Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 153: Im Lặng Băng Giá: 60 Giây Gượng Gạo
Gió đêm vẫn rít qua tai, mang theo tiếng ồn ào xa xăm của thành phố, nhưng trong lòng Lâm Dịch, tất cả đều tan biến thành một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Anh đứng trên sân thượng, giữa biển ánh sáng lấp lánh như một bức tranh không hồn, và nhận ra rằng nỗi hối hận đang gặm nhấm anh không phải là sự tiếc nuối đơn thuần của một người đã bỏ lỡ một cuộc họp, mà là nỗi đau của một kẻ đã đánh mất một phần quan trọng của chính mình. An Nhiên, với nụ cười và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã trở thành một phần không thể thiếu trong "lịch trình" cuộc đời anh, một khoảng lặng kỳ diệu giữa sự hối hả mà anh đã tự tay phá vỡ. "Phép màu của họ đã thực sự tan biến," câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời nguyền, một lời cảnh báo về cái giá phải trả cho sự ưu tiên lý trí của mình. Anh biết, anh phải làm gì đó. Anh phải gặp lại cô, phải hàn gắn lại khoảng cách mà chính anh đã tạo ra.
Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy với một cảm giác nặng nề chưa từng có. Đồng hồ điểm sáu giờ đúng, nhưng anh không còn cảm thấy sự chắc chắn, sự kiểm soát quen thuộc mà con số ấy thường mang lại. Thay vào đó là một sự bất an gặm nhấm, một nỗi lo sợ vô hình về những gì sẽ diễn ra vào chiều nay. Cả ngày làm việc của anh trôi qua trong sự bồn chồn. Anh cố gắng tập trung vào các bản mã, các thuật toán phức tạp, nhưng từng dòng lệnh đều trở nên vô nghĩa. Hình ảnh An Nhiên với đôi mắt thất vọng, gương mặt không nụ cười cứ hiện lên, che khuất mọi logic, mọi lý trí. Anh nhớ lại cái cách cô từng nói "chỉ cần đủ", và giờ đây, anh tự hỏi liệu anh đã làm điều gì đó để khiến những 60 giây quý giá kia không còn "đủ" nữa.
Khi kim đồng hồ dần dịch chuyển đến con số 18, Lâm Dịch không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh đẩy ghế đứng dậy, bỏ lại bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ và màn hình máy tính đang hiển thị những dòng code dang dở. Anh biết mình đang làm trái với mọi nguyên tắc về hiệu suất và kỷ luật cá nhân, nhưng vào lúc này, có một điều gì đó còn quan trọng hơn cả công việc, hơn cả sự nghiệp mà anh luôn theo đuổi một cách tận tụy. Anh cần phải đối mặt với An Nhiên, phải tìm cách sửa chữa sai lầm của mình.
Anh đi thẳng đến sảnh tòa nhà văn phòng, đến sớm hơn thường lệ. Lúc này là 18 giờ 20 phút. Sảnh tòa nhà vẫn tấp nập những con người vội vã, tiếng bước chân lướt qua sàn đá cẩm thạch vang vọng, tiếng điện thoại di động vang lên từ xa, tiếng cửa tự động mở ra đóng vào liên hồi. Mùi điều hòa lạnh lẽo trộn lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng của những người qua lại tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, chuyên nghiệp. Nhưng với Lâm Dịch, tất cả chỉ là một bức tranh mờ nhạt, một phông nền cho sự chờ đợi nặng nề trong lòng anh. Anh đứng lẫn vào dòng người, dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh nổi bật giữa đám đông, nhưng khuôn mặt góc cạnh, đường nét thanh tú quen thuộc giờ đây lại ẩn chứa sự lo lắng rõ rệt. Đôi mắt sắc bén, thường ngày ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, giờ đây không còn nhìn kiếm sự logic hay trật tự nữa, mà chỉ dõi theo một hướng duy nhất: lối vào nơi An Nhiên thường xuất hiện.
Anh đi đi lại lại vài bước, cố gắng giải tỏa sự căng thẳng đang tích tụ. Bàn tay anh vô thức đưa lên chỉnh lại chiếc cà vạt đã ngay ngắn, rồi lại vuốt phẳng vạt áo sơ mi trắng được là ủi cẩn thận. Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, biểu tượng của mọi lý lẽ và kiểm soát trong cuộc đời anh, kim đồng hồ vẫn chạy đều đặn, vô tình. *Còn chín phút nữa.* Anh tự nhủ. Chín phút để anh chuẩn bị tinh thần, chín phút để sắp xếp lại những lời anh muốn nói. Anh đã dành cả đêm qua để nghĩ, để tìm kiếm những từ ngữ có thể diễn tả hết nỗi hối hận của mình, những lời xin lỗi chân thành nhất. Anh muốn nói rằng anh đã sai, rằng anh đã đánh giá thấp giá trị của những khoảnh khắc 60 giây ấy, rằng anh nhớ cô, nhớ nụ cười của cô. Nhưng không có câu từ nào thực sự vừa ý anh, không có lời nào đủ để bù đắp cho sự trống vắng mà cô đã phải trải qua.
