Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 12: Ánh Mắt Giao Thoa: Bước Ngoặt Tĩnh Lặng
Trong căn phòng yên tĩnh đến lạ lùng của Lâm Dịch, ánh đèn vàng dịu hắt lên những trang ghi chú còn dang dở. Màn hình máy tính đã tắt từ lâu, nhưng hình ảnh cô gái tóc nâu hạt dẻ vẫn còn in đậm trong tâm trí anh, rõ nét hơn bất kỳ thuật toán phức tạp nào anh từng giải mã. Anh đã gọi đó là "lỗi hệ thống", một cách để lý trí của anh chấp nhận điều phi lý. Nhưng càng nghĩ, anh càng cảm thấy từ ngữ ấy không đủ sức diễn tả sự bối rối, sự tò mò mãnh liệt đang xâm chiếm anh. Cô ấy không phải là một lỗi. Cô ấy là một biến số. Một biến số sống động, lấp lánh nụ cười, và có thể di chuyển tự do trong cái thế giới mà anh tưởng chừng chỉ có mình anh làm chủ.
Đêm đó, Lâm Dịch trằn trọc. Anh thường ngủ rất sâu và thức dậy đúng giờ, như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo. Nhưng đêm nay, mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy đôi mắt to tròn ấy, nụ cười mơ màng ấy. Anh thấy cô ấy lướt qua những bức tường "hóa đá", chạm nhẹ vào không khí tĩnh lặng. Anh từng tự hào về khả năng kiểm soát mọi thứ, về sự chính xác đến từng mili giây trong cuộc sống của mình. Giờ đây, một cô gái xa lạ đã phá vỡ tất cả những quy tắc đó, không bằng lời nói, không bằng hành động trực tiếp, mà chỉ bằng sự tồn tại của cô ấy trong một khoảnh khắc tưởng chừng cô lập. Anh ghét những điều "không cần lý do", nhưng cô ấy lại chính là hiện thân của một "điều không cần lý do" đẹp đẽ đến khó tin.
Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy với một cảm giác khác lạ. Không phải là sự mệt mỏi, mà là một sự háo hức ngầm, một sự thúc đẩy mà anh chưa từng trải qua. Anh vẫn tuân thủ lịch trình của mình, vẫn uống cà phê đen không đường, vẫn đọc báo tài chính, nhưng tâm trí anh không ngừng đan xen những suy nghĩ về cô gái. Anh tự hỏi, cô ấy là ai? Cô ấy làm nghề gì? Tại sao cô ấy cũng có thể di chuyển? Và liệu, cô ấy có nhận ra sự hiện diện của anh như anh đã nhận ra cô không? Những câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, phá vỡ sự tập trung vốn có. Anh biết mình không còn chỉ muốn giải mã hiện tượng. Anh muốn giải mã cô gái ấy.
***
Buổi chiều hôm đó, khoảng ba giờ, An Nhiên thả bước trên những con đường lát đá quen thuộc của Khoa Báo chí, Trường Đại học Quốc gia. Nắng nhẹ trải vàng trên những tán cây xanh mướt, gió mát khẽ lùa qua mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô, mang theo mùi lá cây và hương hoa sữa còn vương vấn đâu đó. Cô hít thở sâu, cảm nhận bầu không khí trẻ trung, học thuật và đầy hoài niệm. Kiến trúc của tòa nhà khoa báo chí là sự pha trộn hài hòa giữa nét cổ kính và hiện đại, với những giảng đường lớn vang vọng tiếng giảng bài, thư viện im lìm ẩn chứa tri thức, và những góc sân trường nơi sinh viên thường tụ tập trò chuyện rôm rả. Tiếng cười nói, tiếng chuông giờ học vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ và đam mê.
An Nhiên khẽ chạm tay vào bức tường cũ kỹ của tòa nhà, nơi cô từng vẽ những giấc mơ về một thế giới được kể bằng câu chữ. Những ngày tháng ấy, cô tin vào sức mạnh của câu chuyện, tin vào những điều kỳ diệu mà cuộc sống mang lại, và cô vẫn luôn giữ vững niềm tin ấy. Bây giờ, cô là một biên tập viên tự do, vẫn gắn bó với con chữ, nhưng cuộc sống lại mang đến cho cô một câu chuyện kỳ diệu hơn cả những gì cô từng tưởng tượng – câu chuyện 60 giây ngưng đọng. Cô mỉm cười nhẹ khi nhìn một nhóm sinh viên đang ngồi đọc sách dưới gốc cây cổ thụ, ánh mắt họ lấp lánh niềm hy vọng. Cô nhớ lại ước mơ thuở ban đầu, về việc tìm kiếm và kể những câu chuyện chân thật, và tự hỏi, liệu "phép màu" 60 giây này có phải là một câu chuyện lớn lao hơn mà định mệnh muốn cô khám phá?
