Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 137: Lời Mời Từ Thế Giới Bên Ngoài: Sự Băn Khoăn Của An Nhiên
Tiếng “kít” quen thuộc của chiếc thang máy cũ kỹ vang lên, một âm thanh đã trở thành tín hiệu định mệnh mỗi chiều của An Nhiên. Cô bước vào, nhịp tim vẫn còn giữ sự đều đặn của một thói quen, nhưng sâu thẳm lại mang theo một nỗi dự cảm mơ hồ. Đúng 18:29, không chậm một giây, Lâm Dịch xuất hiện ở ngưỡng cửa. Dáng vẻ anh vẫn cao ráo, lịch lãm trong bộ vest công sở, nhưng ánh mắt anh lại hằn lên những vệt mệt mỏi, nặng trĩu. Quầng thâm dưới mắt anh hiện rõ hơn, và nụ cười thường trực, dù ít ỏi, cũng đã nhường chỗ cho một vẻ mặt căng thẳng, như thể anh đang mang theo cả gánh nặng của thế giới bên ngoài vào không gian thiêng liêng này.
Khi cánh cửa thép nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ã của hành lang văn phòng, thời gian như thể cũng khẽ thở dài, rồi ngưng đọng. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, mùi kim loại cũ kỹ và một chút hương cà phê thoang thoảng từ Lâm Dịch dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. An Nhiên nhìn anh, cố gắng tìm kiếm ánh mắt quen thuộc, sự kết nối sâu sắc mà họ vẫn thường chia sẻ. Nhưng đôi mắt anh cứ lướt qua cô, rồi lại vô định nhìn về phía cánh cửa. Cô cảm nhận được sự xa cách, một bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa họ, dù cả hai đang đứng trong cùng một không gian bị thời gian bỏ quên.
“Hôm nay anh vẫn bận rộn lắm sao, Lâm Dịch?” An Nhiên cất tiếng, giọng cô nhẹ như một làn gió, cố gắng xua đi sự nặng nề đang bao trùm. Cô vẫn giữ nụ cười lạc quan thường lệ, nhưng có lẽ, chỉ cô mới biết nụ cười ấy đang gắng gượng đến mức nào.
Lâm Dịch thở dài nhẹ, một âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để An Nhiên nghe rõ. Anh khẽ day nhẹ thái dương, rồi mới hướng ánh mắt về phía cô, nhưng chỉ là thoáng qua. “Cũng tạm ổn. Dự án... khá phức tạp.” Giọng anh khàn hơn bình thường, như thể đã nói quá nhiều, hoặc đã im lặng quá lâu. Sự phức tạp trong lời nói của anh không phải là sự chia sẻ, mà là một bức tường khác, một lời bào chữa cho sự thiếu vắng của anh.
An Nhiên cảm thấy trái tim mình se lại. “Anh có vẻ mệt mỏi. Anh đã ăn tối chưa?” Cô vẫn cố gắng, vẫn tin rằng chỉ cần cô đủ kiên nhẫn, đủ dịu dàng, anh sẽ lại quay về với cô, với 60 giây của họ. Cô đưa tay lên, định chạm nhẹ vào cánh tay anh như một lời an ủi, nhưng rồi lại khựng lại. Có lẽ, anh không muốn. Có lẽ, cô đang xâm phạm vào một khoảng không gian riêng mà anh đang cố gắng bảo vệ.
Lâm Dịch không nhận ra cử chỉ của cô. Anh chỉ liếc nhìn đồng hồ đeo tay, một hành động vô thức đã trở thành thói quen trong những ngày gần đây. “Chưa, tôi về sẽ ăn. Hết giờ rồi.” Câu nói cuối cùng của anh như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim An Nhiên. "Hết giờ rồi." Không phải là "hết 60 giây", mà là "hết giờ". Hết giờ cho họ, cho khoảnh khắc diệu kỳ này. Ánh mắt anh không còn sự kết nối như trước, mà chỉ là một sự chờ đợi, chờ đợi cánh cửa mở ra, chờ đợi được trở về với thế giới thực tại đầy áp lực của anh. Nụ cười trên môi An Nhiên nhạt dần, tựa như một bông hoa đang héo úa. Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát anh, từng đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt anh, từng cử chỉ vội vã của anh. Cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng lan tỏa trong lòng cô, nặng hơn bất kỳ sự mệt mỏi nào mà cô có thể cảm nhận. Cô biết, 60 giây này không còn là 60 giây của riêng họ nữa, nó đã bị xâm lấn bởi những lo toan, những bộn bề từ thế giới bên ngoài mà anh đang phải gánh vác.
