên logic, trên những nguyên tắc khoa học. Nhưng sự tồn tại của cô gái này, và khả năng di chuyển tự do của cô trong không gian ngưng đọng, đã phá vỡ mọi quy tắc mà anh biết. "Đây là một lỗi hệ thống mới, hay... hay là gì?" Anh tự hỏi, ánh mắt không rời khỏi cô. Mọi giả thuyết về sự cô lập của hiện tượng, về việc anh là người duy nhất có thể di chuyển, đều đã tan thành mây khói. Cô gái này là bằng chứng sống cho thấy anh không hề đơn độc.
Anh bắt đầu quan sát cô một cách kỹ lưỡng hơn, không phải với mục đích phân tích kỹ thuật, mà là với một sự tò mò mãnh liệt về con người cô. Cô ấy là ai? Làm sao cô ấy có thể? Cô ấy có biết về anh không? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh. Ánh mắt anh quét từ cô sang chiếc đồng hồ đeo tay của mình, rồi lại quay về phía cô, cố gắng nắm bắt từng chi tiết, từng cử chỉ nhỏ của cô trong 60 giây ngắn ngủi này. Anh muốn ghi nhớ mọi thứ, để sau này có thể phân tích, có thể tìm ra lời giải đáp.
Khoảnh khắc ấy, 60 giây không còn là một khoảng thời gian trống rỗng để anh độc thoại với chính mình. Nó đã trở thành một sân khấu nhỏ, nơi anh và cô gái lạ mặt cùng tồn tại, cùng di chuyển, trong khi thế giới xung quanh "hóa đá". Sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian ngưng đọng giờ đây không còn mang lại cảm giác cô độc như trước. Nó đã được lấp đầy bởi hình bóng chuyển động của cô, bởi sự bí ẩn và vẻ đẹp dịu dàng toát ra từ cô.
Chưa đầy một phút sau, tiếng "rắc" nhỏ quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Thế giới lại trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Tiếng gõ bàn phím, tiếng trò chuyện, tiếng còi xe, tất cả ùa về như một dòng nước lũ. Chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay Lâm Dịch vẫn hiển thị thời gian chính xác, như thể không có gì thay đổi. Người đàn ông trung niên tiếp tục đọc báo, cô gái trẻ tiếp tục chỉnh tóc, và người phụ nữ kia tiếp tục cuộc gọi điện thoại dang dở của mình. Mọi thứ lại hối hả, vội vã, như chưa từng có bất kỳ sự tạm dừng nào.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, đôi mắt vẫn dán chặt vào vị trí mà cô gái vừa đứng. Cô ấy đã rời đi cùng những hành khách khác, biến mất vào dòng người hối hả. Anh thở ra một hơi dài, một cảm giác khó chịu nhẹ dâng lên trong lòng. Một sự khó chịu rất khác so với những lần trước. Không phải là sự khó chịu vì không tìm ra lời giải thích, mà là một sự trống rỗng mơ hồ khi bóng hình chuyển động ấy không còn ở đó nữa. Anh nhận ra, sự cô độc trong 60 giây của anh đã bị phá vỡ, và có lẽ, anh sẽ không còn muốn nó trở lại như xưa.
Khi Lâm Dịch trở về căn hộ của mình vào buổi tối, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả khu phố. Căn hộ của anh nằm ở tầng trung của một khu chung cư cũ, nhưng được bảo trì tốt, thuộc khu vực trung tâm thành phố. Đây là không gian riêng tư của anh, nơi anh có thể thoát khỏi sự ồn ào và áp lực của công việc, chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Tiếng còi xe từ xa vọng lên từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư vẫn còn văng vẳng, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc cho cuộc sống đô thị. Đôi khi, mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công nhà hàng xóm bay vào, mang theo một chút dịu mát. Căn phòng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp đến từng chi tiết, phản ánh tính cách tỉ mỉ của chủ nhân. Sách được xếp ngay ngắn trên kệ, máy tính đặt ở góc làm việc với màn hình lớn, và một chiếc ghế bành đơn giản đặt cạnh cửa sổ.
