Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 122: Bất Ngờ Trong Phòng Họp
Cơn bão nơi công sở đã thực sự ập đến, và nó đe dọa cuốn phăng đi mọi sự bình yên mà Lâm Dịch vừa tìm thấy. Anh siết chặt cây bút trong tay, quyết tâm tìm ra lời giải cho bài toán khó khăn này, dù biết rằng nó sẽ không hề dễ dàng. Nhưng dù có cố gắng đến mấy, hình bóng An Nhiên và khoảnh khắc 60 giây diệu kỳ vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí, tựa như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ anh với một thế giới khác, một thế giới mà lý trí anh chưa bao giờ dám hoàn toàn chấp nhận, nhưng trái tim lại khao khát.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ len lỏi qua ô cửa sổ của tòa nhà, nhưng không khí bên trong Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn mang một vẻ căng thẳng khó tả. Lâm Dịch ngồi tại bàn làm việc của mình, chiếc máy tính phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu lên cặp kính gọng kim loại mỏng của anh. Anh đang lướt qua những tài liệu chuẩn bị cho cuộc họp sắp tới, một tập hợp các biểu đồ phức tạp và những dòng code khô khan, chi chít con số và thuật toán. Ngón tay anh gõ nhẹ lên bàn phím, tạo ra một nhịp điệu đều đều, nhưng trong sâu thẳm tâm trí anh, một bản nhạc khác đang vang lên.
Anh đã cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ cá nhân sang một bên, đặc biệt là hình ảnh của An Nhiên. Từ lúc đặt chân vào văn phòng sáng nay, anh đã tự nhủ rằng đây là lúc để tập trung hoàn toàn vào công việc. Dự án "Phượng Hoàng" không chỉ là một dự án thông thường; nó là một cột mốc quan trọng, một thách thức lớn lao mà Giám đốc Hoàng đã đặt nặng kỳ vọng vào đội ngũ của anh. Anh biết, với tính cách của mình, một khi đã nhận lãnh trách nhiệm, anh phải hoàn thành nó một cách hoàn hảo nhất. Sự logic, sự chính xác, và khả năng kiểm soát mọi yếu tố là những gì anh luôn tự hào. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy có một yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của mình đang lơ lửng, tạo ra một sự phân tâm khó chịu.
Dù bề ngoài anh vẫn giữ vẻ tập trung, đôi mắt sắc bén lướt qua từng con số, từng dòng chữ, nhưng trong thoáng chốc, tâm trí anh lại trôi về khoảnh khắc 60 giây hôm qua. Khoảnh khắc An Nhiên tựa đầu vào vai anh, khoảnh khắc anh thì thầm "Anh đây", và nụ cười bình yên của cô ấy. Một cảm giác ấm áp, mềm mại chợt lan tỏa trong lồng ngực anh, đối lập hoàn toàn với không khí điều hòa lạnh lẽo đang phả vào da thịt. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phảng phất từ quầy pha chế, tất cả những mùi hương quen thuộc của một buổi sáng công sở dường như không đủ mạnh để xóa đi mùi hương dịu nhẹ của An Nhiên, thứ mùi hương đã gắn liền với sự tĩnh lặng, với thế giới riêng của hai người.
*Không được... Mình phải tập trung.* Lâm Dịch thầm nhắc nhở bản thân, siết nhẹ ngón tay lên chuột máy tính. Anh hít một hơi sâu, cố gắng đẩy lùi hình ảnh mái tóc màu nâu hạt dẻ mềm mại, đôi mắt to tròn long lanh, và nụ cười lạc quan đó. Lý trí của anh mách bảo rằng những điều đó thuộc về một "thế giới" khác, một thế giới tạm thời, mơ hồ, không thể tồn tại song song với sự khắc nghiệt của thực tại. Dự án này, với khối lượng công việc khổng lồ và những kỳ vọng cao ngất, sẽ đòi hỏi toàn bộ tâm trí và thời gian của anh. Anh không thể để bất kỳ sự xao nhãng nào làm ảnh hưởng đến hiệu suất công việc. Công việc là nền tảng, là sự ổn định, là điều anh có thể kiểm soát được.
