Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 120: Bình Yên Nơi Ngưỡng Cửa Tương Lai
Ánh đèn sảnh tòa nhà đã mờ dần sau lưng Lâm Dịch, nhưng hơi ấm từ bàn tay An Nhiên vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay anh, một xúc cảm dịu dàng lan tỏa khắp lồng ngực. Anh đứng đó, giữa dòng người hối hả, như một điểm neo tĩnh lặng giữa cơn bão. Bóng dáng An Nhiên đã hoàn toàn khuất lấp, nhưng hình ảnh nụ cười và ánh mắt tin tưởng của cô vẫn in đậm trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bất kỳ dòng mã hay công thức toán học nào. Trước đây, khi 60 giây kết thúc, anh thường cảm thấy một sự hẫng hụt, một nỗi lo âu vô hình về sự bất định của mối quan hệ này. Nhưng hôm nay, điều đó đã không còn. Thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc viên mãn chưa từng có. Anh biết rằng, tình cảm này, dù bắt đầu từ một điều kỳ diệu vượt ngoài mọi lý lẽ, đã thực sự bén rễ và lớn dần trong tâm hồn anh. Nó không còn là một phép màu bị giới hạn bởi thời gian hay không gian, mà là một giá trị trường tồn, một phần không thể thiếu trong con người anh. Anh đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của họ, không chỉ trong 60 giây, mà còn trong vô vàn khoảnh khắc của cuộc sống ngoài kia, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu, nhưng tình yêu của họ sẽ là phép màu lớn nhất.
***
Trong văn phòng công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh nắng chiều tà vàng óng tràn qua khung cửa sổ lớn, phủ lên những dãy bàn làm việc một màu cam dịu nhẹ, báo hiệu một ngày sắp tàn. Tiếng gõ bàn phím lách cách của các đồng nghiệp đã giảm dần, thay vào đó là những tiếng ghế kéo, tiếng nói chuyện râm ran về kế hoạch cuối ngày. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, hoàn thành nốt những dòng code cuối cùng cho một dự án phức tạp. Dáng người anh cao ráo, gầy nhưng cân đối, được bao bọc trong chiếc áo sơ mi xanh nhạt là phẳng phiu, quần tây và giày da bóng loáng, toát lên vẻ chỉnh tề quen thuộc. Khuôn mặt góc cạnh của anh, với đường nét thanh tú và đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, vẫn tập trung cao độ, nhưng không còn mang vẻ nghiêm nghị, căng thẳng hay sự hối hả như những ngày đầu.
Anh làm việc với một sự điềm tĩnh lạ thường, mỗi cú click chuột, mỗi phím gõ đều có chủ đích, không thừa thãi. Từng câu lệnh anh viết ra không chỉ chính xác về mặt kỹ thuật, mà còn mang theo một sự an nhiên, một niềm vui nội tại khó lý giải. Anh đã từng là một cỗ máy làm việc, bị ám ảnh bởi sự kiểm soát, bởi các con số và lịch trình chính xác đến từng phút giây. Nhưng giờ đây, anh vẫn hiệu quả, vẫn chuyên nghiệp, chỉ là cách anh tiếp cận công việc đã thay đổi. Anh không còn cảm thấy áp lực phải hoàn thành mọi thứ trong một khung giờ cố định để chạy theo "nghi thức" của mình. Anh biết, 60 giây đó, dù có hay không, đã trở thành một phần của anh, một khoảnh khắc thiêng liêng không thể bị tước đoạt bởi bất kỳ yếu tố bên ngoài nào.
Đức Anh, chàng nhân viên trẻ trung, dáng người thư sinh với cặp kính cận dày cộp, ngồi ở bàn đối diện. Cậu đang gấp gáp thu dọn đồ đạc, thỉnh thoảng liếc nhìn sang sếp Lâm Dịch một cách tò mò. Sếp của cậu dạo gần đây thật sự đã thay đổi. Không còn những cuộc họp kéo dài đến khuya, không còn những lúc cáu kỉnh vì một lỗi nhỏ trong dự án. Anh ấy vẫn nghiêm túc, nhưng có vẻ dễ gần hơn, và đặc biệt là, anh ấy thường xuyên mỉm cười. Một nụ cười rất khẽ, chỉ thoáng qua như tia nắng cuối ngày, nhưng đủ để Đức Anh nhận ra sự khác biệt.
