Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 112: Khi Lý Trí Buông Xuôi: Chấp Nhận Phép Màu
Sau khi bước ra khỏi thang máy và chào An Nhiên, Lâm Dịch trở về bàn làm việc của mình tại Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo. Anh không vội bật máy tính lên như mọi ngày. Thay vào đó, anh chậm rãi ngồi xuống ghế, tựa lưng vào thành ghế da, và khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh An Nhiên trong 60 giây vừa rồi hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một thước phim được tua đi tua lại với độ nét tuyệt đối. Anh vẫn còn cảm nhận được sự bình yên và niềm vui thuần khiết toát ra từ cô, như một vầng hào quang không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn anh.
Anh đã nhìn thấy cách cô mỉm cười, cách cô đưa tay chạm vào thành thang máy, cách ánh mắt cô lấp lánh khi ngắm nhìn thành phố ngưng đọng. Tất cả những cử chỉ đó, những biểu cảm đó, đều chân thật đến mức khiến anh phải đặt câu hỏi về chính cách anh đã sống, cách anh đã cảm nhận. Anh đã luôn cố gắng tìm kiếm sự kiểm soát, sự logic, sự chắc chắn. Anh đã lo sợ về sự kết thúc của '60 giây', sợ hãi sự bất định của mối quan hệ này. Nhưng An Nhiên thì không. Cô không hề lo sợ về sự kết thúc. Cô chỉ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc đó, như thể đó là một món quà vô giá mà cô được ban tặng mỗi ngày.
"Cô ấy không hề lo sợ về sự kết thúc," Lâm Dịch độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong không gian vắng lặng của phòng làm việc đã tan tầm. "Cô ấy chỉ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc đó. Niềm vui của cô ấy... là thật." Anh dừng lại, ngẫm nghĩ. Anh đã từng nghĩ đó là sự lạc quan hão huyền, một cách để An Nhiên đối phó với thực tại. Anh đã từng cho rằng đó là sự ngây thơ, không thấu hiểu sự khắc nghiệt của cuộc sống. Nhưng sau những gì anh vừa chứng kiến, sau lời nói chân thành của cô tối qua, anh biết rằng mình đã sai. "Mình đã nghĩ nó là sự lạc quan hão huyền, nhưng không phải. Đó là sự chân thành không điều kiện."
Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực anh, không phải là sự bối rối hay bất an, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự chấp nhận. Anh đã luôn tìm kiếm những bằng chứng, những lý lẽ để biện minh cho mọi thứ. Nhưng An Nhiên, với nụ cười và ánh mắt lấp lánh của mình, đã cho anh thấy rằng có những điều không cần lý do để tồn tại, để mang lại niềm vui. Có những tình cảm không cần một định nghĩa rõ ràng, một khuôn khổ cụ thể, mà chỉ cần sự chân thành và kết nối giữa hai tâm hồn.
Anh mở mắt, nhìn vào màn hình máy tính vẫn còn tối đen. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy áp lực phải hoàn thành công việc, phải kiểm soát mọi thứ. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một sự giải thoát. Anh đã cho phép bản thân mình cảm nhận, thay vì chỉ phân tích. Anh đã cho phép trái tim mình rung động, thay vì chỉ lắng nghe lý trí.
Một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên môi Lâm Dịch, một nụ cười không hề gượng ép, không hề mang theo chút lo toan nào. Đó là nụ cười của một người vừa khám phá ra một điều gì đó mới mẻ và đẹp đẽ. Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một vài ứng dụng nhưng không làm gì cả. Tâm trí anh không còn bận tâm đến những con số hay thuật toán. Anh bắt đầu suy nghĩ về An Nhiên, không chỉ trong phạm vi 60 giây của chiếc thang máy, mà là cả cuộc sống của cô bên ngoài. Cô làm gì sau khi rời khỏi tòa nhà? Cô sống ở đâu? Cuộc sống của cô có giống như cách cô tận hưởng 60 giây không, đầy niềm vui và sự chân thành?
