Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 157: Lời Hỏi Không Lời: Khi 60 Giây Bất An
Tiếng “kít” cuối cùng vang lên, kéo An Nhiên trở về với thực tại phũ phàng. Cánh cửa thang máy mở ra, nhưng thế giới bên ngoài dường như không còn rực rỡ như mọi khi. Lâm Dịch bước vội ra, bóng lưng anh khuất dần, mang theo cả những mảnh vỡ của niềm hy vọng mà An Nhiên đã cố gắng vun đắp. Cô vẫn đứng đó, bất động, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, một cảm giác cô độc đến lạ lùng ngay trong không gian mà họ từng coi là của riêng mình. Cuốn sổ nhỏ trong tay cô như nặng thêm, chứa đựng những dòng tâm sự, những kỷ niệm mà giờ đây trở nên thật mong manh. Cô biết, đã đến lúc cô phải hành động, phải tìm kiếm một sự rõ ràng cho mối quan hệ này, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc đối mặt với một sự thật đau lòng.
Bản chất của “60 giây” ngày càng trở nên mong manh, không còn là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối cho cả hai. Và An Nhiên, với trái tim tan vỡ, không biết mình có còn đủ sức để tin vào phép màu đó nữa hay không.
***
Chiều muộn, ánh nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt, len lỏi qua ô cửa kính của quán cà phê "Mỗi Ngày", vẽ nên những vệt sáng vàng ấm áp trên nền gạch bông cổ điển. Không gian quán nhỏ nhắn, khiêm nhường nhưng lại ấm cúng đến lạ. Tiếng máy xay cà phê rì rầm đều đặn như một giai điệu nền, hòa cùng tiếng nhạc jazz dịu nhẹ, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng, êm ái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi hoa hồng nhung cắm trong chiếc bình gốm nhỏ trên bàn, tất cả như xoa dịu những tâm hồn đang chông chênh.
An Nhiên ngồi đối diện Mai Hoa, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh tự bao giờ. Đôi tay cô nắm chặt, những ngón tay thon dài siết lấy chiếc ly sứ như thể muốn truyền đi hơi ấm còn sót lại vào lòng bàn tay lạnh ngắt của mình. Mái tóc màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, che đi một phần khuôn mặt trái xoan đang mang vẻ ưu tư. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại đọng một nỗi buồn sâu thẳm, ánh nhìn xa xăm như đang lạc vào một thế giới nào đó chỉ mình cô cảm nhận được.
Mai Hoa, với mái tóc ngắn ngang vai cá tính và đôi mắt lanh lợi, nhìn bạn mình đầy lo lắng. Cô là một người bạn thực tế, thẳng thắn và luôn ủng hộ An Nhiên vô điều kiện. Nhìn thấy An Nhiên chìm trong suy tư, cô khẽ đặt tay lên mu bàn tay lạnh ngắt của bạn, khẽ siết nhẹ như một lời động viên không lời.
“Em đã thấy anh ấy cười... một nụ cười mà em chưa bao giờ thấy anh ấy dành cho em, dù là trong 60 giây,” An Nhiên bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, như thể chính cô cũng không tin vào những gì mình vừa kể. Cô kể lại cảnh tượng Lâm Dịch và Thảo Vy trò chuyện thân mật tại sảnh văn phòng, từng chi tiết nhỏ nhất như một vết cứa sâu vào lòng cô. "Ánh mắt quan tâm ấy... em chưa bao giờ nhận được từ anh ấy, Mai Hoa ạ. Ngay cả khi chúng ta ở trong 'thế giới của riêng mình'."
Mai Hoa lắng nghe, nét mặt cô dần trở nên nghiêm trọng. Cô biết An Nhiên đang phải trải qua những gì. Mối quan hệ "60 giây" vốn đã quá đặc biệt, quá mong manh, giờ đây lại bị thử thách bởi những yếu tố thực tế bên ngoài.