Khi chiếc thang máy "kít" lên một tiếng cuối cùng, cánh cửa mở ra ở tầng trệt, ánh đèn chói chang và tiếng người ồn ã ập vào, xua tan đi sự tĩnh lặng vốn có. Lâm Dịch vội vã bước ra, gần như không ngoái lại. An Nhiên chậm rãi theo sau, mỗi bước chân cô nặng trĩu. Cảm giác lạnh lẽo của tay nắm thang máy khi cô rời đi, như một lời nhắc nhở về sự lạnh giá đang len lỏi vào mối quan hệ của họ. Cô tự hỏi, liệu phép màu 60 giây có đang dần biến mất, hay chỉ đơn giản là nó đang tạm ẩn mình, chờ đợi một thời điểm khác để tỏa sáng? Cô nhớ lại những ngày đầu, khi 60 giây là tất cả, là một hòn đảo bình yên giữa biển đời giông bão. Giờ đây, hòn đảo ấy đang bị xói mòn, từng chút, từng chút một.
***
Tối muộn, ánh đèn vàng ấm áp của tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ' vẫn còn sáng. An Nhiên ngồi tại bàn làm việc, tựa lưng vào ghế, tay vẫn còn cầm cuốn sổ nhỏ quen thuộc và chiếc bút chì. Cô không ghi chép gì, chỉ mân mê bìa sổ, tâm trí vẫn còn vẩn vơ với khoảnh khắc 60 giây vừa qua. Mùi giấy in mới, mùi mực, và một chút hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt trên bàn, tất cả tạo nên một không gian làm việc quen thuộc, an yên. Tiếng gõ bàn phím lách cách của vài đồng nghiệp còn nán lại, tiếng điện thoại reo khẽ, và thỉnh thoảng là tiếng lật giấy sột soạt, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn cuối ngày.
Cô lướt qua các tin nhắn trên điện thoại, rồi mở hộp thư điện tử. Đa số là những email công việc, thông báo quảng cáo, nhưng một tiêu đề bỗng thu hút sự chú ý của cô: "Lời mời tham dự sự kiện ra mắt sách: 'Hành trình của những giấc mơ' – Tác giả Quốc Trung". Tên Quốc Trung, một cái tên không hề xa lạ. Anh là một biên tập viên văn học có tiếng, một cây bút trẻ đầy tài năng mà cô từng có dịp tiếp xúc trong vài dự án hợp tác giữa tòa soạn của cô và nhà xuất bản của anh. Anh gây ấn tượng với An Nhiên bởi phong thái lịch thiệp, sự tự tin và nụ cười cuốn hút, cùng ánh mắt thông minh, sắc sảo. Anh Quốc Trung không phải là người quá thân thiết, nhưng anh luôn giữ một thái độ chuyên nghiệp và thiện chí. Cô nhớ lần gần nhất họ gặp nhau tại một buổi hội thảo, anh đã trao cho cô tấm danh thiếp và nói, "Hy vọng có dịp hợp tác nhiều hơn, hoặc đơn giản là một buổi cà phê trò chuyện về văn chương."
An Nhiên mở email, đọc kỹ từng dòng. Sự kiện ra mắt sách văn học, được tổ chức tại một phòng triển lãm nghệ thuật đương đại, hứa hẹn sẽ là một buổi tối đầy màu sắc và tri thức. Cô lướt qua hồ sơ của Quốc Trung đính kèm, những bài viết của anh, những giải thưởng anh đã đạt được. Anh là một người thành công, luôn chủ động và đầy nhiệt huyết với công việc.
"Sự kiện ra mắt sách của anh Quốc Trung... Mình nên đi không nhỉ?" An Nhiên tự hỏi, giọng thầm thì đến nỗi chỉ mình cô nghe thấy. Ánh mắt cô đầy tò mò, nhưng cũng không thiếu sự suy tư. Một phần trong cô cảm thấy háo hức, bởi đó là cơ hội để mở rộng các mối quan hệ xã hội, được tiếp xúc với thế giới văn học mà cô yêu thích. Nhưng phần khác lại cảm thấy một chút băn khoăn, một sự ngần ngại khó tả.
Cô nhớ lại lời Mai Hoa từng nói, "Cậu cứ nhốt mình vào 60 giây làm gì? Thế giới bên ngoài còn bao nhiêu điều hay ho." An Nhiên luôn tin vào "điều không cần lý do" của mình, tin vào phép màu của 60 giây, nhưng những ngày gần đây, phép màu ấy dường như đang dần phai nhạt. Sự mệt mỏi và xa cách của Lâm Dịch đã gieo vào lòng cô một hạt giống nghi ngờ. Liệu có phải cô đã quá tập trung vào một mối quan hệ đặc biệt đến mức bỏ lỡ những cơ hội khác? Liệu có phải cô đang tự mình giới hạn bản thân trong một thế giới quá nhỏ bé, dù nó có diệu kỳ đến đâu?