Nỗi hối hận từ đêm qua vẫn còn vẹn nguyên, cùng với sự bất an ngày càng lớn. Anh cảm thấy cái nhìn lạnh nhạt của An Nhiên (trong tưởng tượng) đã đủ để khiến anh run rẩy. Anh đã luôn là người điềm tĩnh, lý trí, hiếm khi để cảm xúc chi phối. Nhưng giờ đây, trước An Nhiên, mọi bức tường anh dựng lên đều sụp đổ. Anh sợ cô giận, sợ cô thất vọng, nhưng hơn hết, anh sợ cô sẽ không còn nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng và tin tưởng như trước nữa.
"Mình phải nói gì đây? Cô ấy sẽ giận đến mức nào?" Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm, đều thường ngày giờ đây lại nghe như một tiếng thở dài nặng nhọc. Anh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì điều hòa, mà vì sự lạnh nhạt mà anh dự đoán sẽ phải đối mặt. Anh nhớ lại lời Trần Tuấn đã nói, về những điều quan trọng hơn cả công việc, và anh nhận ra mình đã mù quáng đến nhường nào. Anh đã để lý trí lấn át cảm xúc, để sự nghiệp che mờ đi trái tim.
Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Anh là Lâm Dịch, kỹ sư phần mềm Lâm Dịch, người luôn giải quyết mọi vấn đề một cách logic và hiệu quả. Nhưng vấn đề này, vấn đề mang tên An Nhiên, dường như lại nằm ngoài mọi thuật toán, mọi công thức mà anh biết. Anh liếc nhìn đồng hồ lần nữa. 18:25. Bốn phút nữa. Anh cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, một nhịp đập không theo quy luật, không theo sự kiểm soát của anh. Anh nhớ đến khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn long lanh và nụ cười tươi tắn của cô. Anh nhớ cách cô thường mặc những bộ trang phục thoải mái, nhẹ nhàng như váy hoặc áo blouse với tông màu tươi sáng, phản ánh tính cách phóng khoáng và yêu đời. Sẽ ra sao nếu nụ cười ấy không còn dành cho anh? Sẽ ra sao nếu ánh mắt ấy chỉ còn sự xa lạ?
Anh đứng tựa vào một cột trụ gần lối vào thang máy, cố gắng tạo vẻ tự nhiên nhất có thể. Dù đã cố gắng che giấu, nhưng sự bồn chồn vẫn hiện rõ trên từng cử chỉ của anh. Anh lại nhìn đồng hồ, 18:28. Chỉ còn một phút. Anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đã luôn coi An Nhiên là một điều kỳ diệu, một món quà định mệnh. Và giờ đây, anh lại sợ rằng mình đã đánh mất món quà ấy chỉ vì sự cứng nhắc và nỗi sợ hãi của chính mình. Sự lo lắng không ngừng dâng lên, nhấn chìm mọi suy nghĩ lý trí. Anh hiểu rằng, khoảnh khắc sắp tới sẽ quyết định liệu có còn những 60 giây của họ nữa hay không. Anh cảm thấy cái nhìn lạnh nhạt của An Nhiên (trong tưởng tượng) đã đủ để khiến anh run rẩy. Lòng anh như lửa đốt, một sự sợ hãi lạ lùng xâm chiếm, sợ rằng cô sẽ không đến, hoặc nếu đến, cô sẽ không còn là An Nhiên mà anh vẫn biết.
Đúng 18 giờ 29 phút, bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở lối vào. An Nhiên. Cô bước vào sảnh, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, đôi mắt to tròn long lanh vẫn vậy, nhưng nụ cười tươi tắn thường trực trên môi lại hoàn toàn vắng bóng. Thay vào đó là một vẻ mặt bình thản đến lạ lùng, một sự vô cảm khiến Lâm Dịch thấy lạnh sống lưng. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh nhạt và quần vải ống rộng, phong cách giản dị nhưng vẫn thanh thoát. Cô không nhìn về phía anh, chỉ đi thẳng đến chiếc thang máy cũ kỹ.
