Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 19: Thế Giới Thu Nhỏ: 60 Giây Của An Nhiên
Ánh đèn đường trải dài trên mặt sông lấp lánh như dải ngân hà phản chiếu, và gió đêm vẫn thì thầm những câu chuyện không tên qua mái tóc An Nhiên. Cô khép lại cuốn sổ nhỏ, cảm nhận lớp da bìa sờn cũ dưới ngón tay, một cảm giác quen thuộc và an yên đến lạ. Trong tâm trí cô, hình ảnh Lâm Dịch, câu hỏi dịu dàng về màu sắc của bông hoa, và niềm tin vào những điều không cần lý do đã hòa quyện, tạo nên một bức tranh lấp lánh hy vọng. Cô biết hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng cô tin rằng sợi dây mong manh giữa cô và Lâm Dịch đang dần trở nên bền chặt hơn, không chỉ gói gọn trong "60 giây thuộc về nhau" nữa. Cô tin, "chỉ cần đủ" là một khởi đầu, và cô, sẽ là người chủ động để biến cái "chỉ cần đủ" đó thành một cái gì đó lớn lao hơn, ý nghĩa hơn, một mối tình thực sự, không chỉ trong những khoảnh khắc ngưng đọng mà còn trong cả cuộc đời này. Một nụ cười tự tin nở trên môi An Nhiên khi cô ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu làn không khí mát lạnh của đêm, cảm nhận sự tươi mới và bình yên đang lan tỏa trong lồng ngực. Cô đặt cuốn sổ trở lại túi xách, bước những bước nhẹ nhàng rời khỏi cầu đi bộ, mang theo mình một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai.
***
Đồng hồ trên tường tòa soạn vừa điểm 17 giờ 45 phút, tiếng chuông nhỏ thanh thoát gần như bị nuốt chửng bởi âm thanh hối hả thường nhật của một chiều cuối tuần. An Nhiên, ngồi trước màn hình máy tính vẫn còn sáng rực, khẽ thở dài. Màn hình hiển thị một bài viết dở dang về những xu hướng thời trang mùa thu, những từ ngữ hoa mỹ và câu cú trau chuốt cứ thế tuôn ra từ đầu ngón tay cô, nhưng tâm trí cô lại đang lãng đãng ở một nơi khác. Xung quanh cô, không khí làm việc vẫn đặc quánh mùi mực in, giấy mới và cà phê đã nguội. Tiếng gõ phím lạch cạch từ bàn của Mai Hoa, tiếng điện thoại reo không ngừng ở góc phòng biên tập, và những cuộc trò chuyện xôn xao về kế hoạch tan tầm của đồng nghiệp, tất cả hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn. Ánh sáng vàng nhạt từ hệ thống đèn huỳnh quang phía trên trần nhà khiến không gian trở nên chói chang một cách mệt mỏi, làm nổi bật những chồng tài liệu cao ngất ngưởng và những cốc nước đã cạn khô trên bàn.
An Nhiên nhíu mày, cô cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai, một phần do deadline đang đến gần, một phần vì sự mệt mỏi tích tụ của cả tuần làm việc. Đôi mắt cô lướt qua những dòng chữ trên màn hình, rồi dừng lại ở góc dưới bên phải, nơi chiếc đồng hồ kỹ thuật số đang nhảy từng giây. 17:48... 17:49... Một tia mong đợi bỗng nhiên len lỏi qua lớp vỏ bận rộn và mệt mỏi, như một hạt nắng ấm áp xuyên qua kẽ lá. Nó không chỉ là mong đợi giờ tan tầm, mà là mong đợi một khoảnh khắc đặc biệt, một thế giới thu nhỏ chỉ thuộc về riêng cô.
"An Nhiên, em có về sớm không đó? Mai Hoa vừa nhắc, bài của em phải xong trước sáu giờ đấy," giọng của Đức Anh, người đồng nghiệp ngồi đối diện, vang lên, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.
An Nhiên khẽ ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ. "Em sắp xong rồi, Đức Anh. Chỉ còn vài đoạn nữa thôi." Cô nói, nhưng ánh mắt lại hướng về phía chiếc đồng hồ. "Chỉ còn một chút nữa thôi..." cô thì thầm, không phải với Đức Anh mà là với chính mình, với khoảnh khắc đang chờ đợi cô.
