Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 123: Khoảnh Khắc Lạc Nhịp
Ánh đèn huỳnh quang của văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn rực sáng, xuyên qua những ô cửa kính lớn, hắt lên nền trời Sài Gòn đang dần chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng máy chủ chạy rì rì trong góc phòng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự hối hả nơi công sở. Lâm Dịch, với đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính, dường như đã hòa mình vào âm thanh ấy. Bàn làm việc của anh chất đầy tài liệu, từ những bản vẽ kỹ thuật chi tiết đến các báo cáo phân tích thị trường, tất cả đều xoay quanh dự án "Phượng Hoàng" khổng lồ. Anh vuốt nhẹ mái tóc đã hơi rối, đẩy cặp kính gọng kim loại lên cao hơn sống mũi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng code, từng biểu đồ phức tạp. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh, nhưng sự quyết tâm trong ánh mắt vẫn không hề suy giảm.
Anh đang dấn thân sâu vào việc tìm kiếm một giải pháp tối ưu cho thuật toán lõi của hệ thống, một phần cực kỳ quan trọng mà Giám đốc Hoàng đã giao phó. Công việc này đòi hỏi sự tập trung gần như tuyệt đối, và anh đã dành hàng giờ liền để phân tích, thử nghiệm, đôi khi quên cả khái niệm về thời gian. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh trong cốc sứ đặt cạnh bàn, cùng mùi giấy in và mực mới, bao trùm lấy không gian làm việc của anh. Không khí điều hòa lạnh lẽo thổi qua, khiến anh cảm thấy tỉnh táo hơn một chút, nhưng đồng thời cũng làm tăng thêm cảm giác cô độc giữa đống công việc chồng chất.
Đúng lúc anh vừa gõ xong một đoạn code dài, chuẩn bị chạy thử nghiệm, một bóng người thanh thoát xuất hiện bên cạnh bàn làm việc. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, tinh tế thoảng qua, khác hẳn với mùi mực và cà phê đặc trưng của phòng IT. Thảo Vy, với mái tóc xoăn nhẹ buông xõa và bộ vest công sở màu xanh than lịch thiệp, tay cầm một tập bản vẽ và một chiếc bút laser, tự tin đứng đó. Cô ấy không cần phải lên tiếng, sự hiện diện của cô đã đủ để thu hút sự chú ý.
"Anh Dịch, em có vài điểm muốn thảo luận thêm về phần tích hợp module X," Thảo Vy mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng không kém phần cuốn hút. Cô dùng chiếc bút laser chỉ vào một điểm trên bản vẽ kỹ thuật, "Tôi nghĩ chúng ta nên xem xét phương án Y thay vì Z để tối ưu hiệu suất và giảm thiểu độ trễ. Dựa trên phân tích mô phỏng của tôi, phương án Y sẽ cho kết quả tốt hơn 15% về tốc độ xử lý dữ liệu lớn, đồng thời giảm 10% tài nguyên tiêu thụ."
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi nheo lại khi anh chuyển sự tập trung từ màn hình sang bản vẽ. Anh gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục. "Ừm, phương án Y... có tiềm năng." Anh kéo ghế lại gần hơn một chút, nghiên cứu kỹ lưỡng các thông số mà cô chỉ ra. "Nhưng cần đánh giá lại rủi ro về độ tương thích với hệ thống cũ. Anh lo ngại việc thay đổi kiến trúc cơ bản có thể gây ra những lỗ hổng không lường trước được, đặc biệt là với các module đã chạy ổn định trong nhiều năm."
Thảo Vy mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô ấy lấp lánh sự tự tin. "Tôi đã có dự liệu cho việc đó. Chúng ta có thể xây dựng một lớp tương thích trung gian để đảm bảo sự liền mạch. Hoặc, nếu anh Dịch đồng ý, có lẽ chúng ta có thể thử nghiệm song song cả hai phương án trên một môi trường giả lập. Như vậy, chúng ta vừa có thể đánh giá chính xác hiệu quả của Y, vừa không làm ảnh hưởng đến hệ thống hiện tại." Cô nghiêng người một chút, đưa bản vẽ gần hơn về phía Lâm Dịch, đôi mắt cô ấy không rời khỏi anh, như đang chờ đợi một sự đồng thuận. Khoảng cách giữa hai người giờ đây dường như được rút ngắn lại bởi sự căng thẳng của cuộc thảo luận chuyên môn. Mùi nước hoa của Thảo Vy trở nên rõ ràng hơn, hòa quyện với mùi giấy và thiết bị điện tử.