Anh nhận ra rằng, sự thấu hiểu mới mẻ này về niềm tin của An Nhiên sẽ là nền tảng để anh đưa ra những hành động táo bạo hơn, khác với tính cách cẩn trọng của anh trước đây. Anh không còn muốn chỉ giới hạn mối quan hệ của họ trong 60 giây phép màu nữa. Anh muốn tìm hiểu cô, muốn kết nối với cô ở thế giới thực, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu nhưng lại là nơi những tình cảm chân thật được thử thách và vun đắp. Nụ cười cuối cùng này của Lâm Dịch không chỉ là một biểu hiện của niềm vui, mà còn là một lời hứa thầm lặng với chính mình, rằng anh sẽ chủ động tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc, giống như An Nhiên đã làm, dù cho 'phép màu' của chiếc thang máy có biến mất đi chăng nữa.
***
Đêm về khuya, cơn mưa lất phất bắt đầu nặng hạt hơn, tí tách gõ đều đều lên khung cửa sổ căn hộ của Lâm Dịch. Ánh đèn bàn vàng dịu hắt xuống mặt bàn làm việc, nơi một cuốn sổ tay bìa da màu nâu trầm đang mở ra. Không phải là những dòng code phức tạp hay biểu đồ dữ liệu rối rắm trên màn hình máy tính, mà là những trang giấy trắng được Lâm Dịch cẩn trọng ghi chép bằng bút bi. Từng nét chữ anh viết ra đều gọn gàng, ngay ngắn, như thể anh đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn nhất trong đầu mình thành một trật tự nào đó.
Anh ngồi đó, dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối, tựa lưng vào ghế, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng dán chặt vào cuốn sổ. Anh đã dành hàng giờ liền để cố gắng "mã hóa" những cảm xúc vừa nảy nở trong mình. Anh vẽ những sơ đồ hình cây, những mũi tên chỉ dẫn, những bảng biểu liệt kê các "biến số" và "hằng số" của mối quan hệ 60 giây. Anh gạch chân những từ khóa như "sự chân thành", "niềm vui", "sự bất định", và cố gắng tìm ra một "thuật toán" để lý giải tại sao trái tim anh lại rung động mạnh mẽ đến thế trước An Nhiên.
"Input: An Nhiên. Output: Cảm xúc không xác định." Anh lẩm bẩm, rồi gạch bỏ dòng chữ đó bằng một nét bút mạnh mẽ. "Quá đơn giản. Quá phiến diện."
Anh lật sang một trang mới, bắt đầu lại. "Thế giới bên ngoài: Hối hả, logic, kiểm soát. Thế giới 60 giây: Ngưng đọng, cảm xúc, phi lý." Anh vẽ một đường thẳng, chia đôi trang giấy, một bên là những gạch đầu dòng về "lý trí", một bên là "cảm xúc". Bên "lý trí", anh viết: "Thời gian hữu hạn. Mối quan hệ không chính thức. Không có thông tin cụ thể về đối phương. Nguy cơ mất đi khi thang máy thay thế." Mỗi điểm đều là những lập luận chặt chẽ, không thể chối cãi.
Nhưng khi anh nhìn sang cột "cảm xúc", mọi thứ lại trở nên mơ hồ. Anh chỉ có thể viết: "Nụ cười của An Nhiên. Ánh mắt lấp lánh của cô ấy. Sự bình yên khi ở bên cô ấy. Niềm vui thuần khiết. Cảm giác được thấu hiểu." Không có một định nghĩa cụ thể, không có một con số đo lường. Tất cả chỉ là những cảm nhận, những rung động vô hình mà lý trí anh không thể chạm tới.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo sự bất lực. Mùi giấy mới hòa lẫn với mùi cà phê nguội còn sót lại trong chiếc cốc bên cạnh. Bên ngoài, tiếng mưa rơi đều đều như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự cô độc và bế tắc trong lòng anh. Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy đầu óc mình căng như dây đàn.
