Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 17: Những Câu Chuyện Nơi Khoảnh Khắc Ngưng Đọng

An Nhiên khẽ gấp cuốn sổ lại, một tia hy vọng lấp lánh trong đôi mắt biếc. Cô tin rằng, dù ở bất cứ đâu, dù thế giới có hối hả đến mấy, cô và anh vẫn có thể tìm thấy nhau, không chỉ trong 60 giây. Niềm tin ấy như một hạt mầm nhỏ, vừa được gieo xuống mảnh đất tâm hồn cô, mang theo lời hứa về một điều gì đó còn chưa thành hình, nhưng đã đủ sức làm ấm lòng người. Cô đứng dậy, đôi chân thanh thoát bước nhẹ nhàng giữa dòng người, mang theo sự tĩnh lặng riêng của mình giữa những ồn ào của sân bay, như thể một phần tâm hồn cô vẫn còn lơ lửng ở đâu đó giữa những khoảnh khắc thời gian ngưng đọng.

Mấy ngày sau, một buổi chiều muộn khác, khi ánh hoàng hôn vàng rực bắt đầu rải những vệt màu cuối cùng lên những tòa nhà chọc trời của thành phố, Lâm Dịch lại một lần nữa đứng trước cánh cửa thang máy cũ kỹ. Anh thừa nhận với chính mình rằng, anh đã không còn cố gắng giấu giếm cái thói quen "canh thời gian" của mình. Mấy phút trước 18:29, anh sẽ hoàn tất nốt những công việc còn dang dở, đôi khi là bỏ dở giữa chừng một dòng code phức tạp, chỉ để đảm bảo mình sẽ có mặt đúng lúc. Cái hành động vô thức này đã trở thành một phần của nhịp sống anh, một điểm nhấn kỳ lạ trong một lịch trình được sắp xếp chặt chẽ đến từng phút. Nó giống như một điểm mù trong logic của anh, một thứ mà anh không thể giải thích, nhưng cũng không thể cưỡng lại.

Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, như một lời chào đón đã trở nên thân thuộc. Chiếc thang máy dừng lại ở tầng bảy, cánh cửa trượt mở, và bên trong, An Nhiên đã đợi sẵn. Cô mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như nắng sớm, làm bừng sáng cả không gian kim loại xám xịt và có phần u ám của chiếc hộp sắt. Lâm Dịch bước vào, ánh mắt anh lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay một cách vô thức, rồi dừng lại trên gương mặt cô. Anh thấy mình không còn giữ vẻ nghiêm nghị như những ngày đầu, thay vào đó là một sự mong chờ nhẹ nhàng, dù anh sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó thành lời.

"Anh biết không," An Nhiên bắt đầu, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, "đôi khi những điều tuyệt vời nhất lại đến từ những nơi mình ít ngờ tới nhất. Giống như hôm nay em tìm thấy một quán ăn ở một con hẻm nhỏ, không biển hiệu, nhưng món ăn thì ngon không tả nổi. Nó khiến em nghĩ, phép màu không phải lúc nào cũng ồn ào, đôi khi nó chỉ là một hương vị bất ngờ."

Cô kể, ánh mắt long lanh như chứa đựng cả một thế giới những điều kỳ diệu. An Nhiên mô tả con hẻm nhỏ xíu, khuất nẻo sau một con phố lớn nhộn nhịp, nơi mà ngay cả Google Maps cũng khó có thể tìm ra. Quán ăn chỉ là một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, với vài bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian, trên tường treo những bức tranh thủy mặc đã ngả vàng. Không gian không sang trọng, không bóng bẩy, nhưng lại toát lên một vẻ ấm cúng đến lạ. Mùi hương của những món ăn truyền thống, của gia vị nồng nàn, của nước mắm nhỉ phảng phất trong không khí, quyện vào mùi khói bếp phảng phất từ gian bếp nhỏ luôn đỏ lửa. Bà chủ quán, một người phụ nữ lớn tuổi với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, luôn sẵn lòng kể những câu chuyện về nguồn gốc của từng món ăn, về những bí quyết gia truyền mà bà đã gìn giữ qua bao thế hệ. An Nhiên kể về món canh chua cá lóc, về đĩa rau muống luộc dầm tương ớt, những món ăn giản dị nhưng lại mang một hương vị đậm đà, chân thật đến mức khiến người ta phải xuýt xoa, phải nhớ mãi.