Lâm Dịch cảm thấy một luồng điện chạy qua cơ thể. Anh vội vàng bước theo, cố gắng bắt kịp cô trước khi cánh cửa thang máy khép lại. Anh gọi khẽ tên cô, nhưng giọng nói như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn của sảnh. An Nhiên dường như không nghe thấy, hoặc cố tình không nghe thấy. Cô bước vào bên trong, đứng tựa lưng vào thành thang máy. Lâm Dịch chen vào ngay trước khi cánh cửa đóng sập, tim anh đập dữ dội trong lồng ngực.
Chiếc thang máy cũ kỹ bắt đầu di chuyển lên. Tiếng "kít" đặc trưng khi nó dừng ở tầng 7, rồi tiếng chuông "ting" quen thuộc vang lên, báo hiệu khoảnh khắc 60 giây đã bắt đầu. Thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá. Chỉ còn lại hai người họ trong không gian chật hẹp, đầy mùi kim loại cũ, mùi bụi thoang thoảng, và mùi nước hoa nhẹ nhàng của An Nhiên. Bầu không khí căng thẳng, gượng gạo, lạnh lẽo đến mức Lâm Dịch cảm thấy như mình đang đứng giữa một tảng băng. Nó hoàn toàn trái ngược với sự ấm cúng và kỳ diệu thường thấy, sự thân mật mà họ đã xây dựng nên trong suốt hàng trăm khoảnh khắc ngưng đọng trước đó.
An Nhiên vẫn đứng tựa lưng vào thành thang máy, đôi mắt to tròn long lanh của cô nhìn thẳng vào bảng điều khiển tầng, tránh né mọi ánh nhìn từ Lâm Dịch. Gương mặt thanh tú của cô không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, một vẻ bình thản đến đáng sợ. Cô giữ một cuốn sổ nhỏ màu xanh dương trong tay, chiếc bút bi kẹp ở giữa, nhưng không ghi chép, chỉ lật vu vơ từng trang giấy trắng. Cử chỉ ấy, quen thuộc đến mức ám ảnh, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không còn là sự tập trung vào những suy nghĩ bay bổng, mà là một bức tường vô hình cô dựng lên để ngăn cách anh.
Lâm Dịch thấy cô, lòng như thắt lại. Mọi lời đã chuẩn bị, mọi lời xin lỗi đã được sắp xếp trong đầu anh bỗng chốc tan biến. Anh cảm thấy lời nói như mắc kẹt trong cổ họng, một sự bất lực đến tột cùng. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí trong thang máy dường như đặc quánh lại, khó thở hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả bất kỳ lời trách móc nào.
"An Nhiên..." Lâm Dịch khẽ khàng cất tiếng, giọng anh trầm đục, run rẩy, hoàn toàn không phải là giọng điệu ngắn gọn, súc tích và ít biểu cảm thường ngày của anh. Anh muốn nói "anh xin lỗi", "anh đã sai", "anh nhớ em". Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở hai từ ấy, đầy bất lực. "Anh..."
An Nhiên khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lướt qua anh một cách hờ hững, không một chút ấm áp, không một chút thân quen nào. "Có chuyện gì sao, Lâm Dịch?" Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng lại mang một sự lạnh lùng đáng sợ, một khoảng cách vô hình mà anh chưa từng cảm nhận thấy ở cô. Cô ngắt lời anh một cách dứt khoát, không để anh có cơ hội giải thích. Ánh mắt cô không một giây dừng lại trên gương mặt anh, mà lại nhanh chóng quay về phía bảng điều khiển, như thể có điều gì đó thú vị hơn nhiều đang chờ đợi cô ở đó.
Lâm Dịch cảm thấy một nhát dao đâm thẳng vào tim. Lời nói của cô, dù chỉ là một câu hỏi đơn giản, lại nặng nề hơn ngàn lời trách móc. Anh cảm thấy lời nói của mình trở nên vô nghĩa, mọi sự biện minh đều trở nên thừa thãi. Anh cố gắng giải thích, cố gắng tìm một lý do, một lời bào chữa cho sự vắng mặt của mình, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Anh không thể nói. Anh không thể tìm thấy từ ngữ nào để phá vỡ bức tường băng giá mà An Nhiên đã dựng lên.
Anh bước lại gần hơn một chút, hy vọng sự gần gũi về vật lý có thể rút ngắn khoảng cách cảm xúc. Nhưng ngay lập tức, An Nhiên lại khẽ di chuyển, lùi sát vào thành thang máy, tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng rõ ràng giữa hai người. Cử chỉ nhỏ ấy, vô cùng tinh tế, lại mang sức nặng của hàng ngàn lời nói. Nó như một lời khẳng định: cô không muốn anh lại gần. Cô đang bảo vệ bản thân, bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương mới.