Cô ghé vào thư viện, đi qua những dãy kệ sách cao ngất, mùi giấy cũ và mực in thoang thoảng trong không khí. Cô đang tìm kiếm tài liệu cho một bài viết về các hiện tượng tâm linh và khoa học, một chủ đề khá mới mẻ đối với cô, nhưng lại có vẻ phù hợp một cách kỳ lạ với những trải nghiệm gần đây. Tuy nhiên, tâm trí cô không ngừng lạc trôi về hình ảnh của "người đàn ông trong thang máy" từ hôm qua. Ánh mắt anh, lúc bối rối, lúc tò mò, đã in sâu vào cô. Cô muốn biết liệu anh cũng cảm nhận được sự kỳ diệu này như cô, hay chỉ coi nó là một sự cố cần được giải thích bằng logic khô khan.
"Anh ấy là ai nhỉ?" An Nhiên thầm nghĩ, lướt ngón tay trên gáy một cuốn sách cũ. "Liệu anh ấy có tin vào những điều không cần lý do như mình không? Hay anh ấy chỉ đang cố gắng tìm ra một lời giải thích khoa học cho tất cả?" Cô nhớ lại ánh mắt của anh từ buổi tối hôm trước, một ánh mắt đầy băn khoăn nhưng cũng không kém phần bị thu hút. Cô cảm thấy một sự kết nối lạ lùng, một sợi dây vô hình kéo cô về phía anh trong cái không gian tĩnh lặng đó. Cô không cần biết tên anh, không cần biết công việc của anh, nhưng chỉ cần ánh mắt giao thoa trong 60 giây ngắn ngủi ấy cũng đủ khiến cô cảm thấy ấm áp và một chút mong chờ.
Cô rút ra một cuốn sách về vật lý lượng tử, đọc lướt qua vài trang. Những khái niệm phức tạp, những phương trình khó hiểu hiện ra trước mắt, nhưng cô chỉ cảm thấy buồn cười. Đối với cô, điều đang xảy ra trong thang máy không cần một lời giải thích khoa học nào cả. Nó là một món quà, một khoảnh khắc đặc biệt được dành riêng cho những ai đủ may mắn để trải nghiệm nó. Và có lẽ, cả anh nữa. Cô khép cuốn sách lại, đặt nó về chỗ cũ. Cô không cần lý thuyết. Cô cần cảm nhận.
An Nhiên quyết định ra về, nhưng không đi thẳng mà lại vòng qua sân thể dục, nơi tiếng hò reo của các sinh viên đang chơi bóng đá vang lên. Cô nhìn những gương mặt trẻ trung đầy sức sống, và một lần nữa, cảm thấy lòng mình tràn đầy sự lạc quan. Cuộc sống này, dù có bao nhiêu bận rộn, bao nhiêu lo toan, vẫn luôn ẩn chứa những bất ngờ. Và cô tin, "phép màu" 60 giây kia chính là một trong số đó. Trong lòng cô dâng lên một sự háo hức khó tả. Cô biết mình sẽ lại đến thang máy vào đúng 18:29. Không chỉ vì sự kỳ diệu của khoảnh khắc ngưng đọng, mà còn vì một bóng hình đang dần trở nên quen thuộc trong không gian tĩnh lặng ấy.
Cô lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút, ghi lại vài dòng cảm nghĩ. "Hôm nay, mình lại đến nơi này. Nhớ về những ước mơ. Và nghĩ về 'anh ấy'. Liệu anh ấy có đang nghĩ về khoảnh khắc đó như mình không? Liệu anh ấy có tin vào những điều không cần lý do không?" Những dòng chữ viết nguệch ngoạc, nhưng lại chứa đựng tất cả sự tò mò và niềm tin của An Nhiên. Cô gấp cuốn sổ lại, cất vào túi xách. Bước chân cô nhẹ bẫng khi rời khỏi khuôn viên trường, mang theo một nụ cười tươi tắn và niềm mong chờ cho buổi chiều sắp tới.