Cô trở lại với công việc, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, kết thúc bài viết một cách dứt khoát. Từng từ, từng câu văn như được sắp đặt đâu vào đấy, dù tâm trí cô không hoàn toàn tập trung. Sau khi nhấn nút lưu tài liệu, cô thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng. Cô dành vài phút sắp xếp lại bàn làm việc: chồng những cuốn tạp chí mẫu được đặt gọn gàng, chiếc bút bi lăn lóc được nhặt lên và cài vào hộp đựng, những mẩu giấy ghi chú được xé bỏ. Mọi thứ trở nên ngăn nắp hơn, như một cách cô chuẩn bị cho sự tĩnh lặng sắp tới.
Trong lúc dọn dẹp, tay cô vô thức chạm vào chiếc túi xách, nơi có cuốn sổ nhỏ và cây bút chì thân thuộc. Cô rút nó ra, vuốt ve bìa da đã cũ mèm, cảm nhận từng vết hằn của thời gian trên đó. Đôi mắt cô mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của tòa soạn, nơi những tòa nhà chọc trời đang dần lên đèn, và dòng xe cộ phía dưới đã bắt đầu ùn ứ. "Thế giới bên ngoài" thật hối hả và ồn ào, khác xa với "thế giới" mà cô sắp bước vào.
An Nhiên tin rằng cuộc sống không chỉ là những con số, những deadline, hay những nguyên tắc logic khô khan. Cuộc sống còn là những "điều không cần lý do", những khoảnh khắc bất ngờ và đẹp đẽ mà ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Và 60 giây trong thang máy, đối với cô, chính là một trong những món quà định mệnh đó. Nó là một vùng đất kỳ diệu, nơi thời gian ngưng đọng, nơi mọi sự hối hả đều dừng lại, và cô có thể là chính mình, không cần phải vội vã hay toan tính.
Cô nhớ lại đêm qua, trên cầu đi bộ "Tình Yêu", cái khoảnh khắc cô ghi vào sổ những dòng chữ về Lâm Dịch, về hy vọng anh sẽ bước ra khỏi thế giới lý trí của mình. Anh đã hỏi về màu sắc của bông hoa, không phải khả năng quang hợp hay cấu trúc di truyền của nó. Điều đó có ý nghĩa rất lớn đối với An Nhiên. Nó cho thấy anh đang dần nhìn thấy vẻ đẹp của những điều nhỏ bé, những điều không cần lý giải. Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một niềm hy vọng mãnh liệt rằng cô có thể là tia sáng kiên nhẫn, dịu dàng, từng chút một chiếu rọi vào những vết nứt trong bức tường thành lý trí của anh.
An Nhiên khẽ mỉm cười. "Chỉ cần đủ", cô nghĩ. Chỉ cần đủ những khoảnh khắc như thế, để anh nhận ra rằng có những giá trị vượt lên trên mọi logic và phân tích. Cô tin vào sức mạnh của sự dịu dàng, của những câu chuyện nhỏ bé, của những nụ cười chân thành. Cô sẽ tiếp tục gieo những hạt giống niềm tin và hy vọng, dù chỉ trong 60 giây ngắn ngủi mỗi ngày. Cô đứng dậy, cất cuốn sổ vào túi, chỉnh lại chiếc áo blouse màu xanh ngọc bích, và bước ra khỏi tòa soạn, hòa mình vào dòng người đang đổ ra đường. Tuyến đường từ tòa soạn đến tòa nhà văn phòng của Lâm Dịch chỉ mất vài phút đi bộ, nhưng đối với An Nhiên, đó là quãng đường chuẩn bị cho một cuộc hẹn đặc biệt, một cuộc hẹn mà cả thế giới phải dừng lại để chứng kiến.
***
An Nhiên bước vào sảnh tòa nhà, tiếng giày cao gót khẽ gõ nhịp trên nền đá cẩm thạch bóng loáng, vang vọng trong không gian rộng lớn, nhộn nhịp. Đồng hồ đeo tay vừa nhích sang 18 giờ 28 phút. Một cảm giác phấn khích nhẹ nhàng xen lẫn chút hồi hộp len lỏi trong lòng cô. Cô nhìn về phía dãy thang máy, và như một định mệnh đã sắp đặt, chiếc thang máy cũ kỹ, mang số 3, đang mở cửa. Và ở đó, Lâm Dịch đã đứng sẵn, dáng người cao ráo, thanh lịch, lưng tựa vào thành thang máy, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại đang lơ đãng nhìn lên bảng số tầng.