"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Đức Anh khẽ hỏi, giọng nói tự nhiên, pha chút ngập ngừng vì không chắc có nên cắt ngang sự tập trung của sếp không. Cậu thấy Lâm Dịch đưa tay lên xoa nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, một thói quen cũ đã từng là biểu hiện của sự lo lắng, kiểm soát thời gian. Nhưng lần này, anh không hề nhìn vào mặt đồng hồ. Ánh mắt anh vẫn dán vào màn hình, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một cách vô thức.
Lâm Dịch khẽ giật mình, rồi quay sang Đức Anh, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, một nụ cười mà trước đây hiếm khi xuất hiện một cách tự nhiên đến vậy. "Không có gì, chỉ là... đang nghĩ về một thuật toán mới thôi," anh nói, giọng điệu trầm ấm, đều đều, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên một tia sáng ấm áp, như thể thuật toán anh đang nghĩ đến không phải là những dòng code khô khan, mà là một điều gì đó dịu dàng và đầy cảm xúc hơn nhiều. Anh biết, điều anh đang nghĩ đến không phải là thuật toán, mà là những khoảnh khắc sắp tới, những giây phút quý giá anh sẽ chia sẻ với An Nhiên.
Anh kiểm tra lại công việc một lần cuối, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, rồi cẩn thận lưu lại. Anh sắp xếp bàn làm việc gọn gàng, từng cây bút, từng tập tài liệu đều được đặt vào đúng vị trí của nó. Sự ngăn nắp này vẫn là một phần trong con người anh, nhưng giờ đây nó không còn là biểu hiện của sự cứng nhắc, mà là một cách để tâm trí anh được hoàn toàn thư thái, sẵn sàng cho những điều ý nghĩa hơn. Anh tháo cặp kính ra, đặt nhẹ nhàng lên bàn, rồi nhắm mắt lại một thoáng, hít thở sâu. Khi mở mắt ra, anh nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, nhuộm hồng cả bầu trời. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự bình yên nội tại lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng cho 60 giây sắp tới, và sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra sau đó. Tình yêu mà An Nhiên đã mang đến đã dạy anh rằng, có những điều không cần lý do, có những khoảnh khắc không cần kiểm soát, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và anh, giờ đây, không còn sợ hãi những điều không kiểm soát được nữa. Anh tin vào tình yêu, tin vào An Nhiên, và tin vào chính mình.
***
Cùng lúc đó, tại tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ', một không gian tràn ngập mùi giấy mới, mùi mực in và thoang thoảng hương cà phê còn sót lại từ buổi chiều, An Nhiên đang miệt mài với những câu chữ cuối cùng của bài viết. Ánh sáng hoàng hôn le lói qua khung cửa sổ lớn, phản chiếu trên màn hình máy tính, tạo nên một khung cảnh lãng mạn. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô tựa vào ghế xoay, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, lấp lánh dưới ánh đèn. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ với nụ cười nhẹ nhàng thường trực, đôi mắt to tròn long lanh, chứa đựng một niềm vui khó tả.
Cô không vội vã, mỗi câu chữ đều được trau chuốt tỉ mỉ, như thể cô đang gửi gắm cả tâm hồn mình vào đó. Từng dấu chấm, dấu phẩy đều đặt đúng chỗ, từng từ ngữ đều được lựa chọn kỹ càng để truyền tải trọn vẹn thông điệp. Trong tâm trí cô, hình ảnh Lâm Dịch thấp thoáng, mang lại một sự bình yên lạ lùng và nguồn cảm hứng bất tận. Cô nhớ lại những câu chuyện anh đã chia sẻ trong 60 giây hôm qua, về những nỗi sợ hãi thầm kín của anh, về cách anh đã học được cách tin tưởng vào những điều không cần lý do. Sự cởi mở của anh đã khiến cô cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết, và nó củng cố niềm tin vững chắc của cô vào tình yêu của họ.
"Hóa ra, tình yêu không nhất thiết phải ồn ào hay phô trương," An Nhiên khẽ thì thầm với chính mình, như một đoạn độc thoại nội tâm. "Nó có thể là những khoảnh khắc tĩnh lặng, những cái chạm tay nhẹ nhàng, những ánh mắt giao nhau đầy ý nghĩa. Và quan trọng nhất, nó là sự tin tưởng tuyệt đối vào người kia, tin rằng dù thế giới có quay cuồng đến đâu, chúng ta vẫn có một nơi trú ẩn an toàn, một 'thế giới 60 giây' của riêng mình." Cô chợt nhận ra, sự dịu dàng và niềm tin của cô đã thực sự chạm đến trái tim lý trí của Lâm Dịch, phá vỡ những rào cản anh tự tạo ra. Và anh, bằng sự kiên định của mình, đã cho cô thấy rằng tình yêu không chỉ là những cảm xúc bồng bột, mà còn là một quyết tâm mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua mọi thử thách.