“Và rồi, anh ấy cứ như người mất hồn trong thang máy. Em đã cố gắng, Mai Hoa à, nhưng anh ấy cứ như đang ở một thế giới khác.” An Nhiên tiếp tục, giọng cô nghẹn lại, đôi mắt ướt đẫm. Cô nhớ lại cái nhìn hờ hững của Lâm Dịch, sự phân tâm rõ ràng của anh khi cô cố gắng khơi gợi một cuộc trò chuyện sâu sắc. Cái cảm giác cô đơn tột cùng khi đứng cạnh người mình yêu, nhưng tâm hồn họ lại ở hai bờ xa lạ, thật sự rất đau đớn. Cô đã cảm thấy sự lạnh lẽo khi cố gắng tìm kiếm một tia kết nối nhưng chỉ nhận được sự thờ ơ của anh. Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, bị lãng quên cứ thế lớn dần trong trái tim cô.
Mai Hoa thở dài, đôi mắt cô lướt qua vẻ mặt đau khổ của An Nhiên. "Nghe này An Nhiên," cô nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn đầy sự quan tâm. "60 giây đó đặc biệt thật, tao không phủ nhận. Nó là một phép màu, một điều kỳ diệu. Nhưng nó không phải là cả thế giới của mày. Mày không thể cứ mãi sống trong cái 'thế giới ngưng đọng' đó mà không có bất cứ sự rõ ràng nào về thực tại."
An Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự hoài nghi và bất an. "Nhưng nếu em nói ra... nếu em đòi hỏi, liệu có mất đi tất cả? Liệu anh ấy có bỏ chạy không? Em sợ... sợ rằng nếu mình bước ra khỏi 60 giây an toàn đó, mọi thứ sẽ tan biến." Cô lo sợ rằng cái đẹp của mối quan hệ này nằm ở chính sự ngắn ngủi, bí mật và không ràng buộc của nó. Một khi đối diện với thực tế, liệu nó có còn giữ được vẻ kỳ diệu như ban đầu? Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là mất đi Lâm Dịch, mất đi cả những khoảnh khắc 60 giây quý giá đó.
Mai Hoa nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, ánh mắt cô kiên quyết. "Nếu anh ta bỏ chạy," Mai Hoa nói một cách chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ, "thì 60 giây đó cũng chỉ là ảo ảnh thôi, An Nhiên ạ. Một ảo ảnh đẹp, nhưng không có thật. Mày xứng đáng với một tình yêu ngoài thang máy, một tình yêu mà mày có thể nắm giữ, có thể chia sẻ công khai, một tình yêu không chỉ gói gọn trong 60 giây mỗi ngày." Cô đặt bàn tay mình lên tay An Nhiên, siết chặt thêm một lần nữa, truyền đi sự ấm áp và sức mạnh. "Đừng để mình cứ mãi lơ lửng như thế. Mày đã quá mệt mỏi rồi, đúng không?"
Lời nói của Mai Hoa như một gáo nước lạnh tạt vào An Nhiên, nhưng cũng như một ngọn lửa nhỏ nhóm lên trong trái tim cô. Cô gật đầu chậm rãi, trong lòng dấy lên một tia quyết tâm. Cô đã quá mệt mỏi với sự phỏng đoán, với nỗi bất an không tên. Cô đã quá mệt mỏi với việc chỉ là "người trong thang máy" của Lâm Dịch, một phần nhỏ bé trong cuộc sống bận rộn của anh. Cô muốn nhiều hơn thế. Cô khao khát một mối quan hệ thực tế, một tình yêu mà cô có thể chạm vào, có thể cảm nhận được mỗi ngày, chứ không phải chỉ trong 60 giây ngắn ngủi.
Quán cà phê vẫn ấm áp, mùi cà phê vẫn thơm lừng, nhưng trong lòng An Nhiên, một quyết định vừa được đưa ra, mang theo cả sự dũng cảm và nỗi sợ hãi. Cô sẽ không để mình cứ mãi lơ lửng.