Cô lướt qua màn hình điện thoại, nhìn vào bức ảnh nền là một góc của chiếc thang máy cũ kỹ, nơi cô và Lâm Dịch thường gặp nhau. Hình ảnh ấy, từng là nguồn an ủi và niềm vui, giờ đây lại mang một chút gì đó của sự hoài niệm, thậm chí là sự day dứt. Cô khao khát được kết nối với Lâm Dịch một cách sâu sắc hơn, ngoài 60 giây, nhưng anh luôn là người đặt ra ranh giới vô hình đó. Và cô, vì sợ làm mất đi sự đặc biệt, sự kỳ diệu của khoảnh khắc ấy, đã luôn chấp nhận. Nhưng chấp nhận đến bao giờ?
Cô gõ nhẹ chiếc bút chì xuống cuốn sổ, tạo thành những tiếng lách tách nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Phía bên ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những ánh sáng rực rỡ mời gọi. Một cảm giác cô đơn len lỏi, xen lẫn với sự tò mò về những điều chưa biết. Có lẽ, đã đến lúc cô nên bước ra khỏi vùng an toàn của mình, dù chỉ là một bước nhỏ. Cuộc sống không chỉ gói gọn trong 60 giây, và tình yêu, có lẽ cũng không nên bị giới hạn bởi một chiếc thang máy cũ kỹ. An Nhiên đóng email lại, nhưng lời mời của Quốc Trung vẫn còn vương vấn trong tâm trí cô, như một cánh cửa vừa hé mở ra một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Nó đại diện cho "thế giới bên ngoài" đang chủ động tiếp cận cô, tạo áp lực cho cô phải đưa ra lựa chọn hoặc ít nhất là xem xét việc thay đổi lối sống 'ẩn dật' của mình.
***
Buổi tối Sài Gòn nóng ẩm, những cơn gió thoảng qua mang theo mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi khói xe và cả chút hương hoa sữa cuối mùa. An Nhiên tìm đến quán ăn vặt 'Phố Đêm' quen thuộc, nơi cô và Mai Hoa thường hẹn hò mỗi khi muốn trút bầu tâm sự. Ánh đèn vàng ấm cúng của quán hắt lên những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên một không gian vừa bình dị, vừa thân mật. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng muỗng đũa lách cách, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng trong thang máy.
Mai Hoa đã đợi sẵn, mái tóc ngắn ngang vai được nhuộm màu thời trang của cô ấy nổi bật dưới ánh đèn. Cô mặc một chiếc áo thun đơn giản, năng động, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt lanh lợi luôn ánh lên vẻ tinh nghịch. Ngay khi An Nhiên vừa ngồi xuống, Mai Hoa đã đẩy một bát bún riêu cua nóng hổi về phía cô. "Tớ biết cậu sẽ thích món này. Nào, kể đi, mặt mũi cứ như người mất hồn vậy. Lại chuyện Lâm Dịch hả?" Giọng Mai Hoa nhanh, dứt khoát, mang theo sự quan tâm chân thành.
An Nhiên dùng đũa khuấy bát bún riêu, ánh mắt đăm chiêu nhìn những sợi bún trắng ngần. Hơi nóng từ bát bún phả lên mặt, nhưng không làm tan đi sự băn khoăn trong lòng cô. "Dạo này Lâm Dịch cứ như người mất hồn vậy đó. 60 giây cũng không còn là 60 giây nữa." Cô chậm rãi kể, từng lời như được nén lại từ sâu thẳm trái tim. Cô chia sẻ về sự mệt mỏi của Lâm Dịch, về những ánh mắt xa xăm và những câu trả lời hời hợt của anh. Cô cảm thấy một nỗi buồn dâng lên, như thể một phần nào đó trong cô đang dần tan vỡ.
Mai Hoa lắng nghe, gật gù. Rồi cô đặt mạnh chiếc đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. "Thì đó, tớ đã bảo cậu rồi mà. Cái kiểu tình yêu trên mây đó không bền đâu. Cậu cứ nhốt mình vào 60 giây làm gì? Cậu có biết là ngoài kia bao nhiêu người đang theo đuổi cậu không? Sao cứ phải bám víu vào cái thứ nửa vời đó?" Mai Hoa nói thẳng, không vòng vo, đúng như phong cách của cô. Cô thích dùng các thành ngữ, từ lóng hiện đại, và luôn đi thẳng vào vấn đề.
An Nhiên ngước nhìn bạn, trong mắt cô có sự tổn thương. "Nhưng đó là phép màu của bọn tớ mà... Tớ sợ nếu bước ra ngoài, nó sẽ tan biến mất." Cô thì thầm, bàn tay nắm chặt chiếc đũa. Đối với An Nhiên, 60 giây không chỉ là một khoảng thời gian, mà là một thế giới, một lời hứa, một niềm tin vào "điều không cần lý do". Cô sợ rằng, nếu họ chạm vào thực tại, phép màu sẽ biến mất, và họ sẽ chẳng còn lại gì.