Lâm Dịch cúi đầu, siết chặt nắm tay, cảm nhận sự bất lực đang dâng lên trong mình. Chiếc đồng hồ đeo tay lạnh ngắt trong lòng bàn tay anh, như chính trái tim anh lúc này. Anh đã luôn kiểm soát mọi thứ, mọi con số, mọi lịch trình. Nhưng anh lại không thể kiểm soát được cảm xúc của An Nhiên, không thể kiểm soát được sự lạnh nhạt mà cô đang dành cho anh. Anh nhớ lại những lần họ đã cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, những nụ cười, những khoảnh khắc im lặng đủ đầy trong chính không gian này. Giờ đây, chỉ còn là sự im lặng nặng nề, một sự im lặng đau đớn.
An Nhiên vẫn giữ cuốn sổ nhỏ trong tay, lật vu vơ từng trang, nhưng ánh mắt cô lại mơ màng nhìn ra khoảng không vô định, như đang lạc vào một thế giới khác. Cô có nghĩ về những 60 giây đã qua không? Cô có nhớ những gì họ đã từng chia sẻ không? Lâm Dịch không biết. Anh chỉ cảm nhận được một sự xa cách không thể với tới. Cái dáng vẻ dịu dàng, thanh thoát của cô, giờ đây lại cứng rắn đến lạ lùng. Anh muốn chạm vào cô, muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn kéo cô lại gần và nói rằng anh cần cô biết bao. Nhưng anh biết, bất kỳ hành động nào lúc này cũng chỉ làm cô thêm xa lánh.
"Thế giới 60 giây" của họ, nơi từng là một thiên đường an toàn, một ốc đảo kỳ diệu giữa cuộc sống hối hả, giờ đây đã trở thành một nhà tù của sự gượng gạo và im lặng. Nó không còn là nơi mọi hối hả đều dừng lại, mà là nơi mọi cảm xúc đều bị đóng băng. Lâm Dịch cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự trỗi dậy trong lòng. Anh sợ rằng, đây không chỉ là một khoảnh khắc giận dỗi, mà là một sự đổ vỡ không thể hàn gắn. Anh sợ rằng, anh đã thực sự đánh mất phép màu của mình, đánh mất An Nhiên. Mùi kim loại cũ trong thang máy, tiếng động cơ rì rầm nhẹ, tất cả đều hòa vào thành một bản giao hưởng buồn bã, vang vọng trong tâm trí anh. Anh ước gì thời gian có thể quay ngược lại, về cái khoảnh khắc anh đã đưa ra quyết định sai lầm. Anh ước gì anh có thể nói ra hết những lời trong lòng, nhưng tất cả đều bị chặn lại bởi bức tường vô hình mà An Nhiên đã dựng lên. Đôi mắt sắc bén của anh, dù có nhìn chăm chú đến đâu, cũng không thể xuyên thấu được vẻ ngoài lạnh nhạt của cô.
Chỉ vài giây sau, tiếng "ting" lần nữa vang lên, và thời gian ngưng đọng kết thúc. Cánh cửa thang máy mở ra, đưa họ trở lại với thế giới thực tại hối hả. Đó là tầng của Lâm Dịch.
Thang máy dừng lại ở tầng của Lâm Dịch, cánh cửa từ từ mở ra. An Nhiên, không một lời nói, không một cái nhìn, bước ra trước. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng khuất vào cuối hành lang, hòa lẫn vào bóng tối nhạt nhòa của những ngọn đèn huỳnh quang. Cô đi thẳng, không một lần ngoảnh lại, như thể anh chưa từng tồn tại, như thể những 60 giây vừa qua chỉ là một giấc mơ tồi tệ mà cô muốn quên đi. Lâm Dịch đứng lại một lúc, nhìn theo hướng An Nhiên đã đi, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh. Nỗi bất an và hối hận dâng lên mạnh mẽ, nhấn chìm anh trong sự tuyệt vọng. Anh nhận ra rằng, sự lạnh nhạt này còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc hay giận dữ nào. Nó là sự thờ ơ, là sự chấp nhận buông bỏ mà anh đã từng sợ hãi nhất.