***
Tòa soạn tạp chí "Thế Giới Phụ Nữ" vào chiều tối luôn mang một bầu không khí đặc trưng: sự bận rộn pha lẫn chút căng thẳng khi deadline cận kề. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch liên tục vang lên từ các khu vực làm việc chung, tiếng điện thoại reo nhẹ, tiếng đồng nghiệp trao đổi công việc, đôi khi là tiếng máy in rì rì nhả ra những bản thảo mới. Mùi giấy in mới, mùi cà phê thoang thoảng từ những chiếc cốc còn vương trên bàn, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các đồng nghiệp nữ, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian làm việc năng động và hiện đại. Ánh sáng đèn huỳnh quang trắng xóa chiếu rọi khắp nơi, đôi khi An Nhiên lại ngước nhìn ra ngoài cửa sổ lớn, nơi ánh sáng tự nhiên cuối cùng của một ngày đang dần tắt.
An Nhiên ngồi trước máy tính, màn hình rực sáng với bản thảo bài viết cô đang chỉnh sửa. Nhưng những ngón tay cô gõ phím thật chậm rãi, tâm trí cô không thể tập trung. Mỗi câu chữ như trôi tuột đi, những hình ảnh về Lâm Dịch và Thảo Vy, rồi lại là gương mặt mệt mỏi và thờ ơ của anh trong thang máy cứ thay nhau hiện về, giằng xé cô. Lời Mai Hoa vẫn văng vẳng bên tai: "Mày xứng đáng với một tình yêu ngoài thang máy, An Nhiên."
Cô khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, đưa tay xoa nhẹ thái dương. Một mối quan hệ thực tế... liệu mình có đủ dũng cảm để đòi hỏi điều đó không? Nhưng nếu không, mình sẽ mãi mãi chỉ là 'người trong thang máy' của anh ấy sao? Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí An Nhiên, khiến cô cảm thấy bất an hơn bao giờ hết. Cô yêu Lâm Dịch, yêu cái cách anh nghiêm túc, yêu cái cách anh dành sự chú ý tuyệt đối cho cô trong 60 giây đó. Nhưng giờ đây, ngay cả 60 giây đó cũng không còn trọn vẹn. Nỗi sợ hãi rằng phép màu sẽ tan biến nếu cô đòi hỏi quá nhiều cứ đeo bám lấy cô.
An Nhiên nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút một, chậm chạp một cách đáng sợ. 18:05... 18:10... Cô đếm ngược từng phút đến giờ gặp Lâm Dịch. Một sự hồi hộp xen lẫn lo lắng dâng trào trong lồng ngực. Cô không biết liệu mình có nên làm theo lời Mai Hoa, hay cứ tiếp tục giữ im lặng, tiếp tục chấp nhận "60 giây" như một món quà định mệnh không cần lý do. Nhưng rồi, cô lại nhớ đến ánh mắt của Lâm Dịch khi anh nhìn Thảo Vy, nhớ đến vẻ mặt phân tâm của anh khi cô cố gắng bắt chuyện. Nỗi đau ấy quá lớn, khiến cô không thể tiếp tục lờ đi.
Cô khẽ chạm vào cuốn sổ nhỏ và cây bút chì màu xanh mà cô thường dùng để ghi lại những cảm xúc của mình về 60 giây. Cuốn sổ này, từng là nơi lưu giữ những bí mật ngọt ngào của họ, giờ đây lại giống như một bằng chứng cho sự mong manh của một mối quan hệ không có tương lai rõ ràng. Nó là biểu tượng của thế giới riêng mà họ đã tạo ra, nhưng giờ đây, thế giới đó đang đứng trước bờ vực sụp đổ.
An Nhiên đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo blouse màu xanh nhạt và mái tóc dài của mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. "Không sao đâu, An Nhiên. Mày phải mạnh mẽ lên," cô tự nhủ. Cô quyết định sẽ đi xuống thang máy sớm hơn thường lệ một chút, không phải để trốn tránh, mà để có thêm thời gian chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối mặt, dù cô biết nó sẽ khó khăn. Cô cần một sự rõ ràng, một câu trả lời. Và cô biết, mình không thể cứ mãi chờ đợi anh nhận ra điều đó. Cô bước ra khỏi bàn làm việc, bỏ lại sau lưng những tiếng gõ phím, tiếng điện thoại, và cả những lo toan công việc đang bủa vây. Bước chân cô vững vàng hơn, mang theo một tia quyết tâm mới, một tia hy vọng mong manh rằng cô có thể tìm thấy con đường cho tình yêu của mình, không chỉ trong giới hạn của 60 giây.