Lâm Dịch cảm thấy một luồng năng lượng mới mẻ từ cô gái này. Thảo Vy không chỉ thông minh, cô ấy còn rất chủ động và có khả năng thuyết phục. Anh gật gù, một phần bị thuyết phục, một phần cảm thấy bị cuốn vào guồng quay thảo luận mà anh không thể thoát ra. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, rồi đeo kính lên để nhìn rõ hơn những chi tiết nhỏ trên bản vẽ. "Thử nghiệm song song... đó là một ý hay. Chúng ta cần lên kế hoạch chi tiết ngay. Em có thể lập một bản đề xuất sơ bộ về các bước thực hiện và tài nguyên cần thiết không?"
"Tất nhiên rồi," Thảo Vy đáp, giọng cô ấy tràn đầy hứng khởi. Cô đứng thẳng dậy, đôi mắt cô ấy vẫn ánh lên sự chuyên nghiệp. "Em sẽ gửi cho anh trước khi hết giờ làm việc hôm nay." Cô quay gót, bước đi thanh thoát về phía bàn làm việc của mình, để lại Lâm Dịch chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn. Anh thừa nhận Thảo Vy là một đồng nghiệp xuất sắc, một người có thể đưa dự án đi xa hơn. Nhưng chính sự xuất sắc ấy, cùng với áp lực từ dự án "Phượng Hoàng", đang tạo nên một vòng xoáy cuốn anh vào, khiến anh quên đi mọi thứ xung quanh. Anh liếc nhìn đồng hồ trên máy tính, con số 18:20 nhấp nháy, và một cảm giác giật mình chạy dọc sống lưng. Thời gian trôi đi nhanh hơn anh tưởng. Một thoáng lo lắng về An Nhiên, về khoảnh khắc 60 giây sắp tới, chợt lướt qua tâm trí anh, như một lời nhắc nhở yếu ớt giữa biển công việc bộn bề.
***
Lâm Dịch gần như chạy vội đến chiếc thang máy cũ kỹ. Đồng hồ trên điện thoại của anh chỉ còn 18:28. Anh cảm thấy lồng ngực mình đập thình thịch, một phần vì vội vã, một phần vì sự giằng xé nội tâm. Đầu óc anh vẫn còn ong ong với những thuật toán phức tạp, với giải pháp module Y mà Thảo Vy vừa đề xuất. Anh cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ về công việc, hít thở sâu để chuẩn bị cho khoảnh khắc đặc biệt sắp tới. Nhưng những con số, những dòng code cứ bám riết lấy anh, như những bóng ma không chịu rời đi.
Khi cánh cửa thang máy từ từ mở ra, An Nhiên đã đứng đó, mỉm cười rạng rỡ. Cô mặc một chiếc váy cotton màu xanh nhạt, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, và đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ mong chờ. Mùi hương hoa nhẹ nhàng từ cô ấy lan tỏa, xua đi mùi kim loại cũ kỹ và không khí ngột ngạt của chiếc hộp di động. Nhìn thấy Lâm Dịch, nụ cười trên môi cô càng thêm tươi tắn, như một đóa hoa vừa hé nở sau cơn mưa.
"Anh Dịch!" An Nhiên cất tiếng chào, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Em cứ tưởng hôm nay anh bận quá không đến được chứ."
Lâm Dịch bước vào, cố gắng nở một nụ cười đáp lại. Nhưng nụ cười của anh có vẻ gượng gạo, không tự nhiên như mọi khi. Ánh mắt anh vẫn còn hơi lơ đãng, anh hơi cau mày như đang suy nghĩ điều gì đó thật sâu xa. Anh vẫn nhìn cô, nhưng không phải với sự tập trung tuyệt đối, sự say mê thầm lặng như mọi ngày. Một phần tâm trí anh vẫn còn ở lại với dự án "Phượng Hoàng", với những con số, những lời nói sắc sảo của Thảo Vy và cả những rủi ro tiềm ẩn của phương án Y. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi len lỏi vào từng tế bào, và nó khiến anh không thể hoàn toàn hiện diện trong khoảnh khắc này.
Đúng lúc đó, kim giây trên đồng hồ điểm đúng 18:30:00. Một tiếng "kít" nhỏ quen thuộc vang lên, và thế giới bên ngoài bỗng chốc hóa đá. Những ánh đèn văn phòng đang lấp lánh qua khe cửa thang máy bỗng đứng yên, những giọt mưa bụi li ti ngoài cửa sổ dường như cũng ngưng đọng giữa không trung. Không gian bên trong thang máy trở nên tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ còn lại nhịp thở của hai người. 60 giây của họ đã bắt đầu.