Anh lại liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Không phải để đếm ngược đến 18:30, mà để kiểm tra thời gian cho cuộc họp sắp diễn ra. Chín giờ ba mươi phút. Còn mười lăm phút nữa. Anh đứng dậy, kéo thẳng vạt áo sơ mi trắng, chỉnh lại cặp kính trên sống mũi. Những tài liệu trên bàn đã được sắp xếp gọn gàng, chồng lên nhau một cách ngăn nắp, phản ánh sự trật tự trong cách làm việc của anh. Tiếng bước chân anh vang lên nhẹ nhàng trên sàn nhà lát gạch, hòa vào tiếng gõ bàn phím lách cách, tiếng điện thoại reo khẽ khàng và những cuộc trò chuyện lầm rầm từ xa. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của một buổi sáng bận rộn, nơi mà mỗi cá nhân đều là một nốt nhạc, góp phần vào nhịp điệu hối hả của cuộc sống hiện đại. Lâm Dịch bước đi, mang theo một vẻ ngoài điềm tĩnh, chuyên nghiệp, nhưng sâu bên trong, một cuộc chiến âm thầm vẫn đang diễn ra, giữa lý trí và cảm xúc, giữa công việc và một khoảnh khắc 60 giây thuộc về nhau. Anh không biết rằng, cuộc họp sắp tới sẽ không chỉ mang đến áp lực công việc, mà còn đưa anh đối mặt với một nhân tố mới, một nhân tố sẽ khiến cuộc chiến nội tâm này trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.
***
Phòng họp rộng rãi, được thiết kế theo phong cách hiện đại với bàn họp dài bằng gỗ óc chó sáng bóng, những chiếc ghế xoay bọc da đen sang trọng và một mặt tường hoàn toàn bằng kính, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp. Ánh sáng từ bên ngoài rọi vào, làm nổi bật màn hình chiếu khổng lồ đang hiển thị logo của Dự án "Phượng Hoàng" với những đường nét mạnh mẽ, dứt khoát. Không khí trong phòng chuyên nghiệp, tập trung, nhưng cũng phảng phất một sự căng thẳng ngấm ngầm, như thể mọi người đều cảm nhận được tầm quan trọng của buổi họp này. Mùi cà phê nóng hổi mới pha hòa quyện với mùi giấy in, mùi mực từ những cây bút mới, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của không gian làm việc. Tiếng máy chiếu hoạt động êm ái, tiếng nói chuyện thì thầm của các đồng nghiệp trước khi cuộc họp bắt đầu, và tiếng ghi chép sột soạt khi ai đó đang chuẩn bị sổ tay, tất cả đều tạo nên một bản âm thanh nền trầm lắng.
Giám đốc Hoàng, với vóc dáng cao ráo, phong độ và ánh mắt sắc sảo, đứng trước màn hình chiếu. Ông không cần micro, giọng nói vẫn vang rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự quyết đoán và kinh nghiệm. "Thưa các anh chị, như tôi đã thông báo, hôm nay chúng ta sẽ chính thức khởi động Dự án Phượng Hoàng – một trong những dự án trọng điểm nhất của công ty trong năm nay." Ông dùng bút laser chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình, từng tia sáng đỏ di chuyển linh hoạt, làm nổi bật các con số và dự đoán. "Đây là một thách thức lớn, đòi hỏi sự tập trung và cống hiến tối đa từ tất cả mọi người. Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là phát triển một sản phẩm mới, mà là định hình lại thị trường, đặt một dấu ấn mạnh mẽ cho công ty chúng ta."
Lâm Dịch ngồi ở vị trí thường lệ, gần Giám đốc Hoàng nhất, ánh mắt chăm chú theo dõi từng slide, từng lời nói. Anh cầm cây bút bi trong tay, thỉnh thoảng lại ghi chú vào cuốn sổ tay. Mặc dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng anh vẫn cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên vai. Anh biết Giám đốc Hoàng không nói suông; dự án này thực sự là một canh bạc lớn, và thành công của nó sẽ quyết định nhiều đến vị thế của công ty và tương lai của chính anh. Bên cạnh anh, Trần Tuấn ngồi im lặng, thỉnh thoảng lại gật gù ra chiều đồng tình. Đức Anh, chàng thực tập sinh trẻ tuổi, ngồi ở cuối bàn, đôi mắt mở to, chăm chú lắng nghe, có lẽ đang cảm thấy choáng ngợp trước quy mô của dự án.
