Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 127: Lời Hỏi Thăm Hụt Hẫng
Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt cuối cùng cũng dần buông mình khỏi những ô cửa kính, nhường chỗ cho sắc xanh tím của hoàng hôn bắt đầu lấn át bầu trời thành phố. Trong căn hộ nhỏ ấm cúng của mình, An Nhiên ngồi bên cửa sổ, chiếc ghế bành bọc vải nhung mềm mại ôm trọn dáng người thanh thoát của cô. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên trên vai, phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Đôi mắt to tròn long lanh của cô, thường ngày rạng rỡ niềm lạc quan, giờ đây đọng một nỗi lo lắng mơ hồ, dán chặt vào những vệt sáng lấp lánh đang dần thắp lên khắp các tòa nhà cao tầng.
Trong tay An Nhiên là một cuốn sổ nhỏ bìa da cũ, nơi cô vẫn thường ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ vụn vặt về "thế giới 60 giây" của mình. Nhưng hôm nay, những dòng chữ dường như chẳng muốn hiện ra, bởi tâm trí cô vẫn còn văng vẳng những lời nói của Mai Hoa từ chiều hôm qua. "Cậu cần một mối quan hệ 'bình thường' hơn, một người đàn ông thực sự dành thời gian cho cậu, không phải chỉ 60 giây bị phân tâm." Từng câu từng chữ như một lời cảnh tỉnh sắc lạnh, phá vỡ bức màn lãng mạn mà cô đã dày công dệt nên cho tình yêu của mình. An Nhiên luôn tin vào "điều không cần lý do", tin rằng phép màu của 60 giây là đủ để kết nối hai tâm hồn. Nhưng khi Mai Hoa đặt ra câu hỏi về một "tình yêu đích thực" vượt qua giới hạn không gian và thời gian, cô bắt đầu cảm thấy chông chênh. Liệu cô có đang quá ngây thơ khi bám víu vào một điều kỳ diệu mà không có nền tảng vững chắc trong thế giới thực?
Cô nhớ lại hình ảnh Lâm Dịch trong thang máy những ngày gần đây. Vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt lơ đãng, cái cách anh thường liếc nhìn đồng hồ đeo tay hoặc vội vàng kiểm tra điện thoại. Rồi cái tên "Thảo Vy" thoáng qua trên màn hình. Một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng An Nhiên, không phải là ghen tuông, mà là sự hụt hẫng, bị bỏ rơi. Anh ấy đang bị cuốn vào một thứ gì đó quá lớn, quá bận rộn, đến mức ngay cả 60 giây quý giá của họ cũng không còn giữ được sự trọn vẹn, thiêng liêng như trước. Cô đã cố gắng tự trấn an rằng đó chỉ là áp lực công việc, rằng anh ấy vẫn quan tâm, nhưng sự thật hiển hiện ngày càng rõ ràng. Khoảng cách vô hình ấy, ban đầu chỉ là một sợi chỉ mỏng manh, giờ đây đã dần trở thành một bức tường trong suốt, ngăn cách hai người ngay trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng.
Mai Hoa đã nói đúng. "Nếu anh ấy thực sự bận rộn như vậy, thì cậu càng phải chủ động hơn. Đừng chỉ ngồi đợi trong thang máy nữa. Cậu phải cho anh ấy thấy rằng cậu là một phần của cuộc sống thực của anh ấy." An Nhiên khẽ siết chặt cuốn sổ, những ngón tay thon dài lướt trên bìa da sờn cũ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc thường mang lại sự bình yên, nhưng hôm nay lại không thể xoa dịu được nỗi bất an trong lòng cô. Cô không thể cứ đứng nhìn "phép màu" của mình dần tan biến, không thể chấp nhận việc Lâm Dịch cứ thế rời xa mình, dù là trong vô thức. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nỗi sợ hãi rằng khi bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn này, mọi thứ sẽ không còn kỳ diệu, sẽ trở nên tầm thường, hoặc tệ hơn, cô sẽ mất anh mãi mãi. Nhưng nỗi khao khát được kết nối một cách trọn vẹn, được là một phần thực sự trong cuộc sống của Lâm Dịch, giờ đây đã lớn hơn tất cả những sợ hãi đó.
