Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 152: Nỗi Hối Hận Giấu Kín: Lý Trí Và Trái Tim
Lâm Dịch vẫn đứng yên bên cửa sổ văn phòng, nơi màn đêm đã nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn. Thành phố bên dưới lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, nhưng trong tâm trí anh, tất cả chỉ là một khoảng tối mịt mờ, một tương lai bất định, và một nỗi sợ hãi sâu thẳm về việc mất đi An Nhiên mãi mãi. Tiếng thở dài nặng nề của anh hòa vào tiếng máy tính rì rì, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của sự hối tiếc và dằn vặt. Anh đã tự tay phá vỡ "phép màu" của riêng mình, bằng chính sự do dự và nỗi sợ hãi cố hữu của một người luôn tìm kiếm sự kiểm soát. Giờ đây, anh không biết liệu mình có còn cơ hội để hàn gắn, hay liệu An Nhiên có còn muốn tin vào 60 giây, vào phép màu của họ nữa không. Cảm giác bất lực len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực anh, nặng nề hơn bất kỳ gánh nặng công việc nào anh từng phải đối mặt.
Anh day day thái dương, cố gắng xua đi hình ảnh An Nhiên một mình trong thang máy, với ánh mắt thất vọng và giọt nước mắt lăn dài trên má mà anh đã tưởng tượng ra. Tuy nhiên, hình ảnh ấy cứ luẩn quẩn, đeo bám, như một lời buộc tội không ngừng nghỉ. Đồng hồ đeo tay điểm 19 giờ 00 phút, kim giây vẫn tuần tự chuyển động, nhưng thời gian trong tâm trí anh dường như đã ngưng đọng từ khoảnh khắc 18 giờ 30 phút. Anh biết mình đã bỏ lỡ, không chỉ là một khoảnh khắc 60 giây, mà là một điều gì đó thiêng liêng hơn, một kết nối vô hình đã bị anh cắt đứt.
Với bước chân nặng nề, Lâm Dịch rời khỏi bàn làm việc, ánh mắt mệt mỏi quét qua căn phòng đã vắng người. Anh sải bước nhanh qua hành lang dài hun hút, tiếng giày da gõ cộc cộc trên nền đá hoa cương vang vọng, phá v vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của buổi tối muộn. Đầu óc anh quay cuồng với những suy nghĩ hỗn độn, cố gắng sắp xếp lại mọi thứ, tìm kiếm một lý do, một lời biện minh cho hành động của mình. Anh tự nhủ rằng đó là điều cần thiết, là trách nhiệm của một kỹ sư phần mềm chủ chốt của công ty, rằng một dự án quan trọng như thế không thể để sơ suất. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói khác cứ thì thầm, rằng anh đã đánh mất một điều quý giá hơn bất kỳ dự án nào.
Đúng lúc anh rẽ vào góc hành lang, một giọng nói trầm ấm và quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của anh.
"Lâm Dịch, cậu đã làm rất tốt."
Anh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sắc sảo nhưng đầy hài lòng của Giám đốc Hoàng. Vị giám đốc cao ráo, phong độ, vẫn giữ vẻ ngoài lịch sự và chỉnh tề dù đã cuối giờ làm việc. Nụ cười trên môi ông ta dường như xua tan đi phần nào không khí căng thẳng và u ám trong hành lang.
"Bài trình bày của cậu rất thuyết phục, và quyết định cuối cùng của cậu đã cứu vãn cả dự án. Tôi rất tin tưởng vào khả năng của cậu." Giám đốc Hoàng nói thêm, bước lại gần hơn, vỗ nhẹ vai Lâm Dịch. Lực vỗ tay không quá mạnh, nhưng đủ để Lâm Dịch cảm nhận được sự kỳ vọng và trọng trách đặt trên vai mình.
Lâm Dịch cúi đầu chào một cách máy móc, cố gắng nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp nhất có thể. Trong lòng anh, một sự giằng xé dữ dội diễn ra. *Cứu vãn dự án... nhưng có phải đã đánh mất một điều khác không?* Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, sắc bén như một lưỡi dao. Anh đã chọn sự nghiệp, chọn cái gọi là "thực tế" mà anh luôn tin tưởng. Giám đốc Hoàng vừa khẳng định rằng anh đã làm đúng, rằng anh là một nhân viên mẫu mực, một người có năng lực. Lẽ ra anh phải cảm thấy tự hào, nhẹ nhõm. Nhưng không, cảm giác trống rỗng và hối tiếc lại càng dâng lên mạnh mẽ hơn, lấn át mọi sự hài lòng giả tạo.