***
Đúng 18:30, chiếc thang máy cũ kỹ dừng lại ở tầng 7 với tiếng “kít” quen thuộc. Cánh cửa chậm rãi mở ra, hé lộ một không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại mang cảm giác căng thẳng, ngột ngạt đến lạ. Ánh sáng vàng yếu ớt từ bóng đèn trên trần hắt xuống, làm nổi bật những vết xước cũ kỹ trên vách thang máy bằng kim loại, càng khiến không gian vốn dĩ đã nhỏ hẹp trở nên u ám hơn. Mùi kim loại cũ hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề.
An Nhiên đã đứng chờ ở đó. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, vẫn là vẻ dịu dàng thường thấy, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này, cho cuộc đối mặt mà cô biết sẽ thay đổi mọi thứ.
Lâm Dịch bước vào thang máy, vẻ ngoài của anh vẫn chỉnh tề với chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng và cặp kính gọng kim loại mỏng. Nhưng khuôn mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại đượm vẻ căng thẳng và phân tâm. Anh khẽ gật đầu chào An Nhiên, một nụ cười gượng gạo lướt qua môi anh rồi nhanh chóng biến mất. Anh nhìn đồng hồ đeo tay một cách vô thức, ánh mắt anh dường như vẫn đang lơ lửng ở một nơi nào đó rất xa, có lẽ là những con số, những kế hoạch, những áp lực từ dự án mới.
Ngay khi thang máy dừng lại, thế giới bên ngoài hóa đá. Tiếng ồn ào của thành phố tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong chiếc hộp sắt này. Đó là sự tĩnh lặng mà An Nhiên từng trân trọng, từng coi là nơi trú ẩn an toàn của họ. Nhưng giờ đây, nó lại như một bức tường vô hình ngăn cách hai người.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí. “Lâm Dịch,” cô khẽ gọi tên anh, giọng nói trầm hơn bình thường, pha chút run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự kiên định.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt hơi khó hiểu dừng lại trên khuôn mặt cô. “Gì vậy An Nhiên?” Giọng anh đều đều, không mang theo chút cảm xúc đặc biệt nào, như thể anh đang nói chuyện với một đồng nghiệp chứ không phải là người đã cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc kỳ diệu mỗi ngày.
“Em... em có một câu hỏi.” An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia phản ứng, một chút gì đó quen thuộc trong ánh mắt anh.
Lâm Dịch xoa xoa thái dương, anh lại liếc nhìn đồng hồ đeo tay một cách vô thức. Cử chỉ đó, từng là dấu hiệu của sự trân trọng thời gian, giờ đây lại như một lời nhắc nhở rằng anh muốn 60 giây này kết thúc càng nhanh càng tốt. “Anh... anh có bao giờ nghĩ về... chúng ta, ngoài 60 giây này không? Về một tương lai mà không chỉ là những khoảnh khắc ngắn ngủi này?” Câu hỏi của cô, dù đã được chuẩn bị kỹ càng, vẫn thoát ra một cách yếu ớt, mang theo tất cả sự hy vọng và nỗi sợ hãi của cô.
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như thể cô vừa đặt ra một vấn đề vô cùng phức tạp và phiền toái. Anh nhìn lên trần thang máy, ánh mắt vẫn xa xăm. “Tương lai ư? Anh có nghĩ. Về dự án mới. Giám đốc Hoàng muốn anh hoàn thành sớm hơn dự kiến. Áp lực khá lớn.” Anh không nhận ra sự thất vọng đang trào dâng trong đôi mắt An Nhiên. Anh không hề nhận ra rằng cô đang nói về *họ*, về *tình yêu* của họ, chứ không phải về những con số hay kế hoạch công việc. Tâm trí anh hoàn toàn bị chiếm hữu bởi những áp lực thực tế. Anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng An Nhiên đang hỏi về những suy nghĩ chung chung về tương lai của anh, và anh đã trả lời một cách thành thật nhất về điều đang ám ảnh anh nhất lúc này.