An Nhiên hoàn tất bài viết, đọc lại lần cuối để đảm bảo không còn lỗi chính tả hay ngữ pháp, rồi hài lòng nhấn nút lưu. Màn hình máy tính tắt đi, trả lại cho không gian sự tĩnh lặng hơn nữa. Cô đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Niềm hân hoan khó tả dâng trào trong lòng khi cô nhặt túi xách và cuốn sổ nhỏ của mình. Cuốn sổ nhỏ này đã chứng kiến biết bao cảm xúc của cô, từ những dòng ghi chú vội vàng về cuộc sống, đến những câu thơ tình vu vơ viết về Lâm Dịch và "thế giới 60 giây" của họ. Nó như một người bạn đồng hành, lưu giữ những bí mật ngọt ngào mà cô chỉ muốn chia sẻ với riêng anh.
Cô chào tạm biệt vài đồng nghiệp còn nán lại, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng vang vọng trong không gian vắng vẻ của tòa soạn. "Mọi người về nhé, em đi trước đây!" Cô bước đi với một bước chân nhẹ nhõm, lòng tràn đầy mong đợi. Mỗi bước đi của cô đều như được thắp sáng bởi ánh sáng của niềm hy vọng, của tình yêu. Cô biết, trong vài phút nữa thôi, cô sẽ lại được gặp anh, được đắm chìm trong không gian riêng tư của họ. Nỗi buồn thoáng qua khi 60 giây kết thúc vẫn còn đó, nhưng nó không còn đeo bám cô quá lâu. Giờ đây, niềm tin của cô vào một tương lai rộng mở hơn, một mối quan hệ không bị giới hạn bởi thời gian và không gian, đã lớn mạnh hơn rất nhiều. Cô đã sẵn sàng cho những điều "nhiều hơn thế nữa" mà cô hằng khao khát, sẵn sàng cùng anh bước ra khỏi chiếc thang máy kỳ diệu để đối mặt với thế giới thực.
Khi cô đi ngang qua quầy lễ tân tầng trệt, một tấm thông báo mới dán trên bảng tin thu hút sự chú ý của cô. Một thoáng bất an lướt qua tâm trí, nhưng cô nhanh chóng gạt đi. Cô tin rằng, dù có bất cứ điều gì xảy ra, tình yêu của cô và Lâm Dịch sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua. Cô bước vào thang máy, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi kim loại cũ quen thuộc. Đồng hồ trên tay cô điểm 18:29. Tim cô đập nhanh hơn một chút, không phải vì lo lắng, mà vì sự mong chờ ngọt ngào.
***
Tiếng "kít" quen thuộc của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên, rồi đột ngột ngưng bặt. Kim giây trên chiếc đồng hồ điện tử trong sảnh dừng lại, thời gian bỗng chốc hóa đá. Mọi âm thanh, mọi chuyển động bên ngoài đều biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng tuyệt đối, một không gian siêu thực chỉ thuộc về Lâm Dịch và An Nhiên. Ánh đèn bên trong thang máy vẫn sáng, nhưng dường như nó cũng trở nên dịu hơn, bao bọc lấy hai con người đang đứng đối diện nhau. Mùi kim loại cũ hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của An Nhiên, tạo nên một bầu không khí thân mật, đặc biệt.
Lâm Dịch, người luôn là hiện thân của sự kiểm soát và lý trí, giờ đây hoàn toàn buông bỏ. Anh không còn nhìn đồng hồ đeo tay, không còn cảm thấy áp lực của từng tích tắc trôi qua. Anh chỉ nhìn An Nhiên, đôi mắt sắc bén của anh giờ đây tràn ngập sự dịu dàng và yêu thương. Dáng người anh vẫn cao ráo và chỉnh tề, nhưng sự cứng nhắc đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ bình yên, mãn nguyện. Anh thấy An Nhiên, nhỏ nhắn và thanh thoát, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên niềm hạnh phúc và sự tin tưởng tuyệt đối vào anh. Nụ cười rạng rỡ của cô như một đóa hoa vừa nở, làm bừng sáng cả không gian tĩnh lặng.