"Mình phải làm gì đó... Phải hỏi anh ấy..." An Nhiên thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết mới. Cô gấp cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Tiếng "cạch" nhẹ của bìa sổ như một lời khẳng định cho quyết tâm vừa nảy sinh. Cô đứng dậy, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát vẫn ẩn chứa một sức mạnh tiềm ẩn. Bước chân cô hướng về phía cửa, không còn vẻ chậm rãi, ngập ngừng như trước. Mặc dù trong lòng vẫn còn đó sự hoang mang, lo lắng, nhưng một ngọn lửa nhỏ của hy vọng và quyết tâm đã nhen nhóm trong đôi mắt cô. Cô sẽ không để mọi thứ trôi qua trong im lặng nữa. Cô sẽ hỏi. Cô sẽ cố gắng phá vỡ bức tường vô hình đó, dù chỉ là một vết nứt nhỏ. Chiếc đồng hồ treo tường điểm 18:00, báo hiệu thời gian đang trôi dần về khoảnh khắc định mệnh. An Nhiên thở dài một hơi cuối cùng, mùi trà thảo mộc vương vấn như níu kéo cô ở lại, nhưng bước chân cô đã không còn do dự. Cô phải đi. Cô phải đối mặt.
***
Đúng 18:29, An Nhiên đã có mặt trong chiếc thang máy cũ kỹ. Mùi kim loại đặc trưng, hơi ẩm và chút bụi thời gian vẫn vương vấn trong không khí, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của “thế giới 60 giây” của cô. Cô chọn đứng ở vị trí quen thuộc, gần bảng điều khiển, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa thang máy như thể có thể nhìn xuyên qua nó. Hôm nay, cô không mang theo cuốn sách hay chiếc máy tính bảng như mọi khi. Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào Lâm Dịch, người mà cô biết chắc chắn sẽ xuất hiện. Dù cố gắng trấn tĩnh, lồng ngực An Nhiên vẫn đập thình thịch, một hỗn hợp của lo lắng, hy vọng và cả một chút sợ hãi. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc trò chuyện, dù biết rằng 60 giây là quá ngắn ngủi.
Khi cánh cửa trượt mở ở tầng 10, Lâm Dịch bước vào. Dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh vẫn toát lên vẻ chỉnh tề trong bộ sơ mi xanh nhạt được là phẳng và quần tây sẫm màu. Tuy nhiên, nét nghiêm nghị thường thấy trên khuôn mặt góc cạnh của anh hôm nay lại pha lẫn một sự mệt mỏi rõ rệt. Đôi mắt sắc bén thường ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng giờ đây có vẻ trũng sâu hơn, và một nếp nhăn thoáng qua giữa hai lông mày cho thấy sự căng thẳng không ngừng. Anh khẽ xoa thái dương bằng ngón cái và ngón trỏ, một cử chỉ vô thức phản ánh áp lực đè nặng. Ánh mắt anh lướt qua An Nhiên một cách lơ đãng, chỉ gật đầu nhẹ thay cho lời chào, rồi lại nhanh chóng dán vào màn hình điện thoại trên tay. Tiếng "kít" quen thuộc của thang máy khi nó đi qua tầng 7 vang lên, và thời gian bỗng chốc ngưng đọng.
Thế giới bên ngoài hóa đá. Âm thanh của tiếng người nói chuyện, tiếng bước chân vội vã, tiếng còi xe từ xa đều tắt lịm. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp này, như một tấm chăn dày cách ly họ khỏi mọi xô bồ của thực tại. Mùi kim loại cũ hòa quyện với mùi giấy in mới từ một tài liệu nào đó mà Lâm Dịch đang cầm trên tay, tạo nên một sự tương phản lạ lùng. An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm. Cô nở một nụ cười ấm áp, dù cảm thấy nó không thể lan tỏa đến ánh mắt đang mải mê trên màn hình điện thoại của Lâm Dịch.
"Anh Dịch," cô cất tiếng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự quan tâm chân thành. "Dạo này anh có vẻ mệt mỏi lắm. Công việc áp lực lắm sao?"
Lâm Dịch khẽ giật mình, dường như chỉ vừa thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh hơi nheo lại như thể đang cố gắng điều chỉnh tiêu cự sau khi tập trung quá lâu vào màn hình. Anh cất điện thoại vào túi quần một cách vội vã, rồi xoa xoa gáy, thở dài một tiếng nặng nề. "Ừm... cũng tạm," anh trả lời, giọng trầm khàn, ngắn gọn và có phần khô khan, không chút biểu cảm. "Dự án mới khá bận." Anh không nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh lơ đãng lướt qua vai cô, như đang tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong không trung. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, với mặt số tinh xảo, bỗng trở nên nổi bật trong ánh sáng mờ ảo của thang máy, như một lời nhắc nhở không lời về sự hối hả mà anh đang phải đối mặt.
