Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 162: Nghi Ngờ Vượt Giới Hạn
Không khí sáng sớm sau một đêm trằn trọc thường mang theo một vẻ tĩnh lặng kỳ lạ, như thể bản thân thời gian cũng nán lại để lắng nghe những tiếng thở dài. Với An Nhiên, buổi sáng hôm nay còn nặng nề hơn thế. Nắng đã bắt đầu lên, len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh màu be, vẽ những vệt sáng nhạt nhòa lên sàn gỗ. Nhưng thứ ánh sáng dịu dàng ấy chẳng thể xua đi bóng đêm trong lòng cô. An Nhiên ngồi thẫn thờ bên cửa sổ căn hộ nhỏ, đôi chân khẽ co lại, tay ôm chặt ly trà hoa cúc đã nguội ngắt từ lâu. Hơi ấm từng vương trên vành ly đã tan biến, giống như niềm hy vọng mỏng manh vừa chợt bùng lên trong cô đêm qua rồi vụt tắt.
Thành phố bên ngoài cửa sổ vẫn đang hối hả thức giấc, tiếng còi xe lướt nhẹ từ xa, tiếng người đi bộ vội vã, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Thế giới đó vẫn quay cuồng, không hề hay biết rằng trong căn phòng nhỏ này, có một tâm hồn đang chìm sâu trong sự bất an và thất vọng. Nỗi thất vọng về lời từ chối của Lâm Dịch đêm qua cứ dai dẳng bám lấy cô, như một đám mây xám xịt che phủ lấy cả bầu trời trong xanh trong cô. Cô nhớ lại khoảnh khắc trong thang máy, nụ cười gượng gạo của anh, ánh mắt lảng tránh, và câu nói nhẹ nhàng nhưng sắt đá: "Anh e là không được rồi, An Nhiên. Anh có một lịch trình khá bận rộn...". Dù đã chuẩn bị tinh thần cho khả năng đó, nhưng khi lời từ chối cất lên, nó vẫn cứa vào tim cô một vết thương sâu hoắm.
"Liệu tình cảm của anh ấy có đủ lớn không?" Cô tự hỏi, giọng nói vang vọng trong sự trống trải của tâm trí. Câu hỏi đó như một vòng xoáy, kéo cô vào những suy nghĩ không lối thoát. Cô luôn tin vào những điều không cần lý do, tin vào sự kỳ diệu của 60 giây, tin rằng giữa họ có một sợi dây liên kết đặc biệt. Nhưng liệu sợi dây ấy có đủ bền chắc để kéo dài ra ngoài cái thế giới thu nhỏ trong thang máy? Liệu Lâm Dịch có thực sự nhìn thấy cô, An Nhiên, một cô gái bằng xương bằng thịt, với những cảm xúc chân thật, hay anh chỉ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc trong 60 giây ngưng đọng, một phần của lịch trình được lập trình sẵn trong cuộc đời anh?
Cô đưa tay khẽ xoa lên gáy, cảm giác mệt mỏi từ đêm mất ngủ vẫn còn vương vấn. Đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây hơi trũng sâu, phản chiếu một nỗi buồn khó gọi tên. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, lòa xòa che đi một phần khuôn mặt trái xoan, càng khiến vẻ dịu dàng của cô thêm phần u uất. Cô đã từng nghĩ, 60 giây là đủ. Đủ để họ chia sẻ, đủ để họ hiểu nhau, đủ để cô cảm nhận được sự ấm áp từ người đàn ông ít nói ấy. Nhưng đêm qua, cô chợt nhận ra, 60 giây chỉ là một mảnh ghép quá nhỏ bé của cuộc đời. Nó không thể chứa đựng hết những khao khát về một kết nối thực tế, về những buổi hẹn hò dưới ánh đèn thành phố, về những câu chuyện dài không bị ngắt quãng bởi tiếng "ding" của thang máy.