Anh đóng cửa lại, tiếng "cạch" khô khốc vang lên, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh từ thế giới bên ngoài. Anh cởi áo khoác, đặt chiếc cặp tài liệu xuống bàn một cách cẩn thận, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Hình ảnh cô gái trong khoảnh khắc ngưng đọng cứ ám ảnh anh. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ, nụ cười mơ màng, đôi mắt to tròn tò mò, và đặc biệt là sự tự do, thanh thoát trong từng cử chỉ của cô ấy khi di chuyển giữa thế giới "hóa đá". Mọi phân tích, mọi suy luận logic mà anh đã từng áp dụng cho hiện tượng thang máy đều trở nên vô nghĩa trước sự xuất hiện của cô.
Anh bước đến bàn làm việc, bật máy tính. Màn hình sáng lên, phản chiếu khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng ẩn chứa một sự bối rối sâu sắc của anh. Anh mở các file dữ liệu, những ghi chú tỉ mỉ về thời gian, nhiệt độ, áp suất, tần số rung động của chiếc thang máy trong khoảnh khắc 60 giây. Anh đã thu thập từng chút thông tin, từng mảnh ghép nhỏ, với hy vọng có thể lắp ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, một lời giải thích khoa học. Nhưng giờ đây, tất cả những con số, những biểu đồ ấy dường như đã mất đi ý nghĩa.
"Cô ấy là ai?" Lâm Dịch thầm thì, giọng nói khô khốc vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Anh di chuột, lướt qua các dòng chữ, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không tiếp nhận được thông tin nào. "Làm sao cô ấy có thể di chuyển? Liệu cô ấy có phải là một phần của hiện tượng, hay là một yếu tố bên ngoài mà tôi đã bỏ qua?"
Anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím, một thói quen khi anh đang suy nghĩ sâu xa. Anh đã luôn tin rằng mình là người duy nhất có ý thức và khả năng chuyển động trong 60 giây ấy. Niềm tin đó đã mang lại cho anh một cảm giác kiểm soát nhất định, mặc dù anh vẫn ghét những điều "không cần lý do". Nhưng sự xuất hiện của cô gái đã phá vỡ hoàn toàn cảm giác kiểm soát ấy. Cô ấy là một biến số không thể dự đoán, một phần mềm lạ xuất hiện trong hệ thống hoàn hảo của anh.
Lâm Dịch tắt màn hình máy tính. Anh không thể tiếp tục công việc. Sự tò mò mãnh liệt về cô gái ấy đã lấn át mọi thứ. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, kéo rèm ra. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trôi. Anh nhìn ra ngoài, trầm tư. Trước đây, mỗi khi 60 giây kết thúc, anh thường cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi thoát khỏi sự cô lập, đồng thời cũng là một chút thất vọng vì chưa tìm ra câu trả lời. Nhưng hôm nay thì khác. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ, một cảm giác trống rỗng khi khoảnh khắc đó kết thúc mà không có cô gái ở đó. Nó không phải là sự cô độc quen thuộc, mà là một sự thiếu vắng, một khoảng trống mà anh không ngờ mình lại cảm nhận được.
"Lỗi hệ thống này... phức tạp hơn tôi nghĩ," anh lại thì thầm. Câu nói ấy không còn chỉ mang ý nghĩa kỹ thuật. Nó đã chứa đựng một sự tò mò cá nhân, một sự bối rối về một điều gì đó mới mẻ, một điều không thể giải thích bằng công thức hay thuật toán. Anh nhận ra, từ giờ trở đi, trọng tâm của anh đã thay đổi. Anh sẽ không còn chỉ quan tâm đến cơ chế hoạt động của chiếc thang máy, hay những quy luật vật lý bị bẻ cong. Anh sẽ quan tâm đến cô gái ấy. Cô ấy là ai? Tại sao cô ấy cũng có thể? Và liệu, cô ấy có biết về sự hiện diện của anh không?
Lâm Dịch đứng đó rất lâu, ánh mắt dán vào màn đêm bên ngoài. Một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự tò mò mãnh liệt, đã nhen nhóm trong lòng anh. Anh không còn muốn giải mã hiện tượng chỉ để hiểu nó. Anh muốn giải mã nó, và cô gái đó, để tìm ra một kết nối. Anh biết rằng, ngày mai, vào đúng 18:29, anh sẽ lại có mặt trong chiếc thang máy cũ kỹ ấy. Không chỉ để phân tích, mà còn để tìm kiếm bóng hình cô. Cô ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong 60 giây của anh, và có lẽ, trong cả thế giới vốn dĩ luôn được kiểm soát chặt chẽ của anh.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.