"Cảm ơn Giám đốc. Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình," Lâm Dịch đáp lời, giọng nói đều đều, không chút biểu cảm thừa thãi. Anh đã luôn là người như vậy, ngắn gọn, súc tích, trực tiếp đi vào vấn đề. Nhưng đêm nay, mỗi từ ngữ thốt ra đều như có một gánh nặng vô hình đè nén. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Giám đốc Hoàng, sợ rằng ánh mắt sắc bén kia sẽ nhìn thấu được sự yếu đuối và nỗi dằn vặt đang ẩn giấu bên trong mình.
Giám đốc Hoàng vẫn giữ nụ cười hài lòng, gật đầu vẻ tán thưởng. "Đúng vậy. Chuyên nghiệp là thế. Thời gian là vàng bạc, Lâm Dịch. Cậu đã chứng minh được giá trị của mình hôm nay."
Những lời nói đó lẽ ra phải là liều thuốc an thần cho tâm hồn anh, nhưng thay vào đó, chúng lại như những nhát dao vô hình cứa vào vết thương lòng. *Thời gian là vàng bạc...* Anh biết. Anh đã luôn sống theo châm ngôn đó. Nhưng có những khoảnh khắc, có những 60 giây, mà giá trị của nó không thể đong đếm bằng vàng bạc, bằng dự án, bằng bất kỳ thước đo vật chất nào. Nó được đong đếm bằng cảm xúc, bằng sự kết nối, bằng những điều không cần lý do. Và anh đã bỏ lỡ nó. Anh đã chọn "vàng bạc" thay vì "khoảnh khắc".
Khi Giám đốc Hoàng quay lưng bước đi, bóng ông ta dần khuất dạng ở cuối hành lang, Lâm Dịch vẫn đứng đó, bất động. Cái vỗ vai và những lời khen ngợi của cấp trên lẽ ra phải mang lại cảm giác được công nhận, nhưng giờ đây, chúng chỉ khiến gánh nặng trong lòng anh thêm nặng trĩu. Anh không còn thấy tự hào hay thỏa mãn, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi hối tiếc gặm nhấm. Anh biết, quyết định của anh là đúng đắn theo quan điểm công việc, theo kỳ vọng của xã hội và cấp trên. Nhưng còn An Nhiên? Cô ấy sẽ nghĩ gì? Liệu cô ấy có còn tin tưởng anh như trước nữa không?
Lâm Dịch bước nhanh về phía bàn làm việc của mình, cảm thấy từng bước chân nặng nề như chì. Khu vực làm việc của anh giờ đây vắng hoe, chỉ còn lác đác vài nhân viên vẫn nán lại, tiếng gõ bàn phím lẻ tẻ và tiếng máy chủ rì rì tạo nên một thứ âm thanh đơn điệu, buồn tẻ. Mùi cà phê nguội và mùi giấy tờ cũ vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của tòa nhà cũ kỹ. Ánh đèn huỳnh quang màu trắng nhợt nhạt trên trần hắt xuống, tạo nên một không khí lạnh lẽo và vô vị. Anh ngồi xuống ghế, cố gắng tập trung vào màn hình máy tính đang hiển thị những dòng code phức tạp mà anh đã để dở. Các con số, các thuật toán nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh hoàn toàn không thể tiếp nhận.
Anh day nhẹ thái dương, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm. Nỗi hối hận nặng nề hơn bất kỳ gánh nặng công việc nào. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, biểu tượng của sự kỷ luật và tính chính xác, giờ đây lại như một lời nhắc nhở không ngừng về thời gian đã trôi qua mà không có An Nhiên. 19 giờ 30 phút. Khoảnh khắc 60 giây đó đã trôi qua từ lâu, và anh vẫn đang ở đây, một mình, giữa bốn bức tường vô cảm.
"Đây là điều cần thiết," anh tự nhủ, giọng nói thì thầm gần như không nghe thấy, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình. "Một kỹ sư phải đặt công việc lên hàng đầu. 60 giây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, không thể so sánh với cả một dự án hàng triệu đô la. Cô ấy sẽ hiểu thôi... mình đã làm đúng." Anh cố gắng liệt kê những lợi ích công việc mà anh đã đạt được: sự tin tưởng của Giám đốc Hoàng, sự thành công của dự án, một bước tiến quan trọng trong sự nghiệp. Tất cả đều là những lý do logic, hợp lý, mà một Lâm Dịch lý trí sẽ không ngần ngại lựa chọn.
