Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 115: Phép Màu Không Tên: Lời Thú Nhận Từ Trái Tim An Nhiên
Ánh hoàng hôn cuối cùng còn vương lại trên những ô cửa kính của tòa nhà văn phòng, nhuộm một màu cam đỏ rực lên bầu trời đang dần chuyển mình sang sắc xanh thẫm. Dòng người hối hả đổ ra từ các văn phòng, nhưng trong dòng chảy vô tận ấy, Lâm Dịch không còn cảm thấy bị cuốn theo. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn câu hỏi anh đã đặt ra cho An Nhiên, và cả nét buồn thoáng qua trên gương mặt cô, sự day dứt trong ánh mắt ấy đã chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh. Anh biết, anh không thể để "món quà" này biến mất. Anh đã quyết định.
Khi chiếc thang máy cũ kỹ mang số hiệu quen thuộc mở cửa ở tầng trệt vào lúc 18 giờ 29 phút, Lâm Dịch bước vào với một cảm giác khác lạ. Không còn sự căng thẳng thường trực, không còn ánh mắt dò xét đồng hồ như một thói quen cố hữu. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một sự sẵn sàng đón nhận những điều không thể kiểm soát. Anh nhìn thấy An Nhiên đang đợi anh ở góc quen thuộc, nụ cười dịu dàng của cô như một tia nắng cuối ngày. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, chiếc váy màu xanh pastel cô mặc hôm nay càng làm nổi bật vẻ thanh thoát, trong trẻo của cô.
An Nhiên cũng bước vào, và ngay lập tức, cô cảm nhận được sự thay đổi nơi Lâm Dịch. Ánh mắt anh không còn sắc lạnh phân tích, không còn vẻ nghiêm nghị thường thấy. Thay vào đó, chúng chứa đựng một sự ấm áp lạ thường, một tia tò mò pha lẫn dịu dàng mà cô chưa từng thấy ở anh. Anh không lập tức nhìn đồng hồ trên cổ tay hay trên màn hình thang máy như mọi khi. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt ấy như muốn nói, như muốn khám phá một điều gì đó ẩn sâu trong tâm hồn cô. Cô thầm nghĩ, "Anh ấy... khác rồi. Ánh mắt này không còn là sự phân tích logic nữa." Nó giống như một cánh cửa vừa được mở ra, hé lộ một phần mềm mại, con người hơn của kỹ sư lạnh lùng mà cô từng biết.
Không khí trong thang máy vẫn mang mùi kim loại cũ kỹ và một chút bụi bặm, nhưng hôm nay, nó còn phảng phất hương nước hoa dịu nhẹ của An Nhiên, một mùi hương tinh tế, thanh khiết, như một lời mời gọi dịu dàng. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, báo hiệu thang máy đã qua tầng 7, và thế giới bên ngoài lập tức hóa đá. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn trần hắt xuống, tạo nên một quầng sáng mơ hồ bao quanh hai người, như thể họ đang đứng trong một khối hổ phách lấp lánh, tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại.
Lâm Dịch, tiếp nối sự cởi mở đã bắt đầu từ hôm qua, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi. Giọng anh trầm ấm, không còn chút gượng gạo nào. "An Nhiên, cô... cô nghĩ gì về khoảnh khắc này? Về 60 giây của chúng ta?" Anh hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô, chứa đựng một sự tò mò chân thành, một khao khát được hiểu, được chia sẻ mà anh chưa từng cho phép mình bộc lộ.
An Nhiên hơi bất ngờ trước câu hỏi trực tiếp ấy, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh. "Anh cũng hỏi sao? Em cứ nghĩ anh chỉ xem đây là một 'lỗi hệ thống' thôi chứ." Giọng cô trong trẻo, mang theo một chút dí dỏm, nhưng ánh mắt cô lại sâu thẳm, chứa đựng nhiều điều hơn thế. Cô vẫn nhớ những ngày đầu, khi anh chỉ đứng yên lặng, đôi mắt chăm chú vào đồng hồ, như thể đang phân tích một thuật toán phức tạp nào đó. Giờ đây, anh đã khác. Anh không còn là người đàn ông chỉ sống bằng lý trí. Anh đang bước vào thế giới cảm xúc cùng cô. Lâm Dịch từ tốn đưa tay lên vuốt nhẹ gọng kính, một hành động quen thuộc, nhưng lần này, nó không phải để che giấu cảm xúc mà như một cách để anh trấn tĩnh bản thân, để anh có thể lắng nghe cô một cách trọn vẹn nhất. Ánh mắt anh vẫn dõi theo cô, chờ đợi câu trả lời, không một chút sốt ruột. Anh cảm nhận được sự tĩnh lặng tuyệt đối bên ngoài, sự tương phản mạnh mẽ với dòng cảm xúc đang dâng trào trong lòng anh. Anh đã sẵn sàng để đón nhận những gì cô sắp chia sẻ, không còn rào cản, không còn phán xét.