An Nhiên khẽ thở dài, rồi đưa tay với lấy cuốn sổ nhỏ màu xanh ngọc bích đặt trên bàn. Cuốn sổ này là kho tàng bí mật của cô, nơi cô ghi lại những dòng cảm xúc, những câu nói, những khoảnh khắc đáng nhớ trong 60 giây mà cô và Lâm Dịch đã có. Cô lật giở từng trang, những nét chữ mềm mại hiện ra, mô tả chi tiết từng cử chỉ, ánh mắt của anh. "Anh ấy nói về dự án phần mềm mới, ánh mắt anh ấy rạng rỡ lạ thường." "Anh ấy kể về giấc mơ anh ấy đã có, một khu vườn đầy hoa dại." "Hôm nay anh ấy mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng nhưng làm tim em tan chảy." Từng dòng chữ như những lát cắt của thời gian, tái hiện lại thế giới 60 giây hoàn hảo ấy. Nhưng giờ đây, khi đọc lại, những dòng chữ ấy lại mang một vị đắng chát. Liệu những điều này có còn ý nghĩa gì không, nếu chúng không thể vượt ra ngoài giới hạn của một chiếc thang máy cũ kỹ?
Cô thở dài một hơi thật dài, gập cuốn sổ lại với vẻ thất thần. Cuốn sổ nhỏ, với tất cả những hy vọng và ước mơ của cô, giờ đây nặng trĩu trong tay. Cô đặt nó xuống bàn, tựa hồ đặt xuống cả một gánh nặng của những điều chưa thể giải đáp. Cái cảm giác bất an cứ lớn dần, như một dòng nước ngầm lạnh lẽo đang len lỏi khắp cơ thể. Cô muốn biết, muốn tìm hiểu. Muốn biết Lâm Dịch của 60 giây, và Lâm Dịch của thế giới bên ngoài, có phải là một người hay không. Hay chỉ là một ảo ảnh đẹp đẽ mà cô đã tự tạo ra cho riêng mình. Nỗi nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt trong lòng cô, và nó đòi hỏi một câu trả lời. Một câu trả lời không thể gói gọn trong vỏn vẹn 60 giây.
***
Tòa soạn tạp chí 'Thế Giới Phụ Nữ' vào buổi trưa luôn ồn ào và tất bật. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo vang, tiếng đồng nghiệp trao đổi rôm rả, tất cả hòa quyện tạo nên một nhịp điệu riêng của công việc. Ánh nắng gắt từ bên ngoài cửa sổ vẫn không thể làm giảm đi sự tập trung cao độ của mọi người. Tuy nhiên, giữa cái guồng quay ấy, có một người lại lạc lõng. An Nhiên cố gắng vùi đầu vào màn hình máy tính, đôi mắt cô lướt qua những dòng chữ báo cáo, những hình ảnh cần chỉnh sửa, nhưng tâm trí cô thì như một cánh diều đứt dây, bay bổng khắp nơi. Cô liên tục mắc những lỗi nhỏ, những lỗi mà bình thường cô không bao giờ mắc phải. Cô quên mất một deadline, nhầm lẫn tên người trong một bài viết.
"Mày sao thế An Nhiên? Trông mày như người mất hồn từ sáng đến giờ. Có chuyện gì với 'soái ca thang máy' à?" Giọng nói lanh lợi của Mai Hoa vang lên bên tai, kéo An Nhiên trở về thực tại. Mai Hoa, với mái tóc ngắn ngang vai được nhuộm màu thời trang, ánh mắt lanh lợi và nụ cười rạng rỡ, ngồi xuống ghế đối diện, khoanh tay nhìn cô bạn thân. Cô mặc một chiếc áo thun cá tính kết hợp quần jean rách nhẹ, toát lên vẻ năng động và phóng khoáng. Mai Hoa luôn là người đầu tiên nhận ra sự bất thường của An Nhiên, bởi họ đã là bạn thân từ những ngày còn cắp sách đến trường.
An Nhiên khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn bạn. Cô cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi cô chỉ cong lên một cách miễn cưỡng. "Tao... tao không sao đâu, Mai Hoa." Cô trả lời, giọng nói yếu ớt, không giấu nổi sự mệt mỏi.