An Nhiên, với nụ cười vẫn còn vương trên môi, nhận thấy sự khác lạ trong ánh mắt của Lâm Dịch. Sự rạng rỡ ban đầu của cô hơi chùng xuống. "Anh Dịch, hôm nay anh có vẻ suy tư nhỉ?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một chút lo lắng. "Anh đang nghĩ gì vậy?"
Lâm Dịch giật mình nhẹ, như vừa thoát ra khỏi một giấc mơ. Anh cố gắng xua đi những suy nghĩ về công việc, về dự án. Anh vuốt vuốt cặp kính, rồi đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, một hành động vô thức khi anh căng thẳng. "À... không có gì, An Nhiên." Anh cố gắng trấn an cô, và cả chính mình. "Chỉ là công việc hơi bận chút. Dự án mới khá lớn, và có nhiều vấn đề cần giải quyết."
An Nhiên bước lại gần anh hơn một chút, đôi mắt cô ấy vẫn nhìn thẳng vào anh, đầy quan tâm. Cô thấy rõ quầng thâm dưới mắt anh, sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt. "Em thấy anh có vẻ căng thẳng. Anh có cần một tách trà hoa cúc không? Uống vào sẽ giúp anh thư giãn hơn đó." Cô dịu dàng đề nghị, bàn tay cô khẽ giơ ra, như muốn chạm vào tay anh.
Khoảnh khắc đó, Lâm Dịch lại vô thức liếc nhìn đồng hồ đeo tay của mình một cách vội vã. Một hành động nhỏ, nhưng nó không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của An Nhiên. Anh cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng, một cảm giác tội lỗi khi anh không thể dành trọn vẹn sự chú ý cho cô. "Cảm ơn em, An Nhiên. Anh... ổn." Anh nói, giọng anh có vẻ hơi ngập ngừng. Anh hơi rụt tay lại một cách vô thức khi bàn tay An Nhiên định chạm vào. Anh biết đó là một phản ứng không nên có, nhưng anh không thể kiểm soát được bản thân mình. Anh cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa hai thế giới, và sự hiện diện của An Nhiên, vốn là niềm an ủi, giờ đây lại càng khiến anh thêm bối rối.
Nụ cười trên môi An Nhiên tắt hẳn. Đôi mắt cô ấy không còn long lanh như lúc đầu, thay vào đó là một vẻ thăm dò, xen lẫn chút hụt hẫng. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, một cái chạm rất khẽ, như sợ làm anh tan biến. "Anh chắc chứ?" An Nhiên hỏi lại, giọng cô ấy không còn trong trẻo mà mang theo một chút trầm buồn. Ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn xuyên thấu vào tâm hồn anh, tìm kiếm câu trả lời mà anh đang cố gắng che giấu. Trong 60 giây tĩnh lặng này, mọi cảm xúc đều được phóng đại, và sự phân tâm của Lâm Dịch trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. An Nhiên cảm nhận được một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, một điều chưa từng xảy ra trong thế giới nhỏ bé này. Cô bỗng thấy lạnh, dù hơi ấm từ tay cô vẫn đang truyền sang cánh tay anh.
Lâm Dịch tránh né ánh mắt của cô. Anh cảm thấy mình thật tồi tệ. Anh biết mình đang làm An Nhiên buồn, nhưng anh không thể nào gạt bỏ hoàn toàn những lo toan công việc ra khỏi đầu. Anh cố gắng đáp lại cái chạm của cô bằng một cái siết nhẹ, nhưng trong lòng anh, sự giằng xé vẫn không ngừng. Anh ước gì thời gian có thể đứng yên lâu hơn một chút, để anh có thể sắp xếp lại suy nghĩ của mình, để anh có thể hoàn toàn là của An Nhiên. Nhưng 60 giây thì quá ngắn ngủi, và anh đã lãng phí mất một phần quý giá của nó.
***
Cánh cửa thang máy mở ra, trả Lâm Dịch về với thế giới chuyển động hối hả. Anh bước ra, không còn cảm giác nhẹ nhõm như mọi khi. Thay vào đó là một cảm giác day dứt, một nỗi trống rỗng len lỏi trong tâm trí. Hình ảnh ánh mắt hơi buồn của An Nhiên, nụ cười tắt dần trên môi cô cứ ám ảnh anh. Anh biết, anh đã không hoàn toàn hiện diện trong khoảnh khắc 60 giây đó, và điều đó khiến anh cảm thấy có lỗi vô cùng.