Ánh mắt họ chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cử chỉ quen thuộc, gần như vô thức. An Nhiên mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, mang theo sự ấm áp và bình yên. Cô bước vào, không gian chật hẹp của buồng thang máy dường như càng thu nhỏ lại khi có thêm sự hiện diện của cô. Mùi kim loại cũ kỹ và chút bụi bặm đặc trưng của chiếc thang máy này dường như đã trở nên quen thuộc, thậm chí mang một nét gì đó thân thuộc đối với An Nhiên.
Cánh cửa thang máy khẽ khàng đóng lại với tiếng "roẹt" khô khốc, và ngay sau đó là tiếng "kít" quen thuộc, như một tín hiệu khởi đầu cho một nghi thức thiêng liêng. Đèn trong thang máy khẽ nhấp nháy, rồi mọi thứ chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Thế giới bên ngoài, vừa mới ồn ào và hối hả, giờ đây đã hóa đá. Thời gian ngưng lại. Chỉ còn An Nhiên và Lâm Dịch, tồn tại trong 60 giây thuộc về riêng họ.
An Nhiên ngước nhìn Lâm Dịch, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô cảm nhận được sự im lặng bao trùm, một sự im lặng không hề đáng sợ mà ngược lại, vô cùng an toàn và dễ chịu. Cô biết rằng trong khoảnh khắc này, cô có thể nói bất cứ điều gì, chia sẻ bất cứ cảm xúc nào mà không sợ bị cắt ngang hay không được lắng nghe.
"Anh có biết không, hôm nay em thấy một bông hoa nhỏ xíu mọc lên từ kẽ nứt của vỉa hè," An Nhiên bắt đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Cô không vội vàng, không hấp tấp. Từng lời nói như được chắt lọc, truyền tải trọn vẹn cảm xúc của cô. "Nó bé lắm, chỉ là một bông hoa dại màu vàng rực rỡ, nhưng lại kiên cường một cách lạ kỳ. Em đã đứng nhìn nó rất lâu, tự hỏi làm sao nó có thể sống sót và nở rộ giữa sự khắc nghiệt của bê tông và nhựa đường."
Lâm Dịch vẫn đứng thẳng, dáng vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng ánh mắt anh không còn sự sắc bén của một kỹ sư đang phân tích dữ liệu. Thay vào đó, nó chứa đựng một sự tò mò, một sự chú ý không lời. Anh lắng nghe An Nhiên, từng từ, từng câu chuyện nhỏ bé của cô như một dòng nước mát lành len lỏi qua những ngóc ngách khô khan trong tâm hồn anh. Anh không gật đầu, không nói gì, nhưng sự tập trung của anh đã là một câu trả lời. Đôi tay anh bất giác siết nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay, một thói quen vô thức mỗi khi anh đối mặt với điều gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của lý trí, nhưng lần này, nó không phải để kiểm tra thời gian, mà như một hành động trấn an chính mình trước những cảm xúc mới lạ đang trỗi dậy.
An Nhiên tiếp tục, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, như thể đang cố gắng đọc được những suy nghĩ ẩn sâu trong đôi mắt anh. "Giống như... những khoảnh khắc của chúng ta vậy," cô nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, mang theo một chút bí ẩn và rất nhiều sự dịu dàng. "Ai mà ngờ được, giữa cuộc sống hối hả này, lại có một nơi, một khoảnh khắc mà thời gian hoàn toàn dừng lại, chỉ dành cho hai chúng ta? Nó bé nhỏ, ngắn ngủi, nhưng lại mạnh mẽ và kiên cường như bông hoa dại kia, phải không anh?"
Lời nói của An Nhiên như một luồng gió mát lành, vuốt ve tâm trí Lâm Dịch. Anh cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác mà anh không thể lý giải bằng bất kỳ công thức hay thuật toán nào. Anh, người luôn tìm kiếm sự logic, sự kiểm soát, giờ đây lại đang bị cuốn hút bởi một "điều không cần lý do" mà An Nhiên đang diễn tả. Cô không cố gắng giải thích hiện tượng này, cô chỉ đơn thuần trân trọng nó, cảm nhận nó, và tìm thấy vẻ đẹp trong sự phi lý của nó. Chính sự chấp nhận vô điều kiện ấy của An Nhiên đã phá vỡ lớp vỏ bọc lý trí của Lâm Dịch.