"Tại sao mình lại cảm thấy như vậy? Cảm giác này đến từ đâu? Không có một quy luật nào cả, chỉ là... cô ấy." Anh gục đầu xuống bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi cuốn sổ. Những nét chữ nguệch ngoạc của anh, những biểu đồ anh vẽ ra, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước hình ảnh An Nhiên đang mỉm cười trong tâm trí anh. Nụ cười ấy không cần một công thức, không cần một lý do để tồn tại, mà vẫn đẹp đến nao lòng.
"Làm sao có thể có một điều không cần lý giải mà lại đẹp đẽ đến thế?" Anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng gần như tan vào tiếng mưa. Anh đã luôn tin rằng mọi thứ đều phải có nguyên nhân, có kết quả, có một trật tự rõ ràng. Nhưng An Nhiên, với sự hiện diện của cô, với những khoảnh khắc 60 giây diệu kỳ, đã phá vỡ mọi nguyên tắc mà anh đã xây dựng cho cuộc đời mình. Cô là một biến số không thể kiểm soát, một ngoại lệ không thể giải thích.
Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường mờ ảo xuyên qua màn mưa, vẽ nên những vệt sáng dài trên tấm kính. Cả thành phố chìm trong màn đêm và tiếng mưa. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Có lẽ, không phải mọi thứ đều cần được phân tích. Có lẽ, có những điều chỉ cần cảm nhận. Và An Nhiên, cùng với những 60 giây của họ, chính là một trong số đó.
Anh gấp cuốn sổ lại, đặt bút xuống. Lần đầu tiên, anh chấp nhận rằng có những cảm xúc không thể được "debug" hay "tối ưu hóa". Anh vẫn còn bối rối, nhưng sự bối rối đó không còn đi kèm với nỗi sợ hãi hay sự thất vọng. Thay vào đó, nó là một sự chấp nhận thầm lặng, một sự đầu hàng ngọt ngào trước một điều gì đó lớn lao hơn cả lý trí của anh. Anh nhìn chằm chằm vào cuốn sổ, rồi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang rơi không ngừng. Bông hoa dại nhỏ bé mà An Nhiên đã nhắc tới, mọc trên kẽ nứt của vỉa hè, mạnh mẽ và đẹp lạ thường. Có lẽ, vẻ đẹp của nó cũng không cần lý do nào cả.
***
Chiều hôm sau, ánh nắng nhẹ cuối chiều xuyên qua những tán lá xanh um, rải những đốm sáng vàng óng lên vỉa hè lát gạch. Không khí trong lành sau cơn mưa đêm qua mang theo mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng. Lâm Dịch bước vào quán cà phê "Mỗi Ngày" với một tâm trạng khác hẳn mọi khi. Anh không còn mang vẻ căng thẳng, nghiêm nghị thường thấy. Thay vào đó, có một sự trầm tư, pha chút bối rối nhẹ nhàng, như thể anh đang mang theo một gánh nặng vô hình mà không biết phải đặt ở đâu.
Quán cà phê nhỏ nhắn nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, mặt tiền khiêm tốn với cửa gỗ cũ và bảng hiệu viết tay nghệ thuật. Bên trong, không gian ấm cúng với những bức tường gạch bông cổ điển, bàn ghế gỗ mộc được sắp xếp khéo léo, và vài chiếc sofa bọc vải nhung màu xanh rêu tạo cảm giác thư thái. Đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ những chiếc chụp đèn kiểu cổ, chiếu sáng kệ sách nhỏ với vài cuốn sách cũ đã ngả màu thời gian. Tiếng máy xay cà phê rì rầm, tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng quyện với tiếng ly tách chạm khẽ và những câu chuyện trò nhỏ đủ để tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi chút hoài niệm, nhưng vẫn đủ riêng tư cho những cuộc trò chuyện sâu sắc. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò và mùi hoa ly ly trắng cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác dễ chịu.