An Nhiên cảm thấy một nỗi hụt hẫng nhói lên trong lồng ngực. Cô đã mong chờ một câu trả lời dài hơn, một sự chia sẻ, dù chỉ là một chút. Cô cố gắng duy trì nụ cười trên môi, nhưng nó đã trở nên gượng gạo hơn. "Em thấy anh gần đây hay suy nghĩ... Có chuyện gì anh có thể chia sẻ với em mà?" Cô hỏi tiếp, giọng nói dịu dàng, cố gắng gợi mở, kéo anh ra khỏi lớp vỏ bọc mệt mỏi của mình. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, định chạm vào cánh tay anh, một cử chỉ thân mật mà họ vẫn thường trao nhau trong thế giới 60 giây này, như một cách để khẳng định sự kết nối đặc biệt của họ.
Nhưng ngay khi những ngón tay cô vừa chạm nhẹ vào lớp vải sơ mi của anh, Lâm Dịch lại khẽ rụt tay lại một cách vô thức, gần như là một phản xạ. Anh không nhìn cô, chỉ nhìn xuống sàn thang máy, rồi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình một cách vội vã, như thể đang kiểm tra xem còn bao nhiêu giây nữa. "Không có gì đặc biệt đâu," anh đáp, giọng điệu vẫn đều đều, thiếu đi sự ấm áp mà cô mong đợi. "Chuyện công việc thôi. Em không cần lo." Lời nói của anh, dù không có ý gì, nhưng lại giống như một bức tường vô hình khác vừa được dựng lên giữa họ, đẩy cô ra xa. An Nhiên cảm thấy như một dòng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh ấy... đang đẩy mình ra xa?
Sự im lặng bao trùm lấy họ một lần nữa, nhưng lần này nó không còn là sự tĩnh lặng đầy chất thơ hay sự kết nối sâu sắc như trước. Nó là một sự im lặng nặng nề, khó chịu, bị lấp đầy bởi nỗi thất vọng của An Nhiên và sự mệt mỏi đến vô cảm của Lâm Dịch. An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh một nỗi buồn không tên. Cô cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu của sự quan tâm trong ánh mắt lơ đãng của anh, nhưng chỉ thấy sự trống rỗng và mệt mỏi. Trái tim cô như thắt lại, cảm giác lạnh lẽo của kim loại thang máy giờ đây như thấm sâu vào tận xương tủy. Cô biết, cô đã thử. Cô đã cố gắng phá vỡ nó, nhưng bức tường dường như đã quá kiên cố. Tiếng "tách" quen thuộc của thang máy đột ngột vang lên, cắt đứt sợi dây mong manh cuối cùng giữa họ, tuyên bố kết thúc 60 giây. Nó đột ngột và lạnh lùng, như một lời phán quyết cho nỗ lực của cô.
***
Tiếng “tách” dứt khoát của thang máy vừa dứt, một dòng người hối hả từ bên ngoài sảnh tòa nhà ùa vào, phá tan sự tĩnh lặng vốn có. Ánh sáng nhân tạo chói chang từ những chiếc đèn huỳnh quang trên trần, cùng với tiếng ồn ào của hàng trăm cuộc trò chuyện, tiếng bước chân vội vã, tiếng còi xe inh ỏi từ con đường phía trước, tất cả ập đến như một làn sóng dữ dội, cuốn phăng đi mọi tàn dư của “thế giới 60 giây” vừa kết thúc. Mùi kim loại cũ trong thang máy nhanh chóng bị thay thế bởi mùi nước hoa tổng hợp, mùi cà phê pha sẵn và cả mùi khói bụi của thành phố, tạo nên một hỗn hợp ngột ngạt khó chịu.
An Nhiên bước ra khỏi thang máy, đôi chân cô như nặng trĩu. Cảm giác hụt hẫng và trống rỗng bao trùm lấy cô, lạnh lẽo hơn cả làn gió se lạnh của buổi tối đang tràn vào sảnh tòa nhà từ cánh cửa tự động. Nụ cười gượng gạo trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt suy tư, đầy nỗi thất vọng. Cô đã cố gắng, đã dồn hết can đảm để hỏi, để gợi mở, nhưng những gì cô nhận được chỉ là sự lơ đãng, những câu trả lời qua loa và một cử chỉ rụt tay lại vô thức.
