Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 156: Tâm Trí Chia Đôi: Phút Giây Lạc Nhịp
Quán cà phê "Mỗi Ngày" vẫn tấp nập những câu chuyện thầm thì, nhưng An Nhiên không còn nghe thấy gì ngoài tiếng vọng của những suy nghĩ trong đầu mình. Ly trà hoa cúc đã nguội ngắt từ lâu, hơi ấm từng chút một tan biến, giống như niềm tin mỏng manh của cô vào mối quan hệ ‘60 giây’ cũng đang dần phai nhạt. Cô rời đi khi trời đã nhá nhem tối, bước chân nặng trĩu trên những con phố quen thuộc. Mùi hương cà phê rang xay, mùi bánh ngọt và hoa tươi, tất cả đều không thể xoa dịu được vết xước trong lòng cô. Thay vào đó, chúng chỉ làm nổi bật thêm sự trống rỗng, một cảm giác cô đơn đến tê tái giữa dòng người hối hả.
Đêm đó, An Nhiên trằn trọc không ngủ. Hình ảnh Lâm Dịch mỉm cười với Thảo Vy, ánh mắt quan tâm mà cô chưa từng thấy anh dành cho mình ngoài chiếc thang máy, cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim ám ảnh. Cô tự hỏi, liệu những ‘60 giây’ của họ có thực sự đặc biệt như cô vẫn tin, hay chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ mà cô đã bám víu vào? Nỗi bất an gặm nhấm tâm hồn cô, biến những ước mơ về một tình yêu kỳ diệu thành những mảnh vỡ sắc nhọn. Cô khao khát một sự rõ ràng, một lời khẳng định, nhưng đồng thời cũng sợ hãi phải đối mặt với sự thật có thể làm tan vỡ mọi thứ. Cả đêm, cô lật đi lật lại cuốn sổ nhỏ của mình, nhưng không một từ nào có thể diễn tả hết sự hỗn loạn trong trái tim cô.
Sáng hôm sau, An Nhiên thức dậy với đôi mắt thâm quầng và tâm trạng u ám. Mọi thứ xung quanh dường như mất đi màu sắc vốn có. Ngay cả công việc, niềm đam mê của cô, cũng không thể kéo cô thoát khỏi mớ bòng bong cảm xúc. Cô cố gắng tập trung vào bản thảo, nhưng từng câu chữ đều trở nên vô nghĩa. Nỗi lo lắng về Lâm Dịch và Thảo Vy, về tương lai của ‘60 giây’ cứ bủa vây lấy cô. Cô biết rằng chiều nay, cô phải đối mặt với anh trong chiếc thang máy quen thuộc. Cô không biết mình muốn gì, hay nên nói gì. Liệu cô có nên chất vấn anh? Hay cứ giả vờ như không có gì, để giữ lại chút mong manh của 'phép màu' đang dần tan biến? Cô cảm thấy như mình đang đứng trên một sợi dây mảnh, chênh vênh giữa vực thẳm của sự thật và ảo ảnh của hy vọng. Mọi âm thanh của thành phố, từ tiếng còi xe đến tiếng rao hàng, đều trở nên ồn ã một cách khó chịu, như thể đang thúc giục cô phải đưa ra một quyết định nào đó.
Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây, từng phút đều mang theo một sức nặng vô hình. Khi đồng hồ điểm 18:20, An Nhiên hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô chỉnh lại mái tóc, vuốt phẳng vạt áo, rồi cầm lấy chiếc túi xách và cuốn sổ nhỏ của mình. Bước chân cô hướng về phía tòa nhà văn phòng của Lâm Dịch, nhưng không còn là sự háo hức mong chờ như mọi khi, mà là một sự nặng nề, xen lẫn chút sợ hãi. Mỗi bước đi, cô lại tự hỏi, liệu ‘60 giây’ hôm nay có còn là của họ, hay đã bị pha loãng bởi một bóng hình khác, một mối bận tâm khác?
Khi An Nhiên đến sảnh, cô thấy Lâm Dịch đã đứng đó, nhưng anh không hề nhìn cô. Anh đang đứng cạnh cửa thang máy, đôi mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên mặt kính. Dáng người cao ráo của anh vẫn vậy, nhưng sự nghiêm nghị trên khuôn mặt dường như còn rõ nét hơn. An Nhiên nhận ra một vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt anh, không phải là sự mệt mỏi của một ngày làm việc bình thường, mà là sự kiệt sức của một tâm trí đang bị quá tải. Trang phục công sở của anh vẫn chỉnh tề, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cà vạt thắt nút gọn gàng, nhưng cô lại cảm thấy có một sự xa cách vô hình tỏa ra từ anh. Một mùi hương thoang thoảng của cà phê và giấy tờ, dường như đã bám chặt vào anh, gợi nhắc đến thế giới công việc bận rộn mà anh đang chìm đắm.