Minh Khang đã ngồi đợi sẵn ở một góc quán, đang lật dở một cuốn tạp chí. Ngoại hình thân thiện, mái tóc hơi rối và nụ cười hiền lành thường trực trên môi anh ta tạo cảm giác dễ gần. Anh ngẩng đầu lên, thấy Lâm Dịch bước vào liền vẫy tay.
"Này, người anh em lý trí, cậu đến rồi!" Minh Khang cất tiếng chào, giọng điệu tự nhiên và có phần trêu chọc. "Trông cậu hôm nay có vẻ... khác lạ. Trái tim cậu có ổn không đấy?"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và có chút gượng gạo. Anh kéo ghế đối diện Minh Khang, đặt chiếc cặp da xuống sàn. "Không ổn lắm, Minh Khang. Tôi... tôi đang trải qua một điều mà lý trí không thể nào lý giải được. Nó... nó không có cấu trúc, không có dữ liệu để phân tích."
Minh Khang gọi thêm một ly cà phê đen đá cho Lâm Dịch, rồi quay sang nhìn bạn, ánh mắt thấu hiểu. "Cứ từ từ. Chuyện gì mà khiến một con người của logic như cậu phải bối rối đến thế?"
Lâm Dịch nhấm nháp ly cà phê, vị đắng dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh nhìn sâu vào đôi mắt của Minh Khang, bạn thân của anh từ thời đại học, người duy nhất anh có thể chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất. Anh không trực tiếp nhắc đến An Nhiên hay chiếc thang máy, nhưng anh cố gắng mô tả cảm giác của mình một cách chân thật nhất.
"Tôi... tôi bị cuốn hút bởi một điều gì đó hoàn toàn phi logic," Lâm Dịch bắt đầu, giọng trầm lắng. "Một thứ không có bắt đầu rõ ràng, không có kết thúc được định sẵn. Nó không thể được kiểm soát, cũng không thể được dự đoán. Tôi đã cố gắng phân tích nó, tìm kiếm một khuôn mẫu, một quy luật, nhưng mọi công cụ của tôi đều vô dụng. Càng cố gắng, tôi càng cảm thấy bế tắc. Cảm giác như tôi đang cố gắng giải một bài toán mà đề bài không tồn tại vậy."
Minh Khang lắng nghe kiên nhẫn, gật đầu nhẹ. Anh không ngắt lời, chỉ để Lâm Dịch nói hết những băn khoăn đang đè nặng trong lòng. Khi Lâm Dịch dừng lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào ly cà phê của mình, Minh Khang mới nhẹ nhàng lên tiếng.
"Lâm Dịch," anh nói, giọng điềm đạm, "không phải mọi điều đẹp đẽ trong cuộc sống đều cần một công thức đâu. Đôi khi, chúng ta chỉ cần cảm nhận nó, và chấp nhận rằng nó tồn tại. Cậu biết đấy, thế giới này rộng lớn hơn những con số và thuật toán nhiều. Có những điều kỳ diệu, những phép màu, chúng ta không thể chạm vào, không thể cân đo đong đếm, nhưng chúng vẫn hiện hữu và mang lại cho chúng ta niềm vui, sự bình yên."
Lâm Dịch ngước lên, ánh mắt đầy suy tư. "Nhưng... làm sao tôi có thể chấp nhận một điều mà tôi không thể hiểu được? Tôi luôn cần sự rõ ràng, sự chắc chắn."
Minh Khang mỉm cười, một nụ cười ấm áp. Anh đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cử chỉ thân mật hiếm hoi. "Trái tim có những lý lẽ riêng mà lý trí không bao giờ hiểu được, người anh em ạ. Cậu có thể dành cả đời để cố gắng phân tích ánh nắng mặt trời, nhưng cậu sẽ không bao giờ hiểu được trọn vẹn cảm giác ấm áp của nó nếu cậu không chịu bước ra ngoài và để nó sưởi ấm mình. Tình yêu cũng vậy. Cảm xúc cũng vậy. Đôi khi, chúng ta chỉ cần tin vào cảm nhận của trái tim mình."