Mai Hoa nhướn mày, lắc đầu. "Không sao mà mày suýt nữa gửi nhầm ảnh bìa của tạp chí 'Mẹ và Bé' cho bài 'Tips diện đồ gợi cảm' á? Tao đã bảo mày rồi, cái vẻ mặt này của mày chỉ có một lý do thôi: 'soái ca thang máy' của mày làm gì mày rồi!" Cô nói thẳng thắn, không chút vòng vo. Mai Hoa luôn là vậy, trực tính và không ngại nói ra sự thật, dù đôi khi sự thật đó có hơi phũ phàng.
An Nhiên thở dài, cúi gằm mặt xuống. "Anh ấy... từ chối lời mời của tao, Mai Hoa ạ." Giọng cô nhỏ dần, như sợ rằng âm thanh đó sẽ tan biến vào không khí. Lời từ chối ấy, dù chỉ là một câu nói ngắn gọn, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, đè nén lên lòng cô.
Mai Hoa nghe vậy thì tròn mắt ngạc nhiên. "Từ chối? Vớ vẩn! Tao tưởng cậu ta thích mày rõ ràng mà. Ngày nào cũng gặp, ngày nào cũng nói chuyện, mắt cứ dán vào mày. Hay là có uẩn khúc gì?" Cô bạn thân không tin vào tai mình. Với Mai Hoa, mối quan hệ của An Nhiên và Lâm Dịch, dù kỳ lạ, nhưng rõ ràng là có sự rung động từ cả hai phía.
An Nhiên lắc đầu, đôi mắt lại nhìn xa xăm, như đang cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong khoảng không vô định. "Tao không biết. Tao chỉ cảm thấy... bất an. Liệu anh ấy có thật sự muốn một điều gì đó ngoài 60 giây không? Hay anh ấy chỉ xem tao như một thú vui, một cách để giết thời gian trong những khoảnh khắc ngưng đọng?" Nỗi nghi ngờ đó là một con dao hai lưỡi, vừa cắt vào lòng cô, vừa khiến cô muốn tìm hiểu sâu hơn.
Mai Hoa nhìn vẻ mặt đau khổ của An Nhiên, sự bực mình ban đầu dần chuyển thành lo lắng. Cô đưa tay vỗ nhẹ lên vai An Nhiên, ánh mắt đầy sự động viên. "Vậy thì mày phải tìm hiểu thôi! Đừng ngồi đây mà đoán mò, tự dằn vặt bản thân. Mày phải chủ động chứ! Tình yêu không phải là một bài toán để mày ngồi giải trong đầu đâu. Nếu mày muốn biết, thì mày phải đi tìm hiểu. Ai bảo mày chỉ được phép gặp nhau trong thang máy chứ?"
Lời nói của Mai Hoa như một tia sét đánh ngang tai An Nhiên, thức tỉnh cô khỏi sự u mê. "Chủ động?" An Nhiên lẩm bẩm, như thể lần đầu tiên cô nghe thấy từ đó. Từ trước đến nay, cô luôn để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, để 60 giây định đoạt. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc mình phải "chủ động" bước ra khỏi cái thế giới an toàn đó.
"Đúng vậy! Chủ động!" Mai Hoa khẳng định, giọng nói dứt khoát. "Cái thời đại này rồi, con gái cũng phải biết nắm bắt hạnh phúc của mình chứ. Mày thích người ta, mày muốn biết người ta nghĩ gì, thì mày phải tìm hiểu. Tìm hiểu anh ta làm gì, sống ở đâu, có những mối quan hệ nào. Đừng có ngồi đây mà ngó nghiêng rồi tủi thân."
An Nhiên nhìn vào mắt bạn, ánh mắt cô dần thay đổi. Từ sự u uất, cam chịu, một tia sáng của sự quyết tâm bắt đầu lóe lên. Lời khuyên của Mai Hoa, dù thẳng thừng, nhưng lại đúng lúc. Cô không thể cứ mãi chìm đắm trong sự bất an này. Cô cần một câu trả lời, và nếu Lâm Dịch không thể cho cô, cô sẽ tự đi tìm. Cô sẽ bước ra khỏi 60 giây, bước vào thế giới thực của anh, để biết anh là ai. Cái cảm giác nặng trĩu trong lòng cô vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã pha lẫn một chút tò mò và sự thôi thúc hành động.