Cánh cửa thang máy bắt đầu khép lại, như muốn nuốt chửng anh vào trong sự cô đơn. Anh vội vàng bước ra, cảm thấy đôi chân mình nặng trĩu. Hành lang văn phòng của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vẫn yên tĩnh, chuyên nghiệp như mọi khi. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ các phòng làm việc còn sáng đèn, tiếng máy lạnh chạy đều đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở. Mùi cà phê còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy tờ, tạo nên một cảm giác ấm áp và quen thuộc. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, tất cả chỉ là sự trống rỗng và hụt hẫng. Mùi hương quen thuộc giờ đây lại gợi lên một nỗi cô đơn khác lạ.
Anh bước đi chậm rãi trên hành lang, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo chì. Đầu óc anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. "Mình đã làm gì vậy?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ nghe chính mình. Câu hỏi ấy không chỉ là sự tự vấn, mà còn là một lời trách móc, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Anh đã làm gì để đẩy An Nhiên đi xa đến vậy? Anh đã làm gì để biến những khoảnh khắc kỳ diệu thành sự gượng gạo, thành nỗi đau?
Anh không còn muốn làm việc. Các dự án, các bản mã, mọi thứ mà anh từng xem là ưu tiên hàng đầu, giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ muốn tìm cách để nói chuyện lại với An Nhiên, để sửa chữa mọi thứ. Nhưng cô đã đi rồi, đã khuất khỏi tầm mắt anh, mang theo cả sự ấm áp và niềm tin mà anh từng tin rằng mình có được. Anh cảm thấy một sự cạn kiệt năng lượng, một nỗi mệt mỏi tinh thần chưa từng có. Anh đã luôn là người ghét những điều "không kiểm soát được", những điều không có logic, không có quy luật. Và giờ đây, anh đang đối mặt với chính điều đó – một mối quan hệ mà anh không thể kiểm soát, một trái tim mà anh đã vô tình làm tổn thương.
Anh dừng lại trước cửa văn phòng của mình, nhìn vào tấm biển tên Lâm Dịch, Kỹ sư phần mềm. Anh đã đạt được thành công, đạt được sự công nhận mà anh hằng mong muốn. Nhưng cái giá phải trả lại quá đắt. Anh đã đánh đổi một khoảnh khắc đặc biệt, một mối liên kết chân thành, lấy sự nghiệp. Và giờ đây, sự nghiệp ấy lại trở nên trống rỗng, vô nghĩa.
Ánh mắt anh lại lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay. Nó vẫn chạy, vẫn đếm từng giây, từng phút. Nhưng những 60 giây vừa rồi không còn là phép màu, mà là một lời nhắc nhở đau đớn về khoảng cách giữa họ. Nó đã biến thành một khoảng trống vô hạn, một nỗi lo sợ rằng phép màu của họ đã thực sự tan biến. Anh đã bỏ lỡ không chỉ một ngày, mà là hai ngày quan trọng nhất. Và cái giá phải trả là sự lạnh nhạt của An Nhiên, sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả giận dữ.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình chật cứng. Anh biết mình không thể cứ đứng đây và tự dằn vặt mãi được. Anh phải hành động. Anh phải tìm cách để An Nhiên hiểu rằng anh hối hận đến nhường nào, rằng anh trân trọng những khoảnh khắc 60 giây ấy đến mức nào. Nhưng làm thế nào? Cô ấy đã dựng lên một bức tường quá kiên cố. Anh sợ rằng sự lạnh nhạt này của An Nhiên báo hiệu cô sẽ bắt đầu tìm kiếm những lựa chọn khác, những mối quan hệ "bình thường" hơn, nơi không có những khoảnh khắc kỳ lạ hay những sự vắng mặt không giải thích. Nỗi bất an và sự hối hận của anh sẽ thúc đẩy anh có những hành động quyết liệt hơn để hàn gắn hoặc thể hiện tình cảm, vượt ra ngoài giới hạn 60 giây đã quá chật chội. Không khí căng thẳng trong "60 giây" cho thấy "thế giới" này không còn là nơi trú ẩn an toàn, báo hiệu nó sẽ sớm bị phá vỡ hoặc kết thúc.
Anh quay người, không bước vào văn phòng. Anh sẽ không làm việc đêm nay. Anh sẽ suy nghĩ. Anh sẽ tìm cách. Mùi cà phê đã nguội lạnh, không còn ấm áp như trước. Tiếng gõ bàn phím vẫn đều đều, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn về phía cuối hành lang, nơi bóng An Nhiên đã khuất. Anh không biết điều gì đang chờ đợi anh, hay chờ đợi mối quan hệ của họ. Nhưng một điều chắc chắn, anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ không để phép màu ấy tan biến hoàn toàn. Anh sẽ chiến đấu để giành lại những 60 giây của họ, và hơn thế nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.