***
Trong văn phòng công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh đèn trắng lạnh lẽo hắt lên màn hình máy tính của Lâm Dịch. Đồng hồ chỉ 17:30. Bên ngoài cửa sổ, trời vẫn trong xanh, nắng nhạt dần, báo hiệu một ngày làm việc sắp kết thúc. Nhưng Lâm Dịch không hề cảm thấy nhẹ nhõm. Anh đang cố gắng tập trung vào một đoạn mã code phức tạp, những dòng lệnh lằng nhằng hiện ra trước mắt. Tuy nhiên, tâm trí anh lại không ngừng bị xao nhãng bởi hình ảnh An Nhiên. Cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ, nụ cười nhẹ nhàng, và ánh mắt mơ màng trong khoảnh khắc 60 giây ngưng đọng.
Anh gõ phím nhanh hơn, những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím, tạo ra âm thanh lạch cạch đều đặn, nhưng đó chỉ là một hành động máy móc. Những con số, những thuật toán giờ đây dường như vô nghĩa. Anh không thể tìm thấy sự logic, sự trật tự trong suy nghĩ của mình khi hình bóng cô gái cứ lởn vởn. Mùi cà phê đậm thoang thoảng trong không khí, nhưng cũng không thể giúp anh tỉnh táo hoàn toàn khỏi những ám ảnh vô hình. Anh thở dài, dụi mắt, cố gắng kéo tâm trí trở lại với công việc.
Đúng lúc đó, Đức Anh, một kỹ sư trẻ tuổi, dáng người thư sinh với chiếc kính cận và luôn mang theo một cuốn sổ tay, bước đến bàn làm việc của anh. "Sếp Lâm Dịch," Đức Anh cất giọng hơi ngập ngừng, "em có một vấn đề nhỏ với module tích hợp này. Em nghĩ nó cần một số điều chỉnh trong thuật toán mã hóa dữ liệu đầu vào..."
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi lơ đãng. "Cứ để đó, anh xem sau," anh trả lời cụt lủn, giọng điệu trầm và đều, nhưng thiếu hẳn sự tập trung thường thấy. Anh không muốn bị xao nhãng. Anh không muốn phải giải thích cho bất kỳ ai về sự mất tập trung của mình. Đức Anh nhận thấy sự khác lạ, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi lặng lẽ rời đi, mang theo một chút bối rối. "Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Đức Anh lầm bầm đủ nghe, nhưng Lâm Dịch dường như không nghe thấy.
Lâm Dịch quay lại màn hình, nhưng đôi mắt anh vô thức liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay của mình. 18:00. Tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Chỉ còn 29 phút nữa. Anh tự nhủ mình phải tìm ra lời giải thích cho "sự bất thường" này. Anh là một kỹ sư phần mềm, một người tin vào khoa học, vào logic. Anh không thể chấp nhận một hiện tượng phi lý mà không có lời giải. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết, lý do thật sự khiến anh háo hức không phải là khoa học. Anh muốn thấy cô một lần nữa. Anh muốn nhìn thấy cô di chuyển tự do trong thế giới tĩnh lặng ấy.
Anh nhắm mắt lại, ký ức về buổi tối hôm qua ùa về. Sự bối rối ban đầu, rồi sự tò mò mãnh liệt, và cuối cùng là cảm giác khó chịu khi khoảnh khắc 60 giây kết thúc mà không có cô ở đó. Anh đã nghĩ mình là người duy nhất có đặc quyền đó. Nhưng cô đã xuất hiện, phá vỡ mọi giả định của anh. Cô ấy là một câu đố. Một câu đố mà anh không thể ngừng suy nghĩ, không thể ngừng muốn giải.
Lâm Dịch đứng dậy. Anh tắt màn hình máy tính, cất chiếc cặp tài liệu gọn gàng vào ngăn kéo, nhưng không hề vội vã. Mỗi cử động của anh đều có chủ đích, nhưng bên trong anh là một sự hỗn loạn. Anh vuốt nhẹ chiếc cà vạt, hít một hơi thật sâu. Anh biết mình không còn chỉ đơn thuần đi "kiểm tra lỗi hệ thống" nữa. Anh đang đi tìm một bóng hình. Một phần mềm lạ đã tự động cài đặt vào hệ thống hoàn hảo của anh, và anh không hề muốn gỡ bỏ nó. Anh thậm chí còn muốn tìm hiểu nó kỹ hơn.