***
Trong không gian văn phòng của Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, ánh đèn huỳnh quang vẫn đều đặn chiếu sáng, tạo nên một bầu không khí có phần lạnh lẽo và trang nghiêm. Tiếng gõ bàn phím lách cách của các lập trình viên vẫn vang lên dồn dập, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của công nghệ hiện đại. Lâm Dịch ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt anh dán chặt vào những dòng code đang chạy, cố gắng tập trung vào việc debug một dự án phức tạp. Dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối của anh hơi cúi về phía trước, tạo nên một vẻ nghiêm nghị thường thấy. Anh đưa tay đẩy cặp kính gọng kim loại mỏng lên sống mũi, ánh mắt sắc bén cố gắng tìm kiếm sự logic và trật tự trong những con số và ký hiệu.
Tuy nhiên, sự tập trung của anh chỉ là một lớp vỏ bọc. Bên trong, tâm trí anh lại như một bãi chiến trường, nơi lý trí và cảm xúc đang giằng xé lẫn nhau. Lời từ chối của An Nhiên đêm qua vẫn ám ảnh anh, như một điệp khúc buồn cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Anh liên tục kiểm tra đồng hồ đeo tay của mình, kim giây nhích từng chút một, dường như đang đếm ngược đến 18:30, đến khoảnh khắc 60 giây quen thuộc. Anh tự hỏi, liệu An Nhiên có còn đến không? Hay cô sẽ bỏ cuộc, sẽ không còn xuất hiện trong chiếc thang máy ấy nữa? Cái cảm giác tội lỗi và trống rỗng cứ lớn dần trong lòng anh, khó chịu hơn cả bất kỳ lỗi phần mềm nào anh từng phải đối mặt.
"Lâm Dịch, về phần module X, anh nghĩ chúng ta nên triển khai theo hướng nào để tối ưu hóa hiệu suất?" Giọng nói tự tin của Thảo Vy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Cô đứng ngay bên cạnh bàn, mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu kem, gọn gàng và chuyên nghiệp, tỏa ra một khí chất tự tin mà anh vẫn thường thấy. Khuôn mặt cô xinh đẹp, với những đường nét thanh tú và đôi mắt sắc sảo, nhưng trong mắt Lâm Dịch lúc này, cô chỉ là một phần của áp lực công việc, của thế giới thực đang bủa vây.
Lâm Dịch khẽ giật mình, ngẩng đầu lên nhìn Thảo Vy. Anh cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Cứ theo kế hoạch đã đặt ra, Thảo Vy. Tôi sẽ xem lại các thông số và gửi cho cô một số gợi ý cụ thể vào cuối ngày." Giọng anh hơi mệt mỏi, không còn sự dứt khoát như mọi khi. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác nặng nề trong lòng.
Thảo Vy hơi nhíu mày, ánh mắt cô dừng lại trên khuôn mặt anh, dường như nhận ra sự khác lạ, sự phân tâm rõ ràng của anh. "Anh có vẻ hơi... mất tập trung dạo này. Có chuyện gì không ổn à, Lâm Dịch?" Cô hỏi, giọng điệu tự nhiên nhưng lại mang theo một sự quan tâm đặc biệt. Mùi cà phê đậm đặc từ bình cà phê mới pha của Thảo Vy thoang thoảng trong không khí, nhưng nó không thể xua đi cảm giác trống rỗng và hụt hẫng trong lòng anh.