Lời nói của Minh Khang như một làn gió mát thổi qua tâm hồn Lâm Dịch. Anh nhìn Minh Khang, nhận ra sự điềm đạm và thấu hiểu trong ánh mắt bạn. "Tin vào cảm nhận của trái tim..." anh lặp lại, như thể đang nếm trải từng chữ. "Vậy là tôi không cần phải tìm kiếm một lý do sao?"
"Không phải là không cần tìm kiếm, mà là không cần ép buộc nó phải có một lý do hoàn hảo theo cách cậu muốn," Minh Khang giải thích. "Có những thứ, vẻ đẹp của nó nằm ở chính sự phi lý, sự bất định của nó. Giống như một bông hoa dại mọc trên đá, nó đẹp không phải vì nó có lý do để tồn tại ở đó, mà vì nó tồn tại, nó vươn lên giữa khắc nghiệt, và nó mang lại một vẻ đẹp bất ngờ. Nếu cậu cứ cố gắng nhổ nó lên để phân tích rễ của nó, cậu sẽ làm mất đi vẻ đẹp vốn có của nó."
Lâm Dịch im lặng, suy ngẫm. Anh nhớ đến lời An Nhiên kể về bông hoa dại, và giờ là lời Minh Khang. Phải chăng, anh đã quá cứng nhắc với bản thân mình? Phải chăng, anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều đẹp đẽ trong cuộc sống chỉ vì anh không thể lý giải chúng?
Minh Khang nhấp một ngụm cà phê, rồi nói thêm: "Sợ hãi sự bất định là điều tự nhiên, Lâm Dịch. Nhưng nếu cậu cứ mãi đứng đó lo sợ, cậu sẽ bỏ lỡ những điều tuyệt vời mà sự bất định có thể mang lại. Đôi khi, những điều không cần lý do lại chính là những điều đẹp đẽ nhất, đáng trân trọng nhất."
Một cảm giác nhẹ nhõm dần lan tỏa trong lòng Lâm Dịch. Anh cảm ơn Minh Khang, cảm thấy một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Anh không hoàn toàn hiểu hết, nhưng anh bắt đầu chấp nhận rằng có những điều nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí, và điều đó không hề tệ. Thậm chí, nó có thể là một khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn.
***
Ngày hôm sau, đúng 18:29, Lâm Dịch đứng chờ trong chiếc thang máy cũ kỹ. Tiếng "kít" đặc trưng khi cửa thang máy mở ra, rồi lại khép lại, đánh dấu sự bắt đầu của 60 giây phép màu. Anh nhìn sang An Nhiên, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát với mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên. Cô mỉm cười với anh, đôi mắt to tròn long lanh, nụ cười tươi tắn luôn thường trực trên môi, mang đến cảm giác ấm áp và lạc quan.
Không gian bên trong thang máy bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Thế giới bên ngoài hóa đá, mọi âm thanh, mọi chuyển động đều ngưng lại. Chỉ có hai người họ, và dòng thời gian vẫn chảy theo một nhịp điệu riêng. Mùi kim loại cũ đặc trưng của chiếc thang máy, hòa lẫn với hương nước hoa dịu nhẹ của An Nhiên, tạo nên một không khí thân thuộc đến lạ kỳ.
Lâm Dịch không còn nhìn đồng hồ, không còn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết để phân tích sau này. Anh chỉ đơn thuần nhìn An Nhiên. Anh nhìn cách cô đưa tay chạm nhẹ vào thành thang máy, cách ánh mắt cô lướt qua những gương mặt "đứng yên" bên ngoài, và cách khóe môi cô cong lên một cách vô thức. Sự chân thành trong từng cử chỉ của cô, niềm vui thuần khiết không chút gượng ép toát ra từ cô, tất cả đều chạm đến sâu thẳm trái tim anh.