Lâm Dịch đứng đó, dáng người cao ráo, thanh thoát, anh lắng nghe. Đôi mắt sắc bén của anh, thường ngày chỉ quen với những con số và mã lệnh, giờ đây lại chăm chú dõi theo từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt cô. Anh thấy khóe mắt cô ánh lên sự thích thú khi kể về hương vị món ăn, đôi môi khẽ mỉm cười khi nhắc đến bà chủ quán hiền lành. Anh chạm nhẹ tay vào thành thang máy, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối của nó. Không có tiếng động cơ, không có tiếng người nói, không có cả tiếng thở dài của thời gian. Chỉ có giọng nói của An Nhiên, như một dòng suối nhỏ chảy giữa không gian ngưng đọng.

Anh, một con người của logic, của những thứ có thể đo đếm và phân tích, lại đang bị cuốn hút bởi một câu chuyện không đầu không cuối về một quán ăn không tên và cái gọi là "phép màu nhỏ bé". Anh không thể giải thích được cảm giác này. Nó không giống như việc giải một bài toán khó, hay debug một đoạn code phức tạp. Nó là một cái gì đó mềm mại hơn, khó nắm bắt hơn, nhưng lại có sức lay động đến lạ. Anh tự hỏi, tại sao cô lại có thể nhìn thấy "phép màu" trong những điều giản dị như thế? Tại sao cô lại có thể tin vào những thứ không cần lý do?

"Đôi khi," An Nhiên nói tiếp, giọng cô khẽ trầm xuống một chút, "phép màu không phải là những điều lớn lao, mà nó là cái cảm giác được kết nối, được tìm thấy một điều gì đó thuộc về mình, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Giống như khoảnh khắc này của chúng ta vậy." Cô đưa mắt nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao, và Lâm Dịch cảm thấy một dòng điện nhẹ chạy qua người.

Anh chớp mắt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. "Cảm giác... của phép màu đó là gì?" Anh hỏi, giọng nói hơi ngập ngừng, khác hẳn với sự dứt khoát thường ngày. Anh ngạc nhiên vì chính câu hỏi của mình. Anh không hỏi về tên quán ăn, không hỏi về địa chỉ, không hỏi về thành phần món ăn – những thứ mà Lâm Dịch thường quan tâm. Anh hỏi về "cảm giác", một thứ hoàn toàn phi lý, hoàn toàn không thể định lượng được. Đó là một sự rời bỏ khỏi bản ngã của anh, một bước ngoặt nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

An Nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết, như thể cô đã chờ đợi câu hỏi đó từ rất lâu. Ánh mắt cô giao thoa với ánh mắt anh, một sự thấu hiểu không lời len lỏi giữa hai người. "Nó là cảm giác của sự bình yên," cô nói, giọng dịu dàng như gió thoảng, "của sự ấm áp, của niềm vui bất ngờ. Là cảm giác của một sự kết nối, một sự thuộc về, dù chỉ trong chốc lát. Nó khiến mình cảm thấy... được sống trọn vẹn hơn, dù chỉ là trong một giây phút." Lâm Dịch nhìn cô, trong đầu anh, những thuật toán và logic bắt đầu đấu tranh kịch liệt với những cảm xúc mới lạ. Anh không hiểu, nhưng anh không thể rời mắt khỏi cô. Ánh mắt anh từ từ mất đi vẻ nghiêm nghị, thay vào đó là một sự chú tâm, một sự tò mò sâu sắc về thế giới mà An Nhiên đang nhìn thấy.

Và rồi, như một tiếng chuông báo thức vô hình, một tiếng "kít" khẽ khàng lại vang lên. Thế giới bên ngoài lại bắt đầu chuyển động, mọi thứ trở về với nhịp điệu hối hả vốn có. Thời gian lại chảy. Cánh cửa thang máy mở ra, lộ ra hành lang quen thuộc của tầng trệt, nơi những dòng người đang vội vã đổ ra khỏi tòa nhà. Mùi cà phê và mùi nước hoa quen thuộc của những người tan tầm lại ùa vào, đánh thức Lâm Dịch khỏi không gian tĩnh lặng của riêng anh.

Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, cơ thể anh theo quán tính di chuyển về phía bàn làm việc, nhưng tâm trí anh không hoàn toàn tập trung. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang hiển thị một biểu đồ phức tạp, những đường nét xanh đỏ nhảy múa trên nền đen, nhưng hình ảnh An Nhiên và câu chuyện về "phép màu nhỏ" của cô cứ luẩn quẩn trong đầu anh. Anh cảm thấy một sự khó chịu không tên, một sự trống rỗng nhẹ khi không gian tĩnh lặng kia kết thúc. Nó giống như một cuốn sách hay bị ngắt quãng giữa chừng, một bản nhạc đang cao trào bỗng dưng bị dừng lại. Anh không thích cảm giác này. Anh ghét những thứ không kiểm soát được, ghét những cảm xúc đột ngột xuất hiện mà anh không thể lý giải.

Anh ngồi xuống ghế xoay bọc da, thở dài một hơi. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, mùi cà phê đen đậm đặc từ cốc Espresso nguội lạnh bên cạnh, tất cả đều quen thuộc, nhưng hôm nay lại có gì đó xa lạ. Anh mở một file dữ liệu, cố gắng đọc những dòng code, nhưng chúng cứ nhảy múa lộn xộn trong mắt anh. Anh tự hỏi tại sao mình lại hỏi cô câu đó. "Cảm giác... của phép màu đó là gì?". Một câu hỏi hoàn toàn không mang tính logic, không có giá trị phân tích, lại là điều duy nhất anh có thể nghĩ đến trong khoảnh khắc đó. Và tại sao câu trả lời của cô lại khiến anh suy nghĩ nhiều đến vậy?

"Nó là cảm giác của sự bình yên, của sự ấm áp, của niềm vui bất ngờ. Là cảm giác của một sự kết nối, một sự thuộc về, dù chỉ trong chốc lát. Nó khiến mình cảm thấy... được sống trọn vẹn hơn, dù chỉ là trong một giây phút." Từng lời của An Nhiên cứ vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch, như một giai điệu lạ lẫm nhưng đầy mê hoặc. Bình yên? Ấm áp? Niềm vui bất ngờ? Những khái niệm đó quá xa lạ với thế giới của Lâm Dịch, nơi mọi thứ đều được định nghĩa bằng hiệu suất, bằng kết quả, bằng những con số. Anh vuốt nhẹ gọng kính kim loại, rồi lại chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay. Anh thường xem đồng hồ để kiểm soát thời gian, để đảm bảo mọi thứ đều đúng lịch trình. Nhưng bây giờ, chiếc đồng hồ như một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của 60 giây, về một khoảnh khắc mà anh không thể kiểm soát, không thể kéo dài.

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Nhưng anh không cảm nhận được vẻ đẹp đó. Tâm trí anh vẫn mắc kẹt trong chiếc thang máy cũ kỹ, với giọng nói trong trẻo của An Nhiên, với nụ cười dịu dàng của cô. Anh đã cố gắng lý giải hiện tượng 60 giây ngưng đọng thời gian bằng những công thức vật lý, bằng những giả thuyết khoa học. Nhưng những gì An Nhiên nói, những gì cô tin, lại nằm ngoài mọi công thức, mọi giả thuyết. Nó là một "điều không cần lý do", một "phép màu nhỏ bé" mà anh, bằng tất cả kiến thức của mình, lại không thể nào chạm tới.

"Tại sao mình lại bận tâm đến một quán ăn trong hẻm?" Lâm Dịch tự hỏi trong đầu, giọng anh khẽ thì thầm đến mức chính anh cũng khó nghe rõ. "Và tại sao cái cảm giác 'phép màu' đó lại khiến mình... khó chịu đến vậy?" Anh cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Anh ghét cảm giác bối rối. Anh là người luôn biết mình muốn gì, cần gì. Nhưng với An Nhiên, với những khoảnh khắc 60 giây này, anh lại thấy mình lạc lối. Anh bắt đầu nhận ra, sự khó chịu này không phải vì anh không hiểu, mà là vì anh *đang bắt đầu* hiểu, và cái hiểu đó đang đe dọa sự kiểm soát mà anh luôn cố gắng duy trì. Anh sợ rằng, cái "phép màu" mà An Nhiên nhắc đến, một khi đã chạm vào, sẽ thay đổi tất cả những gì anh tin tưởng, những gì anh đã xây dựng cho cuộc đời mình. Anh sợ sự bất định mà cảm xúc này mang lại.