Lâm Dịch lắc đầu. "Không có gì. Chỉ là dự án này khá phức tạp." Anh nói, cố gắng tập trung lại vào màn hình máy tính, gõ bàn phím một cách dứt khoát, như thể muốn dùng hành động đó để xua đi mọi suy nghĩ không liên quan. Anh tự nhủ, *mình đã làm đúng. Mối quan hệ này quá phức tạp nếu ra ngoài. Mình không thể để nó ảnh hưởng đến công việc... Nhưng tại sao mình lại thấy trống rỗng đến vậy?*
Anh siết chặt tay trên bàn phím, cố gắng xua đi hình ảnh An Nhiên với ánh mắt thất vọng đêm qua. Lý trí của anh mách bảo rằng anh đã đưa ra quyết định đúng đắn, rằng việc duy trì mối quan hệ gói gọn trong 60 giây là cách an toàn nhất, cách duy nhất để bảo vệ sự kỳ diệu của nó khỏi những phức tạp của thế giới thực. Anh sợ sự không kiểm soát được, sợ những cảm xúc vượt ra ngoài khuôn khổ, sợ rằng khi bước ra khỏi "thế giới" an toàn đó, mọi thứ sẽ tan vỡ, và anh sẽ mất đi cả 60 giây quý giá mà họ đang có. Anh sợ mất đi sự bình yên mà An Nhiên mang lại, dù chỉ là trong những khoảnh khắc ngắn ngủi.
Nhưng trái tim anh lại không ngừng day dứt. Nó không ngừng đặt ra những câu hỏi mà lý trí không thể trả lời. *Có phải mình đã quá hèn nhát? Có phải mình đã bỏ lỡ một điều gì đó thực sự quan trọng?* Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng. Từ đây, anh có thể nhìn thấy một phần của tòa nhà An Nhiên đang làm việc, một khối kiến trúc xám xịt giữa những tòa nhà cao tầng khác. Anh không biết cô đang làm gì, có đang nghĩ về anh không, hay cô đã hoàn toàn bỏ cuộc. Nỗi lo sợ ấy khiến anh cảm thấy căng thẳng hơn bao giờ hết, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến giới hạn. Cái cảm giác lạnh lẽo từ máy điều hòa trong văn phòng dường như càng làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng anh.
***
Đêm buông xuống, mang theo một làn gió mát lành xua đi cái nóng bức của ban ngày. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên bầu trời, chiếu rọi thứ ánh sáng bạc nhạt nhòa qua khung cửa sổ căn hộ của An Nhiên. Khác với buổi sáng u uất, căn phòng giờ đây tràn ngập một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm âm thầm đang trỗi dậy. An Nhiên ngồi trước máy tính, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt trái xoan của cô, làm đôi mắt to tròn thêm phần sáng rực. Cô đã dành cả buổi chiều để suy nghĩ về lời khuyên của Mai Hoa, và giờ đây, cô đã sẵn sàng hành động.
"Lâm Dịch... Anh là ai ngoài 60 giây đó? Em cần biết... Liệu anh có thực sự tồn tại cho em ngoài kia không?" Cô lẩm bẩm, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bàn phím. Đây là lần đầu tiên cô chủ động "xâm nhập" vào thế giới thực của Lâm Dịch, vượt ra ngoài giới hạn của 60 giây mà bấy lâu nay cô đã tự đặt ra cho mình. Trước đây, cô luôn tôn trọng sự riêng tư của anh, hài lòng với những gì anh chia sẻ trong 60 giây ngắn ngủi. Nhưng giờ đây, nỗi bất an và khao khát kết nối thực tế đã lớn hơn mọi nguyên tắc.
Cô bắt đầu gõ tên công ty anh làm việc – "Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo" – vào thanh tìm kiếm. Hàng loạt kết quả hiện ra. Cô lướt qua từng trang web, từng bài báo, từng thông tin tuyển dụng. Cô muốn tìm hiểu về môi trường làm việc của anh, về những dự án anh đã tham gia, về con người anh khi không còn là "người đàn ông trong thang máy". Cô nheo mắt nhìn màn hình máy tính, đôi mày khẽ cau lại vì tập trung. Mỗi cú click chuột là một bước chân vào thế giới của anh, một thế giới mà trước đây cô chỉ có thể hình dung.