Anh nhìn cô, đôi mắt cô lấp lánh niềm tin, không hề có chút hoài nghi hay sợ hãi. Cô thực sự xem 60 giây này là một món quà, một phép màu. Và khi anh nhìn cô, anh cũng bắt đầu nhìn thấy phép màu đó, không phải bằng ánh mắt của một nhà khoa học, mà bằng một phần tâm hồn đã chai sạn vì những con số. Khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sợi dây vô hình đang kéo anh lại gần An Nhiên hơn, vượt ra ngoài mọi giới hạn về thời gian và không gian.
Tiếng "cạch" nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm Dịch trở về thực tại. Chiếc thang máy khẽ rung, báo hiệu thời gian đã bắt đầu quay trở lại. 60 giây đã hết. An Nhiên khẽ chớp mắt, nụ cười trên môi cô vẫn còn vương vấn. Cô biết rằng khoảnh khắc kỳ diệu đã qua đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không gian. Lâm Dịch cũng cảm nhận được sự thay đổi. Ánh sáng trong thang máy trở lại bình thường, và tiếng động của thế giới bên ngoài bắt đầu ùa vào.
Cánh cửa thang máy từ từ mở ra ở tầng 7. Dòng người hối hả đang chờ đợi bên ngoài, tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng bước chân vội vã, tất cả ập đến, như một dòng thác lũ kéo họ ra khỏi thế giới tĩnh lặng của riêng mình. An Nhiên khẽ gật đầu chào Lâm Dịch, ánh mắt cô vẫn mang theo một sự ấm áp và hy vọng. Cô bước ra khỏi thang máy, hòa mình vào dòng người, nhưng trong lòng cô, dư âm của 60 giây ấy vẫn còn vẹn nguyên.
Lâm Dịch đứng im trong thang máy thêm vài giây, nhìn theo bóng dáng An Nhiên khuất dần. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng mạnh mẽ ập đến, không giống như những lần trước. Lần này, nó sâu sắc hơn, như thể anh vừa bị cắt đứt khỏi một thế giới riêng, một phần của chính mình. Anh nhắm mắt lại, cố gắng giữ lại cảm giác ấm áp và bình yên mà An Nhiên đã mang lại. Tiếng "kít" của thang máy, mùi kim loại cũ kỹ, nụ cười lấp lánh của cô, tất cả như một thước phim quay chậm trong tâm trí anh. Anh nhận ra, anh đã bắt đầu "phụ thuộc" vào 60 giây này, vào sự hiện diện của cô, vào những câu chuyện "không cần lý do" của cô.
***
Lâm Dịch trở lại văn phòng của mình, tiếng cửa nặng nề khép lại phía sau anh, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của hành lang. Nhưng dù vậy, sự hối hả của thế giới bên ngoài dường như vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh. Ánh sáng đèn huỳnh quang chói chang của văn phòng, tiếng gõ phím lạch cạch từ các phòng ban khác, tiếng điện thoại reo liên hồi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn, hoàn toàn đối lập với sự tĩnh lặng tuyệt đối mà anh vừa trải qua. Anh ngồi xuống ghế, trước màn hình máy tính đã bật sáng nhưng ánh mắt lại vô hồn, không thể tập trung vào bất cứ dòng code nào, bất cứ bảng dữ liệu nào.
Một cảm giác hụt hẫng mạnh mẽ, gần như là một khoảng trống, ập đến trong lồng ngực anh. Nó không phải là sự khó chịu thông thường khi thời gian trở lại, mà là một cảm giác trống rỗng sâu sắc, như thể một phần quan trọng vừa bị lấy đi. Lời nói của An Nhiên về bông hoa dại kiên cường, nụ cười lấp lánh của cô, và cả ánh mắt dịu dàng khi cô nói về "những khoảnh khắc của chúng ta" vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, tạo nên một sự tương phản gay gắt với thế giới lý trí, khô khan mà anh đang sống.
Lâm Dịch đưa tay lên gác trán, khẽ thở dài. Anh cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, cố gắng lý giải cảm xúc bất định này bằng logic, bằng những quy tắc vật lý mà anh vẫn hằng tin tưởng. Nhưng càng cố gắng, anh lại càng thấy mình chìm sâu hơn vào sự bối rối. Anh, một kỹ sư phần mềm luôn tìm kiếm sự kiểm soát, sự chính xác tuyệt đối, giờ đây lại đang vật lộn với một thứ hoàn toàn "phi lý", một thứ không thể đo đếm, không thể phân tích. Cảm xúc mà An Nhiên mang lại không nằm trong bất kỳ thuật toán nào anh từng biết.