Anh bước ra khỏi văn phòng, đi qua hành lang quen thuộc. Tiếng điện thoại reo, tiếng gõ phím vẫn vang vọng từ những phòng ban khác, nhưng anh dường như không nghe thấy. Tâm trí anh chỉ đếm ngược từng giây. Anh nhớ đến câu nói của mình đêm qua: "Lỗi hệ thống này... phức tạp hơn tôi nghĩ." Giờ đây, câu nói ấy không còn chỉ là một suy nghĩ lý trí. Nó đã nhuốm màu cảm xúc, một sự bối rối về một điều gì đó mới mẻ, một điều không thể giải thích bằng công thức hay thuật toán. Anh nhận ra, từ giờ trở đi, trọng tâm của anh đã thay đổi. Anh sẽ không còn chỉ quan tâm đến cơ chế hoạt động của chiếc thang máy, hay những quy luật vật lý bị bẻ cong. Anh sẽ quan tâm đến cô gái ấy. Cô ấy là ai? Tại sao cô ấy cũng có thể? Và liệu, cô ấy có biết về sự hiện diện của anh không? Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay một cách vô thức, cảm nhận từng nhịp đập của thời gian đang trôi.
***
Đúng 18:29, chiếc thang máy cũ kỹ ở tầng trệt mở cửa. Lâm Dịch và An Nhiên, như được định mệnh sắp đặt, gần như cùng lúc bước vào. Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi bao trùm, không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng "cạch" nhẹ khi cửa thang máy khép lại. Ánh đèn vàng yếu ớt bên trong hắt lên hai bóng người, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt khỏi sự hối hả của sảnh tòa nhà. Mùi kim loại cũ thoang thoảng trong không khí, quen thuộc đến lạ lùng.
Họ giữ một khoảng cách nhất định, như thể đang tôn trọng một quy tắc vô hình. Lâm Dịch đứng thẳng, ánh mắt anh vẫn mang vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự mong chờ không thể che giấu. An Nhiên thì nhẹ nhàng hơn, cô đứng hơi nghiêng người, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và một chút mơ mộng. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên khi thang máy dừng lại đột ngột ở tầng 7.
Và rồi, thời gian ngưng đọng.
Thế giới bên ngoài hóa đá. Ánh đèn văn phòng vẫn sáng, nhưng không hề nhấp nháy. Dòng người qua lại ở hành lang tầng 7 đứng yên như tượng. Những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, không một chút dao động. Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm, sâu thẳm đến mức Lâm Dịch có thể nghe rõ nhịp đập của trái tim mình. Lần này, không còn là sự bất ngờ hay sốc. Cả hai đều đã chuẩn bị sẵn sàng, và thậm chí, chủ động tìm kiếm nhau trong không gian tĩnh lặng này.
Ánh mắt họ chạm nhau.
Trong đôi mắt của An Nhiên, Lâm Dịch thấy một sự lạc quan không thể nào nhầm lẫn, một niềm tin vào những điều kỳ diệu, và một nụ cười nhẹ nhàng, như muốn nói "anh cũng ở đây". Cô nghiêng đầu một cách tự nhiên, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ khẽ lướt qua vai, một cử chỉ duyên dáng và đầy tự do. Đôi mắt cô lấp lánh, như thể đang nhìn thấy một điều thú vị nhất trên thế gian.
Còn An Nhiên, trong ánh mắt của Lâm Dịch, cô thấy sự bối rối vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hoang mang của một người lần đầu chứng kiến hiện tượng. Thay vào đó, nó là một sự tò mò mãnh liệt, một tia lửa ẩn hiện trong đôi mắt lý trí của anh. Cô thấy anh khẽ nhích người, ánh mắt không rời khỏi cô, như thể đang cố gắng phân tích, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Dáng người cao ráo của anh, cùng vẻ ngoài chỉnh tề, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự tự do, thanh thoát của cô.
Họ di chuyển chậm rãi trong không gian tĩnh lặng, không nói lời nào. Chỉ có ánh mắt giao thoa, như hai luồng sóng vô hình đang thăm dò và kết nối. Lâm Dịch, với bản năng của một kỹ sư, cố gắng quan sát mọi cử động của An Nhiên. Anh chú ý đến cách cô nhẹ nhàng đưa tay lướt nhẹ qua không khí tĩnh lặng, như thể đang cảm nhận từng hạt bụi, từng khoảnh khắc trôi qua. Cô không hề vội vã, không hề sợ hãi, mà trái lại, cô tận hưởng từng giây phút. Anh để ý thấy một cuốn sổ nhỏ màu xanh nhạt lấp ló trong túi xách của cô, và một cây bút cài trên đó.