Trong khi Lâm Dịch đang vật lộn với những suy tư của riêng mình, An Nhiên lại đang tận hưởng sự bình yên tại chính quán ăn "Hẻm Nhỏ" mà cô đã kể. Con hẻm lát gạch cũ kỹ, ẩm ướt sau cơn mưa chiều, những ngôi nhà san sát nhau, cửa sổ mở toang để đón gió. Tiếng xào nấu rộn ràng từ bếp, tiếng trò chuyện râm ran của những người hàng xóm quen thuộc, tiếng xe máy chạy qua lại tạo nên một bản giao hưởng đời thường, chân thật. Mùi thức ăn truyền thống, mùi khói bếp phảng phất, quyện vào nhau tạo nên một không gian ấm cúng, quen thuộc đến lạ.

An Nhiên ngồi ở một góc nhỏ, chiếc bàn gỗ đã bạc màu, trên đó bày biện một đĩa cá kho tộ và một bát canh chua nghi ngút khói. Nụ cười vẫn vương trên môi cô khi nhớ lại cuộc trò chuyện trong thang máy. Cô cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi Lâm Dịch đã "hé miệng" hỏi. "Cảm giác... của phép màu đó là gì?" Câu hỏi của anh, dù ngắn gọn và có phần dè dặt, lại là một tín hiệu đáng mừng đối với cô. Nó cho thấy anh không còn hoàn toàn đóng cửa trái tim mình, không còn chỉ nhìn thế giới bằng đôi mắt của một kỹ sư phần mềm lạnh lùng, mà đã bắt đầu có sự tò mò, có sự quan tâm đến những điều nằm ngoài logic.

"Anh ấy đã hỏi. Một khởi đầu nhỏ, nhưng là một khởi đầu. Phép màu bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, phải không?" An Nhiên tự nhủ trong lòng, bàn tay cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ nhỏ đã cũ. Cô tin vào điều đó một cách chân thành. Cô tin rằng, những cuộc trò chuyện nhỏ, những chia sẻ vụn vặt, chính là những hạt giống của sự kết nối. Cô dùng đũa gắp một miếng cá kho, vị mặn ngọt đậm đà tan chảy trong miệng, mang đến một cảm giác thỏa mãn. Ánh mắt cô lướt qua những bức tranh cũ kỹ trên tường, những bức tranh đã chứng kiến bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu số phận của những con người trong con hẻm nhỏ này.

Rút cuốn sổ nhỏ và chiếc bút từ chiếc túi xách, An Nhiên lật đến một trang trắng. Cô bắt đầu ghi lại những dòng cảm xúc của mình về "phép màu" của ngày hôm nay. Cô viết về tiếng "kít" của thang máy, về không gian tĩnh lặng lạ kỳ, về ánh mắt tò mò của Lâm Dịch, và về chính câu hỏi của anh. Cô viết về niềm tin của mình vào những điều không cần lý do, vào những phép màu nhỏ bé ẩn chứa trong cuộc sống đời thường. Cô không phác họa chiếc thang máy hay hai bóng người như lần trước. Lần này, cô chỉ viết, những dòng chữ như một dòng suối cảm xúc tuôn trào, ghi lại sự chuyển động trong tâm hồn mình. Cô thỉnh thoảng ngước lên mỉm cười với bà chủ quán, người đang bận rộn xào nấu trong bếp, rồi lại cúi xuống, viết thêm một vài dòng.

Cô nhận ra, sợi dây mong manh giữa cô và Lâm Dịch đã bắt đầu hình thành, rõ rệt hơn bao giờ hết, không chỉ trong không gian 60 giây mà còn vươn ra xa hơn, len lỏi vào cả những suy nghĩ, những cảm xúc của cô khi trở về với thực tại. Cô tin rằng, bằng sự lạc quan và lòng tin vào những điều không cần lý do của mình, cô sẽ không để sợi dây đó đứt đoạn. Cô sẽ tìm cách để hai thế giới đó có thể giao thoa, để 60 giây không chỉ là "chỉ cần đủ" mà là một khởi đầu cho một điều gì đó lớn hơn, ý nghĩa hơn, trong thực tại. An Nhiên khẽ nhấp một ngụm nước trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, hòa cùng sự ấm áp trong lòng. Cô biết, hành trình này sẽ không dễ dàng, bởi Lâm Dịch là một bức tường thành được xây dựng bằng logic và lý trí. Nhưng cô cũng biết, ngay cả những bức tường kiên cố nhất cũng sẽ có những vết nứt, những khe hở, nơi ánh sáng có thể len lỏi vào. Và cô, sẽ là tia sáng đó, kiên nhẫn và dịu dàng, từng chút một.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free