An Nhiên mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô lướt qua gương mặt Lâm Dịch, rồi dừng lại ở một điểm vô định trên vách thang máy cũ kỹ. Tiếng "kít" đặc trưng của chiếc thang máy đã báo hiệu thế giới bên ngoài đã ngừng lại, và cùng với nó, mọi lo toan, vội vã cũng tan biến. Không khí trong thang máy mang một vẻ thanh bình kỳ lạ, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người, của những cảm xúc đang dần được bóc tách. Mùi kim loại cũ và bụi bặm vẫn phảng phất, nhưng hương thơm dịu nhẹ từ An Nhiên đã lấn át tất cả, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng.
"Đối với em, nó không chỉ là 60 giây... mà là một phép màu không tên." An Nhiên bắt đầu, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng lại chứa đựng một sức nặng cảm xúc lạ thường. Cô đưa tay lên ngực, như muốn chạm vào trái tim mình, nơi chứa đựng những cảm xúc chân thành nhất. "Nó nhắc em rằng vẫn còn những điều đẹp đẽ, những kết nối đặc biệt vượt ngoài mọi logic, mọi sự hối hả của cuộc sống thường ngày." Cô nói, ánh mắt long lanh, như thể đang nhìn thấy những hình ảnh sống động của phép màu mà cô đang nhắc đến. Từng lời cô nói ra như những cánh hoa rơi nhẹ nhàng vào tâm hồn Lâm Dịch, xoa dịu những góc cạnh khô khan, gọt giũa những lý lẽ cứng nhắc.
Cô tiếp tục, ánh mắt vẫn đăm chiêu, như đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình. "Anh biết không, cuộc sống bên ngoài đôi khi thật tẻ nhạt. Mọi thứ đều được sắp đặt, đều phải theo một quy trình, một công thức. Những niềm vui nhỏ bé, những cảm xúc bất chợt dường như đều bị cuốn trôi trong guồng quay công việc, trách nhiệm." Lâm Dịch lắng nghe không chớp mắt, từng lời của cô như thấm sâu vào tâm trí anh. Anh có thể cảm nhận được sự chân thành và tình cảm mãnh liệt trong từng câu chữ của cô. Anh, một người sống theo lịch trình chính xác, từng cảm thấy sự sắp đặt đó là an toàn, là cần thiết. Nhưng giờ đây, qua lời An Nhiên, anh thấy một khía cạnh khác, một nỗi sợ hãi mà anh chưa từng gọi tên: nỗi sợ sự tẻ nhạt.
"Nhưng ở đây," An Nhiên khẽ đưa mắt nhìn quanh không gian thang máy nhỏ bé, rồi lại quay sang nhìn Lâm Dịch, "ở đây, trong 60 giây này, em được là chính mình nhất, được mơ mộng mà không sợ bị đánh giá. Nó là liều thuốc cho nỗi sợ sự tẻ nhạt của em." Giọng cô ngân lên một cách trìu mến, như đang nói về một người bạn thân thiết, một người đã cứu rỗi cô khỏi những áp lực vô hình. Nụ cười trên môi cô không còn là nụ cười xã giao, mà là một nụ cười của sự bình yên, của sự thỏa mãn. Cô nói, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn vàng vọt, như chứa đựng cả một vũ trụ của những điều không cần lý do.
Lâm Dịch cảm nhận rõ ràng sự rung nhẹ của sàn thang máy, một cảm giác quen thuộc mỗi khi thời gian ngưng lại. Nhưng hôm nay, nó không còn là một hiện tượng vật lý đơn thuần. Nó là nhịp đập của một trái tim, là lời thì thầm của một tâm hồn đang trải lòng. Mùi kim loại cũ và bụi bặm, vốn dĩ khô khan, giờ đây lại hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của An Nhiên, tạo nên một hỗn hợp độc đáo, ấm áp. Anh hít một hơi thật sâu, như muốn lưu giữ mãi khoảnh khắc này, mùi hương này.
"Phép màu không tên... nỗi sợ tẻ nhạt..." Lâm Dịch thầm lặp lại trong đầu, từng từ ngữ của An Nhiên như những chìa khóa mở ra những cánh cửa mới trong tâm hồn anh. Anh chưa từng nghĩ về những điều này theo cách đó. Đối với anh, 60 giây này từng là một sự bất thường cần được phân tích, một hiện tượng cần được lý giải. Nhưng với An Nhiên, đó là một món quà, một phép màu. "Cô ấy thật sự cảm nhận những điều này sâu sắc đến vậy sao?" Anh tự hỏi, một sự thán phục dâng lên trong lòng. Anh nhận ra, sự tẻ nhạt mà cô nói đến không chỉ là nỗi sợ của riêng cô, mà còn là nỗi sợ thầm kín của chính anh, dù anh đã cố gắng che giấu nó bằng sự ngăn nắp, kỷ luật và logic. Chính An Nhiên, bằng sự dịu dàng và niềm tin vào "những điều không cần lý do" của mình, đã giúp anh nhận ra điều đó.