"Sếp Lâm Dịch, anh có vẻ... đang nghĩ gì đó rất sâu xa ạ?" Giọng của Đức Anh vang lên từ cửa phòng, phá vỡ dòng suy nghĩ miên man của Lâm Dịch. Đức Anh, với vẻ mặt tươi tỉnh sau một ngày làm việc, đang cầm theo một tập tài liệu.
Lâm Dịch giật mình, khẽ ngẩng đầu. Anh lắc đầu nhẹ, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày. "Không có gì, Đức Anh. Cậu có việc gì sao?"
"À vâng, em muốn báo cáo về tiến độ dự án X một chút ạ. Có vài vấn đề nhỏ cần anh xem qua." Đức Anh nói, vẻ mặt có chút lo lắng.
Lâm Dịch miễn cưỡng gật đầu, nhưng tâm trí anh vẫn còn lơ lửng ở một nơi khác. Anh nhìn tập tài liệu mà Đức Anh đặt trên bàn, những con số, biểu đồ, những thuật ngữ kỹ thuật, tất cả bỗng trở nên mờ nhạt và vô nghĩa. Anh không thể tập trung. Anh cảm thấy như mình đang nhìn thế giới qua một tấm màn mờ ảo, không còn sự sắc bén, rõ ràng như trước.
Khi Đức Anh rời đi, Lâm Dịch lại chìm vào sự tĩnh lặng của riêng mình. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố về đêm. Những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy, tạo nên một bức tranh rực rỡ nhưng lại mang một nỗi cô đơn lạ lùng. Anh cảm thấy một sự khó chịu dai dẳng, một sự trống vắng không tên. Nó là cảm giác thiếu vắng An Nhiên, thiếu vắng những câu chuyện nhỏ bé của cô, thiếu vắng sự tĩnh lặng của 60 giây ấy.
Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ ghi chép quen thuộc. Thông thường, cuốn sổ này chứa đầy những thuật toán phức tạp, những sơ đồ hệ thống, những ghi chú kỹ thuật về hiện tượng thang máy. Nhưng hôm nay, anh không muốn ghi lại bất cứ điều gì liên quan đến công việc hay khoa học. Anh lấy chiếc bút bi ra, mở cuốn sổ đến một trang trắng tinh tươm.
Những nét chữ đầu tiên anh viết ra không phải là dữ liệu hay giả thuyết, mà là những từ ngữ rời rạc, những mảnh ghép của ký ức và cảm xúc: "Bông hoa. Vàng rực. Kiên cường. Kẽ nứt. Phi lý." Anh dừng lại, ngẫm nghĩ. Rồi anh viết tiếp: "An Nhiên. Nụ cười. Ánh mắt. Dịu dàng. Niềm tin. Không cần lý do."
Anh không hề biết mình đang viết gì, hay tại sao lại viết những điều này. Anh chỉ biết rằng những từ ngữ đó cứ thế tuôn ra, như một dòng suối cảm xúc bị kìm nén bấy lâu. Anh không còn cố gắng phân tích An Nhiên như một hiện tượng vật lý, mà anh đang bắt đầu "nghiên cứu" cô như một đối tượng "phi lý" cần được giải mã, nhưng theo một cách khác, cá nhân hơn, sâu sắc hơn. Anh muốn hiểu cô, hiểu điều gì đã khiến cô trở nên lạc quan và tin tưởng vào những điều không cần lý do đến vậy. Anh muốn hiểu tại sao cô lại có thể khiến anh, một người luôn sống bằng lý trí, lại cảm thấy một sự ấm áp và hụt hẫng đến thế.
Lâm Dịch khép cuốn sổ lại, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm, nhưng sâu thẳm bên trong, có một điều gì đó đã thay đổi. Anh đã bắt đầu phụ thuộc vào 60 giây đó, vào An Nhiên. Và điều đó, đối với một người luôn kiểm soát mọi thứ như anh, là một điều đáng sợ, nhưng cũng vô cùng cuốn hút. Anh không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng anh biết, anh không thể bỏ qua những cảm xúc này được nữa. Chúng giống như một dòng code lỗi, nhưng lại mang đến một kết quả hoàn toàn mới lạ, và anh, với bản năng của một kỹ sư, không thể không tìm cách giải mã nó. Anh tự nhủ, có lẽ đã đến lúc anh cần tìm hiểu sâu hơn về "hiện tượng An Nhiên" này, không chỉ trong 60 giây ngưng đọng, mà có thể, ở cả thế giới bên ngoài.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.