Nhưng trái tim anh lại không nghe lời lý trí. Một khoảng trống rợn người đang hình thành trong lồng ngực anh, một khoảng trống mà anh biết mình đã tự tay tạo ra. Anh nhắm mắt lại, hình ảnh An Nhiên một mình trong thang máy, với ánh mắt thất vọng và giọt nước mắt lăn dài trên má, lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Cô đã ở đó, chờ đợi anh, tin tưởng anh, tin vào những điều không cần lý do. Và chính anh đã phá vỡ phép màu ấy. Anh đã làm tổn thương cô.
"Vẫn còn ở lại à, Lâm Dịch?" Một giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lâm Dịch giật mình, mở mắt. Trần Tuấn, người bạn đồng nghiệp thân thiết, đang đứng cạnh bàn làm việc của anh. Dáng người trung bình, hơi tròn trịa, anh Tuấn đeo cặp kính gọng đen quen thuộc, gương mặt hiền lành và nụ cười ấm áp. Anh mặc chiếc áo sơ mi kẻ caro lịch sự nhưng có phần thoải mái hơn Lâm Dịch, tạo cảm giác dễ chịu. Ánh mắt anh Tuấn nhìn Lâm Dịch đầy quan tâm, thấu hiểu.
"Trông cậu không được khỏe lắm. Cuộc họp hôm nay căng thẳng vậy sao?" Trần Tuấn hỏi, giọng điệu từ tốn.
Lâm Dịch cố gắng che giấu sự bối rối, vội vàng gõ vài phím trên bàn phím. "Không sao, anh Tuấn. Chỉ là hơi mệt chút thôi. Có vài việc cần hoàn tất." Anh không muốn Trần Tuấn nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn ai biết về cuộc đấu tranh nội tâm đang diễn ra.
Trần Tuấn khẽ lắc đầu, đặt tay lên vai Lâm Dịch. Bàn tay anh Tuấn ấm áp, mang theo một sự trấn an nhẹ nhàng. "Công việc thì không bao giờ hết đâu, Lâm Dịch. Anh biết cậu là người rất có trách nhiệm, nhưng cũng nên biết cân bằng. Cuộc họp quan trọng thật, nhưng cũng nên để ý đến những điều quan trọng hơn... những khoảnh khắc mà tiền bạc không mua được."
Lâm Dịch giật mình. *Khoảnh khắc mà tiền bạc không mua được...* Những lời nói của Trần Tuấn như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh, xé toạc bức tường lý trí mà anh đang cố gắng xây dựng. Anh ngẩng đầu nhìn Trần Tuấn, trong mắt hiện lên sự bối rối và một chút kinh ngạc. Lời khuyên của Trần Tuấn không phải là một lời trách móc, mà là một sự gợi mở tinh tế, một lời nhắc nhở về những giá trị mà anh đang có nguy cơ đánh mất.
Trần Tuấn chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy thấu hiểu. Anh không nói thêm gì, chỉ siết nhẹ vai Lâm Dịch một cái nữa, rồi xoay người, bước ra khỏi văn phòng. Tiếng bước chân anh Tuấn dần xa, để lại Lâm Dịch một mình trong không gian tĩnh lặng, với những lời nói của bạn mình cứ vang vọng trong đầu.
*Những khoảnh khắc mà tiền bạc không mua được.* Anh đã có một khoảnh khắc như thế mỗi ngày, 60 giây diệu kỳ, nơi anh và An Nhiên cùng nhau bước vào một thế giới riêng, nơi mọi hối hả đều dừng lại. Anh đã xem nó là một phần của cuộc sống, một điều kỳ diệu mà anh không thể kiểm soát nhưng lại chấp nhận nó như một món quà. Nhưng giờ đây, món quà ấy đã bị anh tự tay làm vỡ. Và lời nói của Trần Tuấn đã khiến anh nhận ra, cái giá của sự lựa chọn này không chỉ là một dự án thành công hay sự nghiệp thăng tiến, mà còn là một phần hồn của anh, một phần mà chỉ có An Nhiên mới có thể chạm tới.