Anh nhìn vào đôi mắt An Nhiên, và trong khoảnh khắc đó, anh không còn nhìn thấy một cô gái lạ lẫm, không còn là một đối tượng để anh phân tích. Anh nhìn thấy một tâm hồn đồng điệu, một người đã mang đến cho anh những cảm xúc mà anh chưa từng biết mình khao khát. Những rào cản lý trí trong anh dường như đã tan biến hết thảy, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm mạnh mẽ. Anh cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng. Anh đã quá lâu tự giam mình trong thế giới của những con số và quy tắc. Giờ đây, anh muốn được chìm đắm trong thế giới của những cảm xúc, của những "phép màu không tên" mà An Nhiên đã mở ra.
Thời gian trong thang máy dường như trôi nhanh hơn khi cảm xúc dâng trào. Những giây cuối cùng của 60 giây đang đến. Mùi kim loại cũ và bụi bặm dường như đậm hơn, lẫn vào đó là hương thơm dịu nhẹ của An Nhiên, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại đầy quyến rũ. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn trần chiếu xuống, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên tóc cô, trên gương mặt anh. Lâm Dịch bị lời chia sẻ của An Nhiên làm cho xúc động sâu sắc. Mọi lý trí, mọi sự kiểm soát của anh dường như tan biến vào hư vô. Anh không chỉ nghe bằng tai mà còn cảm nhận bằng trái tim, nhận ra rằng cảm xúc của An Nhiên cũng chính là những cảm xúc anh đang bắt đầu trải qua, những khao khát thầm kín mà anh chưa từng dám thừa nhận.
Niềm tin và sự trân trọng của anh dành cho cô, và cho 'phép màu' này, được củng cố mạnh mẽ. Anh nhìn An Nhiên với một ánh mắt đầy dịu dàng và quyết tâm, một ánh mắt không còn e dè, không còn do dự. Giọng anh trầm ấm, mang theo một chút run rẩy của cảm xúc. "Tôi... tôi hiểu. Cảm ơn cô đã chia sẻ." Lời nói của anh rất đơn giản, nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành, tất cả sự đồng cảm mà anh có thể dành cho cô. Anh muốn nói nhiều hơn thế, muốn bày tỏ rằng anh cũng cảm thấy như vậy, rằng cô đã thay đổi cuộc đời anh. Nhưng những lời đó dường như nghẹn lại ở cổ họng, quá lớn, quá sâu sắc để có thể thốt ra thành lời trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Trong lòng Lâm Dịch, một lời thề thầm lặng được hình thành. "Phép màu không tên... đúng vậy. Đây chính là phép màu của chúng ta. Tôi phải bảo vệ nó. Tôi không thể để nó biến mất." Anh không thể để những khoảnh khắc này chỉ mãi là những ký ức vụn vặt, không thể để "món quà" này tan biến khi chiếc thang máy cũ kỹ này không còn nữa. Anh nhận ra, việc thay thế thang máy không còn là một thách thức, mà là một cơ hội, một lời nhắc nhở rằng anh phải hành động.
An Nhiên cảm nhận được sự thay đổi trong anh, ánh mắt cô cũng trở nên sâu sắc hơn. Cô nhìn anh, rồi khẽ gọi, "Anh Dịch..." Giọng cô nhỏ hơn bình thường, như một lời thì thầm. Cô không biết anh sẽ nói gì, sẽ làm gì, nhưng cô cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa hai người, một sợi dây vô hình đang kéo họ lại gần nhau hơn bao giờ hết. Cô thấy trong mắt anh một sự kiên định, một quyết tâm mà trước đây cô chưa từng thấy.
Lâm Dịch đưa tay lên, dường như muốn chạm vào An Nhiên, muốn nắm lấy bàn tay cô, để cảm nhận hơi ấm của cô, để khẳng định rằng anh sẽ không để cô phải trải qua nỗi sợ hãi sự tẻ nhạt một mình. Nhưng rồi anh dừng lại giữa chừng, nắm chặt thành nắm đấm nhẹ. Không phải vì anh do dự, mà vì anh muốn dành cho cô một sự tôn trọng tuyệt đối, muốn để những cảm xúc này được bộc lộ một cách tự nhiên nhất. Ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu và một quyết tâm mới, một quyết tâm sẽ không để bất cứ điều gì ngăn cản anh bảo vệ "phép màu không tên" này, dù là lý trí, nỗi sợ hãi, hay cả sự giới hạn của 60 giây.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, báo hiệu 60 giây đã hết, và thế giới bên ngoài bắt đầu chuyển động trở lại. Thang máy bắt đầu di chuyển xuống tầng trệt, đưa họ trở về với thực tại hối hả. Nhưng trong lòng Lâm Dịch, một điều gì đó đã thay đổi vĩnh viễn. Anh đã chạm đến thế giới của An Nhiên, thế giới của những cảm xúc chân thật, của những điều không cần lý do. Và anh biết, anh không thể quay lại con người cũ. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thứ, để bảo vệ "phép màu không tên" này, để An Nhiên không bao giờ phải sợ hãi sự tẻ nhạt của cuộc sống đời thường nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.