An Nhiên tiến lại gần, cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười của cô cứng nhắc và không tự nhiên. "Anh Lâm Dịch," cô khẽ gọi, giọng nói có chút dè dặt. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua cô một cách vội vã, rồi lại quay về màn hình điện thoại. "À, An Nhiên," anh đáp, một câu chào hỏi đơn giản, không chút hơi ấm. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua mình, ngay cả trước khi cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, như một lời nhắc nhở về sự khởi đầu của một thế giới khác, một thế giới mà cô từng tin là chỉ thuộc về hai người.
Khi cả hai bước vào trong, không gian chật hẹp của thang máy dường như càng trở nên ngột ngạt. Mùi kim loại cũ và mùi ẩm mốc nhẹ phảng phất, gợi lên cảm giác mục nát và cũ kỹ. Ánh đèn vàng nhạt trên trần hắt xuống, không đủ để xua đi bóng tối đang bao trùm lấy tâm trạng của An Nhiên. Cô đứng đối diện Lâm Dịch, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu của sự kết nối trong đôi mắt anh. Nhưng anh chỉ đơn giản là lơ đãng nhìn lên trần thang máy, hoặc thi thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình.
"Anh Lâm Dịch, hôm nay anh có vẻ... mệt mỏi hơn mọi ngày?" An Nhiên khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, có chút dò xét. Cô cố gắng chạm nhẹ vào cánh tay anh, một cử chỉ nhỏ bé, một nỗ lực tuyệt vọng để kéo anh ra khỏi thế giới riêng của mình. Nhưng anh không nhận ra, chỉ vô thức dịch chuyển người một chút, như thể đang cố gắng giữ một khoảng cách vô hình.
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, dường như không liên quan gì đến câu hỏi của cô mà là sự giải tỏa cho những áp lực của riêng anh. "À, dự án mới hơi căng thẳng một chút," anh trả lời, ánh mắt vẫn lơ đãng, nhìn đồng hồ. "Em thì sao?" Câu hỏi của anh vang lên một cách hời hợt, như một nghi thức xã giao đơn thuần, không hề chứa đựng một chút quan tâm thực sự nào. Cô cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường, một tấm màn chắn vô hình đã được dựng lên giữa họ.
An Nhiên cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua, Lâm Dịch cười nói vui vẻ với Thảo Vy. Nụ cười ấy, sự quan tâm ấy, đều không hiện hữu trong khoảnh khắc này, trong ‘60 giây’ của họ. Cô nuốt khan, cố gắng kìm nén nỗi thất vọng đang dâng trào. "Em thấy anh và Thảo Vy nói chuyện có vẻ vui vẻ lắm... cô ấy là đồng nghiệp mới của anh à?" Cô thử tiếp cận, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng sâu bên trong là một sự chất vấn, một nỗi đau nhói. Cô muốn biết, muốn anh xác nhận, muốn anh phủ nhận.
Nghe đến tên Thảo Vy, Lâm Dịch giật mình nhẹ. Anh quay lại nhìn An Nhiên, nhưng ánh mắt anh vẫn lảng tránh, không đối diện trực tiếp với cô. Cô thấy một tia bối rối thoáng qua trong mắt anh, rồi nhanh chóng biến mất. "À, đúng vậy. Cô ấy là Trưởng nhóm dự án mới. Rất chuyên nghiệp." Anh đáp, giọng điệu khô khan, không chút cảm xúc. Anh dùng từ "chuyên nghiệp", một cách khách quan, lý trí, như thể đang miêu tả một cỗ máy, không phải là một người phụ nữ đã khiến anh mỉm cười. Mùi nước hoa thoang thoảng của An Nhiên, vốn thường mang lại sự dễ chịu cho anh, giờ đây dường như cũng bị lu mờ bởi mùi của những kế hoạch, những dòng code trong tâm trí anh.
An Nhiên siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, những đầu ngón tay trắng bệch. Từ "chuyên nghiệp" của anh như một nhát dao cứa vào lòng cô. Nó không phải là điều cô muốn nghe. Cô muốn nghe anh nói rằng cô ấy chỉ là một đồng nghiệp bình thường, rằng không có gì đặc biệt. Nhưng anh lại dùng từ ngữ lạnh lùng, vô cảm đó. Cô cảm thấy không gian thang máy càng trở nên ngột ngạt, như một cái lồng đang từ từ siết chặt lấy cô. Tiếng động cơ thang máy rền nhẹ, tiếng "kít" mỗi khi thang máy rung lên, giờ đây đều trở thành những âm thanh chói tai, khó chịu.