"Hôm nay em thấy một bông hoa dại nhỏ xíu mọc trên kẽ nứt của vỉa hè, mạnh mẽ và đẹp lạ thường," An Nhiên nhẹ nhàng kể, giọng nói trong trẻo, truyền cảm vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cô không hỏi anh về ngày làm việc, không kể về những dự định của mình. Cô chỉ đơn giản chia sẻ một khoảnh khắc nhỏ, một vẻ đẹp bất ngờ mà cô đã bắt gặp.
Lâm Dịch lắng nghe, không cần một lời giải thích nào về sự "mạnh mẽ" hay "lạ thường" của bông hoa đó. Anh chỉ nhìn vào đôi mắt cô, thấy được niềm vui và sự trân trọng chân thành trong đó. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên môi Lâm Dịch, một nụ cười thật sự, không hề gượng ép, không hề mang theo chút lo toan nào. Nó là nụ cười của một người vừa buông bỏ gánh nặng của lý trí để đón nhận sự kỳ diệu của cảm xúc.
"Đúng vậy... đẹp lạ thường," Lâm Dịch khẽ đáp, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. Anh không còn tìm kiếm lý do tại sao bông hoa đó lại đẹp, hay tại sao An Nhiên lại thấy nó đẹp. Anh chỉ đơn giản chấp nhận vẻ đẹp đó, cũng như chấp nhận vẻ đẹp của mối quan hệ 60 giây của họ. Anh chấp nhận rằng có những điều không cần lý do để tồn tại, để mang lại niềm vui.
An Nhiên cảm nhận được sự thay đổi trong anh. Ánh mắt anh không còn sự căng thẳng phân tích, thay vào đó là một sự bình yên, một sự thấu hiểu. Cô mỉm cười đáp lại, một nụ cười thấu hiểu sâu sắc, như thể cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch thoáng thấy một tia buồn lướt qua ánh mắt cô khi đồng hồ trên tay anh nhích sang giây thứ 55, báo hiệu 60 giây sắp kết thúc. Một nỗi buồn nhỏ nhoi, thoáng qua, như thể cô cũng mong muốn những khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi, không chỉ giới hạn trong chiếc thang máy.
Nhưng rồi, sự buồn bã đó nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho nụ cười rạng rỡ thường thấy. Cô không nói gì thêm, chỉ trao cho anh một cái nhìn đầy ý nghĩa.
Lâm Dịch cảm nhận được sự bình yên lạ thường bao trùm lấy anh. Anh không còn sợ hãi sự kết thúc của 60 giây, cũng không còn lo lắng về việc chiếc thang máy cũ kỹ sẽ bị thay thế. Bởi vì anh đã học được một điều quý giá: có những 'phép màu' chỉ cần cảm nhận, không cần lý giải. Và phép màu lớn nhất, có lẽ, không nằm ở việc thời gian ngưng đọng, mà ở việc anh đã tìm thấy An Nhiên, một người đã giúp anh mở lòng với những điều 'không cần lý do' trong cuộc sống. Anh biết rằng, sự chấp nhận này sẽ là nền tảng để anh sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn của lý trí, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo hơn để duy trì mối quan hệ với An Nhiên, ngoài khuôn khổ 60 giây ngắn ngủi này. Nụ cười chân thật của anh và sự thấu hiểu của An Nhiên trong thang máy cho thấy mối quan hệ của họ đã đạt đến một tầng sâu sắc hơn, nơi sự tin tưởng và kết nối cảm xúc là trọng tâm. Lời khuyên của Minh Khang về việc "tin vào cảm nhận của trái tim" giờ đây đã trở thành kim chỉ nam cho Lâm Dịch.
Khi tiếng "kít" vang lên một lần nữa, cửa thang máy mở ra, và thế giới bên ngoài lại chuyển động, Lâm Dịch biết rằng anh đã thay đổi. Anh đã sẵn sàng cho những điều không thể đoán trước.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.