Không thể tập trung vào bất cứ điều gì, Lâm Dịch quyết định rời khỏi văn phòng. Anh cần không khí, cần một nơi nào đó để hít thở, để suy nghĩ. Anh đi thẳng đến thang máy, nhưng không phải chiếc thang máy cũ kỹ quen thuộc. Anh đi đến chiếc thang máy mới, hiện đại, đưa anh lên tầng thượng của Tòa nhà Thiên Phát.
Cánh cửa thang máy mở ra, một làn gió mạnh ùa vào, cuốn đi chút hơi nóng còn sót lại trong ngày, nhưng không thể xua tan sự nặng nề trong lòng anh. Sân thượng rộng lớn trải dài trước mắt, sàn bê tông phẳng phiu, được bao quanh bởi lan can kính cường lực cao. Một vài bồn cây cảnh được bố trí dọc theo lan can, tạo nên những mảng xanh giữa không gian khoáng đạt. Ánh sáng từ những ngọn đèn trang trí hắt lên, tạo nên một không gian vừa hiện đại, vừa tĩnh lặng.
Lâm Dịch bước ra, tiến đến lan can kính, tựa người vào đó. Gió đêm rít qua tai anh, mang theo tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lên thành tiếng rì rầm trầm đục, hòa lẫn với tiếng còi tàu thỉnh thoảng vang lên từ phía cảng. Mùi không khí trong lành ở độ cao này pha lẫn với mùi kim loại của kết cấu tòa nhà, mang đến một cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Dưới chân anh, thành phố trải dài vô tận, một biển ánh sáng rực rỡ, lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rải trên tấm thảm nhung đen.
Anh siết chặt chiếc đồng hồ đeo tay, biểu tượng của mọi lý lẽ và kiểm soát trong cuộc đời anh. Nó lạnh ngắt trong lòng bàn tay, như chính trái tim anh lúc này.
*Mình đã làm đúng. Hoàn toàn đúng.* Anh lại tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân lần nữa. *Đó là một quyết định chuyên nghiệp, cần thiết cho sự nghiệp. Nhưng tại sao... lại hối hận đến thế? Cảm giác trống rỗng trong tim là gì đây? An Nhiên... cô ấy đã cảm thấy thế nào khi mình không xuất hiện?*
Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực. Gió mạnh thổi tung mái tóc anh, làm lạnh sống lưng. Anh mở mắt ra, ánh mắt anh nhìn chăm chú vào chiếc đồng hồ, rồi phóng tầm mắt ra xa, như đang cố tìm kiếm một câu trả lời giữa màn đêm bao la, giữa hàng ngàn ánh đèn không ngừng nhấp nháy.
*60 giây... nó có thực sự quan trọng đến vậy không? Hay mình đang tự biến nó thành một điều gì đó lớn lao hơn?* Anh tự vấn. Anh đã luôn là người ghét những điều "không kiểm soát được", những điều không có logic, không có quy luật. Và 60 giây ấy chính là một điều như vậy, một phép màu bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời anh. Anh đã cố gắng lý giải nó, nhưng rồi lại chấp nhận nó một cách vô điều kiện, vì An Nhiên.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. *Nhưng cái cách cô ấy mỉm cười, cái cách cô ấy nhìn mình... không giống bất kỳ điều gì khác.* Anh nhớ đến nụ cười rạng rỡ của cô, ánh mắt dịu dàng và tin tưởng của cô mỗi khi họ gặp nhau trong thang máy. Anh nhớ cách cô luôn tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất, cách cô tin vào những điều không cần lý do. "Chỉ cần đủ," cô từng nói. Và 60 giây đó, đối với cô, luôn là đủ.
Anh đã bỏ lỡ một khoảnh khắc đặc biệt. Một khoảnh khắc mà không ai khác có thể chia sẻ, không ai có thể hiểu được. Nó là thế giới riêng của anh và cô, một thế giới mà anh đã tự tay đánh mất, ít nhất là trong hai ngày qua. Nỗi khao khát được gặp An Nhiên, được nhìn thấy nụ cười của cô, được nói chuyện với cô, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, phá vỡ mọi bức tường lý trí mà anh đã cố gắng xây dựng. Nó không còn là sự tiếc nuối đơn thuần, mà là một nỗi khao khát cháy bỏng, một sự tuyệt vọng thầm kín. Anh sợ rằng mình đã đánh mất không chỉ 60 giây, mà còn là chính An Nhiên. Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh, nhưng trong lòng Lâm Dịch, chỉ còn lại một khoảng trống vô hạn, một nỗi lo sợ rằng phép màu của họ đã thực sự tan biến.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.