Mai Hoa thở dài, có chút bất lực nhưng cũng đầy kiên nhẫn. "Tan biến hay không thì phải thử chứ. Cậu cứ thử đi sự kiện của anh Quốc Trung xem sao. Biết đâu lại có nhiều cái hay ho hơn cái thang máy đó." Mai Hoa đột nhiên nhắc đến Quốc Trung, như thể cô đã đọc được suy nghĩ của An Nhiên. "Anh ta là một người đàn ông thành đạt, có tài, lại còn lịch thiệp nữa. Chuyện gì mà không dám thử? Cậu cứ làm như mình đã có chồng rồi không bằng."
Lời khuyên của Mai Hoa khiến An Nhiên giật mình. Cô đã không kể cho Mai Hoa nghe về lời mời của Quốc Trung, nhưng Mai Hoa dường như đã nhìn thấu tâm can cô. "Nhưng... liệu có phải tớ đang lừa dối Lâm Dịch không?" Câu hỏi bật ra một cách vô thức, mang theo sự băn khoăn sâu sắc. An Nhiên nhận ra rằng, trong tiềm thức, cô đã coi mối quan hệ 60 giây này là một mối quan hệ "thực sự", đòi hỏi sự chung thủy và minh bạch, dù nó chưa bao giờ được định nghĩa rõ ràng. Cô đang dần nhìn nhận mối quan hệ này với một góc độ trưởng thành hơn, phức tạp hơn.
Mai Hoa bật cười, tiếng cười trong trẻo, sảng khoái. "Lừa dối cái gì mà lừa dối! Các cậu có ràng buộc gì đâu. Các cậu chỉ có 60 giây mỗi ngày, và ngay cả 60 giây đó, Lâm Dịch cũng đang bận bịu với công việc của anh ta. Đây là cơ hội để cậu mở rộng tầm mắt, biết đâu lại tìm được điều cậu thật sự muốn. Chẳng lẽ cậu định sống mãi trong cái 'thế giới 60 giây' ảo ảnh đó à? Cậu xứng đáng có một tình yêu trọn vẹn, một mối quan hệ mà cả hai cùng bước ra ngoài ánh sáng, chứ không phải cứ mãi lẩn quẩn trong một chiếc thang máy cũ kỹ." Mai Hoa đưa tay ra, vỗ nhẹ vào mu bàn tay An Nhiên, ánh mắt đầy khích lệ. "Cậu cứ đi đi. Đừng sợ. Cuộc sống này vốn dĩ là một hành trình khám phá mà. Đừng ngại thử những điều mới mẻ."
An Nhiên nhìn Mai Hoa, rồi lại cúi xuống bát bún riêu, tiếp tục khuấy đều. Lời nói của Mai Hoa như một luồng gió mạnh, thổi bay đi những đám mây u ám trong tâm trí cô. Đúng vậy, cô có đang tự giới hạn bản thân không? Cô có đang quá sợ hãi việc mất đi một điều gì đó mà vốn dĩ đã rất mong manh? Sự băn khoăn về việc "lừa dối Lâm Dịch" vẫn còn đó, nhưng nó không còn mạnh mẽ như lúc đầu. Thay vào đó, một hạt giống tò mò, một khao khát được "thử" đã bắt đầu nảy mầm. Cái cảm giác ấm nóng của ly trà gừng trên tay, cùng mùi đồ ăn nướng hấp dẫn từ những hàng quán lân cận, dường như đang tiếp thêm cho cô một nguồn năng lượng mới. Cô ngẩng đầu lên, nhìn ra bên ngoài, nơi những ánh đèn neon nhấp nháy, nơi dòng người vẫn đang hối hả trôi qua. Thế giới bên ngoài, có lẽ, không đáng sợ như cô vẫn nghĩ.
"Mai Hoa nói đúng. Cơ hội không chờ đợi ai." An Nhiên thầm nghĩ, một câu nói mà cô nhớ rằng Quốc Trung cũng từng dùng. Cô khẽ mím môi, một quyết định nhỏ bé nhưng đầy dũng khí đã được nhen nhóm trong lòng. Có lẽ, đã đến lúc cô nên tự mình tìm kiếm câu trả lời, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho cả 60 giây của họ. Cô không chắc liệu Lâm Dịch có nhận ra sự thay đổi này không, hay liệu anh có còn đủ thời gian để quan tâm đến những điều đang diễn ra trong cuộc sống của cô. Nhưng cô biết, cô không thể cứ mãi đứng yên, chờ đợi phép màu tự tìm đến. Cô phải tự mình bước đi, dù chỉ là một bước nhỏ, ra khỏi chiếc thang máy, ra khỏi 60 giây của riêng mình. Bởi vì, có những điều, phải thử mới biết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.