Lâm Dịch lại liếc nhìn đồng hồ. Trong tâm trí anh, những dòng code phức tạp của dự án mới cứ nhảy múa. Áp lực từ Giám đốc Hoàng, những cuộc họp kéo dài, và sự kỳ vọng vào một sản phẩm đột phá cứ đè nặng lên vai anh. Anh biết mình nên tập trung vào An Nhiên, vào khoảnh khắc '60 giây' quý giá này. Anh cảm thấy một chút tội lỗi vì sự phân tâm của mình, một cảm giác tội lỗi mơ hồ, bị che lấp bởi núi công việc. Anh nhớ lại những lời Thảo Vy nói về tầm quan trọng của việc hoàn thành đúng tiến độ, về những tính năng mới mà họ cần tích hợp. Anh cũng nhớ đến ánh mắt sắc bén nhưng đầy ủng hộ của Thảo Vy trong cuộc họp sáng nay, những câu hỏi thông minh và những gợi ý sáng tạo của cô ấy. Tất cả đều khiến anh tin rằng đây là một dự án lớn, một cơ hội để anh thể hiện năng lực. Và anh không thể để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng. Ngay cả 60 giây này, giờ đây cũng trở thành một thứ xa xỉ, một gánh nặng nhỏ bé trong tâm trí anh.
An Nhiên nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt cô chất chứa nỗi buồn và sự chất vấn. Cô muốn hét lên, muốn lay anh tỉnh dậy, muốn hỏi anh rằng liệu anh có còn nhớ những gì họ đã chia sẻ, những gì họ đã cùng nhau xây dựng trong thế giới nhỏ bé này. Nhưng cô không thể nói nên lời. Cảm giác lạnh lẽo khi cô cố gắng tìm kiếm sự kết nối nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ của anh cứ lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra rằng, ngay cả trong thế giới ngưng đọng này, thế giới bên ngoài vẫn đang xâm lấn, phá vỡ đi sự yên bình và độc đáo của họ. Lâm Dịch ở ngay trước mặt cô, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi rất xa, với những con số, những kế hoạch, và có lẽ, với cả một người khác.
Bên ngoài, thế giới vẫn đứng yên, những con người "hóa đá" vẫn giữ nguyên tư thế. Nhưng bên trong chiếc thang máy này, thời gian không hề đứng yên. Nó đang trôi đi, từng giây từng phút, mang theo những hy vọng và niềm tin của An Nhiên. Cô thấy Lâm Dịch lại liếc nhìn đồng hồ, một cử chỉ quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không còn là sự trân trọng thời gian, mà là sự mong ngóng nó kết thúc, để anh có thể trở về với những mối bận tâm của mình. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc. Sợ hãi rằng ‘60 giây’ này, vốn là nơi trú ẩn an toàn của họ, giờ đây đã không còn an toàn nữa. Sợ hãi rằng Lâm Dịch đã không còn là người đàn ông đã từng say mê nhìn cô, đã từng lắng nghe cô bằng cả trái tim.
"Lâm Dịch," cô khẽ gọi tên anh lần nữa, giọng nói yếu ớt, như một lời thì thầm cuối cùng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt cô, nhưng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, trống rỗng. Anh không nói gì, chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, có mặt nhưng không có tâm hồn. Nét buồn và thất vọng sâu sắc hằn rõ trên gương mặt An Nhiên, như một vết mực không thể xóa nhòa. Cô biết, trong sâu thẳm, rằng mối quan hệ của họ đang đứng trước một ngã rẽ. Và có lẽ, cô không thể cứ mãi tin vào những điều không cần lý do nữa.
Tiếng chuông điện thoại bàn trong văn phòng, vốn chỉ tồn tại trong tâm trí Lâm Dịch như một tiếng vọng xa xăm c���a thế giới bên ngoài, dường như cũng đang trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn. Nó là biểu tượng của công việc, của áp lực, của những gì đang kéo anh ra xa cô. Những giây cuối cùng của '60 giây' trôi qua trong sự im lặng nặng nề. An Nhiên biết rằng, sự phân tâm của Lâm Dịch đã vô tình bỏ lỡ những tín hiệu, những cảm xúc quan trọng từ cô, đẩy mối quan hệ của họ vào bờ vực. Cô cần một sự rõ ràng, một câu trả lời. Và cô biết, mình sẽ không thể cứ mãi chờ đợi anh nhận ra điều đó.
Khi tiếng "kít" cuối cùng vang lên, báo hiệu '60 giây' đã kết thúc, cánh cửa thang máy mở ra. Lâm Dịch bước ra ngoài một cách vội vã, như một người vừa thoát khỏi một gánh nặng, không hề quay đầu lại. An Nhiên vẫn đứng đó, bất động, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, rồi lại nhìn xuống cuốn sổ nhỏ trong tay. Cô biết, đã đến lúc cô phải hành động. Đã đến lúc cô phải tìm kiếm sự rõ ràng cho mối quan hệ này, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải đối mặt với một sự thật đau lòng. Bản chất '60 giây' ngày càng trở nên mong manh, không còn là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối cho cả hai. Và An Nhiên, với trái tim tan vỡ, không biết mình có còn đủ sức để tin vào phép màu đó nữa hay không.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.