Anh trở lại bàn làm việc của mình, ánh đèn văn phòng vẫn sáng trưng, chiếu rọi lên những tài liệu anh vừa mới gác lại. Anh ngồi xuống, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính, nhưng những dòng code và biểu đồ phức tạp giờ đây trở nên mơ hồ. Đầu óc anh cứ quay mòng mòng với những câu hỏi của An Nhiên, với cái liếc đồng hồ vô thức của mình, với cái rụt tay không chủ ý. Anh thở dài, tháo kính ra, dùng ngón tay xoa xoa thái dương đang giật nhẹ. Mệt mỏi không chỉ là thể xác, mà còn là tinh thần. Anh cố gắng xua đi hình ảnh An Nhiên, cố gắng ép mình phải nghĩ về dự án "Phượng Hoàng", về những mục tiêu, những con số. Nhưng không thành công.
Văn phòng giờ đây đã vắng hơn rất nhiều. Hầu hết các đồng nghiệp đã về, chỉ còn lại vài người vẫn đang cắm cúi làm việc. Trần Tuấn, người vẫn còn ngồi lại ở bàn làm việc cách đó vài mét, vừa gập máy tính lại. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Lâm Dịch đang trầm ngâm. Dáng người hơi tròn trịa của anh Tuấn, cùng với nụ cười ấm áp thường trực, luôn mang đến một cảm giác tin cậy. Anh đứng dậy, đi ngang qua bàn Lâm Dịch, trên tay cầm chiếc cặp da quen thuộc.
"Vẫn còn ở đây à, Lâm Dịch?" Trần Tuấn hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, mang theo một chút quan tâm. Anh dừng lại, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt thấu hiểu. "Trông cậu có vẻ không ổn lắm."
Lâm Dịch giật mình ngẩng lên, cố gắng che giấu đi sự bối rối trong ánh mắt. Anh không muốn chia sẻ những suy nghĩ cá nhân của mình, đặc biệt là với một người luôn giữ sự khách quan như Trần Tuấn. "Chỉ là... hơi nhiều việc thôi, anh Tuấn." Anh trả lời, cố gắng tránh né ánh mắt của đồng nghiệp, giả vờ tập trung vào màn hình máy tính đang hiển thị một báo cáo dài.
Trần Tuấn không vặn hỏi thêm. Anh biết Lâm Dịch là người kín đáo. Anh chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn ý nhưng đầy thông cảm. "Đừng để công việc cuốn đi hết, Lâm Dịch." Anh nói, giọng nói từ tốn nhưng mỗi từ đều thấm thía. "Có những thứ quan trọng hơn việc deadline đấy." Anh không nói thẳng ra là "An Nhiên", nhưng Lâm Dịch hiểu. Anh Tuấn đã chứng kiến "nghi thức 60 giây" của anh và An Nhiên từ lâu, dù anh chưa bao giờ trực tiếp đề cập đến. Lời nói của anh Tuấn như một gáo nước lạnh tạt vào sự giằng xé nội tâm của Lâm Dịch, khiến anh càng thêm day dứt.
Lâm Dịch nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng không thực sự đọc bất cứ thứ gì. Anh cảm thấy một sự bất lực bao trùm. Anh thở dài thêm một lần nữa, tiếng thở dài nặng nề như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Trần Tuấn chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Lâm Dịch một cái, rồi quay lưng bước đi, để lại Lâm Dịch trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. Tiếng bước chân của anh Tuấn dần xa, rồi biến mất sau cánh cửa.
Văn phòng giờ đây hoàn toàn tĩnh mịch, chỉ còn lại mình Lâm Dịch và tiếng máy tính rì rầm. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Anh là một người luôn ghét những điều không kiểm soát được, một kỹ sư phần mềm luôn tìm kiếm sự logic và trật tự. Nhưng giờ đây, cảm xúc của anh, thời gian của anh, và thậm chí cả mối quan hệ đặc biệt của anh, dường như đang dần tuột khỏi tầm tay. Anh cảm thấy mình đang mất đi quyền kiểm soát trên chính cuộc sống và cảm xúc của mình. Sự xuất hiện của Thảo Vy, dù chỉ là trong công việc, đã tạo nên một áp lực mới, một yếu tố bất ngờ khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Anh nhớ lại ánh mắt đầy thăm dò của An Nhiên, và trái tim anh quặn thắt. Liệu anh có đang đánh mất đi "điều không cần lý do" quý giá mà anh từng tìm thấy? Liệu anh có thể cân bằng được thế giới thực đầy hối hả này với khoảnh khắc 60 giây diệu kỳ? Câu hỏi đó lơ lửng trong không khí, không có câu trả lời, chỉ có sự nặng nề của một nỗi lo lắng vô hình đang lớn dần trong tâm trí Lâm Dịch.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.