Họ đứng đó, không cần một lời nói nào. Ánh mắt của họ giao nhau, truyền tải hàng ngàn cảm xúc mà ngôn ngữ không thể diễn tả hết: sự thấu hiểu sâu sắc, niềm tin không lay chuyển, tình yêu mãnh liệt và một cam kết thầm lặng về tương lai. Trong đôi mắt Lâm Dịch, An Nhiên thấy một sự kiên định vững vàng, một lời hứa không lời rằng anh sẽ luôn ở đây, luôn bảo vệ cô, bảo vệ tình yêu của họ. Trong ánh nhìn của An Nhiên, Lâm Dịch tìm thấy sự an toàn, sự chấp nhận vô điều kiện, và một niềm tin mãnh liệt vào những điều không cần lý do, điều mà anh đã từng rất khó chấp nhận.
Lâm Dịch chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay An Nhiên. Xúc cảm ấm áp lan truyền qua từng ngón tay, như một dòng điện êm ái kết nối hai tâm hồn. Cử chỉ đơn giản ấy lại mang đầy ý nghĩa, là sự khẳng định cho mối liên kết không gì phá vỡ được giữa họ. An Nhiên đáp lại bằng một cái siết nhẹ, rồi tựa đầu vào vai anh một cách dịu dàng. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô khẽ chạm vào má anh, mang theo mùi hương thoang thoảng của gió và nắng, của sự thanh khiết. Anh cảm nhận được sự mềm mại của cô, sự tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho anh. Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ muốn thời gian ngừng lại mãi mãi, để anh có thể ôm cô trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm và sự hiện hữu của cô.
Họ cùng nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên vách thang máy. Hai con người, một trầm lắng, kiên định; một dịu dàng, rạng rỡ. Hai tâm hồn, giờ đây đã hòa quyện vào làm một, tạo nên một bức tranh hoàn hảo của tình yêu. Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không còn là sự tự trấn an, mà là biểu hiện chân thật của niềm hạnh phúc sâu sắc. Anh khẽ thì thầm, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi thở: "Anh đây." Đó không chỉ là lời khẳng định về sự hiện diện của anh, mà còn là lời hứa về sự đồng hành, sự che chở.
An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh nhìn anh, nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn. Cô biết, cô không cần phải nói gì cả. Cô chỉ cần nhìn vào mắt anh, và anh sẽ hiểu tất cả. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, cô cũng muốn đáp lại anh bằng một lời khẳng định tương tự, một lời cam kết về niềm tin và tình yêu của cô. "Em tin anh," cô thì thầm, giọng nói trong trẻo, mềm mại như một lời nguyện thề. Đó là niềm tin vào anh, vào tình yêu của họ, vào tương lai không giới hạn mà họ sẽ cùng nhau tạo dựng.
Thời gian ngưng đọng vẫn bao bọc lấy họ, nhưng giờ đây, khái niệm về 60 giây dường như đã tan biến. Nó không còn là một giới hạn, mà là một khoảng không vô tận để họ yêu thương và thấu hiểu nhau. Mối quan hệ của họ đã đủ mạnh để tồn tại và phát triển ở thế giới bên ngoài, không cần đến phép màu của chiếc thang máy này nữa. Những cử chỉ thân mật, sự im lặng đầy ý nghĩa giữa họ đã khẳng định điều đó.
Khi thời gian sắp sửa quay trở lại, một cảm giác bình yên lạ thường bao trùm lấy cả hai. Không còn sự tiếc nuối hay hẫng hụt như trước. Thay vào đó là một sự mong chờ, một niềm hy vọng vào những điều sắp đến. Họ trao nhau một ánh nhìn cuối cùng, một ánh nhìn đầy hứa hẹn. Nụ cười rạng rỡ của An Nhiên báo hiệu cô sẽ là người tiên phong, dũng cảm cùng Lâm Dịch bước ra khỏi 'thế giới 60 giây' khi cần. Và sự bình yên cùng quyết tâm trong ánh mắt Lâm Dịch cho thấy anh đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thông báo nào về thang máy, không còn sợ hãi mà sẽ tìm cách vượt qua.
Tiếng "kít" thứ hai vang lên, báo hiệu thời gian đã trở lại. Cửa thang máy từ từ mở ra, trả họ về với dòng đời hối hả, với sự ồn ào và vội vã của sảnh tòa nhà. Nhưng lần này, họ không còn cảm thấy choáng váng hay hẫng hụt. Họ bước ra, tay vẫn nắm chặt, ánh mắt vẫn hướng về nhau. Dù thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, tình yêu của họ đã tạo nên một phép màu lớn hơn, một thế giới riêng mà họ có thể mang theo bên mình, không bị giới hạn bởi 60 giây, không bị giới hạn bởi bất kỳ điều gì. Họ đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời, nơi tình yêu của họ sẽ là kim chỉ nam, dẫn lối qua mọi thử thách, mọi khoảnh khắc của cuộc sống.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.