Đột nhiên, ánh mắt Lâm Dịch dừng lại ở một gương mặt mới. Một cô gái trẻ, ngồi đối diện anh, ở vị trí ngay bên cạnh Giám đốc Hoàng. Cô có mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và chiếc cổ cao. Trang phục công sở của cô ấy được chọn lựa kỹ lưỡng, vừa chuyên nghiệp vừa tôn lên vóc dáng cân đối, toát lên vẻ tự tin và sang trọng. Đôi mắt cô sắc sảo, linh hoạt, lướt qua mọi người trong phòng một cách có chủ đích, như đang đánh giá và ghi nhận. Lâm Dịch chưa từng thấy cô trong công ty trước đây. Anh thoáng tò mò, nhưng rồi lại nhanh chóng quay lại với những ghi chú của mình, nghĩ rằng đó có thể là một đối tác từ bên ngoài.
Giám đốc Hoàng tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. "Để đảm bảo dự án này đạt được thành công tốt nhất, chúng ta đã mời một chuyên gia phân tích dữ liệu hàng đầu gia nhập đội ngũ. Cô ấy sẽ phụ trách mảng phân tích thị trường, một vai trò cực kỳ quan trọng để định hướng sản phẩm của chúng ta." Ông ngừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cô gái mới. "Xin giới thiệu, cô Thảo Vy. Cô Thảo Vy, xin mời cô trình bày phần phân tích ban đầu của mình."
Cái tên "Thảo Vy" vang lên trong không khí, rõ ràng và dứt khoát. Cô gái khẽ mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng cũng đầy cuốn hút. Cô đứng dậy một cách tự tin, không hề có vẻ ngượng nghịu hay rụt rè của một người mới. Động tác của cô dứt khoát, thanh lịch. Khi cô đứng thẳng, ánh mắt cô quét một vòng quanh phòng, và dừng lại một khoảnh khắc trên Lâm Dịch. Đó là một ánh mắt không mang tính thăm dò, mà giống như một sự nhận biết, một sự đánh giá khách quan. Lâm Dịch hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
"Chào mọi người, tôi là Thảo Vy." Giọng nói của cô rõ ràng, rành mạch, không quá lớn nhưng đủ sức thu hút sự chú ý. "Rất vui được hợp tác cùng mọi người trong dự án Phượng Hoàng. Về dự án này, chúng ta có một thách thức lớn, nhưng đồng thời cũng là một cơ hội vàng. Dựa trên phân tích dữ liệu ban đầu, thị trường mục tiêu của chúng ta hiện đang có một khoảng trống đáng kể về..."
Thảo Vy bắt đầu trình bày phần của mình một cách lưu loát, chuyên nghiệp. Cô không nhìn vào giấy tờ nhiều, mà chủ yếu tương tác với màn hình chiếu và khán giả. Từng câu chữ, từng con số cô đưa ra đều được lập luận chặt chẽ, logic, cho thấy sự nắm bắt sâu sắc về lĩnh vực của mình. Lâm Dịch, một người luôn đề cao sự logic và hiệu quả, không khỏi bị ấn tượng. Anh ghi chép liên tục, những dòng chữ cẩn thận lấp đầy trang sổ.
*Cô ấy có vẻ rất giỏi...* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không chỉ có kiến thức chuyên môn vững chắc, mà còn có phong thái tự tin hiếm thấy. Đây chắc chắn là một đối thủ đáng gờm.* Anh không dùng từ "đối thủ" theo nghĩa tiêu cực, mà là một sự nhìn nhận về năng lực và tiềm năng cạnh tranh trong công việc. Sự xuất hiện của Thảo Vy, với năng lực vượt trội, không nghi ngờ gì sẽ đẩy nhanh tiến độ và chất lượng của dự án. Nhưng đồng thời, nó cũng làm tăng thêm áp lực lên anh. Khi một nhân tố mạnh như vậy xuất hiện, anh sẽ phải nỗ lực hơn nữa để giữ vững vị trí và chứng tỏ năng lực của bản thân.
Anh nhớ lại những lời Giám đốc Hoàng đã nói về sự cạnh tranh và cống hiến tối đa. Giờ đây, với sự xuất hiện của Thảo Vy, những lời đó càng trở nên hiện hữu hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, guồng quay công việc đang tăng tốc một cách chóng mặt, và anh sẽ phải lao vào nó với toàn bộ sức lực.
***
Kết thúc cuộc họp, tiếng ghế xoay kạch kạch, tiếng nói chuyện râm ran trở lại, xóa đi sự tĩnh lặng trang nghiêm vừa rồi. Lâm Dịch trở về bàn làm việc của mình, nhưng tâm trí anh vẫn còn đọng lại những gì Thảo Vy đã trình bày. Anh thừa nhận cô ấy rất tài năng và sắc sảo, một nhân tố mạnh mẽ, có thể tạo ra sự đột phá cho dự án. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Thảo Vy, cùng với áp lực từ Giám đốc Hoàng, đã khiến Lâm Dịch cảm thấy guồng quay công việc đang tăng tốc đáng kể, như một cỗ máy khổng lồ vừa được tra thêm dầu, chạy hết công suất. Anh có một dự cảm rõ ràng rằng, những buổi chiều bình yên, những khoảnh khắc mà anh có thể thả lỏng tâm trí để nghĩ về An Nhiên, sẽ ngày càng trở nên hiếm hoi.