"Ồ..." Cô khẽ thốt lên khi tìm thấy một bài báo cũ, đăng tải trên một tạp chí công nghệ uy tín. Tiêu đề bài báo là "Đột phá công nghệ: Dự án 'Thành phố thông minh' của Công ty Sáng Tạo". Trong danh sách các kỹ sư chủ chốt được nhắc đến, tên Lâm Dịch hiện lên rõ ràng. Kèm theo đó là một bức ảnh nhỏ, chụp anh trong một buổi họp báo, trông nghiêm túc và đầy tự tin. Khác hẳn với vẻ trầm lắng, ít nói mà cô vẫn thường thấy trong thang máy. Anh mặc một bộ vest lịch lãm, tóc chải gọn gàng, và ánh mắt anh hướng về phía ống kính với một sự chuyên nghiệp không thể phủ nhận.
Cô cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ xen lẫn chút lo lắng khi bắt đầu khám phá. Lâm Dịch của thế giới bên ngoài, một kỹ sư tài năng, một người có vẻ ngoài hoàn hảo. Điều đó khiến cô vừa ngưỡng mộ, vừa cảm thấy một khoảng cách vô hình. Liệu người đàn ông này có còn là "anh" của cô trong 60 giây nữa không? Hay đó chỉ là một vai diễn, một phiên bản khác mà anh thể hiện cho thế giới?
Cô tiếp tục tìm kiếm, dò qua các mạng xã hội, dù biết Lâm Dịch không phải là người quá tích cực trên các nền tảng đó. Cô tìm thấy một hồ sơ LinkedIn của anh, với những thành tích ấn tượng, những dự án lớn mà anh đã tham gia. Không có nhiều thông tin cá nhân, nhưng đủ để cô hình dung ra một Lâm Dịch đầy lý trí, luôn hướng tới sự hoàn hảo và hiệu quả. Cô cũng tình cờ thấy một vài bức ảnh sự kiện của công ty, nơi Thảo Vy, với vẻ ngoài xinh đẹp và tự tin, đứng cạnh anh trong một số khung hình. Ánh mắt An Nhiên dừng lại ở đó lâu hơn một chút, một cảm giác khó chịu len lỏi trong lòng. Cô biết Thảo Vy, một đồng nghiệp của anh, người mà cô đôi khi thấy cùng anh trong thang máy, nhưng chưa bao giờ nghĩ nhiều về cô ấy. Giờ đây, khi nhìn thấy họ đứng cạnh nhau, cô chợt nhận ra mình đang đối diện với một khía cạnh khác của Lâm Dịch.
Cảm giác nặng trĩu trong lòng cô vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó không còn là sự thất vọng đơn thuần, mà là một sự pha trộn phức tạp giữa tò mò, lo lắng và một chút quyết tâm sắt đá. Cô biết rằng, hành trình này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi cô phải bước ra khỏi vùng an toàn, đối mặt với những điều chưa biết, và có thể là cả những sự thật phũ phàng. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Nỗi bất an đã quá lớn, và cô cần một câu trả lời. Cô cần biết, liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua rào cản của thời gian và lý trí hay không, để tồn tại ngoài 60 giây kỳ diệu ấy, trong cái thế giới thực đầy phức tạp này.
An Nhiên tắt máy tính, màn hình tối sầm lại, trả lại không gian về với ánh trăng và bóng tối. Cô tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Tâm trí cô tràn ngập hình ảnh của Lâm Dịch, vừa là người đàn ông trầm lặng trong 60 giây, vừa là kỹ sư tài giỏi trên các bài báo. Hai hình ảnh ấy chồng chéo lên nhau, tạo nên một câu đố mà cô quyết tâm phải giải. Cô biết, kể từ giây phút này, 60 giây không còn là một thế giới an toàn hoàn hảo nữa. Nó đã bị rạn nứt bởi chính sự do dự của Lâm Dịch, và bởi khao khát muốn biết sự thật của cô. Và cô, An Nhiên, sẽ là người vượt qua giới hạn đó, để tìm kiếm câu trả lời cho tình yêu của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.