An Nhiên cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim. Sự thất vọng dâng trào, nuốt chửng lấy chút dũng khí ít ỏi còn sót lại trong cô. Cô cố gắng kìm nén cảm xúc, giọng nói cô khẽ run lên. “Không, ý em không phải công việc. Ý em là... chúng ta.” Cô muốn anh hiểu, muốn anh nhìn thấy cô, nhìn thấy những cảm xúc thật sự của cô lúc này.
Lâm Dịch cuối cùng cũng nhìn lại cô, một nụ cười gượng gạo hiện lên trên môi anh. Nụ cười ấy, trống rỗng và hời hợt, không hề có chút ấm áp nào như những nụ cười anh đã từng dành cho cô trong "60 giây" trước đây. “À, chúng ta... thì vẫn vậy thôi. 60 giây này. Nó vẫn đặc biệt mà, đúng không?” Anh cố gắng trấn an cô, nhưng giọng điệu lại nghe có vẻ qua loa, như thể anh đang cố gắng gạt đi một vấn đề nhỏ nhặt để quay lại với những mối bận tâm lớn lao hơn của mình. Anh thực sự tin rằng mình đang nói đúng, rằng "60 giây" vẫn là một điều kỳ diệu và không có gì thay đổi. Anh không hiểu rằng chính sự thờ ơ và phân tâm của anh đã làm mất đi phép màu ấy.
An Nhiên nhìn chằm chằm vào anh, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu nhỏ bé nào đó cho thấy anh vẫn còn quan tâm, vẫn còn nhìn thấy cô. Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự mệt mỏi, sự xa cách và một sự thờ ơ đến lạnh người. Ánh mắt anh lảng tránh, lại một lần nữa nhìn vào khoảng không, hoặc vô thức liếc xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Cô khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm thấy một sự thất bại và cô đơn dâng trào.
Trong khoảnh khắc đó, An Nhiên nhận ra rằng Lâm Dịch hoàn toàn không hiểu. Anh không hiểu những gì cô đang khao khát, không hiểu những gì cô đang cảm thấy. Anh vẫn đang mắc kẹt trong thế giới của những con số, những dự án, và có lẽ, cả những suy nghĩ về Thảo Vy. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc. Sợ hãi rằng "60 giây" này, vốn là nơi trú ẩn an toàn của họ, giờ đây đã không còn an toàn nữa. Sợ hãi rằng Lâm Dịch đã không còn là người đàn ông đã từng say mê nhìn cô, đã từng lắng nghe cô bằng cả trái tim.
Tiếng "kít" cuối cùng vang lên, báo hiệu 60 giây đã kết thúc. Thế giới bên ngoài lại chuyển động, và Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy với vẻ vội vã như thường lệ, không hề quay đầu lại. An Nhiên vẫn đứng đó, bất động, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Cô biết, cô đã đưa ra câu hỏi, và cô đã nhận được câu trả lời. Một câu trả lời không phải bằng lời nói, mà bằng sự thờ ơ, bằng sự lảng tránh, bằng cái nhìn trống rỗng của anh.
Sự thất vọng của An Nhiên lúc này không còn là một nỗi buồn thầm kín. Nó đã biến thành một quyết tâm lạnh lùng. Cô không thể cứ mãi chấp nhận một mối quan hệ chỉ tồn tại trong 60 giây ngắn ngủi, một mối quan hệ mà người đàn ông của cô thậm chí còn không nhận ra được sự hiện diện của cô, không hiểu được những khao khát sâu thẳm nhất của cô. Cô biết, đã đến lúc cô phải hành động. Một quyết định lớn hơn, táo bạo hơn đang dần hình thành trong tâm trí cô. Mối quan hệ "60 giây" đã đến hồi kết, và An Nhiên sẽ không còn là người phụ nữ lặng lẽ chấp nhận nó nữa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.