Anh mở tài liệu dự án trên máy tính, ánh mắt lướt qua các hạng mục công việc, nhưng đầu óc anh lại không ngừng phân tích những gì đã diễn ra trong phòng họp. Anh tưởng tượng ra khối lượng công việc sắp tới, những đêm làm thêm giờ, những cuộc họp kéo dài. Tất cả đều báo hiệu một sự thay đổi lớn trong lịch trình hàng ngày của anh. Và điều đó, không nghi ngờ gì, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến "nghi thức 60 giây" của anh và An Nhiên.
Trần Tuấn đi ngang qua bàn Lâm Dịch, trên tay cầm cốc cà phê đã cạn. Anh khẽ khàng đặt cốc xuống, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt thấu hiểu. "Cô Thảo Vy đó không tệ chút nào, nhỉ?" Giọng Trần Tuấn nhẹ nhàng, mang theo một chút ẩn ý, nhưng đủ để Lâm Dịch hiểu.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi mím chặt. "Rất có năng lực." Anh không thêm bất kỳ bình luận nào, nhưng trong lòng anh, một sự phân vân âm thầm bắt đầu hình thành. Trần Tuấn mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm, rồi quay về bàn làm việc của mình, để lại Lâm Dịch trong dòng suy nghĩ hỗn độn.
Ánh mắt anh vô thức liếc nhìn về phía bàn làm việc của Thảo Vy, nơi cô đang nói chuyện sôi nổi với một nhóm đồng nghiệp khác. Cô nở nụ cười, không còn vẻ nghiêm nghị như trong phòng họp, nhưng vẫn toát lên khí chất tự tin và chuyên nghiệp. Cô ấy không chỉ là một đồng nghiệp mới, mà còn là một làn gió mới, mạnh mẽ và đầy tham vọng, thổi vào không gian làm việc vốn đã quen thuộc của anh. Lâm Dịch không thể phủ nhận rằng cô ấy có một sức hút riêng, một sự cuốn hút đến từ năng lực và phong thái. Anh tự hỏi, liệu cô ấy có biết về "nghi thức 60 giây" không? Liệu cô ấy có tin vào những điều "không cần lý do" như An Nhiên không? Hay cô ấy chỉ nhìn vào những con số, những dự án, những mục tiêu rõ ràng và cụ thể?
Tiếng gõ bàn phím lách cách của anh lại tiếp tục, nhưng nhịp điệu đã trở nên chậm hơn, nặng nề hơn. Anh cảm thấy một sự giằng xé giữa hai thế giới, hai con người. Một bên là thế giới logic, thực tế, đầy áp lực của công việc, nơi Thảo Vy đang tỏa sáng với năng lực vượt trội. Một bên là thế giới 60 giây diệu kỳ, nơi An Nhiên mang đến sự bình yên và những cảm xúc "không cần lý do".
*Liệu mình có thể cân bằng cả hai? Hay mình sẽ phải chọn một trong hai?* Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm Dịch, như một điệp khúc buồn bã. Anh siết chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên chiếc đồng hồ đeo tay. Con số 18:30 vẫn là một điểm đến quen thuộc, nhưng con đường dẫn đến đó giờ đây đã trở nên gập ghềnh, đầy chông gai. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời buổi trưa rực rỡ, nhưng trong lòng anh, một đám mây đen vẫn đang vần vũ, báo hiệu một cơn bão cảm xúc sắp đến. Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến với khối lượng công việc, mà còn là cuộc chiến với chính những cảm xúc, những ưu tiên của bản thân. Và sự xuất hiện của Thảo Vy, dù chưa có bất kỳ dấu hiệu nào của một mối quan hệ cá nhân, đã khiến cho cuộc chiến đó trở nên khó khăn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Cô ấy là một nhân tố mới, một yếu tố bất ngờ, và Lâm Dịch, một người luôn ghét những điều không kiểm soát được, đang cảm thấy mình dần mất đi quyền kiểm soát trên chính cuộc sống và cảm xúc của mình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.