An Nhiên thì lại không cố gắng phân tích. Cô chỉ đơn thuần cảm nhận. Cô mỉm cười với Lâm Dịch, một nụ cười nhẹ nhàng, gần như vô thức. Nụ cười ấy dường như muốn truyền đi một thông điệp: "Đừng lo lắng. Hãy cứ cảm nhận đi. Đây là phép màu của chúng ta." Cô khẽ lắc đầu, như thể đang gạt bỏ những suy nghĩ phức tạp, và đưa tay lên môi, như một cử chỉ giữ im lặng. Khoảnh khắc đó kéo dài như vô tận, một sự kết nối vô hình được thiết lập giữa hai con người hoàn toàn xa lạ, chỉ trong một không gian và thời gian bị bẻ cong. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng An Nhiên, một niềm vui giản dị khi được chia sẻ điều kỳ diệu này với một người khác. Đối với Lâm Dịch, đó là một trải nghiệm hoàn toàn mới, một sự thu hút không thể giải thích, khiến anh cảm thấy vừa bối rối vừa bị mê hoặc. Anh không còn nghĩ đến việc đây là "lỗi hệ thống" nữa. Anh chỉ muốn hiểu cô.
***
Tiếng "ting" vang lên chói tai, đột ngột cắt ngang sự im lặng tuyệt đối. Thế giới bên ngoài quay trở lại nhịp điệu hối hả quen thuộc. Dòng người lại vội vã lướt qua hành lang, tiếng điện thoại reo, tiếng bước chân vội vã trở lại. Lâm Dịch và An Nhiên giật mình, ánh mắt họ rời nhau, như hai cực nam châm vừa bị tách ra. Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ.
An Nhiên là người phản ứng trước. Cô bước ra khỏi thang máy với một nụ cười nhẹ, vẫn còn đọng lại sự ấm áp từ 60 giây vừa qua. Trong lòng cô tràn ngập một cảm giác hưng phấn, một niềm mong chờ mơ hồ. Cô không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào Lâm Dịch một cách xã giao, rồi đi thẳng ra khỏi tòa nhà, hòa vào dòng người đông đúc trên phố. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, từng chút một, khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm phố phường trong một màu cam tím lãng mạn. Cô bước đi nhanh nhẹn, trong đầu vẫn văng vẳng hình ảnh đôi mắt tò mò của anh, và cô thầm nghĩ, "Hóa ra… anh ấy cũng cảm nhận được."
Lâm Dịch thì ngược lại. Anh đứng nán lại trong thang máy thêm vài giây, nhìn theo bóng lưng An Nhiên khuất dần trong biển người. Một sự khó chịu nhẹ lan tỏa trong lòng anh, một cảm giác trống rỗng khó tả khi cô biến mất. Nó không phải là sự cô độc quen thuộc mà anh vẫn cảm thấy sau mỗi lần 60 giây kết thúc trước đây. Lần này, nó là một sự thiếu vắng, một khoảng trống mà anh không ngờ mình lại cảm nhận được sâu sắc đến vậy. Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên da.
Anh bước ra khỏi thang máy, đi chầm chậm về phía cửa. Tối dần, đèn đường đã sáng rực, và dòng xe cộ vẫn hối hả chảy trôi không ngừng nghỉ. Anh cảm thấy một sự bồn chồn lạ lùng. Anh tự hỏi, liệu ngày mai cô có lại đến không? Liệu anh có lại được nhìn thấy nụ cười ấy, đôi mắt ấy trong 60 giây ngưng đọng không? Anh nhận ra rằng, mình không còn chỉ quan tâm đến "lỗi hệ thống" nữa. Anh quan tâm đến cô ấy. Cô gái bí ẩn ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong khoảnh khắc đặc biệt của anh.
Anh bước ra khỏi tòa nhà, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi tối. Từ một kỹ sư phần mềm luôn tìm kiếm sự logic, anh đã biến thành một người đàn ông đang bị cuốn hút bởi một "điều không cần lý do" đầy mê hoặc. Anh biết rằng, ngày mai, vào đúng 18:29, anh sẽ lại có mặt trong chiếc thang máy cũ kỹ ấy. Không phải để phân tích, mà để tìm kiếm bóng hình cô. Cô ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong 60 giây của anh, và có lẽ, trong cả thế giới vốn dĩ luôn được kiểm soát chặt chẽ của anh. Một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự tò mò mãnh liệt, đã nhen nhóm trong lòng anh, hứa hẹn một sự thay đổi không ngờ trong cuộc đời vốn dĩ đã được lập trình sẵn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.