Lâm Dịch, như thường lệ, nhanh chóng lướt qua cô. Anh không ngoái đầu lại, chỉ khẽ vẫy tay lên cao một cách hời hợt, một cử chỉ chào tạm biệt mang tính xã giao hơn là sự thân mật mà cô hằng mong muốn. "Anh về trước đây," anh nói vội, giọng nói đã hòa lẫn vào tiếng ồn ào của sảnh. Rồi anh nhanh chóng biến mất vào dòng người đang đổ ra khỏi tòa nhà, bóng lưng cao gầy của anh khuất dần giữa biển người xa lạ. An Nhiên đứng lại, bất động, đôi mắt to tròn long lanh dõi theo bóng lưng anh. Cô nhìn anh hòa vào đám đông, rồi hoàn toàn tan biến, như một ảo ảnh vừa vụt qua.
Một cảm giác chua chát dâng lên trong cổ họng cô. "Anh ấy thực sự đang biến mất khỏi thế giới của mình..." cô tự nhủ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Hay tệ hơn, "Hay chính mình đang để anh ấy biến mất?" Câu hỏi vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng. Phép màu của 60 giây, thứ mà cô đã tin tưởng tuyệt đối, giờ đây dường như đang dần trở thành gánh nặng. Nó không còn là một kho báu riêng tư, mà là một chiếc lồng vô hình, giam giữ mối quan hệ của họ trong một khoảng không gian và thời gian hữu hạn, không thể chạm tới thế giới thực.
Làn gió se lạnh của buổi tối luồn qua mái tóc dài của cô, khiến cô rùng mình. An Nhiên đứng tần ngần một lúc lâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn đá hoa cương dưới chân, sự hối hả của cuộc sống xung quanh cô, và sự trống rỗng trong trái tim mình. Những lời Mai Hoa nói lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết: "Cậu không thể mãi là người chờ đợi trong sự tĩnh lặng đó được." Cô không thể cứ mãi bám víu vào một "phép màu" đang dần bị xói mòn bởi áp lực của thực tại. Cô phải làm gì đó. Cô phải tìm hiểu rõ ràng hơn.
Với một quyết tâm mới nhen nhóm trong lòng, dù vẫn còn pha lẫn sự hoang mang, An Nhiên cúi đầu, siết chặt quai túi xách và bước ra khỏi tòa nhà. Mỗi bước chân cô đi đều nặng trĩu, nhưng không còn là sự do dự mà là một sự kiên định mới. Cô bước ra con phố đông đúc, tiếng còi xe, tiếng động cơ ầm ĩ của thành phố về đêm bao trùm lấy cô. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé giữa dòng người tấp nập, nhưng cũng chính trong khoảnh khắc đó, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô.
Cô rút điện thoại ra khỏi túi, màn hình phát ra ánh sáng xanh mờ ảo trong bóng tối. Cô lướt qua danh bạ, ngón tay dừng lại ở một cái tên quen thuộc, không phải của Mai Hoa, mà là "Cô Lan". Cô Lan, người phụ nữ lớn tuổi mà cô vẫn thường đến xin lời khuyên, người luôn có cái nhìn bay bổng, lãng mạn nhưng cũng đầy sâu sắc về cuộc sống và tình yêu. Mai Hoa đã cho cô những lời khuyên thực tế, nhưng có lẽ, An Nhiên cần một góc nhìn khác, một góc nhìn có thể giúp cô tìm thấy một lối đi cho "phép màu" của mình trong thế giới thực, không phải bằng cách từ bỏ nó, mà là bằng cách biến nó thành một điều gì đó vĩnh cửu hơn.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí se lạnh buổi tối và mùi khói xe thoảng qua. Cô đã không còn ở trong "thế giới 60 giây" an toàn của mình nữa. Cô đã ở trong thế giới thực, một thế giới đầy những bất định và những thách thức. Nhưng cô biết, đã đến lúc cô phải đối mặt với nó, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả "phép màu" mà cô và Lâm Dịch đã từng chia sẻ. Cô sẽ tìm cách. Cô sẽ không bỏ cuộc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.